Ngã Dục Phong Thiên

Chương 81: Thiết thương 2




Nhưng lão vừa mới dứt lời, từ phía đó vang lên âm thanh gào thét thảm thiết

Giữa ngực Thạch Nham bị một vết thương, máu thịt vang tung tóe, ánh mắt hoảng sợ lui lại phía sau

Thân thể con khỉ trắng lại biến lớn cao tới hơn hai trượng

Nó không ngừng vuốt ngực, khí tức mạnh mẽ, toàn thân cực kỳ uy vũ

Tống lão quái không nhịn được cười ha hả, còn lão giả Ngô Đinh Thu nhìn chằm chằm vào con khỉ, muốn giơ tay đập chết nó mà không có cách nào, sắc mặt cực kỳ khó coi

Đúng lúc này, thân ảnh của Mạnh Hạo luồn lách trong rừng, tiến gần tới vị trí của con khỉ trắng

Hắn liếc mắt đã nhìn thấy nó, hai mắt sáng ngời

Hắn nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của tên thiếu niên Thạch Nham kia nhưng không để tâm tới

Thượng Quan Tu đang đuổi sát phía sau nên Mạnh Hạo không tiện để lộ ra mảnh gương đồng

Con khỉ trắng nhìn thấy Mạnh Hạo thì gào rú muốn lao tới, Mạnh Hạo nhấc tay phải lên, thanh thiết thương trong ba thanh trường thương mà hắn nhờ phụ thân của Tiểu Bàn Tử làm hiện ra trước ánh mắt ngạc nhiên của Thạch Nham

Thanh trường thương hiện ra trước ánh mắt mọi người còn mảnh gương đồng được Mạnh Hạo giấu trong ống tay áo rộng nên không bị phát hiện, tất cả đều dồn sự chú ý lên thành trường thương trong tay hắn

Đây là thanh trường thương làm bằng sắt nhưng có khắc hoa văn phức tạp, được làm dựa theo yêu cầu của Mạnh Hạo, nhìn qua cũng thấy nó không tầm thường

Hắn nắm chặt trường thương tiến về phía trước, trường thương công kích về phía con khỉ

Cái miệng lớn của con khỉ chợt nổ tung, huyết nhục văng ra tung tóe

Nó kêu lên thê lương, cả thân thể bay lên không trung, rơi xuống mặt đất, nó nhìn Mạnh Hạo bằng ánh mắt hoảng sợ vô cùng

- Hẳn là mảnh gương này chiếu rọi lên thân yêu thú, khiến khí tức trong cơ thể chúng hỗn loạn, làm bành chướng lên tìm cách thoát ra ngoài thân thể

Những yêu thú cường đại đều có thân thể rất cường hãn, cho nên vị trí phát nổ không phải lúc nào cũng diễn ra ở mông chúng, mà có thể xuất hiện ở bất kỳ vị trí xung yếu nào trên thân thể

Mạnh Hạo liếc con khỉ trắng, thầm suy đoán trong lòng

Mảnh gương đồng ở bên cạnh hắn đã được ba năm, hắn cảm thấy suy nghĩ của mình phải chính xác tới tám, chín phần mười

Lúc này, Mạnh Hạo không suy nghĩ nhiều, hắn nhìn thân thể thê thảm của con khỉ, cầm trường thương lao thẳng tới rồi vụt qua, biến mất không để lại tăm tích gì

Lúc Thượng Quan Tu đuổi tới, nhìn thấy con khỉ thì cả kinh

Con khỉ trắng cũng kinh ngạc không kém

Nó không nhìn thấy thanh trường thương trong tay Thượng Quan Tu thì phẫn nộ trong lòng bột phát, lao thẳng về hướng hắn

Trên đỉnh núi, Tống lão quái đang cười cũng phải sững lại

Ngô Đinh Thu ở bên cạnh cũng ngơ ngác mất một lúc, cẩn thận nhìn về phía Mạnh Hạo đang ẩn hiện bên trong khu rừng, trong mắt ánh lên một tia kinh dị

Mạnh Hạo đang di chuyển cực nhanh trong rừng, hắn nghe rõ tiếng gào thét của con khỉ trắng và tiếng kêu của Thượng Quan Tu

Tiến thêm một đoạn, hắn nhìn thấy phía trước có bốn, năm tên tu sĩ mặc áo trắng đang chém giết cùng với ba con yêu thú lớn cỡ chừng hai trượng

Ba con yêu thú này có một con chính là con hổ lớn màu đen, một con khổng tước toàn thân phát ra ánh sáng tím lóng lánh, con thứ ba là một con chuột to lớn, ánh mắt hunh tàn, vẻ mặt dữ tợn

Thấy Mạnh Hạo xuất hiện làm nhiễu loạn trận chiến của chúng, ba con yêu thú trợn mắt, hóa thành một cơn gió lao tới

Thần sắc Mạnh Hạo không hề biến đổi, bước chân không dừng lại, trường thương trong tay vung lên

Thân thể con khổng tước run lên bần bật, đầu nó nổ tung không kịp kêu lên đã tử vong, thân thể rơi đánh phịch xuống đất, máu tươi tràn ra đất

Hai con yêu thú còn lại chấn động, nhìn thân ảnh Mạnh Hạo lướt qua, tinh thần hoàn toàn bị hắn chấn nhiếp

Bản thân Mạnh Hạo cũng không hề dừng lại một khắc nào, chỉ tiếp tục chạy về phía trước

Hắn chạy không lâu thì Thượng Quan Tu xuất hiện, vẻ mặt vô cùng tức giận

Khóe miệng Mạnh Hạo cười lạnh, tốc độ di chuyển trở nên nhanh hơn

Trên đường có gặp yêu thú, trường thương trong tay hắn phất lên là không yêu thú nào có thể ngăn cản hắn

Tất cả đều tránh sang bên, vẻ mặt hoảng sợ thấy rõ

Ngược lại với Mạnh Hạo, Thượng Quan Tu liên tục bị đám yêu thú chặn lại đánh giết, tiếng gào thét vang lên quanh quẩn

Khoảng cách giữa hắn và Mạnh Hạo ngày một bị nới rộng

Trên đường chạy trốn, Mạnh Hạo nhìn thấy không ít tu sĩ mặc áo trắng, tất cả đều đang tiến hành chém giết với đám yêu thú, bộ dạng chật vật vô cùng

Lúc Mạnh Hạo xuất hiện, xuất ra trường thương khiến đám yêu thú hốt hoảng lùi lại, kêu gào thảm thiết rồi lại biến mất thì ánh mắt đám tu sĩ nhìn hắn như muốn lồi ra

- Người kia là ai?

- Trường thương trong tay hắn là pháp bảo gì mà có uy lực kinh người như vậy?

- Chết tiệt! Nếu ta có thanh trường thương ấy trong tay thì nhất định có thể hoành hành giữa đám yêu thú này

Thân ảnh Mạnh Hạo chạy qua, đám tu sĩ của Tử Vận tông bàn tán ầm ĩ

Trên đỉnh núi, Ngô Đinh Thu đã hồi phục thần sắc như trước, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười nhìn Tống lão quái

- Đám thiên địa dị chủng của ngươi quả thực không tệ! Theo lão phu thấy, con thì nổ đầu, con thì toàn thân máu huyết tung tóe, có con còn nổ tung bộ mông

Tống lão quái, chỗ này không hổ là yêu sơn chứa toàn yêu thú cường đại của ngươi, hôm nay thu hoạch không tồi chứ hả?

Sắc mặt Tống lão quái vô cùng khó coi

Lão nhìn lướt qua Mạnh Hạo đang chạy qua đám yêu thú, đi tới đâu là đám yêu thú gào thét thảm thiết, máu tươi trào ra, nhất là cái chết của con khổng tước làm hắn vô cùng đau lòng

Đó là con Tuyết Phượng rất hiếm có trên thế gian này, lão đã bỏ ra một cái giá cực lớn mới đổi được, coi nó như trân bảo, nuôi nấng tới tận hôm nay

Thế mà chỉ một thanh thiết thương của Mạnh Hạo đã khiến đầu nó nổ tung, chết ngay tức khắc

Trong lòng Tống lão quái rất thương xót, song thần sắc lại làm ra vẻ hời hợt không thèm để ý

- Chuyện này đã tính là gì? Phần lớn linh thú của lão phu ở tại trên ngọn núi, huống gì người này cũng không phải là đệ tử của Tử Vận tông các ngươi, ngươi có gì mà đắc ý?