Nghề Vương Phi

Chương 143: Thợ săn giỏi cũng không đấu lại hồ Ly cao tay




Ngắm nhìn mỹ nhân sắc mặt ửng hồng, ánh mắt mơ màng trước mặt, Lam Tranh như cảm thấy dục hỏa trong người dâng lên, hắn nâng cằm Vũ Lâu lên, say mê hôn nàng, dây dưa mãi không ngừng. Lúc Lam Tranh tỉnh táo một chút đã nghĩ, nếu nàng không muốn, dù có bị nàng đánh vài cái cũng đáng giá. Nhưng Vũ Lâu lại không cự tuyệt hắn như hắn nghĩ, mà lại hùa theo hắn, đến tận khi nơi đôi môi của hai người giao nhau, rũ xuống vài sợi chỉ bạc (nước miếng í ạ >.<), nàng mới đẩy hắn ra, rời khỏi môi hắn.

Lam Tranh thấy nàng xinh đẹp như vậy, tim lại đập thình thịch, được một tấc muốn tiến thêm một thước, lại muốn hôn nàng.

Lúc này, hắn nhìn thấy đôi mắt Vũ Lâu hung tợn trừng trừng nhìn hắn, làm hắn lập tức nhụt chí, ghé người vào bên cạnh thùng tắm, làm ra vẻ tội nghiệp nói nhỏ: “Nàng đừng như vậy mà, ta sẽ thành thành thật thật không chạm vào nàng được chứ gì……”

Vũ Lâu nâng cằm của hắn, cười: “Ngoan.” Lam Tranh nghiêng đầu né tránh: “Đầu ta đúng là có bệnh rồi, nàng đối với ta như vậy, mà ta còn không rời xa được nàng.”

“Ồ, ta đúng là thụ sủng nhược kinh, ngài đi lúc nào mà chẳng được! Làm gì phải lưu luyến ta.”

Lam Tranh hừ giọng: “Nàng ỷ vào việc ta thích nàng.”

Những lời này như chọc cười Vũ Lâu: “Ngươi còn dám nói vậy à, ta ỷ vào ngươi thích ta, để áp chế gì ngươi? Hay là nên nói, ta đi theo ngươi được lợi ích gì? Ta chỉ biết, từ lúc ta biết ngươi, ta đã chịu không ít cực khổ thôi.”

Những chuyện đã qua, trong lòng Lam Tranh hiểu rất rõ, lại thấy đau lòng: “Ta biết, từ nay về sau ta sẽ đối xử với nàng thật tốt.”

Vũ Lâu cười khinh bỉ, chỉ vào dấu vết trên ngực mình: “Ngươi đã từng nói sẽ đối xử với ta thật tốt, rồi ấn cho ta cái dấu này, ta cũng không dám nhận câu đó của ngươi nữa. Ngươi mau thu hồi lại đi.”

“Lần này là thật sự.”

“Chẳng lẽ trước kia là giả sao?”

“Không, không — trước kia cũng là thật lòng.”

“Hả? Vậy sao ta bị thương ở đây, ngươi đúng là thuận miệng nói bậy.”

“…… À…… Trước kia là giả……”

Vũ Lâu giận dữ, hắt nước tắm lên người hắn: “Vậy lần này ngươi nói có phải thật hay không!”

“Lần này là ta nói thật, từ tận đáy lòng.” Lam Tranh bị nàng làm cho rối loạn, không có đường nào chối cãi.

Vũ Lâu hừ lạnh, rời người ra xa, không nhìn Lam Tranh nữa. Lam Tranh vội vàng xoay theo nàng: “Vũ Lâu, Vũ Lâu, theo ta về đi. Ta thề với trời đất, tuyệt đối sẽ không để người khác làm tổn thương nàng nữa.”

“Người khác không làm tổn thương ta, chỉ có ngươi được làm thôi đúng không?”

“Nàng đừng xuyên tạc ý ta mà.” Lam Tranh nói: “Sao mới có vài ngày không gặp, mà nàng đã nhanh mồm nhanh miệng hẳn lên thế này, trước kia nàng tốt hơn nhiều, vừa xinh đẹp, vừa dịu dàng.”

Vũ Lâu lườm hắn: “Ta dịu dàng lúc nào, sao ta không nhớ vậy? Ta cũng không ít lần trừng mắt quát tháo ngươi đâu.”

Lam Tranh cười: “Dịu dàng lúc trên giường.” Hắn vừa dứt lời, lại bị nàng hắt ầm một cái đầy nước tắm lên mặt.

“Nàng!” Lam Tranh cũng bắt đầu nổi nóng: “Nhường nhịn nàng một chút, nàng đừng có lên mặt.”

“Thì làm sao?!”

Lam Tranh nghe thế lại mềm nhũn, cười làm lành: “Lên mặt thì lên mặt, tùy ý ngài đi.”

Vũ Lâu thấy bộ dạng lấy lòng của hắn, che miệng cười nói: “Được rồi, được rồi, ngươi mau đi lau mặt mũi đi, ta tắm xong rồi nói sau.”

Lam Tranh nói: “Ta muốn nhìn nàng.”

“Sợ ta tắm lâu rồi biến mất luôn hay sao thế?”

“Cũng có thể. Nữ nhân làm từ nước mà, lỡ thế thì sao.”

Vũ Lâu trừng mắt: “Mau đi ra ngoài.”

Lúc này Lam Tranh mới lưu luyến vòng qua bình phong vào bên trong, lại thấy lá thư kia còn chưa kịp cất đi, hắn vội chạy đến. Lam Tranh quên mất trên tay mình còn có nước, vội vàng chưa kịp lau lại làm ướt cả lá thư. Vì thế, hắn chùi chùi hai tay vào người cho khô, sau đó nhẹ nhàng cầm góc tờ giấy lên, thổi thổi, hy vọng có thể thổi khô nó. Nhưng chữ trên giấy đã bị nhòe đi, Lam Tranh vô cùng lo lắng, thầm nghĩ, xong rồi, xong rồi, Vũ Lâu mà phát hiện ra thì nhất định là lại to chuyện một hồi cho xem.

“…………”

Chớp mắt một cái, Lam Tranh nảy ra một ý hay, hắn nói vọng qua bình phong: “Thư trên bàn viết cho ai vậy? Để ta đọc xem.”

Vũ Lâu không muốn để hắn biết mình có liên hệ với người ở Liêu Đông, vội hét lên: “Đừng động vào!”

“Nhất định là có vấn đề, có phải thư tình gửi cho Cửu ca không hả?” Lam Tranh cao giọng: “Ngày đó lời ta nói ở phủ Tề Quốc công, nàng cũng nghe thấy rồi, nếu nàng dám tư thông với người khác sau lưng ta, thì tên gian phu kia coi chừng đó. Nhớ chưa? Bức thư này rốt cuộc có phải thư viết cho Cửu ca không? Để ta hủy đi!”

Chợt hắn nghe thấy tiếng nước ào ào, lá thư trong tay bị một đôi tay mềm mại đầy nước giật đi mất.

“Ai cho ngươi động vào!” Vũ Lâu tức giận nói: “Không cho động chạm linh tinh vào đồ của ta!”

Lam Tranh nhìn chằm chằm vào thân thể Vũ Lâu, vuốt cằm, ra vẻ suy nghĩ, rồi nói: “…… Có phải ở đây ăn uống không tốt không, sao ta thấy nàng có vẻ gầy đi thế, ngực cũng nhỏ đi thì phải?”

Vũ Lâu xấu hổ, đưa tay muốn đánh hắn, Lam Tranh lập tức đưa tay ra cản lại, chăm chú nhìn nàng: “Đừng để bị cảm lạnh, nếu tắm xong rồi thì mặc quần áo vào đi. Ta đang huyết khí phương cương (tinh lực tràn trề) thế này, không phải nàng định quyến rũ ta đấy chứ.”

Đúng là tự đập đá vào chân mình. Mặc dù Vũ Lâu rất tức giận, nhưng Lam Tranh nói cũng đúng. Nàng trừng mắt lườm hắn một cái rồi xoay người lại mặc quần áo. Lam Tranh ngồi trên giường, nhàm chán nghịch nghịch ngọc bội của mình nói với Vũ Lâu: “Ở đây chẳng thoải mái gì cả, toàn mùi thảo dược, ở đây lâu ngày, mũi sẽ mất cảm giác mất.”

“Nếu không muốn thì ngươi có thể đi mà. Cửa lớn vẫn mở, vào thế nào thì cứ đi như thế mà ra.”

Lam Tranh cười ha ha nói: “Ta nói là nói vậy thôi, chứ trừ khi nàng theo ta về, không thì ta không đi đâu cả.”

“Ta ở đây còn có thể giúp việc được, ngươi ở đây thì làm được cái gì chứ? Ở đây làm sâu gạo à?”

“Ta mua lại y quán là được chứ gì.” Lam Tranh cười: “Mua cả nàng luôn.” Hắn vừa mới dứt lời đã bị một chiếc xiêm y bay tới, trùm lên mặt, Lam Tranh kéo xiêm y của Vũ Lâu xuống nói: “Nàng không thể dịu dàng một chút hay sao! Chờ đến sau này ta làm Thái tử, còn không quản nổi Thái tử phi của mình thì nàng bảo ta làm thế nào mà tạo uy tín với người khác được!”

“Vậy ngươi đi mà tìm nữ nhân nào dịu dàng như nước làm phi tử của ngươi đi. Thế không phải là ổn rồi hay sao!”

Lam Tranh ném xiêm y xuống đấy, nói với mỹ nhân sau bình phong: “Được, đây là tự nàng nói ra đấy, đừng hối hận!”

Vũ Lâu đang lau mái tóc dài ướt sũng, chợt nghe cửa kêu rầm một tiếng, rồi cả căn phòng chìm trong yên lặng.

Hắn đi thật rồi sao?

Một lát sau nữa, vẫn không thấy động tĩnh gì, nàng không khỏi tò mò, ló đầu ra khỏi bình phong. Thà đừng nhìn còn hơn, vừa ló đầu ra đã thấy Lam Tranh đang dựa ở cửa, cười hì hì nhìn mình.

“Ta biết nàng luyến tiếc ta mà!”

Lại bị hắn đùa giỡn rồi, Vũ Lâu nắm chặt cây lược, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta đang nhìn xem tên ma thần như ngươi đã đi chưa, nếu đi thật rồi, thì ta sẽ mừng muốn chết!”

Lam Tranh đi đến trước mặt nàng, cười: “Nàng nói dối, mặt đỏ bừng rồi này.”

“Tắm nên nóng.”

“Vậy vì sao nàng không dám nhìn vào mắt ta?”

“Nhìn ngươi đáng ghét!”

Lam Tranh nghe xong, cười xấu xa nói: “Nàng xem nàng kìa, giải thích làm gì chứ, nếu không quan tâm đến ta, thì không thèm nhìn ta là được, cần gì phải mất công đấu võ mồm, ta một câu, nàng một câu như vậy làm gì, nàng đang chột dạ thì có.”

“………”

Tên gia hỏa này‼‼‼

**************