Ngoại Thích Chi Nữ

Chương 50




Triệu Thành không phải không khắc chế được chính mình, chỉ là tâm hắn bị Minh Lạc xoa nắn một hồi, lại thêm Minh Lạc quá mức tỉnh táo, giờ khắc này nếu Minh Lạc phản ứng như nữ hài tử bình thường, sợ hãi thẹn thùng bối rối, luống cuống khước từ thì hắn tất nhiên sẽ kiềm chế không tiến tới, nhưng Minh Lạc trong lòng hắn lại giảo hoạt khuấy động tâm tư của hắn, thử thăm dò tâm tư hắn, muốn có được lời hứa của hắn, tâm hắn bị câu đến chợt cao chợt thấp, nhìn nàng vừa đau vừa giận, có thể nàng hết lần này đến lần khác không ý thức được bản thân đang làm gì, ở trong lòng hắn khấp khởi nắm y phục của hắn, mắt sáng nhìn hắn.

không có nửa điểm tự giác nguy hiểm khi đêm khuya nằm trong ngực hắn.

Lúc này Triệu Thành đột nhiên nghĩ, lần trước hắn chỉ lướt qua môi nàng rồi thôi, nàng không có nửa điển thẹn thùng khẩn trương, có lẽ không phải vì nàng không thích mình, chỉ là do nàng thiếu thông minh a? dù sao nàng còn nhỏ, không biết tư vị tình ái cũng là điều dễ hiểu, với lại lần trước nàng đangthương tâm cho nên không để ý đến mặt tình dục.

hắn hiểu lầm Minh Lạc, nghĩ như vậy liền nhìn không được mà muốn thăm dò, không khắc chế khát vọng của mình, cúi đầu, từ cạn đến sâu ôn nhu hôn nàng, mặc dù hắn không có kinh nghiệm thực tế, nhưng ở trong huyễn cảnh hắn đã làm nhiều lần nên miễn cưỡng được xưng là có chút kinh nghiệm.

Chỉ là so với huyển cảnh thì cảm giác thực tế ôm nhuyễn ngọc trong ngực, tư vị thật là khó nói, lúc đầu hắn còn nói là muốn thăm dò tình ý của nàng với mình, nhưng người trầm luân lại là chính mình, đợi nghe thấy tiếng thở gấp của nàng bên tai, dùng giọng điệu khác hẳn ngày thường gọi một tiếng ‘ vương gia’, hắn mới có chút tỉnh táo.

Lúc này nàng đã bị hắn đặt trên giường, quần áo rộng mở, sắc mặt ửng đỏ, hai mắt mê ly như có thể chảy ra nước, mà cánh môi vì hắn cắn xé mà đỏ tươi kiểu nộn làm người khác run sợ.

Tâm Triệu Thành bị ủi xuống, quả nhiên trước đây mình hiểu lầm nàng. hắn đưa tay mơn trớn tai nàng, lúc này tai nàng ửng hồng lại không làm người ta kinh hãi, tay phảng phất như tan đi cảm giác băng tuyết, mềm mại như noãn ngọc, tản ra từng trận ấm áp, làm người ta phá lệ an tâm và động tâm.

hắn nhìn nàng, mắt sâu không thấy đáy, hỏi nàng: “ sợ hãi sao?” thanh âm còn khàn khàn mang theo tình dục chưa lui hết.

“ cái gì?”

“ hiện tại, sợ hãi sao?”

Lúc này Minh Lạc cũng mới tỉnh lại từ trong mê loạn, nàng không nghĩ mình sẽ rơi vào, trong lòng thắt lại,. Nhưng nàng chưa kịp kiến thiết tâm lý Triệu Thành lại dùng ánh mắt nóng rực nhìn nàng, thẳng tắp nóng bỏng, tình cảnh như vậy, lại một phen mất khống chế lúc nãy, nàng lập tức hiểu ý hắn.

Sợ hãi, đương nhiên nàng không sợ hãi, nàng đã từng làm vương phi của hắn nhiều năm, chẳng lẽ bây giờ có thể già mồm nói sợ hãi hắn không chịu trách nhiệm sau khi khinh bạc mình? Nhưng nàng cũng không muốn tiến tới một bước, một là nàng không muốn làm hắn hiểu lầm, hai là trong trí nhớ của nàng chuyện đó cũng không phải chuyện tốt đẹp.

Kì thật vừa rồi hắn có thể nói là ôn nhu, đời trước hắn không có ôn nhu như vậy, giống như con người hắn, ngang ngược, cần tác vô độ, coi như trước khi gả cho hắn nàng có lòng ái mộ thì với chuyện đó cũng không chịu được, cảm thấy cực kì thống khổ, thời gian nàng gặp hắn đã không nhiều, nhưng mỗi lần hắn đều sẽ.. cho nên về sau nàng có chút sợ gặp hắn, đại khái nàng cự tuyệt cũng làm cho hắn tức giận

Minh Lạc nghĩ đến nhưng thứ này, ửng đỏ trên mặt lui xuống, thân thể không nhịn được mà run lên, Triệu Thành lập tức cảm nhận được, hắn lại lần nữa hiểu lầm.

hắn giúp nàng kéo lại y phục, nằm xuống bên cạnh, không nhìn nàng nữa, thấp giọng nói “ thật có lỗi”

Minh Lạc xoay mặt nhìn hắn, nàng nghĩ việc này không thể để giống kiếp trước, có lẽ nàng nên uyển chuyển thỉnh giáo Cổ ma ma, khục, hình như kiếp trước Cổ ma ma cũng đã nói qua nhưng kiếp trước thời gian bà dạy mình rất ngắn, mình cũng vì ngày ngày tắm thứ nước kia lại bô dược cao gì đó thấy phiền cho nên không tình nguyện nghe, cũng không quá mức lưu ý. Mặc dù thái hậu muốn mình mê hoặc Triệu Thành, khụ khụ khụ, mình cũng không cần quá mức bài xích.

Nàng nắm chặt những ngón tay của hắn còn bên cạnh nàng, nói “ vương gia, tiểu nữ không phải sợ ngài, chỉ là tiểu nữ có chút không biết phải làm sao, sợ sau chuyện này tiểu nữ có hài tử thì làm sao bây giờ?” hài tử, trong lòng Minh Lạc đau xót.

Triệu Thành ngạc nhiên, lập tức cảm thấy có chút đau lòng và dở khóc dở cuời, nàng đang nghĩ gì vậy?

Bất quá đã hoàn toàn thành công đem hoàn cảnh tình ý kiều diễm đánh nát

Triệu Thành đưa tay kéo nàng vào ngực, nói : “ nàng nghĩ tận đâu vậy, ta sẽ không làm như vậy.”

hắn ôm nàng trong chốc lát, sau đó ôn nhu nói “ A Lạc, không phải nàng lo lắng hôn sự của chúng ta phát sinh gợn sóng sao? Chúng ta đẩy sớm hôn kỳ được chứ?”

Hôn kì của bọn họ là 21 tháng 9, cũng chỉ còn 8 tháng. Kiếp trước cũng thành hôn vào tháng 9, nếu hôn kì đẩy sớm có phải sẽ không giống kiếp trước?

Cho nên Minh Lạc suy nghĩ một chút nói : “ Ân, tiểu nữ cũng nghĩ sớm chút gả cho vương gia, chỉ là, hôn kì đã định còn có thể đổi sao?”

Nàng nằm trong ngực hắn ôn như nói chuyện quả thực giống như muốn lấy mạng hắn, hắn cảm thấy mình như vậy rất dễ xảy ra chuyện, nhưng không nỡ buông nàng ra, cho nên chỉ có thể khắc chế nói “ nàng nguyện ý là được, tháng năm được chứ?”

Tháng năm, hôn kì của Minh Tú là tháng ba, Cảnh Hạo là tháng tư.

Minh Lạc cười nói “ cái đó tôn thất phủ là lễ bộ có thể chuẩn bị được sao? Có phải quá vội vàng không?” thật ra sớm hay muộn nàng không quan trọng, chỉ cần không giống kiếp trước là được.

“ bận, nhưng không được cũng phải được. Nàng yên tâm bọn hắn sẽ không dám sơ sẩy, sẽ không ủy khuất nàng.” hắn vuốt tóc nàng nói.

Tự nhiên bọn hắn không dám sơ sẩy. Minh Lạc cảm thấy buồn cười, thật ra nàng cũng không thích hôn lễ thịnh thế như thế, kiếp trước không phải hôn lễ cũng thịnh thế như thế nhưng cuối cùng lại một chén rượu độc kết thúc hôn sự.

Nàng nghĩ nghĩ, lại nói “ vương gia, hôn lễ và hôn phòng có thể do tiểu nữ bố trí được không?” dù sao cũng không thể giống như đúc kiếp trước.

Nàng để bụng như vậy tự nhiê làm hắn vui vẻ dị thường, sao hắn có thể cảm thấy nàng không thích mình đây? hắn cúi đầu hôn lên trán nàng, nói : “ được, tất cả nghe theo nàng, về ta sẽ sai người trong vương phủ đưa đồ tới, nàng từ từ xem, bất quá không được để bản thân cực khổ, muốn làm thế nào thìan bài quản gia để hắn đi làm.”

Minh Lạc vô cùng cao hứng tạ ơn hắn, hắn nhìn bộ dáng nàng vui mừng, nghĩ đến ngày thường mặc dù nàng vui mừng nhưng trong đáy mắt vẫn có tầng sương mù, đây là lần đầu hắn thấy nàng cuời vui vẻ như vậy, thì ra nàng cũng ngóng trông gả cho mình sao?

Tâm Triệu Thành trướng đến tràn đầy, cảm thấy bủn rủn đến rối tinh rối mù, mặc dù không nghĩ quá mức nhưng lại khó khống chế mình, nhịn không được đặt nàng dưới thân, hôn nên trán và mặt nàng, dỗ dành nói: “ yên tâm, chỉ một lát ta sẽ rời đi.”

Rời đi mới là quỷ.

Từ trước đến nay Triệu Thành làm việc rất lưu loát dứt khoát, sau khi nói với Minh Lạc việc đổi hôn kỳ, hai ngày sau khi đi đại doanh ở Thường Sơn trở về đã từ Khâm Thiên giám lấy được thời gian mới, làm 21 tháng 5. hắn đưa ngày mới đến Thừa Ân công phủ, nói là biên quan Bắc địa có khả năng xảy ra biến, có thể cuối tháng 5 đầu tháng 6 hắn sẽ đi Bắc Địa một chuyến cho nên đẩy hôn kì nên 21 tháng 5, với bên ngoài thì nói là Khâm Thiên giám tính được hôm đó là ngày đẹp trăm năm có một, nếu có đám cưới lớn trong ngày này thì có lợi cho việc an ổn của xã tắc Đại Ngụy

Khâm Thiên giám nói thế thành công làm Minh thái hậu đen mặt.

Nhưng hôn sự của Triệu Thành và Minh Lạc căn bản không cần thánh chỉ tứ hôn hay ý chỉ tứ hôn của hoàng đế hay thái hậu, hôn sự là phụ thân Minh Lạc quyết định 15 năm trước, hôn kì cũng là Túc vương phủ và Thừa Ân công phủ thương nghị, cho nên đổi hôn kì cũng không cần Minh thái hậu ân chuẩn.

Minh lão phu nhân cũng vì thế nên cố ý tiến cung an ủi thái hậu một phen, nói : “Nương nương, Túc vương gia mê luyến Lạc tỷ nhi của chúng ta như vậy luôn là chuyện tốt. Những ngày qua lễ vật mà Túc vương đưa đến Kỳ Mai trang chỉ thiếu chuyển cả Túc vương phủ sang đó, đây không phải kì vọng của nương nương sao? Lão thân còn nghe Lạc tỷ nhi nói, Túc vương đáp ứng Lạc tỷ nhi sau khi thành hôn Túc vương đi bắc địa cũng sẽ mang theo nàng theo, lão thân thấy Túc vương thật sự để bụng Lạc tỷ nhi.”

Lúc này tâm tình Minh thái hậu mới bắt đầu thoải mái.

Bà ta cười nói : “ từ xưa anh hùng khó quan ải mĩ nhân, huông chi các triều đại nam nhân Triệu gia đều là loại si tình, yêu một nữ nhân đều móc tim móc phổi, về điểm này Túc vương cũng là kế thừa từ tổ tiên. Như vậy ai gia cũng yên lòng. Mẫu thân không biết, trước kia nghe đồn Túc vương không gần nữ sắc, tâm ngoan thủ lạt, ai gia đem a Lạc gả đi còn nơm nớp lo sợ, sợ tương lai a Lạc trải qua không tốt, chẳng phải đã làm khổ nàng?”

Minh lão phu nhân cười nói “ không chỉ nương nương, lão thân cũng vừa mới đặt được tâm xuống.”

Hai người nói đùa vài câu, Minh thái hậu nghĩ đến gì đó, nhíu mày thu lại nụ cười: “ chỉ là mẫu thân, bên phía đại ca, a Lạc và bọn hắn vẫn như nước với lửa sao? Ai gia thật không ngờ tới Chu thị lại là phụ nhân rắn độc như vậy”

Minh lão phu nhân tở dài nói : “ Đúng vậy, ai có thể nghĩ tới đâu, cũng là lão thân sơ sẩy để độc phụ đó tiêu dao nhiều năm như vậy, để Lạc tỷ nhi ủy khuất nhiều năm”

Vừa nói vừa lắc đầu cười nói “ nhưng nương nương cũng không cần lo lắng quá mức. Lạc tỷ nhi giống phụ thân nàng, là hài tử tính tình cương liệt, nhưng tâm địa thiện lương chí tình chí nghĩa. Dù nàng hận Chu thị ngoan độc, đại bá phụ vô tình nhưng lại không giận chó đáng mèo lên người ngoài.”

“ nương nương cũng biết, Thiệu Lệ là theo chân nhị ca người lớn lên, từ trước đến nay đối với Lạc tỷ nhi còn hơn thân muội, những chuyện kia cũng không làm Lạc tỷ nhi giận chó đánh mèo lên Thiệu Lệ và Thư ca nhi, Dư tỷ nhi. Mấy ngày qua lão thân mang Thư ca nhi và Dư tỷ nhi đến trang tử, bọn chúng ở chung rất tốt. Người cũng biết Lạc tỷ nhi, nàng yêu là yêu, hận là hận, nhất định sẽ không giả dối ứng phó.”

Minh thái hậu vui mừng gật đầu nói “ vậy là tốt rồi, ai gia thấy không bằng ít ngày nữa để a Lạc và Dư tỷ nhi tiến cung ít hôm, Lạc tỷ nhi sắp thành hôn, tương lại sợ thời gian vào cung không nhiều lắm, đứa bé Dư tỷ nhi ra đời ở Giang Tây, ai gia mới chỉ nhìn qua nàng một lần ở năm mới, còn chưa chung đụng, không biết đứa nhỏ có tính tình thế nào.”