Ngọt Ngào - Nghê Đa Hỉ

Chương 28




Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Hứa Oánh khóc thút thít chạy ra ngoài, Giản Vi ngẩn người đứng nguyên tại chỗ, nhìn cửa ra vào rồi lại quay đầu nhìn Lâm Cẩn Ngôn. LQĐ

Lâm Cẩn Ngôn lạnh giọng, “Thất thần làm gì? Còn không mau vào!”

Lúc này Giản Vi mới hoàn hồn, đi tới bên giường ngồi xuống, tò mò hỏi: “Người phụ nữ vừa rồi là ai?”

“Có liên quan gì tới cô?” Lâm Cẩn Ngôn liếc cô một cái, mặt lạnh trả lời cô.

Trong lòng Giản Vin run lên, vô thức xiết chặt ngón tay, “Tôi chỉ tùy tiện hỏi, không nói thì cũng –“

“Là đối tượng mẹ tôi sắp xếp cho tôi xem mắt.” Giản Vi còn chưa dứt lời, Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên trả lời cô.

Cô ngẩn người, ngẩng đầu nhìn anh.

Anh nghiêng đầu nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ.

Giản Vi liếc nhìn bát cháo để đầu giường, chắc cô gái vừa rồi muốn khuyên anh ăn.

Cô bưng bát cháo lên, lại nói tiếp: “Nếu đối tượng mẹ anh sắp xếp cho anh xem mắt, vậy mà anh còn đố xử hung dữ với cô ta như vậy.”

“Tôi không thích người khác vào phòng tôi khi mà chưa được sự đồng ý của tôi.”

“Chẳng phải tôi cũng thường xuyên vào phòng anh sao?” Giản Vi ngẩng đầu, đột nhiên hỏi anh.

Cổ họng Lâm Cẩn Ngôn xiết chặt, nhìn cô một cái, ánh mắt u ám, không trả lời câu hỏi này, ngược lại giọng điệu chua chua, “Hôm nay là thứ năm sao lại về? Không ở trường học nói chuyện yêu đương à?”

Giản Vi ngẩn ra, hai mắt không khỏi mở to: “Ai… Ai nói chuyện yêu đương hả?”

Lâm Cẩn Ngôn cười lạnh, “Không à? Không phải Giang Lẫm kia sao?”

“Đương nhiên không phải rồi!” Giản Vi hết sức kinh ngạc, hỏi lại: “Khi nào thì tôi nói chuyện yêu đương với Giang Lẫm chứ?”

Lâm Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm cô, khóe miệng càng cười lạnh, nói: “Mấy hôm trước có người nhìn thấy hai người cùng một chỗ, rất thân mật. Cô đừng gạt tôi, trưởng thành rồi thì yêu đương cũng là bình thường, tôi chẳng là gì của cô, không có tư cách quản cô trong mấy chuyện này.”

Giản Vi nhíu mày, “Tôi thân mật với Giang Lẫm khi nào?”

Trên thực tế, từ sau khi khai giảng chỉ gặp Giang Lẫm một lần, chính là hôm đại hội, cậu hẹn cô ra ngoài ăn cơm, nói cho cô biết chuyện thư tình.

Từ đó về sau Giang Lẫm đối xử với cô rất tốt, không nghiêm túc thổ lộ với cô nữa, cô chỉ có thể nói cậu đừng đối xử…..  Với cô tốt như vậy nữa, khó mà nói mấy lời khác.

Nhưng đêm đó lúc Giang Lẫm chọc thủng tờ giấy mỏng, lúc ấy cô liền từ chối, nói rất rõ ràng.

Từ đó về sau, không thấy Giang Lẫm tới tìm cô nữa.

Hoàn toàn chưa gặp mặt lần nào thì thân mật khi nào chứ?

Giản Vi không muốn để Lâm Cẩn Ngôn hiểu lầm cô, giải thích nói: “Từ sau khi khai giảng tôi chi gặp Giang Lẫm một lần, chính là đêm hôm khải giảng… Cậu ấy…. Quả thật cậu ấy có thổ lộ với tôi nhưng tôi đã từ chối cậu ấy, sau đó chúng tôi chưa từng gặp lại, ai nói với anh tôi ở cùng một chỗ với cậu ấy hả?”

Lâm Cẩn Ngôn nghe thấy lời này, trong mắt hiện lên vẻ vui sướng, giây lát sau liền biến mất. Khi anh nâng mắt lên, biểu lộ lại ra vẻ lạnh lùng: “Chẳng phải cô thích kiểu trẻ tuổi tràn ngập tinh thần phấn chấn đó sao? Giang Lẫm kia ngược lại rất không tệ, cứ như vậy từ chối, không thấy tiếc à?”

“Tiếc chứ, bạn cùng phòng của tôi cũng đều cảm thấy tiếc đấy, dù sao bộ dạng Giang Lẫm cũng đẹp mắt, vóc người lại cao, học lại giỏi, đối xử với tôi cũng rất tốt.”

Tay Lâm Cẩn Ngôn đặt dưới chân vô thức xiết chặt, môi mím thành một đường, lạnh giọng nói: “Thấy tiếc thì đuổi theo đi, tránh cho sau này hối hận.”

“Hối hận hay không hối hận là chuyện của tôi, không liên quan gì tới anh.”

Trong lòng Giản Vi lúc này còn rất loạn, không muốn tranh cãi với anh về vấn đề này, bưng bát cháo bên cạnh, lấy thìa múc đưa lên bên miệng anh: “Ăn một ít đi.”

Lâm Cẩn Ngôn ngoài miệng tuy chua chát, nhưng nghe thấy Giản Vi nói từ chối Giang Lẫm, tâm tình ngược lại tốt hơn nhiều, thấy Giản Vi đưa cháo tới, cúi đầu ăn một miếng.

Giản Vi lại đút tiếp một thìa, Lâm Cẩn Ngôn ăn từng miếng hết.

Dì Lan đứng ngoài nhìn lén, trong lòng thầm than, quả nhiên đánh bại cậu chủ nhà bà thì chỉ có một mình Giản Vi.

Lúc trước khuyên thế nào cũng không chịu ăn gì, Giản Vi vừa tới lập tức chịu ăn liền.

Dì Lan lắc đầu xuống giường, cuối cùng trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Trong phòng, Giản Vi đút cháo cho Lâm Cẩn Ngôn ăn xong, lấy khăn giấy đầu giường lau cho anh, rồi nói: “Vốn tính thứ bảy đưa anh đi ăn gì đó, nhưng anh bị như thế này sợ là không đi được.”

Lâm Cẩn Ngôn nghe vậy, cho rằng thứ bảy cô đã sắp xếp rồi, trong lòng mừng thầm, hỏi: “Đi ăn ở đâu?”

Giản Vi trả lời: “Chưa nghĩ ra, nhưng dù sao dạ dày anh không tốt, muốn dẫn anh đi ăn cũng không được.”

Lâm Cẩn Ngôn lập tức nói, “Bệnh cũ, ăn thì không sao.”

Giản Vi liếc anh một cái, “Nói sau đi.”

Cô cầm bát không trong tay, từ trên giường đứng lên, liếc bình truyền dịch trên tay Lâm Cẩn Ngôn, hỏi: “Cái này của anh thì làm thế nào?”

“Dì Lan sẽ làm, cô không cần phải để ý.”

Giản Vi “À” một tiếng, “Vậy tôi xuống trước đây.”

“Đưa bát xuống rồi lên đây đi.”

Giản Vi mờ mịt: “Để làm gì?”

“Đau đầu, lên mát xa cho tôi.”

Giản Vi: “…..”

Giản Vi cầm bát đi xuống bếp rửa sạch, xong rồi về phòng mình tắm rửa thay đồ ngủ trước, sau đó mới đi xuống lầu vào phòng của Lâm Cẩn Ngôn.

Dì Lan vừa rút kim tiêm truyền cho Lâm Cẩn Ngôn, đang thu dọn bình truyền dịch và giá đỡ, thấy Giản Vi vào, cười nói: “Vi Vi, con ở cùng cậu chủ một lúc đi, thời gian này cậu ấy ngủ không ngon.”

“Dạ, con biết rồi.” Giản Vi đáp.

Dì Lan thu dọn xong đồ đạc xoay người đi ra ngoài, trước khi xuống lầu còn nhẹ nhàng khép cửa lại.

Giản Vi ngồi xuống giường, đỡ Lâm Cẩn Ngôn, nói: “Anh nằm xuống đi.”

Lâm Cẩn Ngôn “Ừ” một tiếng rồi nằm xuống.

Giản Vi dịch vào giữa giường, hai tay nhẹ nhàng đặt lên huyệt thái dương của Lâm Cẩn Ngôn.

Không phải chỉ mới bóp đầu cho anh lần đầu, thủ pháp thuần thục.

Vừa mát xa vừa quan tâm hỏi: “Dễ chịu không?”

Lâm Cẩn Ngôn nhắm mắt, bộ dạng rất hưởng thụ, khẽ “Ừ” một tiếng.

Giản Vi không nhịn được thở dài, “Anh nói xem anh còn chưa lớn tuổi lắm tại sao lại đau đầu, còn đau dạ dày nữa, tuy kiếm tiền rất quan trọng, nhưng cũng không thể liều mạng chứ.”

Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên mở mắt ra, “Tuổi không lớn? Chẳng phải từng chê tôi già sao?”

Giọng điệu anh hơi khó chịu.

Giản Vi chột dạ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ai nói già chứ….”

Lâm Cẩn Ngôn liếc cô một cái, hừ lạnh một tiếng, lại nhắm chặt hai mắt.

Giản Vi hơi ghét liếc anh: Đàn ông lớn tuổi rồi mà còn mang thù, nhỏ mọn!

Đêm dài vắng người, đồng hồ trên tường đi tới mười một giờ, Lâm Cẩn Ngôn đã ngủ, cuối cùng Giản Vi mới buông tay ta, từ trên giường lặng lẽ bước xuống, đắp chăn cho anh, tay chân nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Trở lại phòng, Giản Vi nằm trên giường đến nửa đem còn chưa ngủ được.

Dứt khoát từ trên giường ngồi dậy, lấy quà sinh nhật mua cho Lâm Cẩn Ngôn từ trong túi ra.

Là một chiếc kẹp cà vạt, không phải hàng hiệu gì cả, tiền lương của cô không nhiều lắm chỉ có thể mua được một chiếc như vậy, nhưng xem ra cũng tinh xảo.

Nhìn một lúc lại bỏ lại vào hộp, đi ra ban công hóng gió.

Trời tháng chín, trong gió xen lẫn hơi nóng chưa tản đi, cô tâm phiền ý loạn nằm xuống ghế trên sân thượng, ôm gối nhìn cảnh đêm đen kịt bên ngoài.

Thổ lộ…. Phải thổ lộ thế nào đây?

…….

Cùng lúc đó.

Nhà lớn nhà họ Lâm.

Trong phòng khách sáng trưng như ban ngày, Hứa Oánh ngồi trên sofa, đôi mắt đã đỏ bừng, tủi thân nói: “Bác gái, Oánh Oánh biết bác thích con, cũng muốn tác hợp con và Cẩn Ngôn, nhưng hình như Cẩn Ngôn đã có cô gái mình thích…. Muốn trách chỉ có thể trách Oánh Oánh không có phúc khí này.”

“Haizzz, Oánh Oánh con hiểu lầm rồi, cô gái con nói đó, chỉ là lúc trước Cẩn Ngôn thấy đáng thương nên mang về chăm sóc, nhưng cô ta đã học đại học rồi, bình thường cơ bản không ở cùng Lâm Cẩn Ngôn.”

Hứa Oánh cười chua xót, nói: “Bác gái không phải an ủi con đâu, con là con gái, ánh mắt Cẩn Ngôn nhìn cô gái đó rất khác ánh mắt nhìn những người khác.”

Từ Lệ cau mày, thật ra lúc trước bà ta cũng có nghi ngờ, nhưng sau đó thấy Cẩn Ngôn nói như vậy, bà ta thật sự cho rằng lên đại học thì chuyển ra ngoài, bây giờ xem ra ngược lại con trai bà ta vì che chở cho cô bé kia nên dùng kế hoãn binh với bà ta.

Bà ta cười vỗ tay Hứa Oánh, nói: “Oánh Oánh, chuyện này con cũng đừng gấp, Cẩn Ngôn nó có chút chậm chạp, chờ các con ở chung nhiều, tình cảm tự nhiên sẽ tốt lên. Như vậy đi, thứ bảy này là sinh nhật của Cẩn Ngôn, đến lúc đó bác bảo nó đi ăn cơm với con, hai người các con trao đổi nhiều hơn.”

Sau khi tiễn bước Hứa Oánh đi, sắc mặt Từ Lệ không tốt trở vào phòng khách, thầm oán giận con trai: “Tên nhóc này cũng đã hai bảy hai tám tuổi rồi, lời nói việc làm lại không có chừng mực, thật sự là tức chết mình!”

“Mẹ, con nói mẹ quá quan tâm rồi, anh trai anh ấy có cô gái mình thích tất nhiên sẽ kết hôn, anh ấy không thích, dù mẹ sắp xếp thế nào cũng vô dụng thôi.” Mộ cô gái xinh đẹp mặc váy ngủ lụa màu trắng lười biếng tựa vào thành sofa, tóc vừa đen vừa dài, buông thả trước ngực, chân dài hơi cong, trên đầu gối đặt một quyển tạp chí mode, tùy ý lật xem.

Từ Lệ liếc cô ấy một cái, đi qua cầm lấy tạp chí của cô ấy, đưa tay gõ xuống đầu cô ấy, “Con còn dám nói giúp anh con, lần trước bảo con gặp nha sĩ, con không thích thì tôi, con còn dám đánh người ta?”

Nhắc tới chuyện này Từ Lệ lại tức giận, cũng không biết kiếp trước mình tạo nghiệt gì, sinh hai đứa con đến đòi nợ như vậy.

Lâm Mạn từ trên sofa lười biếng đứng dậy, “Ai bảo anh ta động tay động chân với con, con không bẻ gãy cánh tay anh ta là đã tốt lắm rồi.”

“Con –“

Lâm Mạn ngẩng đầu đối mặt với mẹ mình, ánh mắt không hề sợ hãi.

Từ Lệ ôm một bụng tức, cuối cùng khoát tay nói: “Bỏ đi, bây giờ mẹ mặc kệ con, chờ mẹ giải quyết xong chuyện của anh con thì con ngoan ngoãn đi xem mắt cho mẹ.”

Lâm Mạn cúi đầu le lưỡi, lặng lẽ làm mặt quỷ.

Từ Lệ phất tay: “Được rồi, mau đi ngủ đi, thật sự là kiếp trước thiếu nợ các con mà.”

..

Hơn bảy giờ sáng hôm sau, Giản Vi vặn eo bẻ cổ từ trên lầu đi xuống, mới đi được một nửa đã thấy Lâm Cẩn Ngôn đứng dưới lầu, hai tay đút vào túi quần, hơi ngửa đầu nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt chứa ý cười.

Giản Vi ngẩn người, ngượng ngùng buông tay đang vặn eo bẻ cổ xuống, vừa bước xuống lầu vừa hỏi: “Anh đã khỏe rồi?”

Lâm Cẩn Ngôn “Ừ” một tiếng.

“Ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.”

“À –“

Là một người sắp thổ lộ với người ta, Giản Vi có chút căng thẳng, tay chân không biết nên để vào đâu.

Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên nói: “Tôi có việc phải tới công ty, tối về.”

“Hả?” Giản Vi nâng đầu kinh ngạc hỏi: “Không phải hôm nay là thứ bảy sao?”

“Mấy ngày nay toàn ở nhà, công ty có ít chuyện quan trọng chưa giải quyết.”

“À, vậy…. Vậy thân thể anh không sao chứ?”

“Ừ, không sao.”

“Ừm, vậy anh đi đi, nhớ ăn cơm đúng giờ, sau đó… Sau đó, tối anh về sớm một chút, tôi có lời muốn nói với anh.”

“Nói gì?” Lâm Cẩn Ngôn hỏi.

“Tới tối rồi nói sau, anh cứ làm việc của mình trước đi.” Giản Vi lúc này còn chưa chuẩn bị nên mở miệng thế nào, giục Lâm Cẩn Ngôn ra cửa.

Lâm Cẩn Ngôn cũng không hỏi tới cùng, nhưng tâm tình không hiểu vì sao thấy tốt lên, đưa tay xoa nhẹ đầu Giản Vi, sau đó mới lên lầu thay quần áo.

……

Tám giờ Lâm Cẩn Ngôn ra khỏi nhà, hơn mười giờ sáng dì Lan cũng đi ra ngoài mua thức ăn, một mình Giản Vi ở nhà đi tới đi lui trong phòng khách, trong đầu nghĩ tới chuyện thổ lộ cùng Lâm Cẩn Ngôn, lúc thì nhíu mày, lúc thì lắc đầu, lúc thì cong môi cười cười, lúc lại lắc đầu….

Cô chưa từng thổ lộ với ai, cảm thấy nói như thế nào cũng không được tự nhiên. Nếu Lâm Cẩn Ngôn từ chối cô thì làm sao bây giờ?

Cô đang lo nghĩ thì điện thoại đột nhiên vang lên.

Cầm lấy điện thoại trên bàn trà, hiển thị là dãy số xa lạ, cô giật mình nghe máy.

“Là Giản Vi à? Là tôi, mẹ Cẩn Ngôn.”

……

Trong tiệm trà trang nhã, Giản Vi căng thẳng ngồi đó.

Vẻ mặt Từ Lệ mỉm cười, nói: “Cô đừng căng thẳng, hôm nay tôi tìm cô là có việc muốn nhờ cô giúp một việc.”

Giản Vi hơi mờ mịt: “Cháu?”

Nhưng cô có thể giúp được gì đây?

Từ Lệ gật đầu, mỉm cười nói: “Là như vậy, cô cũng biết Cẩn Ngôn năm nay đã hai bảy tuổi rồi, hàng ngày bộn bề công việc, ngay cả thời gian quen bạn gái cũng không có, tôi và ba nó sắp điên mất. Còn ông nội Cẩn Ngôn nữa, lớn tuổi rồi, hai năm qua thân thể cũng không tốt lắm, muốn trước khi tạ thế thì có thể nhìn thấy chắt trai, nhưng đứa nhỏ kia hết lần này tới lần khác không lo lắng gì, bọn tôi nói nhiều thì nó bất mãn, bây giờ chẳng phải sợ tôi và ba nó nhắc nhở nó, hơn nửa năm không về nhà à.”

Giản Vi khẽ mím môi, ngón tay dưới bàn lặng lẽ xiết chặt vào nhau.

“Vi Vi, hôm nay tôi tìm cô ra đây là muốn cô có rảnh thì khuyên nhủ giúp tôi, bình thường các cô bình thường ở chung nhiều, có thể nó sẽ nghe lời của cô em gái như cô.”

Giản Vi ngẩn ra, theo bản năng cắn môi dưới, “Cháu không phải….”

“Vi Vi, tôi có hai vé đi xem ca nhạc ở đây, cô cầm đưa cho Cẩn Ngôn giúp tôi, tám giờ tối mai, lầu ba nhà hát lớn.”

Sắc mặt Giản Vi trắng bệch, giọng hỏi run rẩy, “Ngày mai….. Ngày mai là sinh nhật anh ấy.”

“Còn không phải sao, Oánh Oánh đứa nhỏ kia da mặt mỏng, không dám hẹn nó, cô giúp hẹn nó tới đó đi.” Từ Lệ kéo tay Giản Vi, vô cùng nghiêm túc ủy thác trọng trách, “Vi Vi, nhìn vào phân lượng một năm nay Cẩn Ngôn chăm sóc cô, cô làm em gái thì nên quan tâm nó một chút.”  



Mười hai giờ trưa, Giản Vi từ tiệm trà đi ra.

Trong tay cầm chiếc vé xem ca nhạc, như cầm một con dao găm sắc nhọn.

Cô đứng dưới ánh mặt trời, ánh nắng chiếu vào người khiến cô có chút hoảng hốt.

Thiếu chút nữa cô quên mất, dù cô cố lấy can đảm thổ lộ với Lâm Cẩn Ngôn thì thế nào? Gia tộc bọn họ lớn như vậy sao có thể cho phép cô bước vào.

Ánh mắt cô chua xót, ngửa đầu nuốt nước mắt chảy ngược vào trong.

Trên đường về nhà, Tương Tương gửi tin nhắn tới cho cô: Sao rồi? Anh ấy đồng ý với cậu không?

Cô nhếch môi, đỏ mắt nhắn lại một câu: Thất bại.

…….

Hơn tám giờ tối, trong World Trade Center, quầy chuyên doanh nhẫn kim cương.

Chị gái vẻ mặt tươi cười, nhiệt tình theo sát Lâm Cẩn Ngôn giới thiệu nhẫn kim cương.

Lâm Cẩn Ngôn chọn một hồi, cuối cùng chọn trúng một chiếc, gõ lên mặt kính quầy, “Phiền lấy chiếc này ra cho tôi xem một chút.”

Chị gái vội cẩn thận dè dặt cầm chiếc nhẫn kim cương kia ra, “Ánh mắt anh thật tốt, đây là chiếc nhẫn đắt tiền nhất trong cửa hàng chúng tôi.”

Kim cương trong suốt sáng lấp lánh, bất kể độ lớn nhỏ của kim cương hay nhẫn đều phù hợp.

Lâm Cẩn Ngôn rất hài lòng, hỏi: “Có ý nghĩa gì không?”

“Có ý nghĩa tình cảm chân thành trọn đời.”

Lâm Cẩn Ngôn nhìn một lát, đưa cho chị gái, “Phiền gói lại giúp tôi.”

Hết chương 28