Ngủ Với Cậu Cùng Bàn

Chương 8




Trong giờ học, mấy nữ sinh trong lớp túm tụp lại một chỗ thảo luận về chuyện của Kha Tước. Vốn khi cùng nhau tụ tập đã thích thảo luận về những chuyện của minh tinh,huống chi Kha Tước bây giờ là bạn học cùng lớp với mình. Cùng một đại minh tinh học cùng lớp thì sự nhiệt tình chỉ có tăng chứ không có giảm.

" Người nhà của người chết kia thật không phân biệt phải trái, ngay cả việc thô tục như vậy cũng muốn làm lớn chuyện."

"Hơn nữa, còn nghe nói người nhà của người chết đó còn thuê nhiều anh hùng bàn phím, ở trên mạng không ngừng chửi rủa Kha Tước. Đem Kha Tước mắng từ đầu đến cuối. Không hết, còn đem ảnh trong phim của Kha Tước ra chửi rủa nữa!"

"Ảnh trong phim? Là thế nào? Chuyện này tớ chưa nghe nói qua."

"Kha Tước mấy năm trước không phải là diễn một nhân vật bị bệnh bạch cầu, cuối cùng là chết sao? Người nhà kia đem ảnh chụp bia mộ phát tán ra ngoài, nguyền rủa cậu ấy không được chết già, sớm sẽ bị mắc bệnh truyền nhiễm để lấy mệnh đền mạng."

"Cái này cũng quá đáng qua đi! Khi dễ người khác."

"Ai, cậu ta cũng không tốt... Bất quá chuyện này đã xảy ra 3 ngày rồi, thế mà một câu nói đáp lại cũng không có. Mấy người trong công ty kia điều bất tài sao? Không phải nói hy vọng cậu ta sẽ bồi thường tiền, nhưng bây giờ đã náo loạn đến như vậy.... xem xem, không bằng cậu ta bồi thường tiền luôn đi. Người nhà của người chết kia toàn là cái loại không thể dây vào."

"Tớ cảm thấy nếu hạ thấp tư thái của mình mà đi an ủi người nhà của người chết cũng tốt mà. Cậu ta không phải là diễn viên sao? Hơn nữa kỹ thuật diễn cũng tốt như vậy. Xem như là diễn kịch, cũng có thể lấy được sự yêu mến mà"

"Kia cũng quá nghẹn khuất..."

"Tổng lại bây giờ cái gì cũng không làm tốt. Tớ cảm thấy cậu ta dù sao cũng phải làm chút gì đó đi chứ? Ngoài ngày thứ hai phát ra một tin báo bình an trên Weibo, bất kể là Weibo của cậu ta hay những weibo của nhân viên công ty cũng không đáp lại một lời nào. Mặc kệ cậu ta tính toán cái gì, nhưng cũng phải có một cái tin nhỏ gì đó chứ!"

" Đúng ta một cái tin nhỏ cũng không có. Phóng viên canh giữ ở ngoài cửa công ty, cậu ta căn bản không xuất hiện. Hơn nữa tớ luôn luôn ẩn núp trong fan club, cậu ta cũng không xuất hiện. Không biết là đang làm gì... "

Khang Tiểu Ngư gục mặt xuống bàn, nghe mấy nữ sinh ngồi đằng sau thảo luận. Kỳ thực, cô biết Kha Tước trong ba ngày nay đã làm gì, cậu ta đang cố gắng học tập, mỗi ngày hướng về phía trước...

Khang Tiểu Ngư mở di động ra, nhìn khuôn đối thoại của mình và Kha Tước. Lịch sử trò chuyện cuối cùng dừng lại ở đêm hôm qua, cậu ta hỏi cô về sự bố trí bài tập ở trường học.

Kha Tước giống như một tên ngốc, cái gì cũng không biết. Việc xảy ra trên Internet này, cậu ta cũng không để ý.

Khang Tiểu Ngư thật sự cùng ý với các nữ sinh khác. Hi vọng Kha Tước có thể đứng ra đối mặt với chuyện này, mặc kệ cậu ta muốn xử lí thể nào, là an ủi người nhà... Hay là bồi thường tiền. Khang Tiểu Ngư tin tưởng không chỉ có cô mà còn có rất nhiều fan khác điều sẽ lựa chọn tin tưởng Kha Tước đến cùng.

Vì sao lại im lặng như vậy? Khang Tiểu Ngư hoàn toàn không hiểu.

Khang Tiểu Ngư thậm trí còn muốn hỏi, rốt cuộc cậu ta đang suy nghĩ cái gì nhưng mỗi lần như vậy cô điều nhịn xuống. Cô cảm thấy cô với Kha Tước chỉ là bạn học mà thôi, ngay cả bạn bè cũng không phải. Tốt nhất vẫn không lắm chuyện hỏi nhiều làm gì

Khang Tiểu Ngư bị ý nghĩ của mình làm kinh sợ. Cô bật dậy, tự hỏi bản thân chuyện này nếu không phát sinh trên người Kha Tước mà là một bạn học khác ngồi cùng bàn với cô, xảy ra chuyện như vậy, cô sẽ đi quan tâm một chút không?

Còn phải phải bởi vì cậu ta là Kha Tước, còn không phải cậu ta là minh tinh. Bởi vì cậu ta là minh tinh, vì tránh gây thị phi, cô sẽ duy trì khoảng cách với cậu ta. Ngay cả coi là bạn bè cũng không được. Thậm chí cũng không coi cậu ta là bạn ngồi cùng bàn.

Như vậy đúng không?

Khang Tiểu Ngư đọc tin tán gẫu của mình và Kha Tước lại một lần. Từ đầu đến cuối điều không nhận ra đối phương là minh tinh. Kha Tước luôn dùng ngữ khí bình thường nói chuyện với cô, thậm chí hôm qua còn dặn dò thời điểm tan học cô đi trên đường lên để ý một chút.

Khang Tiểu Ngư nháy mắt sửa lại chủ ý. Lập tức gửi một tin nhắn đến chỗ Kha Tước: "Cậu muốn chờ xử lí chuyện tai nạn xe cộ này rồi mới đến trường sao?"

Kha Tước rất nhanh gửi lại một tin.

Kha Tước: "Ừ, ngày mai tớ đến trường học."

Khang Tiểu Ngư hơi kinh ngạc, không nghĩ đến nhanh như vậy Kha Tước đã trả lời cô. Cũng không nghĩ đến ngày mai Kha Tước sẽ đến trường học. Ý tứ của cậu ta, là ngày hôm nay, tai nạn xe cộ sẽ được xử lí sao?

Đột nhiên tâm tình cảm thấy vô cùng tốt.

Cẩn thận nhìn lại tin nhắn của Kha Tước. Cô không thể nghĩ ra mình lên trả lời như thế nào. Chẳng lẽ cứ như vậy mà kết thúc cuộc trò chuyện? Cô cảm thấy như vậy... hình như cũng không được tốt lắm. Nếu cô đã khơi ra đề tài, vậy người kết thúc đề tài đó phải là cô. Bằng không, nếu đối phương đã gửi tin đến mà cô lại không trả lời, sẽ cảm thấy bản thân mình không lễ phép.

Nhưng là cô không nghĩ ra được nên nhắn ton trả lời như thế nào.

Khang Tiểu Ngư vắt óc suy nghĩ một lúc lâu, ánh mắt tùy ý thoáng nhìn, bỗng dừng mắt về phía bảng đen, bỗng nhiên nảy ra một ý. Thầy giáo đã viết bài tập lên trên bảng. Cô vội vàng mở vở ra, ghi chép bài tập trên bảng xuống.

Sau khi viết xong, Khang Tiểu Ngư cẩn thận kiểm tra lại một lần, cảm thấy chữ viết của bản thân hơi khó nhìn. Trước kia, viết lại bài tập chỉ là để cho mình xem, bây giờ muốn chụp gửi cho Kha Tước. Chữ viết ngoáy như vậy, sợ Kha Tước không dịch được ra thì phải làm gì bây giờ? Nếu anh chê cười rằng chữ cô xấu thì phải làm sao đây?

Khang Tiểu Ngư đem mấy tờ giấy đã ghi chép xé đi. Lại một lần nữa tỉ mỉ viết lại bài tập vào trong vở.

Trên bảng viết bài tập của khoa Ngữ Văn, Toán học, Tiếng Anh và Lịch sử. Cô chỉ chép Ngữ Văn, Toán Học và Lịch Sử, sau đó vội vàng chụp gửi cho Kha Tước.

Khang Tiểu Ngư: "Bài tập đã gửi ở bên dưới! [ hoa hồng nhỏ][ hoa hồng nhỏ][ hoa hồng nhỏ]"

Kha Tước: "[Hoa hồng đỏ][ Hoa hồng đỏ][ Hoa hồng đỏ]"

Khang Tiểu Ngư: "Cần bài tập tiếng Anh sao?"

Kha Tước: "Không!"

Kha Tước trả lời giống như Khang Tiểu Ngư dự liệu. Tiếng Anh của Kha Tước tốt là điều mà ai cũng biết. Hơn nữa, cô cũng cẩn thận quan sát, ngày khai giảng đầu tiên Kha Tước căn bản không mang sách tiếng Anh, thậm chí trong giờ học còn ngồi học lịch sử. Nghĩ đến, anh không thiết cần phải học tiếng Anh, cũng lười làm bài tập.

Khang Tiểu Ngư nhắn thêm một tin: "Ừ!"

Cuối cùng đề tài cũng kết thúc bằng bản thân. Khang Tiểu Ngư để điện thoại sang một bên, bắt đầu nghiêm túc làn đề luyện tập. Khai giảng đã được bốn ngày, bởi vì một vài nguyên nhân, cô luôn có chút mất hồn mất vía, không yên lòng. Nhưng bây giờ, cô đã có thể tĩnh tâm, nghiêm túc làm bài tập.

Chủ nhiệm lớp - Chu Dịch Quân đi đến phòng học, cô vỗ tay, nói: "Các em dừng lại một chút. Tôi có chuyện này muốn nói. "

Khang Tiểu Ngư cũng các học sinh khác buông bút xuống, ngẩng đầu lên.

" Học kì này ai muốn xin học bổng thì đem tài liệu của mình sửa sang lại đi. Sáng mai báo danh cho tôi. Từng lớp điều có một danh ngạch, nếu vượt qua được thì tự tìm một khóa học giảng giải về tình huống của bản thân mình, người tài trợ sẽ đến tuyển."

Khang Tiểu Ngư nắm chặt bút bi trong tay. Cô không thích đứng trên bục giảng, trước mặt tất cả mọi người khóc lóc kể nể gia đình của mình có bao nhiêu khó khăn, nay tranh thủ muốn nắm bắt cơ hội này. Cũng không thích nói rõ sự việc hiện thực trước mặt mọi người, càng không thích người khác dùng ánh mắt thương hại nhìn mình.

Đây có thể coi là một tật xấu. Cảm thấy việc khóc lóc, kể lể mình thảm như thế nào để đổi được học bổng....chính là làm cho bản thân vô cùng khó chịu.

Nhưng cô cần học bổng. Hiện tại đang rất cần tiền, khó chịu hay không thoải mái cũng chỉ có thể buông bỏ xuống.

Trung học Minh Nhã là trường học tư nhân, học bổng dành cho các em nghèo vượt khó cũng là do trường vì thanh danh mới đặt ra, cho nên danh ngạch rất ít. Nhưng cũng bởi vì đại đa số bộ phân học sinh trong trường gia đình điều có điều kiện tương đối tốt. Khang Tiểu Ngư hiện tại chỉ hi vọng cho người trong ban không có ai báo danh, như vậy cô sẽ không cần cùng người khác cạnh tranh, không cần đêm sự việc của bản thân nói với mọi người.



"Tiểu Ngư."

Tan học, Khang Tiểu Ngư vừa mới đi đến cổng trường, đã bị Lục Trầm Hòa gọi lại.

Khang Tiểu Ngư kinh ngạc nhìn anh: "Anh rể, anh đa công tác đã về rồi à?"

Lục Trầm Hòa nho nhã, tuấn dật làm cho người ta có cảm giác ấm áp. Chẳng qua ngoài sự ôn nhu còn mang theo một tia sắc ỷ rũ, phong trần mệt mỏi. Anh đẩy đẩy gọng kính, nhìn Khang Tiểu Ngư cùng chị gái Khang Tiểu Linh giống nhau đến mấy phần, trên mặt mới lộ ra một tia ấm áp.

Anh nói: " Công việc kết thúc sớm hơn dự kiến, liền đi về sớm một ngày. Đi thôi, về nhà."

"Ừ" Khang Tiểu Ngư hướng về phía Lục Trầm Hòa chạy đến.

Lục Trầm Hòa nhíu mày nhìn Khang Tiểu Ngư, đem một chiếc khăn quàng lên cổ cô, lại đêm mũ trên áo của cô nhấc lên chụp ở trên đầu, nói: "Bây giờ còn lạnh, đừng để bị cảm mạo."

"Vâng." Khang Tiểu Ngư cười đáp ứng.

"Mấy ngày nay tan học, tự bản thân đi về nhà có thấy sợ không?" Lục Trầm Hòa mang theo Khang Tiểu Ngư đi về phía xe của mình.

Khang Tiểu Ngư thói quen chỉ nói chuyện tốt, khpong nói chuyện xấu, không đề cập đến việc mình bị theo dõi, chỉ cười ha hả: "Không đâu, em cũng không phải đứa trẻ còn, lá gan cũng không nhỏ như thế đâu. "

"Như vậy cũng không được, dù sao em cũng là con gái. Về sau để anh đến đón em, nếu đi công tác hoặc làm ca đêm thì sẽ nhờ bạn đến đón em về nhà." Lục Trầm Hòa mở cửa xe, vòng sang bên kia rồi lên xe.

Xung quanh ồn ào tiếng người nói chuyện, đóng cửa xe lại, giống như cách ly chỗ ồn ào kia, xung quanh bỗng chốc an tĩnh lại. Lục Trầm Hòa tùy ý khởi động xe, cũng chưa có ý định lái đi.

Trong xe ấo áp hơn nhiều, Khang Tiểu Ngư bỏ mũ và khăn quàng cổ xuống, mới phát hiện Lục Trầm Hòa có điểm gì đó khác thường.

"Anh rể, sao lại không đi?" Khang Tiểu Ngư nghi hoặc hỏi.

Lục Trầm Hòa trầm mặc một lát, mới lên tiếng: "Tiểu Ngư, anh có chuyện muốn nói với em."

Cô nhìn Lục Trầm Hòa, bộ mặt nghiêm túc gật gật đầu: "Anh nói đi. "

Bên ngoài cửa kính, học sinh tan học túm năm tụm ba cười cười nói nói mà đi ra khỏi cổng trường, mỗi người trên khuôn mặt điều xuất ra vẻ hồn nhiên, non nớt. Tạo thành một bức tranh thanh xuân đẹp đẽ. Đáng tiếc, sau cánh cửa kính này, cách ly âm thanh với bên ngoài thì tựa hồ nó cũng mất đi màu sắc rực rỡ, trong xe ngoài xe, giống như hai thế giới khác nhau.

Lục Trầm Hòa để tay lên chỗ tay lái, ngập ngừng một lúc, rốt cuộc cũng hạ quyết tâm nói: " Chủ nhật này, anh và chị em sẽ cử hành hôn lễ."

Khang Tiểu Ngư sững sờ.

"Tiểu Ngư ngày hôm đó nhất định phải làm phù dâu xinh đẹo nhất. "Lục Trầm Hòa nghiêng đầu nhìn Khang Tiểu Ngư, cười sủng nịnh. Cho dù cô đã trưởng thành, anh vẫn chung thủy coi cô là một đứa trẻ.

Nhưng Khang Tiểu Ngư, cô lại cười không nổi...