Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Chương 383: Quyết định sống cùng anh




Vừa nghe thấy mẹ hỏi đến chuyện này, khuôn mặt nhỏ nhắn của Noãn Noãn liền xị ra: "Mẹ. . . chẳng hiểu sao anh Hiền Trữ lại không quan tâm đến con nữa. . ."

"Thế à? Vậy bây giờ con định xử trí ra sao, Noãn Noãn?" Hoan Nhan chợt nổi lên chút hiếu kỳ, nếu như Noãn Noãn đã trưởng thành, biết lưu luyến, con bé sẽ xử lý ra sao khi có rất nhiều vấn đề xuất hiện trong tình cảm.

Noãn Noãn chớp chớp đôi mắt to, ngắm chiếc điều khiển ti vi trên tay, mãi sau mới lên tiếng: "Con vẫn còn nhỏ, khi nào con lớn lên, nhất định anh Hiền Trữ sẽ không chạy thoát được."

"Noãn Noãn, sau này khi trưởng thành, nếu như con gặp phải chuyện gì đó khó giải quyết, con lại không muốn rời khỏi anh bạn Hiền Trữ kia, thì con sẽ làm thế nào?" Hoan Nhan xoa xoa đầu con gái, giống như là đang hỏi con bé, lại như đang hỏi chính mình.

Noãn Noãn liếc mắt nhìn Hoan Nhan vẻ xem thường, tiếp tục chăm chú xem phim Conan trên ti vi: "Mẹ. . . Tại sao mẹ lại hỏi con chuyện ấy được nhỉ, làm sao con có thể ngu ngốc đến mức rời khỏi anh Hiền Trữ được chứ, con và anh ấy có biết bao nhiêu chuyện vui vẻ, muốn con rời khỏi anh ấy á, không có cửa đâu!"

"Hả! Con bé này, vì sao con có thể nói ra những lời như vậy? Ai dạy con thế?" Hoan Nhan hơi giật mình nhìn Noãn Noãn, đúng là bây giờ trẻ con trưởng thành sớm, nhưng sao có thể sớm đến mức độ ấy được nhỉ?

"Trên ti vi luôn nói như vậy mà... Mẹ, mẹ xem đi, ở trên phim truyền hình, những người đó vẫn hay khóc lóc nói, nếu có chết, nhất định sẽ phải chết chung một chỗ đó sao. . ." Noãn Noãn cũng không buồn quay đầu lại, mắt vẫn chăm chú xem phim Conan, chợt nói một câu: "Trong phim Conan cũng đúng như thế mà, mẹ xem chị tiểu Lan đây này, Tân Nhất mất tích lâu như vậy, chị ấy vẫn luôn luôn chờ đợi Tân Nhất trở lại đấy. . . Thế nhưng Tân Nhất cũng đang ở thật là gần ... Ở ngay bên cạnh chị ấy, thế mà chị ấy lại không biết, thật đáng thương. . ."

Hoan Nhan cảm thấy trong lòng như bị khuấy động. Rõ ràng cô đang ở bên cạnh Thân Tống Hạo... rõ ràng bọn họ yêu nhau như vậy, vượt qua mọi ngăn trở, vượt qua mọi khó khăn, lẽ ra phải ở bên nhau vĩnh viễn... nhưng bây giờ, có đúng là cô đã đẩy người đàn ông cô yêu sâu đậm ra không?

Cô ngây ngẩn suy nghĩ mọi chuyện, chợt chuông điện thoại vang lên. Hoan Nhan vội vàng bắt máy, còn chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy tiếng của Văn Tĩnh ở đầu dây bên kia mắng nhiếc: "Hứa Hoan Nhan, hôm nay tớ mới biết cậu đã làm một chuyện tốt... cậu được đấy... thật là độ lượng nhỉ... cậu dám đẩy người đàn ông của mình ra ngoài cho người khác, cậu muốn trở thành Đức mẹ Maria danh tiếng sao? Cậu mắc bệnh hả... Đó là chồng của cậu, là cha con gái nuôi của tớ. Anh ấy không phải là đồ vật hay hàng hóa để cho cậu mang tặng cho người tiếp theo... Hứa Hoan Nhan, đầu óc cậu bị va vào cửa nên hỏng rồi... Tớ cũng không muốn nói với cậu nữa, cậu làm cho tớ tức muốn chết mà... trên đời này sao lại có người đần độn như cậu được chứ? À... mà cậu muốn tớ khen cậu hiểu rõ đạo lý, biết tiến biết lùi, thật thiện lương, hay là muốn tớ mắng cậu đúng là cái đồ ngu ngốc đây!"

"Tĩnh!" Hoan Nhan vừa nghe máy đã bị Văn Tĩnh mắng phủ đầu cũng bối rối, thật vất vả chờ khi Văn Tĩnh lấy hơi, cô mới khiếp đảm mở miệng: "Tĩnh, cậu đừng mắng tớ nữa... tớ... tớ cũng đang rất hối hận..."

"Hứa Hoan Nhan, tớ cảnh cáo cậu, nếu như hôm nay cậu không đem được Hạo tử về đây cho tớ, sau này cũng không cần thiết làm chị em gì nữa. Văn Tĩnh này cũng không muốn làm chị em với loại người đã hèn yếu lại vô dụng như cậu đâu."

Văn Tĩnh vẫn còn đang tức giận, suốt mấy ngày nay Kỳ Chấn đã dấu diếm cô, hôm nay anh mới lỡ miệng nói ra, cô vừa nghe được liền ép hỏi, sau khi hiểu rõ chân tướng, cơ hồ muốn té xỉu. Nếu là đổi lại người đó là cô, khi nghe thấy loại chuyện này, nhất định cô sẽ mắng nhiếc, hỏi người nhà chồng có phải đầu đã bị Lừa đá hỏng không!

Nhưng đây lại là chị em tốt của cô!

Chuyện sáu năm trước cô còn canh cánh trong lòng, nếu như đó là cô, thì chắc chắn Tô Lai kia sẽ chết không lối thoát. Sáu năm sau, Hứa Hoan Nhan lại có thể viết ra một kịch bản mới như vậy, cô đúng là cứng miệng không biết nói gì nữa, đúng, cứng miệng không biết nói gì nữa thật!

"Tĩnh. . . Tớ... tớ... tớ nên làm gì bây giờ... tớ thật sự đã làm sai rồi có phải không?" Hoan Nhan ôm điện thoại, có cảm giác như sau khi bị sét đánh làm cho đầu óc u mê , bây giờ bị Văn Tĩnh mắng đến mức tỉnh ra, bất giác cô thấy mình thật sự rất ngu xuẩn .

"Cậu hỏi tớ bây giờ phải làm thế nào ấy hả? A... khi mà cậu quyết định như vậy, cậu có hỏi tớ bây giờ nên làm thế nào không nhỉ? Nhan Nhan à, cậu ngu đần thật sự hay não bị teo mất rồi hả?" Văn Tĩnh lại nổi cơn điên, quát ầm lên trong điện thoại, nếu như bây giờ Hứa Hoan Nhan mà ở trước mặt, thế nào cô cũng cho một cái bạt tai để Hoan Nhan tỉnh ra.

"Tớ. . . Tớ ...chỉ không muốn nhìn thấy anh ấy bị người khác chèn ép quá mức như thế. . ." Hoan Nhan ngập ngừng nói, kết quả lại bị Văn Tĩnh thét một tiếng chói tai, rống lên trong điện thoại di động:

"Anh ấy một người đàn ông từng trải, chuyện của công ty hãy để cho anh ấy tự giải quyết, cậu thò tay vào làm gì, định chèo lái cái gì hả? Hơn nữa, mọi người đều biết Hạo tử đã nói, vì cậu, đến mười Thân thị anh ấy cũng không quan tâm, tại sao cậu lại còn có thể làm tổn thương trái tim anh ấy như vậy chứ? Nhan Nhan, tớ cảnh cáo cậu, đứa bé của Thái Minh Tranh, tớ không nói không phải là con của Hạo tử, cho dù có đúng là con đi chăng nữa, cậu nói xem, nếu đẻ như vậy, người ta sẽ sum họp thành một nhà ba người, đến lúc đó cậu cũng không còn nước mắt mà khóc đâu! Tại sao cậu lại ngu như vậy hả Hoan Nhan!"

"Nhưng mà....Đứa bé kia thật sự là con của anh ấy, anh ấy cũng đã đụng vào Thái Minh Tranh...."

"Đứa trẻ được tạo thành khi người đàn ông bị bỏ thuốc, bị sắp đặt thật sự rất đáng ngờ, Hạo tử đang buồn bực phiền lòng sắp chết, lúc này cậu đã không an ủi anh ấy, lại còn đẩy anh ấy ra....Nhan Nhan à, người đàn ông đau lòng một lần, hai lần, anh ta còn có thể quay về. Nếu như cậu khiến cho Hạo tử thất vọng, chết tâm hoàn toàn, lúc bấy giờ cậu nghĩ liệu có xoay chuyển được nữa không? Noãn Noãn không có ba sẽ ra sao, cậu không nghĩ đến chuyện này hả? Nếu tớ là cậu, tớ đây sẽ không quan tâm đến những loại chuyện bát nháo này. Tớ chỉ cần biết rằng Kỳ Chấn yêu tớ, không thể rời bỏ tớ, không phải là tớ thì không được, tớ có chết cũng sẽ không chịu buông tay anh ấy ra. Còn tất cả những thứ khác, nếu đem ra so sánh với việc có được người mình yêu, cái nào sẽ quan trọng hơn?"

"Tĩnh....Tớ phải làm gì bây giờ đây, anh ấy nói tối nay sẽ ở cùng với Thái Minh Tranh, không về nhà...."Hoan Nhan ngơ ngẩn cầm điện thoại di động đi ra chỗ khác, hạ giọng nói nhỏ. Cô không muốn để con gái nghe thấy, Noãn Noãn thông minh lại hiểu chuyện như vậy, tính tình vừa cố chấp lại vừa thẳng thắn. Cô lo lắng tình cảm giữa Noãn Noãn và Thân Tống Hạo thật vất vả mới tạo dựng được bây giờ lại bị sụp đổ.

"Cậu xem lại mình một chút, tất cả đều do cậu năm lần bảy lượt giày vò như vậy...." Văn Tĩnh cũng có chút chán nản, thở dài một cái: "Nhan Nhan, cậu còn nhớ tất cả những gì mà Kaka phải chịu đựng không? Cô ấy cũng chỉ vì cậu, vì tớ, nên mới chấp nhận chịu nỗi nhục nhã lớn như vậy. Sáu bảy năm trước cậu làm Lâm Thiến bị thương cũng là vì cậu, còn bây giờ cô ấy gặp chuyện đau khổ lớn như vậy, còn ngàn dặn dò vạn dặn dò bảo tớ nói dối cậu, không để cho cậu biết, không muốn để cậu tự trách....tớ và cậu ấy nói chuyện này không chỉ một lần....Ka ka đau lòng cho cậu, muôn cậu luôn may mắn, muốn cậu cả đời này cùng Hạo tử được hạnh phúc cho đến lúc già....nhưng mà bây giờ cậu lại quyết định như vậy, không những có lỗi với bản thân, cậu còn làm cho Ka ka rất thất vọng nữa!"

"Tĩnh nhi, cậu đừng nói nữa, tớ đã biết là tớ đã sai rồi...." Hoan Nhan vừa nghe Văn Tĩnh nhắc đến Ka ka, không nhịn được khóc òa lên: "Tĩnh nhi, cậu đánh tớ, mắng tớ cũng được, tớ đúng là đồ khốn kiếp....tớ đã làm tổn thương nhiều người quá....tớ thật có lỗi với mọi người...tớ nợ kaka, cả đời này tớ cũng không sao trả được..tớ cũng không biết tớ biến thành như vậy từ lúc nào nữa.....trong đầu tớ toàn nghĩ những chuyện vớ vẩn....Tĩnh nhi, cám ơn cậu, nếu như không có cậu, nếu như không có cậu và Kaka, không biết tớ sẽ biến thành kiểu người gì nữa! Tĩnh nhi, cậu cứ yên tâm, tớ đã biết mình nên làm như thế nào rồi, tớ sẽ học tập cậu, tớ đã nhận ra điều tốt đẹp mà mình muốn rốt cuộc là gì...tớ cũng đã suy nghĩ rất nhiều, rốt cuộc cái gì mới là quan trọng nhất, cái gì tớ nên bỏ qua, cái gì nên cố gắng giữ gìn, tớ sẽ ghi nhớ mãi mãi, Tĩnh nhi, cậu yên tâm đi."

Hoan Nhan nhẹ nhàng cúp điện thoại, cô tựa người vào khung cửa sổ, những ngôi sao đã lặng lẽ hiện ra khắp nền trời tối đen như mực. Hôm nay nhiều sao thế này, chắc ngày mai trời sẽ quang mây!

Hoan Nhan lau nước mắt, cô gọi điện thoại cho mẹ mình: "Mẹ, con nhờ mẹ chăm sóc Noãn Noãn mấy ngày được không,...vâng, tốt nhất bây giờ mẹ tới nhà con để đón cháu...con có chút chuyện....Có thể con sẽ đi vắng mấy ngày....vâng, con đi cùng với A Hạo, mẹ cứ yên tâm, không có chuyện gì đâu, con đã suy nghĩ rõ ràng..."

Hoan Nhan vào toilet rửa mặt sạch sẽ, sau đó trở lại phòng khách. Noãn Noãn vẫn ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế xem tivi, thỉnh thoảng lại cười mấy tiếng rất sung sướng. Làm trẻ con thật sướng, mặc cho anh bạn Hiền Trữ đối xử lãnh đạm với mình, cô bé vẫn có thể vui vẻ như vậy, vui vẻ ăn khoai sấy xem phim hoạt hình.

"Thiên Tĩnh à, lát nữa ông bà ngoại tới đón con, con ở nhà ông bà ngoại vài ngày có được không?" Hoan Nhan ôm lấy con gái, nhẹ nhàng nói.

"Mẹ, mẹ và ba muốn sống trong thế giới hai người, cho nên sợ con cản trở chứ gì?" Noãn Noãn cố ý nhai khoai sấy thật kêu, hai mắt mở to nhìn mẹ nói.