Người Ta Yêu Là Nữ Nhân

Chương 75






Lão hòa thượng giải xăm được ngân lượng, lại thấy trai tài gái sắc cầu nhân duyên, một phiên nịnh hót ba hoa nói lời hay cho ngươi ta thích nghe. Jisoo thì khỏi nói, Jennie nghe xong cũng giật mình, lén nhìn qua Jisoo thầm nghĩ. Thật sự gắn bó cả đời?


Dâng hương xong, Jennie phải về cung, Jisoo tất nhiên không bằng lòng. Khó khăn mới được xuất cung, chí ít cũng phải giữ người lại chứ


Ra tự, Jisoo mới có cơ hội đánh giá Jennie. Nàng mặc thanh nhã, khác với Thái Hậu đoan trang và hai ngươi rất xứng đôi.......Trong lòng vui sướng nghĩ như thế, cũng không hỏi ý người ta, Jisoo nắm tay Jennie lững thững đi dưới đường, làm người qua đường liên tiếp ghé mắt


So với Jisoo đắc ý thì Jennie không được tự nhiên, ý niệm mãnh liệt trong đầu không muốn. Nàng và Jisoo danh không chính ngôn không thuận, nếu bị phát hiện nàng là đương Kim Thái Hậu thỉ hậu quả không tưởng nổi....


Đi qua con hẻm, Jennie không chịu nổi nữa yêu cầu tìm một chỗ nghỉ chân. Jisoo nghĩ Jennie mệt thật nên đồng ý, vả lại y đã thỏa mãn được cái hư vinh dân chúng nhìn họ với sự ngưỡng mộ ghen tị....y muốn nói cho họ biết người đẹp này là của y


Đã là buổi chiều, Vạn lâu vẫn đông khách, đều là văn nhân thi nhân nâng chén, vấn đáp thơ văn và đàm luận. Jisoo dẫn Jennie đi vào, tiểu nhị thấy hai người có tiền tươi cười mời vào trong. Cảnh Vương phủ tuy ở ngoài cung nhưng  Jisoo ở trong kinh rất ít nên ít ai biết y. Hai người chọn một nhã gian, có mành trúc tương phi ngăn cách tránh bị quấy rầy. Jennie lúc này mới thấy thoải mái, cầm chén trà lên thưởng thức. Không thể so với trong cung, nhưng cũng là tra ngon


Jisoo không thích soojin hongju đứng một bên, phất ray cho họ lui ra. Hai người không dám sơ xuất, phải đợi Jennie gật đầu mới dám ra ngoài, cũng không dám đi xa mà canh giữ ở hành lang, cảnh giác nhìn người khác lui tới


Jisoo ngửi cổ Jennie: " Jen nhi, nàng nhớ ta cho nên mới đến phủ tìm ta phải không? "


Jennie thấy mình cũng hơi ấm đầu mới đi vòng qua Cảnh Vương phủ, không gặp được người thì trốn tránh, hiện tại nghe hỏi như thế nàng há lại thừa nhận? Nàng còn trách mình tự đa tình nữa là....


Jisoo đặt tay lên ngực, bi thương nói:
" Nàng thật vô tình....nàng nói dối gạt ta cụng được mà "


Jennie bị chọc cười ra tiếng, ngoài cung quả nhiên thoải mái hơn nhiều, ngay cả tâm trạng luôn luôn giam cầm cũng tạm thời được phóng thích


" Vốn là muốn nhìn xem phủ đệ của ngài, nhưng không tiện nên ly khai "


Jisoo nhất thời kích động, hiếm khi Jennie nói lời thật lòng, y nâng mặt Jennie nhìn thẳng mình: " Đó không phải là một ngày không gặp như cách ba thu sao? "


" Jisoo, ta nên làm thế nào cho phải đây? "


Nếu không thể thất tín với Lẫm nhi, nàng nhất định phải cự tuyệt Jisoo, nhưng nàng đã bị lạc trong nhu tình mật ý của Jisoo mất rồi......Jisoo đã khơi dậy ham muốn nguyên thủy trong lòng nàng, làm cho nàng muốn ngừng mà không được


Jisoo đau lòng, nắm tay Jennie hôn: " Ta biết nàng khó xử, vì như thế, ta muốn cho nàng một danh phận đường đường chính chính, không để ai nói này nói nọ ngăn cách chúng ta. Thái Hậu chỉ là hư danh, dân chúng chỉ quan tâm cơm áo ấm no, chẳng ai trong nôm chuyện nhà chúng ta đâu. Còn Lẫm nhi, nếu hắn thương nàng, hắn sẽ không nhẫn tâm nhìn nàng cô độc sống trong thâm cung suốt đời. Khi hắn lớn lên sẽ cảm thông, tha thứ cho chúng ta thôi, nàng còn băn khoăn gì nữa chừ? "


Nói nghe cũng có lý....mà hơi già mồm át lẽ phải....Jennie không có phản bác mà cẩm thận nghiền ngẫm. Jisoo cũng không lên tiếng, ôm lấy Jennie hưởng thụ sự yên tĩnh khó có được này


Xì xào....xì xào


Bất thình lình nghe tiếng ồn ào, hai người ngẩng đầu. Là soojin hongju khắc khẩu với ai đó


" Tiêu thư nhà ai ở bên trong mà e lệ như vậy, không có bổn đại gia nhìn xem, các ngươi không cho, bổn đại gia càng phải xem " nam nhân nào đó nói


" Vô sỉ! Nếu ngươi không tránh ra đừng trách bổn cô nương không khách khí " soojin


" ew ew ew, bổn đại gia sợ a? Sợ ngươi khoa chân mua tay bị thương a....cái Kinh Thành này ngoài trừ Hoàng đế ra bổn đại gia chưa biết sợ ai...." hắn thở lấy hơi xong nói tiếp: " bắt hai đứa này lại bổn đại gia vào xem tiểu thư đã "


" Dạ!! "


Tiếng đánh nhau ỳ đùng....(「'・ω・)「


Jennie nhìn Jisoo cau mày, nàng biết bản lĩnh soojin hongju nên không lo lắng hai người, nàng lo bại lộ thân phận. Jisoo hồi sáng chỉ lo đuổi theo Jennie không có mang theo tùy tùng, y rất bực mình. Ai to gan dám quấy rầy y hẹn hò vậy?


" Nàng ngồi đây đi, ta ra đó xem "


Jennie gật đầu


" Cẩn thận nha "


Trong lòng Jisoo liền ấm áp, tức giận vơi không ít. Y vén rem đi ra, nhìn một đám đánh nhau cách đó không xa, soojin hongju chỉ cản đường bọn côn đồ.... Còn đằng sau đám côn đồ là một Cẩm y nam nhân, mặt say xỉn, hô to gọi nhỏ không dứt


" DỪNG TAY " Jisoo ra lệnh


Động tác tất cả dừng lại, soojin hongju thu chiêu thối lui về bên cạnh Jisoo


" Vương gia bọn họ có lệnh bài Ji phủ "


Jisoo đi qua xem, thấy bọn côn đồ đúng là có kim bài khắc chữ Ji - Ji Chang Wook cũng thường xuyên mang theo một cái


" Là ai sinh sự? " Jisoo hỏi


Cẩm y chỉ nghe nói bên trong có vị tiểu thư mỹ mạo, không nghĩ lại có công tử phong lưu tuấn tú đi ra, làm cẩm y không khỏi động tâm.


Cẩm y đi tới, mê đấm nhìn Jisoo: " Thì ra là tiểu huynh đệ....uống rượu một mình không có ý nghĩa đâu, ca ca uống cùng đệ nhé, thế nào? "


" Uống rượu thì có thể.....nhưng mà bổn công tử không thích cùng bàn với người lạ "


" Ca ca là Song minho, Ji lão tướng quân là cậu ta, không biết huynh đệ quý danh là gì? "


Jisoo hừ lạnh. Anh em bà con Ji Chang Wook tất cả là loại này à?


" Tiểu thư thích yên tĩnh, không muốn bị quấy rầy, các ngươi lui xuống trước đi


Jisoo tuy mặc thường phục nhưng giơ tay nhấc chân đều toát ra khí thế Vương gia. Song minho nghe thế đầu tiên là sửng sốt, định lui ra thật, nhưng kịp nghĩ lại thấy không đúng. Là ai mà khẩu khí lớn như vậy, không coi hắn ra gì, dường như còn muốn sai hắn?


" Hiehie, ở trong còn có tiểu thư nữa à, thế càng tốt, mọi người củng nhau khoái hoạt.....hiehiehie.." Minho đi đến bên cạnh Jisoo, sờ mặt y cảm khái sự đẹp *Bốp*  Jisoo ' nhẹ nhàng ' đá vào hạ bộ Minho, Minho gào thét bụm hạ bộ ngồi xuống....tùy tùng của hắn lập tức vây lên hỏi: " Gia, người thế nào? " Minho bị đau đến vặn vẹo, có thể thây được Jisoo đá
' nhẹ ' thế nào. Một hồi lâu sau Minho mới có sức run run chỉ tay vào Jisoo nói: " Đánh.....đánh cho ta "


Đam tùy tùng tức tốc vây Jisoo... Soojin hongju thấy vậy ung dung đứng xem, có vẻ vui sướng khi người gặp họa. Ai mượn Jisoo làm chủ làm chi, bọn họ đâu dám đắc tội


Jennie nghe động tĩnh bên ngoài, nghe Jisoo động thủ không khỏi lo lắng, nhưng nàng không thể ra ngoài. Khi lòng nóng như lửa đốt, tự nhiên nàng ngẩng đầu.... Nhã gian không biết khi nào xuất hiện thêm một người? Nàng hoảng sợ, nhìn thấy cửa sổ mở từ khi nào.... Người nọ mặt hắc y, che mặt, nàng muốn gọi Jisoo nhưng chỉ nghe tiếng đánh nhau, chỉ sợ có kêu cũng không nghe. Nàng cố gắng bình tĩnh hỏi: " Ngươi là ai? "


Hắc y nhân không đáp, khoanh tay đứng nhìn nàng, nàng cũng nhìn hắn. Bỗng nàng thấy ánh mắt đó quen quen, nhưng nhớ không ra gặp ở đâu? Hắc y nhân thấy nàng do dự, phi thân tới cạnh nàng, túm ray nàng đi về phía cửa sổ với một tốc độ cực nhanh, hắc y nhăn thả người nhảy xuống....


" Jisooooooo! "


Jisoo đang đánh nghe tiếng gọi liền chấn động, một cái quét ngang đánh đuổi tất cả bọn kia rồi chạy ngay vào nhã gian. Soojin hongju củng nghe thấy và chạy theo nhưng chỉ kịp thấy bóng đen biến mất ở cửa sổ


" Chết tiệt! " Jisoo một chưởng bổ đôi bàn trà, giận dữ hỏi các nàng: " Là ai? "


" Nô tì không biết, tiến vào đã không thấy nương nương "


" Có ai biết hôm nay các ngươi xuất cung không? "


Các nàng cùng nhau lắc đầu


_____________


Toi đã ăn trưa xong và bây giờ tới tối toi sẽ ngồi gõ phím ra chap cho mn đọc, bữa nay chủ nhật không đi làm, không có gì chơi thì thôi ra truyện cho mn đọc vậy ♪~(´ε` )