Người Ta Yêu Là Nữ Nhân

Chương 76






Jennie xuất cung cực kì bí ẩn, trừ phi....Jisoo nhìn qua song cửa, an bài soojin hongju chia nhau đuổi theo, đến tối có tìm được hay không cũng quay về Cảnh Vương phủ họp mặt


Biểu đệ của Chang Wook còn đang nằm kêu rên, Jisoo càng nhìn càng tức. Nếu không phải thằng cún này sinh sự Jennie không bị bắt! Nhưng y hiện tại không rảnh trị tội hắn


_______


Thái Hậu mất tích không phải việc nhỏ, nhưng bọn họ không dám đánh trống khua chiêng, chỉ phái thị vệ Cảnh Vương phủ âm thầm điều tra


Trăng treo ngọn cây, chưa thấy Jennie, Jisoo hết sức nóng ruột. Ta mà biết ai bắt Jennie, nhất định ta sẽ làm cho hắn sống không toàn thây!


Soojin, hongju chưa bao giờ rời xa chủ nhân quá lâu, hai người hoàn toàn không có biện pháp, chỉ biết hai mắt đẫm lệ nghe theo Jisoo và lo lắng


Hậu quả sẽ ra sao nếu trong cung phát giác Thái Hậu không có?


Jisoo cũng lo nhưng không có rối loạn


Trời đã tối, trong cung không thể không có người quản, y lệnh cho soojin hongju hồi cung trước, y sẽ tiếp tục đi tìm, mặc cho ai bắt Jennie, có khả năng chúng sẽ chủ động tìm tới.


Quả nhiên không ngoài dự liệu, một mũi tên phóng tới khi y đang đi trên đường, trên đó viết. ' Rừng Thông ngoại thành, một mình đến ' Jisoo không do dự lệnh thuộc hạ trở về, một mình ra khỏi thành


______


Jennie bị điểm huyệt, không thể động cũng không thể nói chuyện. Hắc y nhân giấu nàng trong rừng, bỏ mặc nàng. Trời tối đen, không thấy bóng người, nàng biết Jisoo đang tìm nàng, nhưng nơi này hoang tàn vắng vẻ chỉ sợ Jisoo không tìm được. Jennie không khỏi sợ hãi, bỗng có tiếng mèo hoang kêu, nghe mà lành lạnh. Đang lúc lo sợ nàng nghe được tiếng bước chân và một chút ánh sáng.   


Hắc y nhân cầm đuốc và một con heo rừng máu chảy đầm đìa. Hắc y nhân nhìn Jennie, rồi đốt lửa nướng heo


Hắc y nhân không nói chuyện, Jennie không đoán được là ai. Kẻ thù thì trong ngoài cung nàng đều có, vì tân hoàng đăng cơ, nhất định sẽ liên lụy người vô tội. Giờ muốn giết nàng quả thực rất dễ, nhưng hắn không động thủ


Nếu không phải báo thù thì vì cái gì?


" Ăn đi " hắc y nhân đưa thịt cho nàng


Tuy có đè giọng nhưng nói vận còn thanh thúy, Jennie ngạc nhiên khi biết đây là nữ nhân


Hắc y nhân thấy Jennie bất động mới nhớ là mình điểm huyệt, do dự một hồi giải luôn khẩu huyệt, đưa đùi heo nướng chín cho Jennie, rồi quay lại bên đống lửa


" Khụ....khụ...khụ " Jennie che miệng ho khan, nàng muốn đứng lên lại phát hiện chân không thể động


" Ngươi là ai? " Jennie hỏi


"......"


" Ngươi biết ta? "


Hắc y nhân quay đầu lại nhìn nàng, vẫn không lên tiếng, rồi xé thịt, giở mặt nạ lên bỏ vào miệng, chậm rãi ăn, mọi hành động đều nhã nhặn


" Ngươi có mục đích gì? " Jennie lại hỏi


" hỏi hỏi cái gì, ngươi không ăn ta điểm huyệt ngươi "


Nàng không dám nói nữa, cả ngày nàng chỉ ăn có một chút điểm tâm nên đã đói, nhưng cục thịt đen thui thấy ghê.....nàng không muốn ăn chút nào


" Nuông chiều riết sanh tật! "


Jennie càng tò mò người này là ai


Không biết qua bao lâu, Jennie gần như đang ngủ, tiếng Jen nhi hoảng hốt....và dễ nghe truyền đến, nàng tưởng như đang mơ, sau bị gió lạnh thổi mà tỉnh, lại nghe được tiếng nói kia....mới biết Jisoo đã tìm đến đây. Tất cả lo lắng để phòng biến mất không còn một mảnh. Nàng chỉ biết Jisoo tìm được nàng.....không thấy hắc y nhân đâu, lửa cũng bị dập tắt, nàng sẽ đi tìm Jisoo.......đợi đã, mục tiêu là Jisoo? Nàng muốn cảnh báo Jisoo nhưng bị điểm huyệt rồi


" Jen nhi! Nàng ở đâuuuu? "


" Haha....nhanh vậy? Hẳn là cô ta rất quan trọng " Hắc y nhân


" Nếu nàng bị thương, ta cam đoan ngươi sẽ không thấy được mặt trời mọc vào ngày mai "


" Tiểu mỹ nhân yểu điệu như vậy, ai nhẫn tâm tổn thương nàng? Không chỉ có vậy...ha ha ha...ta lo nàng tịch mịch, đặc biệt tìm vài nam nhân khỏe mạnh đến cùng nàng.... "


Nghe thấy tiếng đánh nhau, hiển nhiên Jisoo bị chọc giận, Jennie chỉ có sốt ruột


" Nếu không giao người ta sẽ giết ngươi "


" Giết ta? Đời này đừng hòng gặp nàng "


" Ngươi là ai? "


" Ngươi hạ được ta, không phải sẽ biết sao? "


Một lát sau...


" Là cô! " Jisoo kinh ngạc


" Ta vốn không muốn giấu ngài..."


Kim Yoo Jung!


" Tại sao? " Jisoo


" Muốn xem thử cô ta quan trọng bao nhiêu "


" Có quan hệ gì với cô chứ? "


" Ta ghen tị, ngài có tin không? "


" Ta không giỡn với cô "


" Ta ngàn dặm xa xôi đến chỉ vì trêu cợt ngài? "


" ....Vậy cô đến đây chỉ để làm chuyện này? "


" Lần trước ta có việc, không có thời gian đề cập tới tư tình. Vả lại đúng lúc các người tình nồng mật ý, ta không rảnh quấy rầy "


" Cô có ý đồ gì nữa đây? "


" Haha....Kim tướng quân một thời oai phong ở biên quan giờ chỉ biết có nữ sắc, bằng không lại không biết thân tính của mình bất thường? "


" Hắn phản bội ta đầu quân cho các người vì hắn muốn nhanh chóng phục quốc. Ta không trách hắn "


" Còn ta? Ta ngưỡng mộ ngài, ngài xử trí ta như thế nào? "


" Kim Yoo Jung! Cô giấu Jen nhi ở đâu? Nếu nàng không sao, ta sẽ vì cô từng cứu ta mà bỏ qua "


" Hahaha...ta đã nói rồi mà....Thái Hậu nương nương đang khoái hoạt..."


BỐP


" Cô dám vũ nhục nàng một câu, ta rạch mặt cô một lần! Vũ nhục mười câu, ta rạch một trăm lần! Không tin cứ thử "


Jennie không biết Jisoo sẽ hung ác như vậy, trong lòng không biết là cảm thụ gì


Yoo Jung không lên tiếng, một lúc sau mới nói: " Muốn gặp nàng cũng được. Nhưng ta có điều kiện "


" Cô không có tư cách đặt điều kiện "


" Đã như vậy muốn chém muốn giết tùy ngài. Phụ vương ta đã chiếm lĩnh Giang Lăng, ít ngày nữa sẽ đánh đến đây, ông sẽ đánh hạ Kinh Thành báo thù cho ta "


" Cô nói cái gì? "


Jennie cũng khiếp sợ không thôi. Giang Lăng là lơi quân binh phương bắc trấn giữ. Giang Lăng đã bị Bắc Xuyên vương công hãm mà Kinh Thành không có tin tức?


" Giật mình đúng không? Thám tử của ngài không đưa tin đúng không? Ta thấy tiếc cho ngài vì quá tín nhiệm Dong wook. Chúng ta biết rất rõ có bao nhiêu người của ngài đang ở chiến trường và chúng ta đã thủ tiêu tất cả ở Bắc Xuyên. Chưa hết, thành chủ Giang Lăng nguyên là bộ hạ của phụ vương ta, mạng của hắn đều do phụ vương ta cho, hắn tặng lại một tòa thành thì có gì không được? "


" Tại sao cô tiếc lộ quân cơ? Cô không sợ ta mang binh đánh cha cô sao? "


" Ta dám tìm đến ngài, tất nhiên có chuẩn bị. Phụ vương ta đang nghỉ ngơi dưỡng sức, chỉ còn chờ ngài "


" Nói đi cô có điều kiện gì "


" Vương gia như thế mới thật sảng khoái. Điều kiện, chỉ cần ngài đáp ứng ta chẳng những thả Thái Hậu nương nương mà còn có thể khuyên phụ vương lui binh "


" Cô nói xem "


" Ngài chỉ cần lật đổ nhà vua hiện tại, cưới ta làm Hoàng Hậu, phụ vương ta sẽ phản chiến tương trợ ngài "


" Ah ha ha ha.....Cha cô hồ đồ sao? Suy nghĩ của cô cũng thật kỳ lạ. Bổn vương nếu muốn đăng cơ cần gì phải có cha cô tương trợ? Cứ cho là ta đồng ý đi, ta sẽ cưới cô, cô không nghĩ ta qua cầu rút ván? "


" Đó là việc của ngày sau, ngài chỉ cần lo ngày cưới sắp tới. Về phần ngài nói tùy tiện đăng cơ, ngài không biết trước khác nay khác hay sao? Nếu ngài dựng binh, thì đó là tạo phản, thiên hạ sẽ phỉ báng ngài. Chưa hết, các phiên vương đã đạt thành hiệp nghị, chỉ cần một lý do họ lập tức sẽ phản ngài. Trước sau đều là danh bất chính ngôn bất thuận, ngài vẫn được ngôi vua và phụ vương ta sẽ phụ trợ ngài"


" Nếu ta không đồng ý? "


" Vậy ngày Thái Hậu gả đi, chính là ngày nguy cấp nhất của ngài "


__________