Nhật Ký Nuông Chiều Nữ Phụ Thời Dân Quốc

Chương 42




Một đám học sinh từng người rời đi, trở về nhà.

Diệp Sở cũng nên cùng bằng hữu đi rồi, nhưng xe đã chạy, Lục Hoài không thấy được. Màu đen ô tô dần dần đi vào bóng đêm thâm trầm, cách Nhà hát càng thêm xa.

Lục Hoài nhìn ngoài cửa sổ xe, bên ngoài là Thượng Hải xa hoa truỵ lạc trong đêm.

Trên đường phố có thể thấy một ít người đi đường về muộn, đủ loại phong cảnh, đủ kiểu tương đồng. Mà nữ hài kia lại không giống bọn họ.

Trở về Đốc Quân phủ, Lục Hoài nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại, không ngủ được.

Có lẽ là do gặp nàng một lúc, tối nay, Lục Hoài mơ một giấc mộng.

Trong mộng là kẻ lừa đảo kia.

Giống như lúc trước, Lục Hoài cũng đi Nhà hát lớn, khác là, hắn đi một mình, không biết có hẹn với ai.

Trong lúc hoảng hốt, Lục Hoài thấy người đứng phía trước kia. Nàng vẫn mặc bộ đồng phục kia, chiếc áo màu lam, làn váy màu đen.

Diệp Sở hơi hơi hé miệng, giống như đang nói gì đó với Lục Hoài. Chỗ xa truyền đến tiếng người ầm ĩ, khiến thanh âm của nàng không nghe rõ được.

Lục Hoài nhìn Diệp Sở, biểu tình của nàng càng thêm nóng nảy.

Chỉ chốc lát sau, Diệp Sở lấy ra một tờ giấy từ túi tiền, nàng đưa tờ giấy kia cho Lục Hoài.

Mặt trên hình như viết gì đó, có thể mơ hồ nhìn đến từng dòng chữ màu đen, một hàng lại một hàng, chữ viết dường như rất quen thuộc.

Đợi lúc Lục Hoài muốn thấy rõ, tờ giấy kia lại càng ngày càng mơ hồ...... Thật nhanh, hắn tỉnh lại từ trong mộng.

Đã là rạng sáng, không khí cực kỳ lạnh lẽo, hắn lại nhớ gương mặt nhỏ nhắn, tinh xảo kia.

Trải qua đánh nhau, thử và quen thuộc, Lục Hoài cho rằng hiểu biết của hắn về Diệp Sở đã đủ nhiều, nhưng hắn vẫn cảm giác có chỗ nào đó không thích hợp.

Lục Hoài chỉ cảm thấy hắn còn chưa nhìn thấu nàng.

Dường như nàng còn che dấu bí mật mà hắn không biết.

***

Khoảng thời gian trước, Kiều Lục ăn lỗ nặng chỗ Thẩm Cửu. Xe bị Thẩm Cửu động tay chân, ở trên đường trở về bị nổ lốp.

Dựa theo tính cách của Kiều Lục, sao có thể bỏ qua. Hắn đêm đó liền mệnh lệnh Cố Bình đào Điệp Nhi, ca nữ xuất sắc nhất Đại Đô Hội, lại đây.

Cố Bình là thuộc hạ đắc lực nhất của Kiều Lục, kẻ hèn một ca nữ, hắn tùy tiện dùng chút thủ đoạn, còn sợ ca nữ kia không ngoan ngoãn nghe lời.

Ngày hôm sau, Cố Bình liền hỏi thăm được địa chỉ của ca nữ kia, trực tiếp đi tới nhà nàng.

Cửa phòng bị gõ bang bang rung động, đám người Cố Bình làm việc dưới tay Kiều Lục, sẽ không hiểu cái gì gọi là thương hương tiếc ngọc.

"Ai a?" Trong phòng có người mở cửa.

Điệp Nhi hát cả một đêm, lúc này đang nghỉ ngơi trong nhà, không ngờ sáng sớm liền có người gõ cửa, đánh thức Điệp Nhi vốn đang trong giấc mộng.

Trong lời nói của Điệp Nhi khó tránh mang theo chút không kiên nhẫn.

Cửa vừa mở ra, một loạt người vạm vỡ đứng bên ngoài vây quanh cửa nhà nàng, muốn chạy trốn cũng không trốn thoát được.

Điệp Nhi vừa thấy, liền biế những người trước mắt không phải người tốt, giây tiếp theo nàng lập tức khép cửa lại.

Nhưng Cố Bình là dạng người nào, hắn làm không ít chuyện xấu, sao lại không thấy được tâm tư của Điệp Nhi. Trước khi Điệp Nhi kéo cửa, liền cho thuộc hạ một ánh mắt.

Cửa sắp khép lại lập tức bị đẩy mạnh ra, Điệp Nhi bị dư chấn bức lui về sau một bước, thiếu chút nữa liền té ngã.

"Nếu các ngươi còn tiếp tục xông tới, ta sẽ kêu cứu mạng, chung quanh đều là người quen của ta, bọn họ sẽ báo cảnh sát."

Thanh âm của Điệp Nhi rơi xuống, đám người phía sau Cố Bình đều cười ra tiếng, cười nhạo Điệp Nhi không biết tự lượng sức mình.

Hàng xóm nghe được động tĩnh, thăm dò ra tới, vừa thấy đến tư thế này của Cố Bình, cũng không dám gây hoạ vào thân, sôi nổi lùi về nhà.

Cố Bình tùy tiện kéo một chiếc ghế trong phòng qua, ngồi lên, nhếch chân lên bắt chéo.

"Điệp Nhi cô nương ngồi, chúng ta không phải tới gây sự, là muốn thương lượng với ngươi một chút, có một số việc yêu cầu ngươi phối hợp mới được."

Tuy lời nói rất đúng, nhưng nào một câu không ngầm có ý cảnh cáo, Điệp Nhi bất đắc dĩ ngồi lên chỗ cách xa những người này nhất.

Cố Bình nhìn đến Điệp Nhi mờ ám cũng không để ý, hôm nay hắn tới chủ yếu là để Điệp Nhi ngoan ngoãn trở về, đến ca hát ở Tiên Nhạc Cung.

"Ngài tìm ta có chuyện gì sao?" Điệp Nhi do dự mở miệng hỏi.

Cố Bình vẫy tay: "Điệp Nhi cô nương đừng khẩn trương, là Lục gia phái ta tới, chỉ là muốn để ngươi hợp tác với chúng ta."

Vừa nghe đến tên Kiều Lục, Điệp Nhi liền theo bản năng mà run lên, ai không biết thủ đoạn của Lục gia, nơi này nào có chỗ cho nàng nói chuyện.

Điệp Nhi hỏi: "Ta phải làm cái gì?"

Cố Bình truyền đạt ý của Kiều Lục: "Chúng ta biết Điệp Nhi cô nương là ca nữ hát hay nhất ở Đại Đô Hội, Lục gia chỉ muốn cho ngươi đi Tiên Nhạc Cung hát mấy bài, không có ý gì khác."

Điệp Nhi vừa nghe lời này đã hiểu, đơn giản là Kiều Lục tưởng đào nàng qua biểu diễn. Nhưng mà Đại Đô Hội có ân với nàng, nàng vốn cùng đường, ở Đại Đô Hội mới một lần nữa bắt đầu sinh hoạt của bản thân.

Trên mặt Điệp Nhi hơi lộ chần chờ, sắc mặt của Cố Bình liền lập tức lạnh xuống.

"Như vậy xem ra, Điệp Nhi cô nương là không muốn. Cô nương trời sinh giọng nói hay, nếu vĩnh viễn không hát được, liền quá đáng tiếc."

Cố Bình uy hiếp, nhất định là nói được thì làm được, phía sau lưng Điệp Nhi đều ướt, sắc mặt trắng bệch.

"Ta...... Ta không có ý này, chờ...... Chờ ta đi Đại Đô Hội chào hỏi một cái liền đi." Con bướm nói cũng nói không rõ.

Cố Bình vừa nghe, cười, hắn nói: "Cô nương là người thức thời, Đại Đô Hội không cần ngươi ra mặt, chúng ta sẽ giúp ngươi thông tri, hiện tại liền làm phiền cô nương thu thập một chút, chuẩn bị đi rồi."

"Đây là thù lao, chỉ cần cô nương hát hay, tiền này chỉ biết càng ngày càng nhiều." Cố Bình tùy ý ném một chồng tiền lên bàn.

Cố Bình vừa đi, cả người Điệp Nhi liền xụi lơ. Mồm to thở phì phò, nàng run run tay lấy tiền trên bàn, ôm vào trong ngực.

May mắn còn có này đó, nếu không nàng thật sự mất nhiều hơn được.

Cố Bình động tác nhanh nhẹn, Điệp Nhi thu thập xong, vừa ra khỏi cửa, lập tức liền đưa Điệp Nhi tới trước mặt Kiều Lục.

Điệp Nhi mới vừa bước vào Tiên Nhạc Cung, căn bản không dám ngẩng đầu đánh giá, một đường bị người dẫn tới một phòng trong đó.

Kiều Lục ngồi ở trên sô pha, buông chén trà vừa nhấc lên xuống. Điệp Nhi đến, Kiều Lục chỉ giương mắt, nhàn nhạt liếc nàng một cái.

Nhưng chỉ một cái liếc mắt này, khiến Điệp Nhi sợ tới mức thiếu chút nữa liền quỳ trên mặt đất. Đầu nàng lập tức rũ trước ngực, giống như con chim nhỏ, nào dám đối diện với Kiều Lục, càng không nói đến nhìn vào đôi mắt của hắn.

"Lục...... Lục gia." Môi của Điệp Nhi phát run.

"Ngươi chính là Điệp Nhi?" Thanh âm của Kiều Lục lộ ra lạnh lẽo.

"Lục gia, ta nhất định sẽ ca hát thật tốt." Điệp Nhi nhanh chóng tỏ lòng trung thành, nàng đã không thể quay về Đại Đô Hội, hiện tại bám lấy Lục gia, lấy lòng Lục gia, mới là chuyện quan trọng.

Kiều Lục cười lạnh một tiếng, nhàn nhạt nói: "Ánh mắt của Thẩm Cửu thật là kém, tìm người thay đổi trang phục của nàng từ đầu đến chân, nhìn thấy phiền lòng."

Nếu về sau muốn ca hát ở Tiên Nhạc Cung, thì không cần mang những trang phục của Đại Đô Hội lại đây.

"Vâng, Lục gia."

Điệp Nhi nơm nớp lo sợ, lập tức đã bị kéo đi xuống.

***

Mấy ngày nay, sau khi Diệp Sở trở về nhà, liền muốn bắt đầu chuẩn bị cho việc giao lưu học thuật.

Trường Trung Học Tín Lễ gần đây đang tuyển học sinh tham gia một khóa giao lưu học thuật, học sinh của trường Nữ Trung Dực Giáo sẽ tới Thượng Hải gặp bọn hắn.

Nữ Trung Dực Giáo là một ngôi trường trung học của nữ rất có danh tiếng ở Bắc Bình. Nữ học sinh thừa dịp giao lưu này, thuận tiện cũng tới Bến Thượng Hải chơi một tuần.

Chẳng qua, học sinh được tuyển cần phải có thành tích tốt, ngoại hình ưa nhìn, như vậy mới không ném mặt của trường Trung Học Tín Lễ.

Thành tích của Diệp Gia Nhu trước nay không tốt, cả ngày nàng đều nghĩ ý xấu, cơ bản không có thời gian để học tập.

Diệp Sở là nữ học sinh có thành tích tốt nhất trường Trung Học Tín Lễ, nàng vốn không muốn đi khóa giao lưu học thuật này, sau lão sư tìm nàng nói chuyện liền đồng ý.

Trong nhà Nghiêm Mạn Mạn có gia sư, mặc dù ngày thường nàng thích trang điểm và xem điện ảnh nhất, thành tích lại chưa từng rơi xuống.

Bởi vậy, hai người đều tham gia khóa giao lưu học thuật này, tự nhiên còn có Doãn Thời Ngôn có thành tích thứ nhất quốc học, cùng với các học sinh khác.

Học sinh trường Nữ Trung Dực Giáo đến Thượng Hải vào buổi sáng, ở tiệm cơm Tân Thành.

Vì có thể chiêu đãi tốt khách từ xa đến, thành viên Hội Học Sinh trường Trung Học Tín Lễ cũng ở tiệm cơm Tân Thành vào buổi sáng.

Sáng sớm, Diệp Sở liền đi nhà ga. Chỉ chốc lát sau, Doãn Thời Ngôn cũng tới. Hai người cầm một tấm bảng trắng tinh, phía trên viết mấy chữ to "Nữ Trung Dực Giáo".

Nghiêm Mạn Mạn nói muốn ở nhà ngủ ngon, buổi chiều sẽ tự đi tiệm cơm Tân Thành.

Xe lửa từ Bắc Bình tới Thượng Hải lúc 10 giờ sáng, trường học đã phái xe, đến lúc đó Diệp Sở và Doãn Thời Ngôn sẽ mang các nàng đi.

Xe lửa vào trạm, đám người bắt đầu trở nên chen chúc, Diệp Sở và Doãn Thời Ngôn hai người giơ cao tấm bảng, nâng đỡ lẫn nhau để đứng vững.

Các hành khách đều xuống xe lửa, đám đông rộn ràng nhốn nháo, một đám học sinh mặc giáo phục nhìn quanh khắp nơi, thấy tấm bảng trong tay các nàng liền đi tới.

Dẫn đầu là một nữ học sinh có thân hình cao gầy, nàng vừa tới liền lộ ra tươi cười: "Chúng ta là học sinh của Nữ Trung Dực Giáo."

Diệp Sở và Doãn Thời Ngôn cũng cười: "Chúng ta là học sinh đại biểu Trung Học Tín Lễ."

Tuy hai người là người dẫn đường một lúc, nhưng lời nói ra dáng ra hình, thái độ thân thiện, khiến người không nhịn được mà muốn tới gần.

Diệp Sở mỉm cười: "Xe của trường học đã chờ ở bên ngoài, nơi chúng ta ở là tiệm cơm Tân Thành."

Doãn Thời Ngôn cũng cười tủm tỉm nói: "Gần tiệm cơm Tân Thành có rất nhiều nơi để chơi, chiều nay có thể chơi đến thống khoái."

Sự nhiệt tình của hai người đưa tới học sinh Nữ Trung Dực Giáo hoan hô.

"Được nha được nha, đây là lần đầu tiên ta tới Thượng Hải."

"Tuy lúc trước đã tới vài lần, vẫn luôn không cơ hội xem thật tốt."

"......"

Thấy những học sinh này hưng phấn như thế, Diệp Sở và Doãn Thời Ngôn lập tức mang các nàng lên xe. Ô tô xuyên qua đường phố Bến Thượng Hải, dọc theo đường đi, trong xe ồn ào nhốn nháo, thật nhanh liền đến tiệm cơm Tân Thành.

Phòng của mỗi học sinh đều đã được xác định kỹ, Doãn Thời Ngôn đưa chìa khóa cho các nàng. Các nàng ở lầu ba.

Giữa trưa hôm nay, trường học đặt một phòng ở Tiệm cơm Tân Thành, chiêu đãi học sinh đến từ Bắc Bình, Nghiêm Mạn Mạn rốt cuộc tới rồi.

Gạch cua xào dầu, thịt kho tàu cá nguy, vịt bát bảo.... Mỗi món đều đặc sắc, nhìn qua khiến người thèm nhỏ dãi. Hiệu trưởng từng nói, muốn cho học sinh Bắc Bình cảm nhận được sự nhiệt tình của Trung Học Tín Lễ.

Lão sư mang đội đứng lên, giơ ly: "Đầu tiên, chúng ta nhiệt liệt hoan nghênh các bạn học sinh đến từ Nữ Trung Dực Giáo."

Trên mặt một đám học sinh đều mang theo cười, mỗi người đều cầm một ly nước trái cây, bên trong bỏ thêm rất nhiều đường cát. Nước trái cây thanh hương lại thêm vị ngọt của đường cát, vậy mà một chút cũng không chán ngấy.

Mọi người động đũa, vừa ăn vừa nói chuyện. Giao lưu học thuật vào ngày mai, bữa cơm trưa này tự nhiên phải ăn vui vẻ chút.

"Mấy ngày này, mọi người ở Tiệm cơm Tân Thành, không cần chạy khắp nơi."

Cơm nước sắp xong, lão sư chợt nhắc tới một ít việc.

"Khách từ Nam Kinh tới Thượng Hải, vừa vặn cũng ở tiệm cơm Tân Thành, do Lục Tam thiếu đón tiếp."

Lúc nghe thấy cái tên này, chiếc đũa bên miệng Diệp Sở hơi hơi khựng lại, suy tư vài giây.

Dù sao gần đây không có việc gì, nàng sẽ không truyền tin gì cho Lục Hoài. Ngày thường Lục Hoài đều xử lý công vụ. Tiệm cơm Tân Thành lớn như vậy, chắc sẽ không chạm mặt.

Không biết Diệp Sở chột dạ từ đâu mà đến.

Rõ ràng khi nghe được hai chữ kia, Diệp Sở còn thất thần, thẳng đến thanh âm của một nữ sinh ở bên cạnh đánh gãy nàng suy nghĩ.

Nữ sinh hỏi Diệp Sở: "Lục Tam thiếu? Đó là ai?"

"Con trai của Lục Đốc Quân." Diệp Sở nghĩ nghĩ, nhẹ nhàng, bâng quơ sơ lược.

Diệp Sở bỏ khối thịt cá vừa rồi vào trong miệng, giả bộ như không có việc gì mà nhai cá.

Lão sư tiếp tục nói: "Nghe giám đốc nói, kia chỉ là một lần đón tiếp, không liên quan tới việc chính trị, mọi người không cần khẩn trương."

"Nơi này cũng có những người khách khác, vì bảo đảm mọi người an toàn, nếu muốn ra cửa, nhất định phải báo cho lão sư mới được."

"......"

Bữa cơm trưa này kết thúc trong hoà thuận, vui vẻ. Nghiêm Mạn Mạn mang đám nữ học sinh kia đi bên ngoài chơi, Diệp Sở cầm chìa khóa lên lầu, vào phòng nàng.

Một đầu khác, xe của Lục Hoài đi ra từ Phủ Đốc Quân, hắn tới nhà ga, vị trưởng quan kia đi xe lửa tới chiều tối mới đến Thượng Hải.

Diệp Sở đã rời đi từ buổi sáng, không khéo là, bọn họ vừa lúc bỏ qua.

Lục Hoài muốn đón một vị trưởng quan họ Mang, quan hệ của hắn và Lục Đốc Quân rất tốt. Hai người từng cùng nhau trải qua sống chết, Mang trưởng quan từng cứu Lục Đốc Quân một mạng.

Lúc này đi vào Thượng Hải, Lục Hoài đặt một phòng ở Tiệm cơm Tân Thành cho Mang trưởng quan.

Có chiếc xe dừng ở cửa Tiệm cơm Tân Thành, Lục Hoài xuống xe, một nam tử mặc áo Tôn Trung Sơn màu đen xuống xe từ ghế sau.

Sau khi Mang trưởng quan tới từ Nam Kinh vào ở Tiệm cơm, bởi vì tàu xe mệt nhọc, hiện tại muốn nghỉ ngơi.

Vì phương tiện đón tiếp, Lục Hoài cũng ở bên này. Mấy năm trước, Giám đốc Tiệm cơm Tân Thành liền để lại một phòng cho hắn, sẽ không cho người khác ở, có người quét tước đúng giờ.

Lục Hoài dùng chìa khóa mở cửa, hắn đẩy cửa vào, trong phòng đen như mực. Hắn đi đến bên cửa sổ, kéo rèm ra, ánh nắng bên ngoài vừa lúc chiếu sáng cả gian phòng.

Tuy các tầng không giống nhau, nhưng trùng hợp là vị trí phòng của Lục Hoài và Diệp Sở lại tương đồng.

Hai người vừa lúc cách một bức tường, hắn ở lầu trên, nàng ở lầu dưới.

Trong phòng lầu dưới, Diệp Sở đang ngủ trưa. Mấy ngày nay cực kỳ buồn ngủ, nàng ngủ có chút say.

Có vẻ như mơ thấy cái gì, Diệp Sở nhăn mi, nàng trở mình, lại ngủ.

Lục Hoài xem sách cả buổi chiều, Diệp Sở cũng ngủ một buổi chiều.

Diệp Sở ngủ khá lâu, lúc nàng tỉnh lại đã là chạng vạng.

Sắp đến giờ ăn tối, Lục Hoài định cất sách rồi rời phòng.

Phòng mà Tiệm cơm Tân Thành để cho Lục Hoài khá đầy đủ, bên trong còn có kệ sách nhỏ, hắn đang định đặt sách lên, tay dừng lại vài giây ở mặt trên, trong đầu chợt hiện lên một ít việc.

Trong một hiệu sách trên đường Hoài Đặc có một nữ hài nhón chân muốn lấy một quyển sách, Lục Hoài thay nàng lấy xuống.

Diệp Sở vừa vặn tỉnh lại, nàng mở to mắt nằm một hồi, sau khi thanh tỉnh muốn cầm lấy đồng hồ quả quýt ở đầu giường, xem hiện tại là lúc nào.

Dây đồng hồ bị nàng kéo, đồng hồ quả quýt rũ xuống dưới, trong đầu nàng chợt hiện lên một ít việc.

Chiếc đồng hồ quả quýt này là đường ca tặng nàng khi về từ nước Anh, hình thức rất giống với chiếc đồng hồ kia của Lục Hoài.

Lầu trên Lục Hoài nhìn kệ sách, lầu dưới Diệp Sở nhìn đồng hồ quả quýt.

Lục Hoài nhẹ nhàng đẩy, quyển sách kia bị để vào trong kệ sách. Nắp đồng hồ bị văng ra, Diệp Sở liếc đồng hồ quả quýt, mặt trên kim giây tí tách chạy.

Lục Hoài cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ quả quýt của hắn, bàn tay ấm áp của Diệp Sở bao bọc lấy đồng hồ quả quýt của nàng.

Hắn ở bên trên, nàng ở dưới. Cách một bức tường, hai người đồng thời nghĩ tới đối phương.