Nhật Ký Sinh Hoạt Của Đế Hậu Tại Thập Niên 60

Chương 10




Phiếu lương thực đã góp đủ, còn cái phiếu lương thực 5 cân kia rơi ở chỗ nào, Phó Nhiễm cũng không suy nghĩ nữa. Mãi cho đến khi phiếu lương thực 5 cân còn lại mà Nhan Đông Thanh đưa cho cô cũng biến mất, Phó Nhiễm mới bắt đầu lo lắng.

Phó Nhiễm vẫn nhớ rất rõ ràng, phiếu lương thực Nhan Đông Thanh cho cô ở trong túi quần vải, cô tính đợi người nhà họ Phó không ở đây thì tìm một chỗ giấu đi. Hiện tại không thấy trong túi quần, lật toàn bộ giường cũng không có.

"Trời lạnh. Ở trong chăn rung rung làm gì đấy!" Từ Lan Anh tét mông cô, quát: "Để cho tao còn ngủ!"

Phó Nhiễm sờ sờ cái mông bị đánh, ủy khuất núp ở bên cạnh góc tường, vô cùng xót cái phiếu lương thực 5 cân kia... Buổi chiều cô nghe nói, Nhan Đông Thanh bị mẹ cậu đánh một trận, nghe nói là làm mất phiếu lương thực 10 cân.

Liêu Quyên nào đâu biết rằng, đứa con trai ngoan của bà ở bên ngoài nuôi một tiểu nương nương.

Phó Nhiễm không biết phải làm gì. Nếu như nói cho Nhan Đông Thanh, chắc chắn sẽ làm ngài ấy tức chết. Đường đường là Hoàng Đế, phí công chịu ăn đòn, bây giờ cái gì đều không có.

Nghĩ ngợi linh tinh một lát, mãi cho đến khi cơn buồn ngủ ập đến, Phó Nhiễm rúc đầu ở trong chăn, nặng nề tiến vào mộng đẹp.

Trong mơ, Phó Nhiễm đi ngang qua một tòa cung điện lớn. Nền gạch lưu ly, giường ngủ hoàng hoa lê, gấm vóc, còn có viên dạ minh châu trên giá gỗ chạm trổ...

Cuối cùng Phó Nhiễm nhận ra đây là tẩm cung của cô.

Cô có chút kích động gọi tên cung nữ hầu hạ cô Cảnh Thu, vừa gọi vừa đi tới phòng bếp.

Phượng Loan Cung là nơi ở của Hoàng Hậu các triều đại Đại Ngụy. Nằm ở phía bắc nam, có chín hành lang mênh mông, ba gian chiều dài, hai cái sân lớn, ngoài ra còn có Hậu Hoa Viên và phòng bếp.

Phó Nhiễm mò đến phòng bếp, vẫn không tìm thấy Cảnh Thu. Trong phòng bếp trống rỗng không có người. Trên mặt bàn chất đầy các loại nguyên liệu nấu ăn, ngay ngắn trật tự.

Trên bệ đá treo thịt vịt, thịt ngỗng khô. Chum nước góc phòng nuôi vài con cá trích, ở trong chậu gỗ còn thả một đống măng tươi.

Làm nữ nhân tôn quý nhất Đại Ngụy, mặc dù bổng lộc của Phó Nhiễm cực ít, nhưng ăn ở, mặc, phương tiện đi lại, Hoàng Đế chưa từng bạc đãi cô. Phượng Loan Cung có phòng bếp và đầu bếp riêng. Mỗi ngày đều mang nguyên liệu nấu ăn mới mẻ từ Ngự Thiện phòng lại đây, sơn trân dã khuẩn, gạo, lương thực, dầu không kể hết được.

Mặc dù Phó Nhiễm đoán được đây là cảnh trong mộng, nhưng mọi thứ trước mắt quá chân thật. Thậm chí cô còn nghe thấy tiếng bụng mình ùng ục kêu, không khỏi nhắc nhở cô đang đói bụng.

Trong bếp đang hầm một nồi sủi cảo thịt dê. Thời điểm sôi, hương thơm của thịt xông vào mũi, khiến cho nước miếng của Phó Nhiễm chảy ròng, nghĩ rằng dù sao cũng nằm mơ, ít nhất phải nếm chút vị thịt ở trong mộng.

Thịt dê trơn mềm, nước canh ngon, cẩn thận nếm còn có mùi thơm của hành gừng. Phó Nhiễm ăn một lúc, trong cổ họng dường như có một cái móc, không nghỉ xả hơi ăn sạch sẽ một mâm.

Chỉ có trời mới biết, từ lâu cô đã không được ăn một tí thịt nào...

Ra khỏi phòng bếp, Phó Nhiễm đi dọc theo hành lang đến Hậu Hoa Viên, đang bước xuống bậc thì ánh mắt cô nhìn thấy một tia bất thường, nhanh chóng đến gần nhìn kỹ.

Giấy màu xanh đen, phía sau in tường thành cổ Nam Châu, ở giữa viết hoa chữ "Năm Cân", chẳng là là hai phiếu lương cô làm mất hôm qua sao!

Sao phiếu lương thực lại ở chỗ này nhỉ? Chẳng lẽ do cô ngày nghĩ gì, đêm mơ đó?

Phó Nhiễm nhíu mày suy nghĩ một lát, giây sau, nhéo cánh tay mình một cái.

Đau!

Không phải là đang nằm mơ?!

Ý thức được loại khả năng này, Phó Nhiễm chỉ luống cuống trong chốc lát. Cô trở về Đại Ngụy rồi sao? Vậy Nhan Đông Thanh đâu?

Phó Nhiễm như con ruồi mất đầu chạy loăng quăng trong Phượng Loan Cung. Tìm hết Phượng Loan Cung, cũng không thấy được một bóng người. Trong lúc cô đang định mở cửa chính Phượng Loan Cung đi ra ngoài tìm thì đột nhiên cảm thấy đau đớn, cô chợt mở mắt.