Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 8 - Chương 889: Lại một hồi ngoài ý muốn




Edit: Hong Van

Beta: Tiểu Tuyền

Nàng thở dài, trong lòng biết rõ dù chính mình cũng không có cách nào thay đổi được quyết định của Trường Thiên, cho nên trừng đôi mắt đẹp, lui mà cầu rồi nói: “Vậy thì bỏ đi, vô luận là có thể bắt được Mộc Chi Tinh hay không thì chúng đều sẽ đợi đến trước khi kết thúc đệ tam mạc thiên địa thì xuất trận!”

Thiên kiếp nghe thì rất xa xôi, nhưng mà sau đệ tứ mạc thiên địa thì chưa từng nghe thấy có người có thể còn sống đi ra, nàng lại không muốn để cho Trường Thiên mạo hiểm như vậy.

Trường Thiên nghe ra ý kiên quyết trong giọng nói của nàng, mỉm cười: “Được.” Quay đầu lại hỏi Khánh Xích Cáp, “Còn có chuyện gì chúng ta nên biết nữa hay không?”

“Có. Đây là hoài nghi của Công Tôn Bộ tiên sinh.” Khánh Xích Cáp thở ra một hơi thật dài nói, “ Những thứ mà chúng ta lấy được từ Cố Ẩn Sơn Hà Trận, trừ phi là bảo vật còn sót lại của các tiền bối thì những thứ khác không thể mang đi. Như vậy, Mộc Chi Tinh thì sao đây? Còn có, người và vật ở trong mỗi một mạc thiên địa đều phải đợi đủ mười hai canh giờ mới có thể thay phiên, vì sao Mộc Chi Tinh lại có thể biến mất sớm hơn? Quan trọng nhất là, trong mỗi một mạc thiên địa đều có đại yêu tồn tại, bọn họ không giống với các tu tiên giả từ bên ngoài đến, không hề bị mất đi pháp lực, nhưng chẳng lẽ bọn họ không gặp được Mộc Chi Tinh sao? Nếu có thể thấy được, vậy thì tại sao ngay cả bọn họ cũng không bắt được nó chứ?”

“Cho nên, Công Tôn tiên sinh cho rằng, giữa Mộc Chi Tinh và Cố Ẩn Sơn Hà Trận, có lẽ tồn tại một chút liên hệ. Đáng tiếc hắn chưa kịp tìm ra điểm then chốt bí mật trong đó thì mất tích rồi.”

Mọi người đều trầm mặc. Kết luận nghe luôn nhẹ nhàng linh hoạt như thế, nhưng mà năm đó Công Tôn Bộ đã làm thế nào mà lại phát hiện ra điều dị thường của Mộc Chi Tinh từ trong từng mạc thiên địa, từ ngàn vạn sự việc xảy ra, rồi lại có thể đem nó cùng với điểm then chốt bí mật của Cố Ẩn Sơn Hà Trận liên hệ cùng một chỗ? Hắn đã hao phí bao nhiêu tâm huyết?

Cuối cùng vẫn là Trường Thiên hạ lệnh: “Nghỉ ngơi hai canh giờ, một mạc thiên địa này sắp kết thúc rồi.”

Nếu nói đệ nhất mạc thiên địa chỉ cần kiểm tra cẩn thận chút là có thể vượt qua được, như vậy khi đến đệ nhị mạc thiên địa, tu tiên giả đã không phải chỉ lo cho thân mình là có thể an toàn vượt qua nữa rồi, độ khó của nó đã tăng lên, không còn như mức bình thường nữa. Đừng hoài nghi, tiếp theo mỗi khi một mạc thiên địa chuyển đổi, độ khó sẽ tăng lên một bậc thang, hiện tại điều bọn họ cần làm nhất chính là nắm chặt thời gian nghỉ ngơi, khôi phục nguyên khí, chờ đợi đệ tam mạc thiên địa tiến đến.

Trường Thiên ngồi xuống tựa lưng vào đại thụ, sau đó ôm nàng vào trong ngực mình, thấp giọng nói: “Ngủ đi.”

Ngực của hắn kiên cố ôn hòa, dựa vào thoải mái vô cùng. Lúc trước nàng bị thương, lại phải vội vàng đi theo mọi người mấy canh giờ, thân thể đã sớm mệt mỏi, cơ hồ là nhắm mắt thì giấc ngủ đã tìm đến tận cửa rồi, nàng còn nhớ mà níu lấy tóc hắn, nhỏ giọng cường điệu lại một lần: “Trước khi đệ tam mạc thiên địa chấm dứt, chúng ta nhất định phải xuất trận!”

Trường Thiên cầm tay nàng lên để bên miệng, nhẹ nhàng hôn một cái trên đốt ngón tay trắng nõn mảnh khảnh, ngữ khí thấp mà ôn nhu: “Được.”

Chuyện giữ chữ tín của hắn rất nổi danh. Lúc này Ninh Tiểu Nhàn mới yên lòng, tựa vào lồng ngực vững chắc của hắn, nghe thấy tiếng tim đập trầm ổn hữu lực của hắn, chỉ chốc lát sau đã ngủ say.

Cho đến sau khi nàng đi vào giấc mộng, Trường Thiên mới duỗi ngón tay thon dài ra, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đẹp của nàng.

Hắn nhìn thẳng về trước thật lâu. Tất cả đều chìm trong yên tĩnh, chỉ có ánh lửa vàng rực đang im lặng nhảy nhót.

***

Hai canh giờ đến rồi, vượn khổng lồ phát ra một tiếng thở rõ to từ trong mũi. Với tư cách là lính gác, đầu yêu quái này luôn thanh tĩnh.

Trường Thiên đang chợp mắt cũng mở mắt ra, thấy được Ninh Tiểu Nhàn đang ngồi dậy từ trong lồng ngực hắn, duỗi lưng một cái, cười cười thì để lộ ra mấy cái răng đều đặn: “Ngủ thật ngon!” Hai gò má hơi hồng, khí sắc rất tốt, hiển nhiên dưới sự trợ lực của linh dược và giấc ngủ thì tổn thương đã vơi bớt.

Khánh Xích Cáp đã sớm tỉnh lại, nằm ở biên giới cao điểm ngắm nhìn một lúc lâu, giờ phút này mới trầm giọng nói: “Vừa rồi có một đầu nhện yêu đi qua.”

Nhện yêu thì làm sao? Mọi người quay đầu lại, đều chờ đợi hắn nói tiếp.

“Mấy lần tiến vào đệ nhị mạc thiên địa trước đây, cho đến khi chiến dịch ở Thổ Hợp Cốc chấm dứt, ta nhớ rõ là không có bóng dáng của bất kỳ đầu trùng yêu nào xuất hiện trên chiến trường.” Khánh Xích Cáp liếc nhìn Trường Thiên, “Lúc này đại khái là do chiến dịch nổ ra trước thời hạn, cho nên thiên địa này cũng có sự điều chỉnh tương ứng?” Hiện tại hắn đã biết, chính là mấy người trước mặt này cải biến tiết tấu của cả chiến dịch này.

Ninh Tiểu Nhàn nhíu mày hỏi: “Kết quả của cuộc chiến sẽ không có bất kỳ thay đổi gì chứ?”

“Sẽ không đâu.” Khánh Xích Cáp nói một cách khẳng định, “Cuộc chiến ở Thổ Hợp Cốc đã từng phát sinh ở trong lịch sử chân thật. Một mạc thiên địa mà chúng ta đang trải qua, có lẽ là ở những chỗ chi tiết tỉ mỉ thì có khác biệt, nhưng kết cục tất nhiên sẽ cố định không thay đổi, nếu không bản thân mạc thiên địa này sẽ sụp đổ.”

Ninh Tiểu Nhàn hít sâu một hơi nói: “Vậy cũng có nghĩa là, viện quân của Man tộc cũng phải tăng thêm.” Cả một chiến dịch đều diễn ra trước, cho nên theo lý luận mà nói, kết quả chiến đấu cũng có thể thấy được rõ ràng từ sớm.Hỏi như vậy thì vấn đề đã có rồi, đây là một hồi chiến đấu đến cuối cùng cũng không thể phân ra thắng bại, đệ nhị mạc thiên địa sao có thể không căn cứ mà bịa đặt ra một người thắng chứ?

Đây chính là nguyên nhân Khánh Xích Cáp thấy được một yêu chủng hoàn toàn mới – để duy trì kết cục cuối cùng không thay đổi, đệ nhị mạc thiên địa chỉ có thể khiến cho hai bên trong cuộc chiến Thổ Hợp Cốc tiếp tục tăng binh. Nói tương đối, một bên phía Man tộc nói không chừng cũng xuất hiện tiếp viện hoàn toàn mới, nếu không đã sớm bị Yêu tộc đánh bại tan tác rồi.

Tạ Hoàn Lang đành giới thiệu: “Có một lần, chúng ta nằm ở biên giới phía tây rừng nhiệt đới, nhìn ra xa thấy được tình hình chiến đấu trong bộ lạc Thổ Hợp. Khi đó yêu quái đã đột nhập vào tường cây, chỉ là cửa lớn của bộ lạc giống như Đoạn Long Thạch, trong khoảng thời gian ngắn không thể mở ra được, cho nên đám yêu quái bọn họ muốn trèo qua tường cây để vào trú địa trước, vì vậy cho nên Man tộc cũng có được chút ít thời gian giảm xóc. Nếu bàn về chiến lực riêng lẻ: thủ đoạn công kích của những Man nhân này chỉ có một, xa không bằng được với Yêu tộc. Nhưng mà Man nhân trời sinh có tính bưu hãn, ở đây có hơn một ngàn năm trăm người, ngoại trừ trẻ em tuổi nhỏ, ngay cả phụ nữ và người già đều có thể ra trận, cho nên chiến lực có thể đạt đến hơn một ngàn ba trăm người, như vậy sự đối lập về nhân số của hai bên là ba đối một mới miễn cưỡng đánh ngang tay. Chúng ta đứng ở cách xa vạn dặm, tuy ánh mắt bị tường cao ngăn cản, nhưng lại có thể nghe thấy trong trú địa luôn truyền ra tiếng gào thét thê lương, thấy được máu tươi không ngừng chảy xuống từ trên tường cây.”

Ở nơi mà bọn họ không nhìn thấy được, cuộc chiến diễn ra đằng sau tường cây lấp kín kia, lại thảm thiết như thế nào chứ? Một bên là muốn báo thù rửa hận, một bên thì muốn chém giết yêu quái, bảo vệ gia viên. Nói cho cùng, đây chính là cuộc chiến sinh tồn trần trụi mà tàn khốc.

“Sau đó hai bên cũng đều có tiếp viện đuổi dến, có lẽ bộ lạc Thổ Hợp cũng phái người phá vòng vây, chạy đi xin giúp đỡ với một bộ lạc hữu hảo nào đó, như vậy sau khi chém giết được mười một canh giờ, vẫn thạch mới từ trên trời giáng xuống, biến trú địa thành một nơi hỗn độn hư không, đồng thời cũng đốt sạch vùng rừng nhiệt đới phía nam.”

Bọn họ đã ở trong đệ nhị mạc thiên địa đủ mười canh giờ rồi, tức là muốn nói, tối đa chưa đến hai canh giờ nữa là đến thời khắc chuyển giao trời đất. Ninh Tiểu Nhàn nhịn không được hỏi: “Vậy rốt cục phù vật của đệ nhị mạc thiên địa là cái gì?”

“Mảnh vỡ của vẫn thạch.” Tạ Hoàn Lang hất cằm về hướng nam rồi nói, “Sau khi vẫn thạch đụng vào đại địa, thì vỡ tan thành vô số mảnh vỡ, chỉ cần bôi máu của mình lên một khối trong đó là có thể bình yên trở về rồi. Cho nên người muốn xuất trận, hiện tại đang tiến về hướng bộ lạc Thổ Hợp, chờ đợi vẫn thạch giáng xuống. Phong hiểm cần trải qua chính là, cần phải đến được bộ lạc Thổ Hợp trước khi Huyền Vũ và những yêu quái, Man nhân khác đến được đó, nếu không ở một khắc khi Huyền Vũ lấy đi Tốn Kim thì trời đất sẽ chuyển giao.”

Đang nói chuyện thì Trường Thiên đột nhiên quát: “Đừng lên tiếng!”

Mọi người lập tức ngậm miệng lại, chỉ thấy Đại Lực Kim Cương Viên vốn đang ngồi ở phía sau đại thụ đã đứng lên, lông trắng toàn thân chuẩn bị dựng thẳng lên, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ: “Man nhân!”

Vừa dứt lời, trong bụi cây trước mắt có hơn hai trăm bóng dáng bưu hãn của Man nhân xuất hiện một cách quỷ mị, một người cầm đầu thân cao vượt qua một trượng, trong tay cầm một thanh trường mâu màu đen, xem chất liệu tuy là bằng đá, nhưng mà bên trên lưỡi mâu bén nhọn lại có hắc khí lượn lờ, lúc nào cũng ngưng tụ thành hình, giống như vô số mặt người đang khóc thét.

Khuôn mặt người này nhìn qua thì thô kệch như nham thạch, giờ phút này ngửa đầu nhìn qua Đại Lực Kim Cương Viên đang đứng ở trên cao điểm, chỉ một ngón tay nói: “Giết!” Man binh sau lưng cùng hô lên, lao đến như nước chảy!

Tuy thân hình của vượn khổng lồ rất lớn, sức lực lại vô cùng, nhưng mà Man nhân ngửa mặt lên trời nổi giận gầm lên một tiếng, thân hình cũng có thể tăng vọt lên, hơn nửa đừng quên rằng, tinh binh Man tộc ở đây có số lượng quá nhiều, vượn khổng lồ không có nửa điểm phần thắng.

Đại Lực Kim Cương Viên dưới sự khống chế của Đồ Tận lại bình thản tự nhiên không lo sợ, quay đầu nhìn về phía Ninh Tiểu Nhàn, trong cổ họng nặng nề phát ra một chữ: “Chạy!”

Sau đó, nắm đấm khổng lồ còn lớn hơn thùng gỗ đập bang bang hai cái trên lồng ngực của mình, phảng phất như là tiếng trống trước khi chiến đấu,sau đó gào thét một tiếng, chân sau dùng lực, trực tiếp nhảy xuống khỏi cao điểm, như sao băng nhào về hướng mặt đất phía dưới năm trượng kia!

Tiếng ầm ầm nổ vang, lúc nó rơi xuống thì mặt đất hiện lên vô số vết rạn nứt như mạng nhện. Tuy địch nhân tránh né được, nhưng mà Man nhân trong phương viên năm trượng (16m) đều bị sóng xung kích như thái sơn áp đỉnh này chấn đến ngã trái ngã phải. Nó thừa cơ duỗi cánh tay quét qua, ba tên Man binh bị man lực của nó trực tiếp đánh bay ra xa hơn mười trượng!

Thời điểm nó gầm lên thì đám người Ninh Tiểu Nhàn đã dứt khoát xoay người bỏ chạy. Bây giờ bọn họ là phàm nhân, thân phận này chính là một sự yểm hộ không thể tốt hơn được nữa, có đại yêu ở bên cạnh, sao Man tộc lại tốn sức đuổi theo một đám nhân loại vô cùng hèn mọn thế này chứ?

Thế nhưng thành môn thất hỏa (cửa thành nổi lửa), luôn xảy ra tai bay vạ gió, hai kẻ địch này xưa nay chiến đấu đều gây ra lực phá hoại vô cùng lớn, bọn họ đứng gần trung tâm cơ bão này cũng không phải là điều tốt.

Quả nhiên khi bọn họ vừa chạy trốn thì thủ lĩnh Man nhân đã nhìn thấy, nhưng chỉ là nhướn mí mắt, không hề để ý đến nữa.

Đám người Ninh Tiểu Nhàn đã chạy ra xa gần một dặm mới quay người lại dò xét.

Lúc này Đại Lực Kim Cương Viên đã nhổ tận gốc một cây đại thụ, coi đó như là côn gỗ mà vung đến xé gió vù vù. Lực lượng của yêu quái này thật là lớn đến kinh người, thủ lĩnh Man nhân nhìn thấy vậy gân xanh trên thái dương giật giật vài cái, đột nhiên cao giọng quát lớn.

Khoảng cách giữa hai bên quá xa, Ninh Tiểu Nhàn không nghe thấy rõ tên kia nói cái gì, nhưng ngay lập tức đã có mười mấy Man binh xông đến. Dáng người của bọn họ gầy còm, so với vẻ cường tráng phổ biến của Man nhân thì thoạt nhìn khá nhỏ bé, thậm chí còn không cao bằng nam tử bình thường của nhân loại, nhưng thân hình của bọn họ lại linh xảo nhanh nhẹn, vượn khổng lồ vung quét mấy lần đều không đánh trúng được họ, ngược lại bị bọn họ lấn đến, ra sức cào trên ngực và sau lưng nó.

Lúc này mới nhìn ra, trên ngón tay của bọn họ là những căn móng tay màu đen sắc nhọn. Bên dưới da lông của vượn khổng lồ có mọc vảy mịn, chắc chắn như sắt tinh luyện, cho nên bọn họ chuyên chọn vùng cổ và những vùng có nếp gấp để ra tay, một trảo chính là một vết máu.