Nữ Chủ Tỏ Vẻ Nàng Không Phục

Chương 1: Mở Đầu🌹




[ Hãy để lại 🐾 khi bạn lọt hố nhé! ]


***


Editor + Beta thô : Peach One


Convertor : Ánh Nguyệt (Wikidich)


***


Nguyên tắc bảo trì số 1: Trở thành dũng sĩ, không bao giờ được tuyệt vọng.


Phiên dịch cụ thể hơn: Hỡi đồng bào vung tiền như rác, chúng ta không được phép bỏ cuộc! Các thế hệ đi trước của chúng ta đã phải chiến đấu quyết liệt, mới có thể giữ chân được những tên biến thái kia!


----《 Xin Tuân Thủ Kịch Bản 》


Tần Trà từ trong văn phòng chủ nhiệm đi ra, một đám đàn ông phần phật vây quanh cô.


Đồng nghiệp A: "Tôi nghe nói Trà Tử cô được thăng chức nha! Thật tuyệt vời biết bao nếu đây là chủ ngân cấp*?"


* Chủ: người chủ. Ngân = Bạc, Cấp = cấp bậc.


Đồng nghiệp B: "Biết đâu, sau này cô có thể sẽ trở thành người phụ nữ trẻ tuổi nhất Duy Hộ Sư đạt chủ ngân cấp."


Đồng nghiệp C: " Buồn ghê! Lão tử ta còn đang lăn lộn ở thứ ngân cấp, không biết khi nào mới leo lên nổi nữa!"


Một trận cười vang lên.


Tần Trà đem cuốn sổ tay nhiệm vụ bỏ vào chiếc hộp vàng đen , mặt vô biểu tình mà đánh gãy tiếng cười: "Thứ kim cấp."


Tiếng ồn ào thoáng chốc ngưng lại, đồng thời sau đó --


"Trời ạ, Trà Tử cô đắc tội với ai thế? Nhiệm vụ bắt đầu của Thứ kim cấp là cấp SS đó, tất cả đều là một đám biến thái!"


"Chủ nhiệm cũng không biết thương hương tiếc ngọc! Mọi người đều nói tốt cho cô như vậy! Dẫu sao cô cũng là em gái duy nhất trong đội, cái giá phải trả cũng không dễ dàng gì!"


"Tôi đi liều mạng với chủ nhiệm!" Đồng nghiệp tiếp theo dừng một chút, lắm miệng hỏi một câu, "Đúng rồi, cô nhận nhiệm vụ số mấy?"


Thời gian dành cho mấy cái nhiệm vụ cấp SS này thường khá lâu dài, nhưng mà đối tượng trọng điểm ở đây lại là 'em gái hộ lý'. Tất cả mọi người đều sợ, một ngày nào đó bản thân không cẩn thận sẽ bị phái đi chấp hành nhiệm vụ SS.


Cho nên loại cấp bậc này, leo đến chủ bạc thì tốt rồi, lên cao nữa chắc thăng thiến sớm ╮( ̄▽ ̄)╭.


Thế giới của những kẻ biến thái quá đáng sợ, ngay cả khi chúng không thể chết, đúng chứ?


Bọn họ cả ngày đều rèn luyện đủ kiểu, trên thông thạo thiên văn dưới rành rọt địa lý, bơi lội trong sự giàu sang phú quý đấy, nhưng vẫn không theo kịp tốc độ mạch não xuyên thủng bầu trời của đám biến thái kia ←_←.


Tần Trà mặc một chiếc váy cổ điển thẳng cùng một cổ áo dựng lên, màu xanh biển làm nổi bật lên hoa văn vàng bạc , y trường dài đến đầu gối, chỗ vạt áo thêu hình huy chương màu bạc nhạt, sắc mặt cô bình tĩnh kỳ thật nội tâm hỏng mất mà trả lời: " No1."


Sở Hữu chuẩn bị đi tìm chủ nhiệm văn phòng xin giúp đỡ Tần Trà bằng cách chia sẻ nhiệm vụ cho cánh đàn ông, toàn bộ đồng đội đều thu hồi bước chân.


Số 1 đáng sợ ở chỗ......


"Hắn" là bệnh nhân đầu tiên do Cục Duy Hộ tinh thần thứ năm công nhận, hiện tại bệnh nhân đã được điều tới 23451 No.8, cho tới bây giờ, "hắn" vẫn chưa bị loại khỏi danh sách nhiệm vụ.


Đồng sự A thở dài một tiếng an ủi cô: "Trà Tử à, chủ nhiệm rất coi trọng cô nha, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, rất có thể cô sẽ là trích kim tiết tấu* a!"


*Trích kim tiết tấu (摘金的节奏)tui không biết nghĩa là gì luôn, ai biết nói tui nha.


Đồng sự B: "À còn chuyện này nữa, A Trà muội muội, cô nhất định phải sống sót trở về đấy."


Tần Trà một đường đi theo đồng sự nói chuyện phiếm, lúc sau đến nơi luyện súng, cô thuần thục chọn đem theo tiểu xảo, nạp đạn lên nòng, nghiêng đầu nhàn nhàn hỏi, "Rốt cuộc No.1 'hắn' là loại tình huống như thế nào?"


"A Trà muội muội," đồng sự C là lão nhân* trong cục, thời điểm đấy No.1 chỉ là một cái nhiệm vụ bình thường, đồng sự C đã từng dốc hết tâm huyết chấp hành qua nhiệm vụ No.1, vì thế đối với Tần Trà, hắn ta đặc biệt thấm thía nói, "Cô phải nhớ kỹ, biến thái không đáng sợ, đáng sợ chính là người khác biến thái đều có lý do, còn hắn biến thái không cần lý do gì cả, một lần đi qua thế giới của hắn đủ làm tôi mơ thấy ác mộng mấy tháng trời."


Đồng sự A ở bên cạnh vỗ vỗ bả vai Tần Trà, làm mặt thâm trầm: "Nguyên tắc bảo trì số 1 -- trở thành dũng sĩ, không bao giờ được tuyệt vọng."


"Hỡi đồng bào vung tiền như rác, chúng ta không được phép bỏ cuộc," Tần Trà cười nhắm ngay bia nã một phát súng, cô nhướng mày nói tiếp, "Các thế hệ đi trước của chúng ta đã phải chiến đấu quyết liệt, mới có thể giữ chân được những tên biến thái kia."


《《《《《》》》》》


Trước khi Tần Trà chấp hành nhiệm vụ , cô đặc biết đi thăm viên mộ tế bái huynh trưởng, lúc chuẩn bị rời đi thì bị Hứa Âm Âm ngăn cản.


Cô nàng trực tiếp chạy đến đây, chỉ nói một câu: "Trà Tử chị nói cho em biết ! Không được đi!"


Hiển nhiên cô nàng chạy rất gấp, thở dốc đến lợi hại, ngữ khí nói chuyện với Tân Trà cực kỳ kiên định: "Chị sẽ cùng với chủ nhiệm nói chuyện, nhiệm vụ này em không nhận , chị không muốn em nhận."


Bia mộ màu ngọc bạch phía sau lưng Tần Trà, khiến thân hình cao gầy của nữ nhân bình tĩnh lại, thẳng tắp mà đứng thẳng, chiếc váy cài cúc áo cổ điển dựng đứng lên làm trên người cô nàng mang theo một vẻ điềm tĩnh bí ẩn, cô bình tĩnh nhìn chăm chú vào một thân mặc váy trắng dài của Hứa Âm Âm, mở miệng: "...... Đừng lo lắng."


Tần Trà lấy trong người ra một chiếc hộp có hai màu vàng đen, một tay đưa cho Hứa Âm Âm, "Em hứa với chị sẽ an toàn trở về."


Nhìn thần rất không tán đồng của Hứa Âm Âm , cô nhẹ nhàng thở dài, tiếp theo nói, "Hoàn thành xong nhiệm, em sẽ không làm việc này nữa."


Hứa Âm Âm rốt cuộc cũng ngẩng đầu, sững sờ nhìn chằm chằm nữ nhân đứng trước bia mộ.


" Em không phải anh trai em, chị Âm Âm, em có ranh giới của chính mình," Cô mở hộp ra, lấy từ bên trong ra một tấm thư , mở ra tới, mặt trên viết bốn chữ "Lui nghiệp nhiệm vụ" khá to, "Em biết rất rõ thể trạng của bản thân."


Tinh thần Duy Hộ Sư là một chức nghiệp có rủi ro cao. Cơ thể và tinh thần của họ sẽ tiến vào thế giới tâm linh khác nhau của những bệnh nhân chết não, để bảo vệ tinh thần cùng thân thể hư nhược của bọn họ được sinh tồn, điều kiện tiên quyết cho sự an toàn nhất chính là kích thích, và cũng là nhiệm vụ chủ yếu của họ.


Người bệnh chết não phải trải qua nhân sinh bất đồng, máy móc tính toán bọn họ * khát khao làm nên một thế giới mới, cho nên trình độ nguy hiểm rất khác nhau. Trong nhiều trường hợp, người bảo trì ( hay còn gọi là Duy Hộ Sư ) phải hi sinh bản thân để đảm bảo an toàn cho bệnh nhân , tinh thần thể* của họ sẽ vì vậy mà chịu thương tổn, nhưng chuyện này cũng không đại biểu -- cho việc Duy Hộ Sư sẽ tử vong.


*Tinh thần thể: tinh thần + cơ thể.


Nhưng tuổi thọ của họ so với người bình thường ngắn đi, đây là một trong những tình huống thường thấy nhất tại Duy Hộ Sư.


Trên thực tế, Duy Hộ Sư tồn tại trên dưới một trăm năm lịch sử, hi sinh vì nhiệm vụ thì chỉ có một, anh trai cô.


Hứa Âm Âm, cũng chính là người bệnh mà anh trai cô nguyện hi sinh.


Tần Trà đến nay đều không rõ, anh trai tại sao lại hi sinh. Rốt cuộc một Duy Hộ Sư sau khi tinh thần lực đạt tới cực hạn , máy móc sẽ tự động ngưng ngay nhiệm vụ, nhanh chóng đem tinh thần thể của Duy Hộ Sư rút ra, sau đó Cục Duy Hộ sẽ đình chỉ nhiệm vụ của người đó và cho họ điều dưỡng một thời gian, người bệnh cũng sẽ được giao cho một Duy Hộ Sư khác tiếp nhận.


Cô thật sự không rõ, anh trai cô vì cái gì mà hi sinh, còn Hứa Âm Âm từ ngủ say tỉnh lại, giống như vừa trải qua một trận Đại Mộng.


Hiện tại Hứa Âm Âm đối với cô, có lẽ bởi vì báo ân, cũng có thể vì ký ức mơ hồ kia, hoặc cô nàng thật sự có chút thích anh trai mình, cho nên đem cô chiếu cố như một trách nhiệm vậy.


Tần Trà có thể lý giải.


"Từ lúc em chấp hành nhiệm vụ ở Duy Hộ , chưa từng có ghi chép tử vong," Tần Trà hướng phía Hứa Âm Âm đang khăng khăng cho rằng chính mình là "Trưởng tẩu như mẹ hiền" bảo đảm, "Cứ coi như nhiệm vụ lần này 6 cái thế giới kia toàn bộ em đều chết, vẫn có thể anh toàn rút lui khỏi."


"Hơn nữa, em và bệnh nhân số 1 kia tinh thần độ phù hợp khá cao, ít nhất cũng chừa cho em chỗ tốt"


Đây cũng là nguyên nhân khiến cho Cục Duy Hộ kiên quyết giao nhiệm vụ cho Tần Trà .


Hứa Âm Âm trầm mặc trong chốc lát, sau đó ý đồ mở miệng thuyết phục cô, "Anh trai em và chị mức độ tinh thần cũng rất tốt, đến cùng......"


"Không, chắc chắn không."


Tần Trà đem thư nhiệm vụ bỏ lại vào trong chiếc hộp, khuôn mặt cô không xinh đẹp kiều diễm giống Hứa Âm Âm, dáng vẻ làm người khác cảm thấy thoạt nhìn rất thoải mái dễ chịu, nhưng đôi mắt cô, lại có thể khiến ta chìm đắm khắc sâu trong trí nhớ -- giống như ngọc lưu ly sạch sẽ thuần túy, cứng cỏi và sắc bén trong sương gió.


"Xin hãy tin tưởng vào độ chuyện nghiệp của em."


"Mười chín tuổi bắt đầu làm tại Duy Hộ, 6 năm công tác, em chưa bao giờ thất bại cũng chưa từng chết qua lần nào," Tần Trà nhướng mày, "Lần này cũng sẽ như vậy."


Nhưng rồi......


Nghiệp quật đến quá nhanh, vả mặt cũng thật đau, chính xác hơn thì nên gọi là một cơn lốc xoáy siêu to khổng lồ (≧w≦).


***


Đào: Khai hố mới dự kiến lịch đăng chương sẽ là 1 tuần/ 1 - 2 chương.