Nữ Chủ Tỏ Vẻ Nàng Không Phục

Chương 2: - Thế giới 1 (1): Bất Nhất Thành🌻




***


Editor + Beta: Nhà One Day.


( Chỉ đăng độc quyền tại Wattpad - OneDay1303 & Wordpress - One Day )


***


Quy tắc bảo trì số 2: Tìm được người bệnh, không từ thủ đoạn.


Nói một cách thô tục chính là: Tất cả những kẻ biến thái tìm đến chỗ chết đều là hổ giấy!! ! Không! Thể! Giết! Nổi! Hắn!


----《 Vui lòng tuân thủ kịch bản 》


Ngay khi Tần Trà vừa mở mắt, cô thấy mình ngồi trong bóng tối, những tia sáng mỏng manh của ánh trăng vô cùng trong sáng và mát lạnh, khiến cho mặt đất nhuộm một màu sương khói khẽ khàng chiếu xuống xung quanh, trong trẻo mà lạnh lùng.


Cách cô một mét, một người đàn ông quỳ một gối trên đất, đầu cúi gằm, mặc áo giáp màu bạc, dáng người rất cường tráng.


Tần Trà nhanh chóng lấy lại tinh thần, mặt không chút biểu cảm nghe người đàn ông kia báo cáo với cô: "Tướng quân, năm tuyến đường phòng thủ của thành đều không có gì bất thường."


Sau đó người đàn ông báo cáo chi tiết cho cô về quy mô phòng thủ phía Nam của thành, ngay cả việc nhà ai bị mất con gà, nguồn nước sạch vẫn còn, ánh sáng trên tháp Quang Minh rất an toàn không có trộm cắp, cuối cùng còn hỏi cô ngày mai có cần mang quân đi tuần tra ngoại thành hay không.


Người kia một bên nói, bên này Tần Trà không chút dấu vết quan sát cậu ta. Cậu ta không hề ngẩng đầu lên, thái độ phi thường cung kính, ngữ điệu vừa phải, có điều nói rất nhiều chuyện vụn vặt, nhưng trình tự rõ ràng, mỗi lần báo cáo xong một việc cậu sẽ dừng lại khoảng hai ba giây đợi Tần Trà dò hỏi. Tần Trà không lên tiếng, lúc này cậu mới tiếp tục nói.


Nhận định đầu tiên của Tần Trà chính là người trước mắt có thân phận giống với "phó tướng", làm việc cẩn thận, điềm đạm, có tính kiên nhẫn cao.


Tần Trà tỉnh bơ khẽ đáp: "Đã biết," cô dừng một chút, lại nói: "Ngày mai tạm thời không cần đi tuần."


Mỗi lần đến một thế giới, sự hiểu biết của Duy Hộ Sư về thế giới đôi lúc phải dựa vào may mắn, có đôi khi họ nhận được đầy đủ "thông tin của thế giới" do máy truyền tải tới, nhưng đa phần Duy Hộ Sư đều không biết gì về thân phận hay bối cảnh của mình trong thế giới này -- bọn họ phải phán đoán và phân tích những điều này dựa vào tình huống xung quanh, ngay cả khi bọn họ đã quen thuộc với thế giới, thì vẫn phải nhanh chóng nhận ra trong thế giới muôn hình muôn vẻ này, ai mới là bệnh nhân mà bọn họ cần bảo vệ.


Khi mới đến, điều họ làm nhiều nhất chính là giữ im lặng.


Sau khi đối phương rời đi, Tần Trà đứng dậy đi quanh phòng một lượt, dưới ánh trăng xem xét xung quanh, cuối cùng tìm được một cây nến dài khoảng sáu bảy phân trong hộp gỗ đặt trên gối bên cạnh giường.


Ngọn nến được bảo quản vô cùng cẩn thận - xem ra rất có giá trị.


Cô thắp nến lên, ngọn lửa lung lay phát ra ánh sáng mờ ảo, có hơi khó nhìn, cô miễn cưỡng quan sát cách bài trí trong phòng.


Nội thất hết sức đơn giản, căn phòng rất trống trải, sau lưng cô là một cái giường, bên cạnh là cái giá để chậu nước, trước mặt là bộ bàn ghế cô vừa mới ngồi qua, trên mặt bàn có một đống giấy tờ cao bằng cánh tay nhỏ, cô lật ra xem thử, đều là công văn, trên bìa có ghi ba chữ "Bất Nhật thành".


Bất Nhật thành.


Tiếng trung quen thuộc không gây trở ngại ngôn ngữ cho Tần Trà.


Cô nhìn kĩ bìa ngoài, ba chữ "Bất Nhật thành" rất tinh tế, bên dưới dòng chữ là một loại hoa văn trường kiếm cùng đoản kiếm đan vào nhau xuyên qua mặt trời - đoản kiếm nằm trong hình tròn vừa khít với đường kính của mặt trời, trường kiếm vừa vặn đặt trên chùm tia sáng dài nhất của mặt trời, toàn bộ chùm tia sáng của mặt trời đều lộ ra quy luật, độ cong có, dài có, ngắn cũng có; hoa văn này có chút giống với phù hiệu ở đây.


Nhưng nếu nói về phù hiệu thì nó lại có phần kì quái - hai thanh kiếm như cắt đứt mặt trời, thoạt nhìn ngụ ý không mấy tốt lành.


Tần Trà đem cái cáng nghiên cứu một hồi, khẳng định chính mình đem hoa văn nhớ kỹ, mới bắt đầu lật công văn xem nội dung bên trong.


Thành Nam là địa bàn thuộc sự quản lý của cô, tất cả công văn của thành đều do pháp điển tư chịu trách nhiệm giải quyết, những thứ này đưa đến tay cô, đại khái chỉ cần xem lướt qua rồi chuẩn tấu đi.


Tần Trà cơ bản xem xong, sáu mươi bảy mươi phần trăm công văn đều nói đến "trộm cắp".


Tần Trà cẩn thận chọn xem thử một quyển.


Trương Tứ, nam, ba mươi chín tuổi, lấy trộm ánh sáng của Quang Minh tháp ở thành Nam, một ngọn nến và hai ngọn đèn dầu, lĩnh án treo cổ.


Toàn bộ quá trình trộm cắp cùng gia cảnh đều được cấp dưới của cậu ta tỉ mỉ kể lại, còn có một bản ghi chép thẩm vấn.


Tần Trà lật vài cuốn, phát hiện những ai trộm hơn một ngọn đèn đều bị phán tội tử hình, trộm càng nhiều, kiểu chết càng tàn nhẫn, còn liên lụy đến nhiều người.


Tần Trà ngồi trong phòng hồi lâu, tất cả cửa sổ đều hướng về phía ánh trăng, cô bắt đầu lẵng lặng đo đếm thời gian trước cửa sổ, ánh trăng biến mất, thời gian trôi qua, bình minh chưa tới, xung quanh đều là bóng đêm mù mịt.


Dựa trên kinh nghiệm của mình cùng đủ loại tình huống, cô cơ bản có thể suy đoán giả thiết về thế giới này: Bất Nhật thành không có mặt trời, thứ quý giá nhất chính là ánh sáng.


Tần Trà cảm thấy cách sắp đặt này quá không hợp lý.


Nhưng dù sắp đặt vô lý đến đâu thì thế giới vẫn sẽ vận hành theo quy luật đã định, đối với Tần Trà mà nói, đây là tình huống đặc biệt khó giải quyết, cô rất khó tìm ra người bệnh mà cô cần bảo vệ trong thế giới này.


Hiệp hội Duy Hộ đối với "Phán đoán người bệnh" đã đúc kết ra ba quy tắc:


1. Mọi xung đột và quỷ dị trên thế giới đều liên quan đến người bệnh.


2. Bệnh nhân không có bóng dưới mặt trời.


3.......Dựa vào trực giác :)))


Cái thứ nhất quá tốn công, cái thứ ba có quá nhiều biến cố, cho nên về cơ bản mọi người đều dựa vào cái thứ hai để bắt nhốt bệnh nhân.


Tuy nhiên, bối cảnh của thế giới mà cô đang ở có thể là " Bất Nhật thành không có mặt trời", kế tiếp cô không thể không dựa vào quan hệ và trực giác để tìm người.


Tần Trà dập tắt ngọn nến, vừa đi ra ngoài, đã có người hét lên: "Tướng quân!"


Giọng bên kia gấp gáp, hoảng loạn.


"Nghiêu phó quan đã bắt được một tên 'quang' tặc ở trung tâm Quang Minh tháp", đối phương dừng lại cách cô khoảng một mét, cô có thể thấy được hai ba bóng người mơ hồ, không rõ ràng, chỉ nghe thấy đối phương kinh hoảng nói: "Trung tâm tháp Quang Minh có dị động, chỉ sợ Kiêu Điểu* rất nhanh sẽ tấn công vào thành".


* Kiêu Điểu: chim cú mèo. Sau này khái niệm này có thể thay đổi mà thay đổi ra sao thì :)))) khó nói lắm.


Tần Trà trầm mặc trong chốc lát, cô nhớ rõ hồ sơ mình đọc không có đề cập đến vụ trộm ở "Trung tâm Quang Minh tháp", tuy cô chỉ quản lý thành Nam, nhưng chuyện liên quan đến trung tâm tháp Quang Minh, chắc chắn cũng có tài liệu để cho cô xem.


Thật ra cô cũng chỉ có hiểu biết nhất định về Kiêu Điểu -- cực kì sợ ánh sáng và rất thích ăn thịt người.


Tần Trà phản ứng nhanh chóng, chỉ vào hai người nói: "Tăng cường phòng thủ thành, có chuyện gì lập tức báo cáo."


Ngay sau đó cô nói với một người khác: "Người kia ở đâu? Mang ta đi."


Người vẫn còn đang ở trong trung tâm Quang Minh tháp, vị trí này quá mức quan trọng, thế nên thân là phó tướng, Nghiêu Tửu cũng không dám tự ý xử trí, chỉ có thể đem người giam trên đỉnh tháp canh giữ.


Quang Minh tháp có mười sáu tầng, ngoại trừ có rất nhiều binh lính canh gác thì bề ngoài không khác gì những tháp cao thông thường, tháp có hình tròn thẳng tắp, bên ngoài là gạch đá sẫm màu, cửa đá nặng hơn nghìn tấn, mùi bụi bặm cũ kĩ xông thẳng vào mũi.


Tần Trà leo lên hành lang dài và hẹp, bước từng bước một lên cầu thang, đi được hơn một ngàn bậc thang, khi lên đến tầng cao nhất của thang lầu, cô chợt nhận ra. Mình có thể nhìn thấy cung điện hình tròn rộng lớn gần trăm mét vuông, xung quanh có vô số rãnh trong được chạm khắc tinh xảo, mỗi rãnh đều có một ngọn nến hoặc một ngọn đèn dầu, thành vòng kéo dài đến tận đỉnh tháp, hơn nữa trên đỉnh tháp còn treo một viên dạ minh châu khổng lồ, đỉnh tháp sáng chói như ban ngày, các hoa văn phức tạp vẽ trên mặt đất hết sức rõ ràng.


Nơi đây vừa trang trọng vừa tráng lệ nguy nga, tràn ngập ánh sáng.


Tần Trà hơi nheo mắt.


Nghiêu Tửu tiến lên phía trước ôm quyền; "Tướng quân."


Nghiêu Tửu là một thanh niên hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, cậu ta vẫn mặc áo giáp màu bạc đêm qua, thân cao mét tám, tướng mạo có chút anh tuấn, động tác và biểu tình hướng về Tần Trà đều thập phần cung kính.


"Người đâu?" Tần Trà một tay giữ kiếm trên eo, vẻ mặt lãnh đạm liếc nhìn xung quanh, sau đó.....Vẻ mặt lạnh lùng của cô thiếu chút nữa nứt ra --


"Chính là hắn?!"


Nghiêu phó quan nhìn theo ánh mắt của Tần Trà, gật đầu xấu hổ: "Đúng vậy."


Từ góc nhìn của Tần Trá, cô chỉ thấy được sườn mặt của hắn, những đường cong như được thượng đế tỉ mỉ phác họa lên, anh tuấn lại thâm thúy, hắn hơi nâng cằm, chậm rãi nhắm mắt lại đón nhận ánh sáng, sắc mặt cực kỳ tái nhợt, trên người mặc áo choàng vu sư màu đen sẫm, che đi nửa đôi chân trần, áo choàng mặc trên người hắn có chút rộng rãi, khiến thân hình hắn trông đặc biệt gầy yếu.


.......Gầy yếu thành cái dạng này!!! Giống như chỉ cần gió lớn một chút là có thể thổi bay hắn ta rồi! Vậy mà lại có thể đột phá vây trèo lên đỉnh tháp Quang Minh, ngay cả khi hắn ta là một người lính?


Khuôn mặt người đàn ông vốn dĩ đang hướng về phía cửa sổ nhỏ duy nhất trên đỉnh tháp, khi nghe thấy tiếng hỏi của Tần Trà thì quay đầu lại, hướng về phía Tần Trà nở một nụ cười vô cùng dịu dàng và tao nhã.


Nhưng nửa sườn mặt của hắn ta lại lộ ra vẻ u ám dưới ánh đèn loang lổ, nụ cười hình vòng cung như được thiết kế một cách hoàn hảo, khiến cho nụ cười của hắn luôn mang theo vài phần kỳ quái....xảo quyệt.


Nhưng nghiêm túc nhìn lại, quả thực là một nụ cười dịu dàng giống như hòa bình thế giới.


Tần Trà: .... Toang !!!


Thật ra cô rất thích kiểu đàn ông nhu nhược giống vầy, diện mạo còn phải thuộc loại đặc biệt xinh đẹp, thoạt nhìn làm người ta rất muốn ôm vào lòng mà che chở.


Phương châm của cô chính là như vậy.


Đẹp trai là số một.


Tần Trà kiềm chế ý nghĩ " vừa gặp đã yêu" trong lòng, chuyên nghiệp phân tích sơ qua một chút thân phận của hắn.


Hắn ta có thể là bệnh nhân, hoặc không phải, xét tình trạng thân thể hiện giờ của hắn, một mình đi đến nơi đây là chuyện không thể xảy khả năng, không loại trừ khả năng có người đặc biệt dẫn hắn đến nơi này để phân tán sự chú ý.


Chưa kể cô hiện tại tổng cộng có hơn 30 người, nếu nói "đột nhập trung tâm Quang Minh tháp" là mâu thuẫn hay kỳ lạ, thì cô càng nghi ngờ ba mươi người này hơn.


Tần Trà đi thẳng đến trước mặt hắn, người nọ tuy gầy nhưng rất cao, tầm mắt của Tần Trà chỉ có thể ngang với yết hầu của hắn, vì thế cô đứng trên một bậc thang từ trên cao nhìn xuống hắn, hơi rũ mắt: "Ngươi trộm ánh sáng?"


Nghiêu Tửu nhanh chóng tiến lên giải thích: "Thuộc hạ đi tuần tra như hàng ngày, thì phát hiện hắn đứng ở chỗ này."


"Chỉ đứng ở chỗ này?"


Nghiêu Tửu trả lời cô: "Chỉ đứng ở chỗ này."


"Cho nên" người nọ đột nhiên mở miệng, giọng nói thanh nhuận, phảng phất có hương thơm tản ra theo hơi thở ấm áp lịch sự, không nhanh không chậm mang theo ba phần ý cười: "Không có chứng cớ là ta trộm đi."


Hắn vẫn luôn cụp mi rũ mắt, bộ dạng kiểu như "Ta thật sự vô tội"


Tần Trà "Ồ" một tiếng.


Nghiêu Tửu: "Tự ý xông vào trung tâm Quang Minh tháp là tội gì?"


"Tội chết."


"Tiểu tử" Tần Trà xoát một tiếng, rút ra lưỡi kiếm đặt trên cổ hắn, cô thờ ơ nhắc nhở: "Cho dù có trộm ánh sáng hay không, ngươi đều mang tội chết."


Hắn không hề động đậy.


Ước chừng nửa phút, hắn mới duỗi ra đôi tay gầy đến mức có thể thấy rõ mạch máu xanh dưới da, bình tĩnh dịch chuyển kiếm của Tần Trà.


"Tướng quân, ngài nói thật không vui chút nào đâu". Hắn vẫn như cũ nở nụ cười thật ôn nhu, hơi nâng đôi mắt màu xám tro lên, ánh không có tiêu cự dừng trên tay cầm kiếm của Tần Trà, trong lời nói của hắn như hàm chứa hoa lệ là vô cùng thân thiết: "Ngài như vậy làm ta lại nhờ đến vài chuyện không thoải mái."


Nhưng Tần Trà giật mình bởi điều cô vừa phát hiện - mắt người nam nhân này không có tiêu cự, hắn không nhìn thấy.


Hắn ta là một người mù, nhưng lại chẳng giống một người mù.


"Chẳng hạn như nói...." Nam nhân ôn ôn nhã nhã nói, hắn vươn đôi tay gầy yếu ra phía trước, đột nhiên ôm eo Tần Trà, đem cô từ trên bậc thang kéo xuống, Tần Trà trực tiếp ngã vào lồng ngực hắn, bị hắn gắt gao chế trụ.


Hắn ở bên tai cô, đôi môi mỏng lạnh lẽo cọ vào nhau:


"Đêm tân hôn kia, ngài cũng thật nhẫn tâm như vậy."


***


Đào: Tui sẽ không spoil truyện nhiều đâu. Tui ngoi lên để tóm tắt các thể giới cho tiểu khả ái.


🌻 Thế giới 1: Bất Nhật Thành 🌻 - Một câu tóm tắt: Đọc xong cái não muốn rớt mẹ ra ra ngoài :)) lời nói không hề giả trân đâu ạ.


🔥 Thế giới 2: Ma trơi đốt đèn 🔥 - Một câu tóm tắt: Vui lòng không đọc lúc đang ăn, trời khuya, hay ở nhà một mình('・_・') . Tin tui đi mọi người sẽ không muốn đọc vào giờ đó đâu. Cảnh báo trước rồi nha!!!


💫 Thế giới 3: Bất Tử Điện 💫 - Một câu tóm tắt: Vươn tay nhặt lại cái não đang rớt bụp bụp xuống đất ʕథ౪థʔ, lắp vào rồi đọc tiếp.


***


.... ( Còn tiếp nhưng muốn tạo hấp dẫn cho mọi người có động lực chờ) ...