Omega Đó Là Một Tiểu Tinh Tinh Vô Song

Chương 23: Say




Editor: Chentranho

Truyện edit được đăng tại dembuon.vn và truyenwiki1.com chentranho

Khi Mạnh Phiên tàn nhẫn đều chỉ là lén nảy sinh ác độc trong đầu, cậu không quá nguyện ý bị người khác nhìn thấy một mặt âm u của chính mình. Nhưng hôm nay, thật sự là tâm tình quá kém, giá trị tức giận vẫn luôn đè ở điểm giới hạn, Tề Hàng tự đến tìm chết, trực tiếp đem cậu phát nổ.

Lần này phát tiết, Mạnh Phiên cảm thấy thực sự sướng.

Sung sướng tâm thần xong, lúc sau, cậu mới nghĩ tới chẳng phải mình vẫn luôn sắm vai Thất Trung đệ nhất tiểu ngọt O à.

Cậu đã từng giả vờ, nhưng bây giờ lại thật sự là một Omega chân chính, càng nên biết quý trọng. Hơn nữa, thuốc ức chế và thuốc chống phát tình là những thứ cần thiết phải mua, cho nên cậu thực sự cần dùng sự ngọt ngọt ngào ngào này để kiếm thêm mấy bao lì xì nho nhỏ mua những thứ này đó.

Cậu dường như đã làm các bạn học lớp 1 sợ hãi rồi, Mạnh Phiên mắt lạnh nhìn Tề Hàng đang run bần bật, đau đớn.

Phí Chuẩn nhìn thấy ánh mắt của cậu đảo tới đảo lui, liền biết cậu đang suy nghĩ cái gì, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, đối với bạn học lớp 1 còn đang sửng sốt, nói: "Vừa mới phân hóa, kích thích tin tức tố còn chưa ổn định, cảm xúc dao động rất lớn, mọi người thông cảm một chút. "

Khi học sinh nhất ban nghe thấy, như bừng tỉnh đại ngộ, nhất loạt đồng ý!

Tiểu ngọt O sao có thể trở nên đáng sợ như vậy chứ? Thời điểm phân hóa tình tình có chút không ổn định, không phải là rất bình thường sao? Hơn nữa rõ ràng chính là Tề Hàng tự chạy tới đây gây chuyện trước!

Mạnh Phiên:......

Thời điểm Phí Chuẩn nói hươu nói vượn, luôn rất có logic đấy.

"Á!" Mạnh Phiên như hoảng sợ, nhanh chóng buông Tề Hàng ra, lui về phía sau hai bước, dùng ánh mắt vô tội nhìn thuốc ức chế trong tay, "Mình có hung dữ như vậy sao?!

Phí Chuẩn: ...

Phải nói nhóc nói dối này cũng lợi hại thật , cái diễn xuất này, vô cùng nhuần nhuyễn.

Tề Hàng sợ tới mức sắp khóc:? ? ?

Hắn không thể tin được nhìn vào trình độ lật mặt như bánh tráng của Mạnh Phiên, giống như đang nhìn thấy một con quái vật khủng khiếp.

Các bạn học nhất ban đều bị thuyết phục, Thiệu Trì là người đầu tiên ủng hộ: "Em làm sao có thể hung dữ như thế? Chính là do mấy đứa trường khác này năm lần bảy lượt gây phiền toái, em cũng chỉ là muốn duy trì bình yên trong lớp thôi mà!"

"Chính là vậy đấy! Tớ cũng rất khó chịu khi thấy những tên ở trường khác này đến đây sau giờ học!"

"Cũng là Omega, Tề Hàng, mày không thể học được như O Thất Trung của bọn này sao? Không thể ngọt ngào hơn, dịu dàng hơn, đáng yêu hơn, thiện lương hơn à? Cút ngay!"

Tề Hàng:? ? ?

Tề Hàng sợ ngây người, ủy khuất phát khóc, xin hỏi đám mắt mù Alpha bọn mày, những điểm trên kia có cái nào giống với Mạnh Phiên???

Vương Xán theo tới mắt thấy tình huống không thích hợp, cũng bị hù chết, không nghĩ tới bọn học sinh Thất Trung lại đoàn kết hữu ái như thế, nhanh chân kéo Tề Hàng lên, chạy.

"Hắc hắc hắc! Mạnh Phiên em không sao chứ? Thân thể đã tốt chưa?"

"Tất cả chúng tôi đều lo lắng cho em! Diễn đàn nói rằng em là Beta, nhưng bọn này chưa bao giờ tin đâu!"

Mạnh Phiên: ...

Miệng Alpha này gạt người gạt quỷ, người này rõ ràng lúc trước còn nói "Nghĩ đến Mạnh Phiên không phải Omega, thế nhưng cảm thấy em ấy không còn ngọt như vậy nữa" mà.

"Ừm, đã tốt hơn, cảm ơn sự quan tâm của cậu." Mạnh Phiên cười ngọt ngào

Nhất ban đồng học lại nhất tâm nghĩ! Này quả nhiên vẫn là Thất Trung đệ nhất tiểu ngọt O!

"Mùi vị của em là gì thế? Có thể tiết lộ không? Nhất định là vị đào mật!"

Phí Chuẩn: ...

"Đi học."

Phí Chuẩn hiện tại cảm thấy khuôn mặt hoa si cười ngu của đám bạn học rất là chướng mắt, hơn nữa anh thực sự không muốn để người khác biết được vị tin tức tố của Mạnh Phiên, Phí Chuẩn trầm mặc mà lôi kéo Mạnh Phiên vào phòng học.

Ngồi xuống chỗ ngồi vừa lúc chuông báo vào tiết.

Những Alpha đó không đến hỏi nữa, Phí Chuẩn thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại thì thấy Mạnh Phiên đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt đầy khó hiểu.

"Làm sao vậy?"

Mạnh Phiên giơ tay lên, chống cằm, "Vậy, mùi của em là gì? Anh chắc đã ngửi hết rồi phải không?"

Phí Chuẩn: ...

Nghĩ đến mùi vị tin tức tố của Mạnh Phiên, trong lòng anh liền nhịn không được phanh phanh phanh nhảy dựng lên.

Anh hối hận, trước kia không nên nói cho Mạnh Phiên biết về chocolate nhân rượu, hai người bọn họ tin tức tố nói ra thì... thật sự quá ái muội, Phí Chuẩn tự thấy ngượng ngùng, chính miệng không biết nói sao với Mạnh Phiên.

"Giống như ngọt ngào, lúc ấy tình huống quá rối loạn, tôi cũng không chú ý." Phí Chuẩn lại nói dối không cần nháp.

Nói xong, trong lòng Phí Chuẩn cực kỳ khinh thường chính mình, trước đây luôn nói Mạnh Phiên là một nhóc nói dối, hiện tại chính mình cũng không phải đang nói dối sao...

"Ngọt ngào, chắc chắn là phù hợp với hình tượng tiểu O nhỏ bé của em ha."

Mạnh Phiên cảm thấy Phí Chuẩn đang nói dối, nhưng cậu sẽ không hỏi tới cùng, dù sao thì mùi vị tin tức tố cũng là của chính cậu, một ngày nào đó cậu sẽ biết.

Phí Chuẩn nhìn thấy cậu cười tủm tỉm, không biết có phải hay không thật sự cao hứng, nghĩ nghĩ, nhịn không được dặn dò: "Không cần tùy tiện lộ ra hương vị chính mình, cậu mới vừa phân hoá, người nhìn chằm chằm cậu quá nhiều, phải chú ý an toàn."

Điểm thường thức này Mạnh Phiên vẫn phải có, trước kia là B giả O, tùy tiện thế nào đều không sợ, dù sao Alpha cũng không thể làm gì cậu. Hiện tại thật là một Omega, vạn sự đều phải chú ý.

Chỉ là, cậu nhìn bộ dạng nghiêm túc dặn dò của Phí Chuẩn, có chút bối rối.

Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, cậu cùng Phí Chuẩn cư nhiên từ nắm nhược điểm đối đầu lẫn nhau, biến thành hiện tại bạn tốt cùng bàn cùng giúp đỡ cho nhau.

Duyên phận thật sự rất thú vị.

...

Tiết tự học buổi tối kết thúc, Mạnh Phiên gọi điện cho bà ngoại, rồi theo Phí Chuẩn về nhà.

Phí Thừa rất hoan nghênh khi thấy người bạn cùng bàn nhỏ này lại đến, ánh mắt anh nhìn Mạnh Phiên lần này cũng trở nên thân thiện hơn rất nhiều.

Phí Chuẩn đưa Mạnh Phiên vào phòng khách tắm rửa, theo thường lệ xuống dưới lấy bữa ăn khuya, nhìn thấy anh trai của mình cả mặt đều tỏ vẻ rất hài lòng, không biết mỗi ngày trong đầu ảnh lại đang suy nghĩ cái gì.

"Tiểu Omega phân hoá?" Phí Thừa hạ giọng hỏi.

Nghe vậy, Phí Chuẩn sửng sốt, "Đại ca, anh sẽ không phải đã sớm biết Mạnh Phiên là Omega rồi chứ?"

Phí Thừa nghiêm mặt, "Em không biết?"

Phí Chuẩn: ...

Anh còn nhớ rõ, lần đầu tiên mang Mạnh Phiên về nhà, anh còn cùng Mạnh Phiên nói không cần ở nhà bọn họ giả vờ, đại ca liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu cậu không phải Omega.

Nguyên lai, vai hề lại là chính anh.

"A, chú mày đó, còn cần phải học hỏi nhiều!" Phí Thừa vỗ vỗ em trai, thở dài lắc đầu.

Phí Chuẩn:......

Học cái gì? Học anh kỹ năng theo đuổi người yêu à?

Mạnh Phiên hôm nay tắm rất chậm, cậu đang cố gắng tiết ra một chút tin tức tố của mình. Cậu có hơi tò mò, muốn ngửi nó.

Trước kia, nhìn những Alpha đối với tin tức tố đều có thể tự nhiên thu phóng, theo lý thì cậu cũng có thể khống chế được chứ.Đọc ở [email protected]@d chính chủ chentranho. Vậy mà cậu đã thử rất lâu, dùng sức đến mặt đều đỏ bừng lên, vẫn hoàn toàn không có chút hương vị nào tỏa ra cả.

Khi Phí Chuẩn gõ cửa và mang bữa tối vào cho cậu, liền nghe được âm thanh Mạnh Phiên như ngủ trong phòng tắm luôn rồi, giống như bị táo bón "Hắc" một tiếng, kỳ kỳ quái quái.

Không mặt mũi quấy rầy, Phí Chuẩn liền về phòng mình.

Ý định nếm thử thất bại, Mạnh Phiên mặc áo ngủ, ra khỏi phòng tắm, đã ngửi thấy mùi thơm của bữa ăn khuya, vui vui vẻ vẻ mà đi ra phòng khách nhỏ ăn. Vừa ăn, vừa cầm di động search Baidu làm thế nào để phóng thích tin tức tố.

Đọc xong bài hướng dẫn, cậu chết lặng, tổng kết một câu: Dùng ý niệm.

Này có hơi mơ hồ quá rồi ấy.

Vừa định thử lại, Phí Chuẩn đã gõ cửa, trên tay cầm chiếc điện thoại dự phòng.

Mạnh Phiên chỉ trong nháy mắt đã biết hẳn là Thiệu Trì và những người khác đang đòi chơi game nữa. Cậu không từ chối, hôm nay tâm trạng không tốt, sẵn sàng bỏ học đi đánh nhau, chỉ để trút giận.

Sau khi vào trò chơi, Thiệu Trì và Chu Nhất Khai lại quan tâm đến cơ thể của Mạnh Phiên, lừa Mạnh Phiên nói chuyện ngọt ngào với họ.

Phí Chuẩn ngồi trong phòng, nghe giọng nói ngọt ngào của Mạnh Phiên qua điện thoại di động, trên mặt lộ vẻ lạnh lùng.

Anh không nên đồng ý chơi cùng nhau.

Cũng may, hôm nay Mạnh Phiên không đến để nhặt đồ vật, cũng không cần hỏi đồng đội có cái này cái kia không, cậu học đánh địch, học được còn rất nhanh, ra tay rất là lưu loát, tự nhiên liền không có thời gian mà ngọt ngào giao lưu.

"Em nhìn thấy người rồi! Để em tới!"

"Đánh đánh đánh! Em đánh đánh đánh! Đánh chết đánh chết!"

"Ha! Đến cứu em! Em sắp chết rồi nè!"

Trong toàn bộ quá trình, Mạnh Phiên rất hăng hái, Chu Nhất Khai và Thiệu Trì cũng rất hào hứng, Phí Chuẩn rất hài lòng. Đây mới giống như một trò chơi bình thường!

Tuy nhiên, tình trạng này không kéo dài.

Lúc sắp bước vào trận quyết chiến, Mạnh Phiên không biết vì sao, không đánh địch, cũng không xông lên.

"Uây, em muốn một khẩu M14, mà sao em tìm mãi cũng chẳng được ấy~~~." Giọng nói ngọt ngào thì thào, âm cuối còn kéo dài.

"Anh có, anh có nè! Đến, tiểu Mạnh Phiên, anh đưa cho em!" Thiệu Trì hoa si, trực tiếp đưa cho Mạnh Phiên khẩu M14 mà cậu ta đang sử dụng.

Mạnh Phiên nhặt nó lên, cười ngọt ngào, "Thật tốt nha, quá tuyệt vời moa ~"

Phí Chuẩn: ...

Anh cảm thấy có gì đó không ổn với Mạnh Phiên.

Này... trước và sau chuyển biến quá lớn.

Chính là trước kia, thời điểm cố chấp nhặt đồ, Mạnh Phiên cũng không có làm nũng rồi làm nũng như vậy......

Chu Nhất Khai cũng thèm, chẳng còn tâm tư đâu mà quyết chiến, ở trong túi nhặt nhạnh, "Mạnh Phiên, có Pepsi! Pepsi nè! Em muốn không!"

"Oa! Muốn muốn muốn ~ em thích nhất uống Pepsi, chính là em nghèo lắm, chỉ có thể uống nước sôi để nguội, ô......"

Phí Chuẩn:? ? ?

( Đũy dịch truyện là tui cũng: ? ? ? )

"Thật nhiều Pepsi, hì hì hì ~"

"Mạnh Phiên núp sau lưng bọn anh, bọn anh bảo vệ em! Anh Chuẩn đâu? Sao anh Chuẩn không di chuyển?"

Dĩ nhiên Phí Chuẩn không hề động đậy, anh cảm thấy Mạnh Phiên quá kỳ quái, trực tiếp ném di động, đi cách vách gõ cửa xem cậu bị sao.

Mới vừa tới cửa, anh đã ngửi thấy mùi rượu ngọt nồng đậm thoang thoảng từ khe cửa ...

Phí Chuẩn không nói nên lời. Chất lượng cửa nhà họ rất tốt, cách âm, cách mùi, mà còn có thể bị rò rỉ mùi, Mạnh Phiên đến cùng là đã tiết ra bao nhiêu tin tức tố?

Gõ cửa không có người trả lời, Phí Chuẩn trực tiếp mở cửa đi vào.

Trong phòng nồng đậm hương rượu ngọt, Mạnh Phiên đang ngồi trên sô pha trong phòng khách nhỏ bên ngoài, mặt đỏ hồng, hai mắt mê ly, cầm điện thoại di động phát ra tiếng cười ngốc nghếch "hehehe" ...

Một phòng ngập tin tức tố này, Phí Chuẩn thiếu chút nữa kiềm không được, vội ra ngoài tiêm cho mình thuốc ức chế rồi mới lại tiến vào, trơ mắt nhìn Mạnh Phiên lung lay rồi ngã bẹp xuống ghế sô pha, say đến hôn mê bất tỉnh.

Phí Chuẩn:......

Đây là lần đầu tiên anh thấy một Omega có thể bị say bởi hương vị tin tức tố của chính mình ...

Khi anh bước đến sô pha, nhìn Mạnh Phiên khuôn mặt đỏ bừng đang ngủ say, ngủ mà hãy còn cười ngây ngô, Phí Chuẩn cũng bị cậu chọc cười, nhịn không được ánh mắt đều nhu hòa xuống không ít.

Nhìn cậu một hồi lâu, Phí Chuẩn nghiêng người, đem cậu ôm đến trên giường, để cậu ngủ ngon hơn.

Sáng sớm hôm sau, Mạnh Phiên tỉnh dậy, nhớ tới tối hôm qua chính mình có ý niệm phóng thích tin tức tố, cuối cùng giống như lại say......

Cậu rất là xấu hổ, thật ngượng nếu gặp Phí Chuẩn lúc này a.

Thời điểm xuống lầu, hai anh em Phí gia còn đang chạy bộ buổi sáng chưa về, Mạnh Phiên nhẹ nhàng thở ra, đi đến sân sau, liền thấy được như lời Phí đại ca nói, gà mái già được tỉ mỉ cung phụng nuôi ở sân sau kìa ....

Trên bãi cỏ ở sân sau, một khu đất rộng được quây kín cho con gà mái già, thậm chí ngôi nhà của con gà mái già ở còn có một chiếc giường hai mét.Nhà chính chủ là [email protected]@d chentranho, Mạnh Phiên nhìn đến dở khóc dở cười.

Gà con thì tung tăng trên bãi cỏ rất vui vẻ, gà mái già thì oa oa ở ổ gà cửa phơi nắng, không có tinh thần chút nào.

Mạnh Phiên bước tới, nhìn kỹ hơn, nhíu mi.

"Mạnh Phiên, sao em không đi ăn sáng đi?" Phí Chuẩn cùng Phí Thừa đi tới.

Mạnh Phiên tạm thời gác lại sự bối rối của đêm qua, chỉ vào con gà mái già, " Nó giống như thân thể không được ổn rồi, tuổi lớn, khả năng thay đổi môi trường sống, không cần nuôi nữa đâu anh, sớm một chút ăn đi."

Thịt gà chết sẽ không thể ăn.

Phí Chuẩn liếc nhìn rồi gật đầu đồng ý, "Vậy thì sớm một chút đem đi hầm đi."

Vừa dứt lời, anh trai đã vỗ vai anh, anh trai lắc đầu với Phí Chuẩn đầy bất mãn. Ánh mắt đều là thông điệp, em trai im miệng, đừng nói nữa.

"Làm sao em có thể ăn thịt gà do chính mình nuôi chứ?"

Phí Chuẩn: ...

Mạnh Phiên: ...

À này, ở nông thôn nuôi gà đều là vì ăn nha?

Phí Thừa giả vờ dạy dỗ em trai rồi nhìn Mạnh Phiên trìu mến: "Chờ lát nữa anh kêu thú y tới khám cho nó, tuổi lớn cũng không có việc gì, hảo hảo bảo dưỡng thân thể, giúp nó có thể vui vẻ an hưởng tuổi già."

Phí Chuẩn:......

Mạnh Phiên: ...

Ưu đãi như vậy á?

Gà rừng biến phượng hoàng?

Phí Chuẩn vừa thấy liền biết đại ca lại đang tự suy diễn lung tung tâm tư nhóc cùng bàn của anh, cạn lời mà liếc mắt nhìn anh trai, nếu không phải có Mạnh Phiên ở đây, không muốn làm cho đại ca mất mặt, anh thật muốn mắng đại ca mấy câu ấy.

Phí Thừa đón nhận ánh mắt em trai, lắc đầu thở dài, trong mắt đều là: "Một chút cũng không hiểu phong tình, chú em còn phải học tập nhiều".

Phí Chuẩn:......