Omega Đó Là Một Tiểu Tinh Tinh Vô Song

Chương 24: Bà ngoại




Editor: Chentranho

Truyện edit được đăng tại dembuon.vn và truyenwiki1.com chentranho

Trong xe đến trường, Mạnh Phiên và Phí Chuẩn đều không lên tiếng.

Mạnh Phiên cảm thấy tối hôm qua chính mình tự say tin tức tố của mình rất chi là xấu hổ, Phí Chuẩn lại cảm thấy xấu hổ khi anh trai mình một hai luôn cho rằng con gà mái già, nhóc cùng bàn đưa mình không phải là một vật tầm thường!!

Tới cổng trường rồi, từ trên xe xuống, Thiệu Trì cùng Chu Nhất Khai một người ngậm kẹo mút, một người ngậm điếu thuốc, đang rung chân chờ đợi.

Nhìn thấy bọn họ đến, Thiệu Trì mút cây kẹo mút một cái, cười tủm tỉm qua đón.

Chu Nhất Khai thì vội vàng tắt điếu thuốc, vỗ vỗ trên người, lại phi phi phi mấy cái, sợ mùi thuốc trên người mình ám đến tiểu ngọt O.

"Tiểu Mạnh Phiên! Anh Chuẩn nói rằng tối hôm qua em say rượu, em ở nhà anh Chuẩn uống rượu à? Uống loại nào mà dễ say như vậy?"

Mạnh Phiên: ...

Cái hay không được nói, nói cái là dở.

Nhưng Thiệu Trì hỏi mới khiến Mạnh Phiên nhớ lại, hương vị của rượu kia rất tươi mát, ngọt ngào, giống như từng gặp qua.

"Em có phải hay không... ừm có vị rượu tráng miệng hồi trước uống?" Mạnh Phiên có chút kinh hỉ, thấp giọng hỏi Phí Chuẩn với đôi mắt sáng.

Phí Chuẩn: ...

Nên tới vẫn là tới.

Phí Chuẩn giữ vẻ mặt lạnh lùng hết mức có thể, không cần ra vẻ chocolate và nhân rượu là cái gì tuyệt phối trời sinh một cặp, như vậy rất mờ ám, nỗ lực xem đây là trùng hợp, phải làm bộ thực bình thường.

"Chắc là vậy. Rượu tráng miệng cũng có rất nhiều hương vị. Cậu hẳn là ngọt thanh."

Anh một bên nhàn nhạt nói, một bên mắt nhìn phía trước, giống như hoàn toàn không có chú ý đến tin tức tố của Mạnh Phiên. Kỳ thật nội tâm đang rất khẩn trương, sợ Mạnh Phiên tiếp theo liền hỏi anh, bọn họ có phải rất hợp nhau hay không, chocolate nhân rượu.

"Wow!" Mạnh Phiên rất vui vẻ thậm chí còn vỗ vỗ tay.

Cậu ngày đó thích hương vị rượu ngọt kia vô cùng, nếu thầy giáo không có mặt, cậu nhất định đã nếm thêm vài ngụm, dù say cũng kệ say, cậu cũng không ngờ rằng giờ lại thành như thế này. Thật là ngạc nhiên quá đi mất.

Giọng nói vui vẻ cùng vẻ ngoài hào hứng của cậu khiến cho nỗ lực giả vờ lạnh lùng của Phí Chuẩn gần như tan vỡ, tim đập thình thịch mấy lần. Anh không ngờ Mạnh Phiên lại vui như vậy.

Ngay sau đó, liền nghe Mạnh Phiên cười hì hì lầm bầm lầu bầu: "Mình cũng thật độc lạ, yêu vị của mình ghê á."

Phí Chuẩn:......

Anh im lặng chờ đợi rất lâu, cũng không có nghe thấy Mạnh Phiên nói tin tức tố của bọn họ là trùng hợp linh tinh ba la.

Phí Chuẩn quay đầu lại liền thấy Mạnh Phiên đang ngửi quần áo của chính mình, như thể muốn ngửi thấy mùi tin tức tố còn dư lại, không thể kiềm chế mà tự trầm mê trong tin tức tố ngọt rượu của chính mình, căn bản không hề nhớ tới cùng vị chocolate của anh có quan hệ gì......

Phí Chuẩn còn muốn phủ nhận sự ái muội giữa tin tức tố của hai người, giờ được như ý nguyện rồi, nhưng lúc này, anh không vui chút nào, thậm chí còn cảm thấy có chút thất vọng.

Vẫn luôn nhìn hai người này thì thầm to nhỏ, Thiệu Trì cùng Chu Nhất Khai:......

Sai khi tiểu ngọt O phân hoá, giống như cũng không thay đổi gì nhiều. Nhà đăng chính chủ [email protected]@d chentranho. Bất quá tiểu ngọt O hoạt bát như vậy, ngọt như vậy, Phí Chuẩn còn làm mặt lạnh cái gì, thật không biết tốt xấu!

Trên quần áo không có mùi rượu, Mạnh Phiên nhìn lên, vừa định trả lời câu hỏi của Thiệu Trì, điện thoại đột nhiên vang lên.

"Phiên Phiên! Cuối cùng thì cháu cũng trả lời điện thoại rồi! Quay về mau! Bà ngoại của cháu đêm qua trúng gió đã nhập viện rồi, hiện đang ở bệnh viện trấn trên đấy."

Đầu óc Mạnh Phiên ong ong, sau khi trả lời, cậu vội vàng chạy đến trạm xe buýt đối diện. Chạy được vài bước, lại cảm thấy không ổn, quá chậm, cậu ngơ ngác nhìn cổng trường vắng tanh không có chiếc taxi nào trên đường cho đến khi Phí Chuẩn chạy tới kéo tay cậu.

"Làm sao vậy? Bà ngoại xảy ra chuyện gì?" Giọng nói của bà dì rất lớn, Phí Chuẩn có thể nghe thấy một chút.

Mạnh Phiên gật đầu, bối rối nói: "Bà ngoại đột nhiên bị trúng gió, em phải về xem bà ..."

Cậu quay đầu lại, nhìn thấy xe Phí gia còn chưa đi, lại nhìn về phía Phí Chuẩn trong ánh mắt tràn ngập cầu xin, lần này không phải giả, là chân chân thật thật cầu xin.

"Anh ... anh có thể cho em mượn xe được không?"

Đây là lần đầu tiên Phí Chuẩn nhìn thấy một Mạnh Phiên chân thật mỏng manh như vậy, trái tim anh lập tức như bị nắm chặt, rất khó chịu. Anh thậm chí còn nhớ lại vẻ ngoài đầy mưu mô cười ha hả của Mạnh Phiên với anh trước đây.

"Tôi sẽ đi cùng cậu."

Phí Chuẩn kéo Mạnh Phiên vào trong xe, hạ cửa kính xe xuống, vẫy tay với Thiệu Trì bên ngoài, bảo cậu ta xin nghỉ phép hộ.

Thiệu Trì còn chưa tới kịp lên tiếng, xe đã chạy mất chỉ để lại khói trắng.

"Có chuyện gì vậy? O cưng của tớ vừa rồi sắp khóc sao?" Chu Nhất Khai hậu tri hậu giác, vẻ mặt bàng hoàng.

Thiệu Trì trừng hắn một cái, lắc đầu, "Có thể nói là anh Chuẩn tiến bộ rất nhanh! Muốn yêu đương một người, nhất định phải hiểu sâu sắc gia đình và trái tim của họ! Khi Tiểu ngọt O gặp chuyện, ảnh phải ngay lập tức bắt được tâm tình của em ấy, rồi nhanh chóng xử lý! "

"Cậu nói lời này, tôi đây xác thực thua tâm phục khẩu phục." Chu Nhất Khai phiền muộn mà ngậm điếu thuốc lại.

Thiệu Trì thở dài, "Cậu chính là Alpha Thất Trung đầu tiên tiếp xúc với Mạnh Phiên, đã hơn một năm rồi, nhưng cậu đã làm được cái gì chưa? Mạnh Phiên sắc mặt biến đổi, Chuẩn ca liền biết là trong nhà đã xảy ra chuyện, cậu thì sao? Ê này, cậu thật là nỗi mất mặt của A Thất Trung!"

Chu Nhất Khai:......

"Vâng, bạn là nhất, bạn là nhất nhá! Người đầu tiên biết mùi tin tức tố của Mạnh Phiên là nước hoa Lục thần! Ở đó mà kiêu ngạo cái giề. A Thất Trung cười vào ấy!"

Thiệu Trì: ...

Thương tổn cực lớn, vũ nhục càng to.

Bên trong xe, Mạnh Phiên mất một lúc để bình tĩnh lại.

Cậu liếc nhìn Phí Chuẩn, người đang lặng lẽ đi cùng bên cạnh mình, nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn, thực ra anh không cần phải ở cùng em. Như vậy sẽ làm trễ giờ học của anh."

Phí Chuẩn lắc đầu: "Cậu vừa phân hóa, ở một mình cũng không an toàn. Đừng lo lắng, bà ngoại sẽ không sao đâu."

Mạnh Phiên lúc này cũng không muốn nghĩ nhiều, nghe xong an ủi, chỉ có thể gật gật đầu, sau đó trong lòng âm thầm tự an ủi vài câu.

Theo bà ngoại tuổi tác càng lúc càng cao, Mạnh Phiên ngẫu nhiên sẽ có chút bất an, sẽ đi nghĩ nếu vạn nhất bà ngoại có chuyện gì, một mình cậu phải đối mặt như thế nào. Có lẽ khi đó cậu đã trưởng thành, có thể bình tĩnh đối phó, cũng có thể cậu vẫn còn nhỏ, hoang mang mà xử lý, rồi chỉ biết  khóc thầm một mình.

Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng khi ngày này đến, sẽ có người ở bên cạnh.

Xe Phí gia hôm nay lái rất nhanh, 30 phút đã đến bệnh viện ở trấn nhỏ.

Mạnh Phiên hỏi số phòng, mặc kệ Phí Chuẩn ở phía sau, vội vàng chạy thẳng đến khoa nội trú, cũng không có tâm trạng chờ thang máy, đi thẳng lên cầu thang bộ đến lầu năm.

Phí Chuẩn vẫn luôn theo sát bước chân của cậu, không hơn không kém, chỉ là ở ngay phía sau cậu thôi.

Khi đến phòng bệnh, Mạnh Phiên vọt vào, sau đó ngốc lặng.

Bệnh viện ở trấn nhỏ cũng đã sửa sang lại hai năm, phòng bệnh là một phòng hai người, bà ngoại hiện tại ở phòng này cũng không có bệnh nhân nào khác, mà bên cạnh giường lại có một nữ nhân tóc lượn sóng đang ngồi, Mạnh Dĩnh.

Nhìn thấy bà ngoại đang ngủ được truyền dịch, sắc mặt cũng khá tốt, Mạnh Phiên mới thở phào nhẹ nhõm, dựa vào tường thở hổn hển.

"Tiểu Phiên, con đến rồi à?" Mạnh Dĩnh thấy Mạnh Phiên có chút không kiềm chế được, đứng dậy chỉnh lại quần áo, "Bà ngoại không sao, bà chỉ bị trúng gió nhẹ, truyền dịch trong vòng vài ngày nữa là tốt thôi. Không cần lo lắng. "

Mạnh Phiên gật đầu không nói gì, sau khi thở hổn hển bước đến bên giường bà ngoại, chạm vào tay bà đang truyền dịch, hơi lạnh, cậu nhấc chăn đắp cho bà một chút.

"Dì Ngô không nói cho con biết là mẹ ở đây."

"A ..." Mạnh Dĩnh rất xấu hổ, vội vàng giải thích: "Thật ra thì ... thật ra chiều hôm qua mẹ mới về, chỉ là con tự học tới tối muộn cũng không về, nên không biết."

Mạnh Dĩnh nói, quay đầu nhìn Phí Chuẩn đang đứng ở cửa không đi vào.

Phí Chuẩn chú ý tới, tiến vào lễ phép chào hỏi,"Chào dì, cháu là Phí Chuẩn, bạn cùng bàn với Mạnh Phiên."

"Chào cháu, chào cháu, cảm ơn vì đã cùng tiểu Phiên tới đây. Dì đã mua một ít trái cây. Cháu có muốn ăn một ít không?" Mạnh Dĩnh lấy một túi hoa quả trên bàn cạnh giường ra, đưa cho Phí Chuẩn.

Cô ấy rất nhiệt tình, Phí Chuẩn cũng không nghĩ ở chỗ này ngươi đẩy ta xô mà khách sáo, miễn cho quấy rầy bà ngoại ngủ, liền tùy tiện cầm một quả táo, cảm ơn Mạnh Dĩnh.

Bầu không khí trong phòng thật kỳ lạ, thực áp lực và xấu hổ.

Thấy Mạnh Dĩnh có chuyện muốn nói, Phí Chuẩn liền nói: "Hai người cứ nói chuyện, cháu ra ngoài ngồi một lát."

Mạnh Phiên không muốn nghe, muốn kêu Phí Chuẩn ở lại, nhưng đã bị Mạnh Dĩnh chặn lại.

Cửa phòng bệnh nhẹ nhàng đóng lại, khuôn mặt tươi cười lễ phép của Mạnh Dĩnh hơi trầm xuống, vẻ mặt buồn bực, "Tiểu Phiên, con tối hôm qua ngủ ở nhà bạn học đó sao?"

"Ừm."

Mạnh Dĩnh đi vòng qua giường bệnh, đi đến bên cạnh Mạnh Phiên, "Mẹ thấy bạn học kia khí chất bất phàm, trong nhà hẳn rất có tiền nhỉ?"

Mạnh Phiên: ...

"Mẹ hỏi cái này làm gì?"

"Mẹ không phải chỉ hỏi thăm..." Mạnh Dĩnh thở dài, nghĩ nghĩ, lại mỉm cười, sờ lên bụng của mình, "Đúng rồi, Tiểu Phiên, lần này mẹ trở lại có tin vui, mẹ có thai rồi. Chú Tường rất vui, hai ngày nữa mẹ sẽ bàn chuyện của con với chú, đến lúc đó mẹ có thể đón con về ở cùng rồi. "

Mạnh Phiên khẽ cau mày, liếc nhìn bụng của Mạnh Dĩnh rồi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác, chính chủ ở [email protected]@d chentrnho, cậu thực sự , thật sự không cần Mạnh Dĩnh làm loại áp đặt trả giá cho cậu như vậy.

"Nếu mẹ đã có thai, đó là tin vui cho mẹ. Từ nay về sau, cả gia đình bốn người sẽ sống tốt. Con cũng gần đến tuổi trưởng thành rồi, không muốn quấy rầy mọi người."

Không thấy được Mạnh Phiên vui sướng, Mạnh Dĩnh cả người ngốc một chút, rất là mất mát, càng thêm khó nhịn.

"Chuyện này sao có thể xem là quấy rầy được? Nhiều năm như vậy mẹ vẫn luôn muốn đón con về ở cùng mà! Mà này! Con gái của chú Tưởng cũng là một đứa trẻ rất ngoan. Con bé là Beta, hôn nhân thì có chút bất lợi, nhưng mẹ sẵn sàng mai mối cho hai đứa, đến lúc đó thân càng thêm thân, chúng ta người một nhà có thể vĩnh viễn ở bên nhau!"

( Ơ ơ ơ??? )

Mạnh Phiên:......

"Không cần," Mạnh Phiên nói, sợ rằng Mạnh Dĩnh sẽ cằn nhằn, chỉ đơn giản nói, "Con thích đàn ông."

Mạnh Dĩnh sửng sốt, vô thức liếc nhìn cánh cửa rồi lại cau mày. Cô biết trường số 7 ở đây khá xa, Mạnh Phiên có thể vội vàng chạy tới sớm như vậy, có lẽ là nhờ xe của bạn học này đưa tới, lại còn đặc biệt đi cùng cậu, thật không bình thường.

"Tiểu Phiên, con nghe lời mẹ đi, chúng ta đừng dính vào mấy nhà có tiền, hào môn không phải nơi loại người như chúng ta có thể tiến vào, con đừng đi theo con đường cũ của mẹ, mẹ sợ con sẽ bị tổn thương. Mẹ thấy thằng bé kia giàu có phú quý, thật sự không thích hợp với con."

Mạnh Phiên: ...

Mặc dù không liên quan gì đến Phí Chuẩn, cậu vẫn không thích nhận xét của Mạnh Dĩnh.

Cậu có chút khó chịu, dửng dưng nhìn Mạnh Dĩnh, "Con khác với mẹ, anh ấy cũng khác với Triệu Côn Luân. Con sẽ không lặp lại vết xe đổ trên con đường cũ của mẹ. Con sẽ đi theo con đường của chính mình."

Mạnh Phiên nói xong, thấy Mạnh Dĩnh mờ mịt một bộ bị tổn thương, sợ chính mình nói quá nặng, lại thở dài nói: "Mẹ không cần cảm thấy mình nợ con, cũng không cần đền bù cho con, con hiện tại rất tốt. Con còn chưa ăn sáng, lát nữa lại quay lại xem bà ngoại."

Mạnh Phiên rất khó chịu rời khỏi phòng bệnh với khuôn mặt lạnh lùng, nhưng không thấy Phí Chuẩn ở bên ngoài.

Phòng bệnh vừa lúc ở hành lang cuối cách đó không xa, Mạnh Phiên đi đến cuối, mở ra cửa sổ, nhắm mắt hít sâu rồi thở ra một hơi, thời điểm mở mắt thì trước mặt có nhiều thêm một lon Pepsi.

"Nó không giống thức uống tăng lực trong trò chơi, uống bổ sung năng lượng." Phí Chuẩn nói.

Mạnh Phiên nhớ lại đêm qua say tin tức tố, điên cuồng thu thập nước tăng lực trong trò chơi, còn nói cậu rất thích Pepsi ...

Thật xấu hổ, lại có điểm muốn cười, trong lòng cũng ấm áp.

Cậu không khách sáo, nhận lấy, mở ra, nhấp một ngụm, thoải mái thở ra một hơi, lại quay đầu nhìn Phí Chuẩn.

Kỳ thật cậu không có ý gì khác, chính là đơn thuần bị Mạnh Dĩnh nói như vậy, có chút tò mò, nhịn không được muốn hỏi: "Mấy nhà có tiền, người nghèo thật sự không thể dính vào sao?"

Phí Chuẩn sửng sốt, anh không biết Mạnh Phiên đã nói chuyện gì với mẹ, anh chỉ cảm thấy câu hỏi này không thể giải thích được chính là nhằm vào anh và anh cũng không muốn Mạnh Phiên hiểu lầm điều này.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, lỗ tai của Phí Chuẩn đỏ lên, nói: "Tôi không biết nhà khác thế nào, nhưng nhà họ Phí của chúng tôi thì không. Phí gia khác với những gia đình giàu có khác. Chúng tôi không có hào môn phân tranh, gia đình hòa thuận. Hôn nhân không phân biệt nghèo khó, chỉ cần tâm đầu ý hợp! "

Mạnh Phiên đang uống Pepsi, nghe vậy, phốc một tiếng mà một ngụm phun ra.

"Đây là gia huấn của Phí gia nhà anh à???"

Phí Chuẩn: ...

Đại ý, như thế nào lại nghe giống lời tuyên thệ của anh trai ngày đó thế nhỉ?