Ông Bố Thiếu Soái

Chương 5: Tự Mình Chuốc Lấy Cực Khổ






Hoàng Đào rất khó chịu, mặc dù lần này đánh ai cũng đáng đời nhưng trong người vẫn có một cục tức không ghìm được mà không có nơi nào để phát tiết!
Thấy Hoàng Đào mặt mũi như đầu heo đi tới, Hạt Tử giật mình vội chạy tới, nịnh bợ nói: "Đại ca, có chuyện gì xảy ra với anh vậy?"
Hoàng Đào trừng mắt nói: "Báo thù cái gì! Ở thành phố Thiên Hải này ai dám ra tay với ông đây chứ?"
Hạt Tử nửa tin nửa ngờ gật đầu, sau đó nghĩ ra gì đó, vẻ mặt mừng rỡ tranh công nói: "Đại ca, anh đoán xem em đã bắt được ai rồi?"
Nói rồi ông ta chỉ tay về phía trước: "Tên khốn dám cướp con dâu của anh đã bị em tóm được rồi!"
Hoàng Đào nhìn theo hướng chỉ tay, lập tức sợ tới mất hồn mất vía, người bị một đám tay sai của Hạt Tử giam ở giữa chẳng phải chính là Hạng Tư Thành sao?
Tim của Hoàng Đào đập thình thích, đây là nhân vật mà ngay đến anh họ của ông ta cũng không dám đụng vào!
Tên khốn Hạt Tử này, đúng là tự mang đến phiền phức cho mình mà, ngộ nhỡ làm phật lòng vị đại ca này thì mấy tên này đều phải đền mạng!
Hạt Tử không hiểu gì, đi tới nói: "Sao anh lại gọi tên phế vật này là đại ca thế!"

"Tên súc vật!"
"Mày muốn chết thì cũng đừng lôi theo cả ông đây vào!"
"Bao nhiêu người như vậy sao lại lòi ra mày chứ! Đứng ra làm xằng bậy ỏm tỏi gì hả!"
Hoàng Đào gào lên, thấy vậy Vân Tố Chi vội vàng chạy tới giải thích nói: "Giám đốc Hoàng, ông đừng để tên cặn bã này lừa!"
"Lúc nãy tôi nghe rất rõ ràng, thằng nhóc này không biết trước đây đã ăn may thế nào mà để anh Hổ nợ hắn một ân tình, chuyện vừa nãy chỉ là giúp anh Hổ trả lại ân tình mà thôi!"
"Cút đi!"
Một cái bạt tai trực tiếp giáng xuống khiến Vân Tố Chi nổ đom đóm mắt!
Chung quy lại vẫn là người nuôi dưỡng mình trưởng thành, mặc dù Vân Tịnh Nhã vô cùng thất vọng với Vân Tố Chi, nhưng nhìn thấy bộ dạng thê thảm của bà ta, thì vẫn có chút không nhẫn tâm, không nhịn được mà nói: "Đừng! Đừng đánh nữa".

Hoàng Đào lập tức dừng tay, vẻ mặt cười nịnh bợ nói: "Tuân mệnh!"
Thấy một kẻ độc ác đáng ghét như Hoàng Đào đột nhiên cung kính với mình như vậy, Vân Tịnh Nhã cũng bị làm cho giật mình, hoàn toàn không thích ứng được liền lùi lại về phía sau.

Hạng Tư Thành chứng kiến màn kịch này, khóe miệng khẽ nhếch lên, đúng là không nhìn ra được Hoàng Đào còn là một tên cáo già!
"Anh muốn một cánh tay của hắn, tôi tuyệt đối không chỉ chặt bốn ngón tay của hắn!"
"Chỉ cần anh hài lòng, cái mạng chó này của hắn tôi cũng có thể lấy cho anh!"
Lập tức cũng bất chấp nỗi đau của vết thương, quay người lại, thống thiết quỳ xuống gào lên: "Đại ca, là tôi có mắt như mù, bị người ta lừa ạ!"

"Nếu tôi biết anh là đại ca của đại ca của tôi, anh có cho tôi ba lá gan tôi cũng không dám bất kính với anh!"
"Cảm ơn đại ca! Cảm ơn đại ca giơ cao đánh khẽ!"
Hạt Tử liên tục chắp tay quỳ lạy, được đàn em dìu lẩn đi nhanh như gió, đột nhiên nghĩ đến điều gì, liền chỉ vào Vân Tố Chi đang sợ hãi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Anh em, mang con đàn bà thối kia đi, ông đây phải khiến bà ta biết cái giá phải trả khi dám lừa ông đây là gì!"
"Tịnh Nhã, cứu mẹ với! Cứu mẹ đi mà!"
Vân Tịnh Nhã không quay đầu lại nhìn, Vân Tố Chi trực tiếp bị lôi đi, sau khi qua một chỗ ngoặt liền kêu lên một tiếng thê lương thảm thiết, vang tận trời xanh.

Hoàng Đào khuôn mặt tươi cười nhìn anh.

Hạng Tư Thành ngẫm nghĩ, nếu như anh đã hạ quyết tâm muốn bồi đắp tình cảm với Vân Tịnh Nhã, thì phải sống trước đã, nếu đã muốn sống thì đương nhiên không thể thiếu nơi ở rồi!
Cả một đời chinh phạt của anh trước đây đều sống trong lửa đạn máu me, bây giờ không dễ gì mới có cơ hội này, anh cũng muốn sống một cuộc sống như một người chồng người cha bình thường.

"Nếu như ông thật sự muốn giúp thì hãy giúp tôi tìm một căn nhà đi!"

"Không cần đến nơi xa hoa như vậy, gia đình ba người chúng tôi chỉ cần tìm một căn nhà bình thường ba phòng ngủ một phòng khách là được rồi".

Cuối cùng, Hạng Tư Thành nhìn một vòng cũng đã hài lòng gật đầu với một căn nhà sạch sẽ ngăn nắp ở trong một khu tương đối xa hoa.

"Này!"
"Ừm?"
"Ừm! "
Hạng Tư Thành nhíu mày nói: "Có lẽ là do bị đánh một trận nên tự nhiên tìm thấy lương thiện đó!"