Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 36: Ghen




Cuộc họp triển khai 20 phút đã xong, Kỳ Thanh giữ Lưu Ngâm lại, để cho những người khác trở về tiếp tục công tác.

Vấn đề có chút khó giải quyết nhưng không phải không giải quyết được, ánh mắt Kỳ Thanh nhìn màn hình chiếu. Lưu Ngâm ngồi ở bệnh cạnh cô nhíu mày, không chút che giấu nào mà thể hiện sầu lo.

Sau một lúc yên lặng, Kỳ Thanh cầm lấy điều khiển máy chiếu mà tắt màn hình, quay sang nói với Lưu Ngâm "Anh điều động hai người hỗ trợ điều chỉnh các số liệu lại, phân thành hai tổ bắt đầu nghiên cứu điều chỉnh."

Lưu Ngâm tính thời gian trong đầu nói đúng sự thật cho Kỳ Thanh. "Lượng công việc có chút lớn, cho dù tôi một ngày 24 tiếng không ngủ thì tuần sau mở họp cũng không có phương án điều chỉnh hoàn thiện được."

"Vậy dự kiến khi nào được?"

"Tuần sau nữa, thêm một cái cuối tuần nữa." Lưu Ngâm biết được việc hợp tác với tập đoàn Lục Thị rất quan trọng, nó liên quan đến sự phát triển sau này của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật

"Thêm một cái cuối tuần nữa..." Kỳ Thanh nhíu mày lặp lại cái thời gian, nửa phút sau nói "Tôi đã biết, anh trở về công tác đi, tôi sẽ gặp Lục tổng nói chuyện, dời hạng cuộc họp hợp tác giữa hai bên lại một tuần."

Lưu Ngâm không có lập tức rời đi, hắn ngồi thẳng người nói "Kỳ tổng, trước khi cô quay lại Giang Lâm, tôi có hỏi thăm một người bạn học đang làm ở Lục Thị nói mấy ngày nay Lục tổng không ở công ty, đã đi nơi khác công tác."

Đương nhiên, Kỳ Thanh biết Lục Uyển Đình đi công tác, còn biết rõ là đi đâu, giữa trưa cô mới cùng Lục Uyển Đình tách ra.

"Hơn nữa ngay từ đầu, Lục tổng dường như không có ý định muốn Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật hợp tác. Chúng ta bên này đang xảy ra vấn đề, dời lại cuộc họp, tôi sợ Lục tổng nhân cơ hội này mà huỷ bỏ hợp tác." Lưu Ngâm đem toàn bộ những lo lắng trong lòng mà nói ra.

Hắn nói cũng không phải không có lý do nhưng đây là căn cứ vào việc giữa cô và Lục tổng không có bất cứ mối quan hệ nào. Kỳ Thanh mỉm cười trấn an, vỗ tay hắn mà nói "Yên tâm đi, việc cùng Lục Thị hợp tác sẽ không bị huỷ."

Nhìn thấy cô tự tin như vậy Lưu Ngâm cũng yên tâm, giãn mày ra cười, khép máy tính đứng lên "Kỳ tổng, tôi tin tưởng cô, tôi trở về làm việc tiếp."

Hoa Cẩm Nghiên một bên vội làm việc một bên chú ý động tĩnh trong phòng họp, nghe được tiếng bước lập tức ngẩng đầu lên thấy bộ phận nghiên cứu đi ra nhưng Kỳ Tổng và giám đốc Lưu vẫn còn ở trong phòng họp chưa ra.

Qua vài phút, giám đốc Lưu cũng đi ra ngoài.

Kỳ tổng thế nào lại còn không ra? Trọ lý Hoa có chút lo lắng, buông văn kiện trong tay hướng đến phòng họp đi tới.

Cửa phòng họp đóng lại, trợ lý Hoa thông qua cửa kính trong suốt mà nhìn vào, thấy Kỳ tổng đang ngồi ở vị trí chủ trì nhìn điện thoại do dự.

Trợ lý Hoa gõ gõ cửa, Kỳ Thanh nghe được tiếng gõ, quay đầu nhìn bên ngoài gật đầu cho trợ lý Hoa đi vào.

"Kỳ tổng, em vừa mua được một hộp trà châu hoa lan, chị có muốn em pha cho chị một ly không?" Trà châu hoa lan là lấy Huy Châu Hong Thanh và Hoàng Sơn Mao Phong trộn lại, kết hợp với lại hỗn hợp hoa lan tươi mà thành phẩm. Mùi hương u nhã, hương thơm kéo dài, giúp cho tinh thần được thư giãn.

Nhìn trợ lý Hoa cười tươi nói, Kỳ Thanh không cự tuyệt, cô không thích uống trà hoa nhưng vẫn để trợ lý Hoa pha một ly.

Đã 4h hơn, không biết Lục Uyển Đình đã họp xong chưa, Kỳ Thanh nhìn khung nhắn thoại không có phát tin nhắn gì thêm, nghĩ nếu bây giờ gọi điện thoại cho Lục Uyển Đình, liệu có quấy rầy không?

Mùi hương trà bay tới, Kỳ Thanh ngước mắt nhìn trợ lý Hoa mang một ly trà vào phòng họp, đặt trà lên bàn họp. Cười với cô rồi nói "Kỳ tổng, chị nếm thử nha, là trà em pha đó, bỏ thêm chút đường, có chút ngọt. Uống sẽ ngon hơn."

"Cảm ơn." Nhìn ly trà còn có hơi bay lên, Kỳ Thanh uyển chuyển mà hạ lệnh đuổi người "Tôi muốn gọi điện thoại, em đi làm việc đi."

"Vâng, Kỳ tổng." Trợ lý Hoa rời đi khỏi phòng họp, lúc đi ra thuận tay đóng cửa phòng lại, đứng ở bên ngoài có chút lo lắng cho Kỳ tổng rồi từ từ trở lại vị trí của cô.

Nghe mùi trà hoa lan, đại não thanh tỉnh rất nhiều. Kỳ Thanh lại do dự nhưng vẫn nhấn gọi cho Lục Uyển Đình

Lục Uyển Đình vẫn còn đang mở họp nhưng khác với ban nảy thì trong phòng họp chỉ còn lại tổng tài Lưu Bác Cần cùng với giám đốc tài vụ Hạ Hi Khê, trợ lý Tô trước sau như một ngồi ở bên cạnh cô ghi chép nội dung cuộc họp.

Xa xa thì Lục Vân Tạ an tĩnh mà ngồi vào một góc nghe mọi người họp.

Lúc này, điện thoại của Lục Uyển Đình đã để chế độ yên lặng màn hình sáng lên xuất hiện cái tên Kỳ Thanh. Tâm Lục Uyển Đình nhảy lên một cái, giơ tay ý bảo Hạ Hi Khê ngừng nói, sau đó mới tiếp điện thoại.

"Lục tổng, chị hiện tại vội sao?" Kỳ Thanh mở miệng liền kêu Lục tổng, ngữ khí vô cùng đứng đắn, Lục Uyển Đình trong mắt ôn nhu chợt tắt, sắc mặt đanh lại hỏi Kỳ Thanh "Có việc?"

"Tôi muốn cùng chị nói chuyện hạng mục hợp tác của tuần sau." Kỳ Thanh giải thích luôn "Bộ phận nghiên cứu bên tôi sáng nay phát hiện ra mấy vấn đề lớn, không thể giải quyết trước cuộc họp tuần sau. Nếu có thể, tôi mong Lục tổng có thể cho chúng tôi thêm một tuần."

"Em sẽ không nói dối tôi chứ?"

Cuộc họp hợp tác không phải họp một lần rồi quyết định sinh tử, cuộc họp đầu tiên chỉ là xác lập đầu tư, định ra phương hướng, đem khoá cơ biến thành khoá thông minh, cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, cho dù ở lần họp đầu tiên muốn thể hiện sự hiệu quả, Kỳ Thanh hoàn toàn có thể giấu việc này xem như không có việc gì mà họp.

Nếu đổi lại là công ty khác, nghe được đối tác có vấn đề muốn dời lại, đã sớm nhân cơ hội này mà ngưng hợp tác rồi, ở đâu còn có chuyện cho cô giải thích lại cho thêm thời gian.

Giọng Lục Uyển Đình lạnh lẽo, mỗi một âm tiết đều đánh vào trong lòng Kỳ Thanh. Làm tâm của cô lại động, làʍ ŧìиɦ yêu của cô là cuồn cuộn, Kỳ Thanh nhớ trạng thái của Lục Uyển Đình khi họp sáng nay, nuốt nhẹ nước miếng nói "Phu nhân, em không nghĩ nói dối chị."

Đây là lần đầu tiên Kỳ Thanh gọi Lục Uyển Đình là phu nhân. Trước đến nay, vẫn là Lục Uyển Đình xưng hô với cô là phu nhân.

Tiếng gọi phu nhân ôn nhu thiết tha này, hoà tan vẻ mặt xa cách lạnh lùng của Lục Uyển Đình, tâm như hoa mới chớm nở, thu hồi lại ý định muốn làm thầy giáo huấn Kỳ Thanh lại, rũ mắt cười "Được a, vậy chậm lại một tuần."

"Cảm ơn Lục tổng." Kỳ Thanh che ngực lại, mới vừa rồi gọi Lục Uyển Đình là phu nhân, tâm cô khẩn trương muốn bùng nổ.

Điện thoại bên kia truyền đến tiếng nói quen thuộc "Chị, chị còn đang mở họp đó!"

Là tiếng nhắc nhở của Lục Vân Tạ.

Kỳ Thanh nghe được vội hỏi "Chị còn mở họp à?"

Lục Uyển Đình ngước mắt nhìn em gái đang ngồi trong một góc, sắc mặt lạnh lại " Ân, một cái họp nhỏ thôi, không có gì nội dung quan trọng, chuẩn bị kết thúc rồi."

Lưu tổng cùng giám đốc Hạ ngay tức khắc liếc mắt một cái, cái gì nhỏ? Không có nội dung gì quan trọng? Chuẩn bị kết thúc? Lục tổng, người đang nói dối sao!

Thời điểm nói dối mặt không biến sắc, trách không được hỏi người ta có nói dối hay không.

"Vậy chị tiếp tục họp đi, em ở công ty còn có việc cần xử lý." Kỳ Thanh cúp điện thoại thở dài nhẹ nhõm

Nhìn thời gian trò chuyện ngắn ngủi, nghĩ đến cảm xúc lâng lâng, cô thực sự nhớ Lục Uyển Đình a.

Đếm đếm ngày, Lục Uyển Đình còn tới 4 ngày nữa mới trở về Giang Lâm.

Lục Uyển Đình buông di động, thản nhiên nói "Giám đốc Hạ, nói tiếp đi." Phảng phất như người vừa nghe điện thoại kia với người hiện tại không phải cô vậy.

Hạ Hi Khê đột nhiên bị lời nói đánh gãy giật mình, cô nãy giờ chỉ lo nghe lén quên mất mình nói tới đâu rồi.

Suy nghĩ một lúc mới nhớ đến, uống miếng nước ngăn đi sự xấu hổ vừa rồi. Khụ một tiếng rồi nói tiếp.

Lục Vân Tạ chống cằm suy nghĩ, chị cô vừa mới nghe điện thoại của ai.

Chẳng lẽ là Kỳ Thanh gọi điện thoại sao? Hẳn là Kỳ Thanh, trừ bỏ cô ra thì chị cô chỉ đối với Kỳ Thanh sẽ ôn nhu như vậy.

Nhưng mà câu nói kia của chị cô có ý gì? Kỳ Thanh làm gì mà nói dối chị cô?

Nghĩ đến sắc mặt của chị cô vừa nghiêm túc lập tức ôn nhu. Lục Vân Tạ đột nhiên cả kinh, Kỳ Thanh đột nhiên trở về, không phải là đi gặp đối tượng ái muội kia đi!

Nhưng mà cũng không đúng, nếu đi gặp đối tượng ái muội thì chậm lại một tuần có quan hệ gì?

Đôi ba câu nói làm cho người ta miên man bất định, Lục Vân Tạ nằm sấp xuống bàn, nhìn cái cây xanh ở giữa bàn họp mà xuất thuần.

Cô thu hồi suy nghĩ miên man của mình, an tĩnh tiếp tục nghe bọn họ họp.

Kỳ Thanh rời công ty mới có một ngày, không có nhiều việc gì cần cô xử lý. Cô nói chuyện điện thoại xong, ngồi trong phòng họp uống ly trà trợ lý Hoa pha mặc kệ là loại cô không thích, nghĩ đến Lục Uyển Đình.

Lúc tách ra, sao cô lại không ôm Lục Uyển Đình một cái a...

Kỳ Thanh uống xong trà hoa nhìn đồng hồ. Giật mình vì cô đã ngồi thế này trong phòng họp gần một tiếng. Cái trà hoa là thứ cô không thích, mà nhớ đến Lục Uyển Đình cho nên bất tri bất giác mà uống hết rồi.

Lại qua nửa tiếng đồng hồ tới thời gian tan làm. Kỳ Thanh chuẩn bị tan làm về nhà, điện thoại nội bộ đột nhiên vang lên.

Trợ lý Hoa ở trong điện thoại nói "Kỳ tổng, có người gọi điện thoại tìm chị, chị muốn tiếp sao?"

"Ai gọi tới?" Kỳ Thanh khép văn kiện lại, nắm lấy con chuột tắt máy tính.

"Đối phương không nói, chỉ nói tìm chị để nói chuyện hợp tác." Vừa nói đến đầu tư hợp tác, Kỳ Thanh lập tức nghĩ đến Đông Dã Lam Phong.

Sẽ không phải là cô ta đi?

Trợ lý Hoa bổ sung một câu "Là đàn ông."

Kỳ Thanh trầm ngâm nói "Chuyển vào đi."

Vài giây sau, giọng nói của trợ lý Hoa biến mất thay vào đó là một giọng nam trầm thấp "Xin chào ngài, Kỳ tổng, tôi là trợ lý tổng giám tài chính tập đoàn Trường Trạch. Tổng giám Đông Dã Lam Phong uỷ thác tôi gọi cho ngài."

Một tiếng sàn sạt vang lên, giọng nói của Đông Dã Lam Phong vang lên bên tai Kỳ Thanh, Đông Dã Lam Phong cười nói "Kỳ tổng, tôi chính thức đến tìm cô, cô hẳn là tin tưởng thành ý của tập đoàn Trương Trạch đối với Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật chứ?"

Kỳ Thanh đỡ trán "Có thể được tập đoàn lớn như Trưởng Trạch coi trọng, là vinh hạnh của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật tôi."

Đông Dã Lam Phong câu môi nói "Ngày kia, tôi sẽ đến Giang Lâm, Kỳ tổng khi nào rảnh mời tôi đi ăn một bữa cơm chứ?"

Kỳ Thanh nghĩ nghĩ nói "Buổi tối ngày kia đi." Cô không muốn Lục Uyển Đình đi công tác về nhà lại mới gặp Đông Dã Lam Phong

"Một lời đã định, vậy tối ngày kia gặp."

Cúp điện thoại, biểu tình Kỳ Thanh khó chịu, khắc nghiệt, ánh mắt lạnh buốt, cầm lấy điện thoại tìm đến một dãy số không lưu tên gọi ra ngoài.

Bên kia tiếp điện thoại, Kỳ Thanh liền nói "Giúp mình điều tra một người, tổng giám tài chính tập đoàn Trường Trạch Đông Dã Lam Phòng, mình muốn biết tư liệu cá nhân của cô ta."

"Khi nào?" Giọng nói bên kia là một giọng nói nhẹ nhàng của người phụ nữ.

Kỳ Thanh nói "Càng nhanh càng tốt."

"Gấp như vậy sao?" Người phụ nữ cười, không hỏi lý do, trong lòng đầy tự tin nói "Trước 9h tối nay, mình gửi cho cậu."

Kỳ Thanh rời khỏi công, trong cốp xe còn vali của cô, Kỳ Thanh không về nhà Lục Uyển Đình mà trở lại nhà mình.

Vừa đến nhà, còn chưa uống miếng nước thì Dương Châm đã tới.

Cảm giác như thế giới này đều biết hành tung của cô vậy, biết cô rời công ty, biết cô đã trở lại.

"Kỳ Thanh, hôm qua mới đi công tác, hôm nay liền đã trở về nha?" Dương Châm hôm nay mặt một cái váy trắng rất thục nữ, Kỳ Thanh nhìn cô mặc như vậy không nhịn được mà nhìn hai lần "Cậu sao lại mặc như vậy? Đi hẹn hò hay xem mắt? Hay là có bạn gái mới?"

Dương Châm đi vào nhà, xoay người nhìn Kỳ Thanh, làn váy bồng bềnh mang theo một cơn gió nhé "Hôm nay, mình đẹp sao?"

Dương Châm là bạn từ nhỏ của cô, đừng nói hôm nay thật sự đẹp, cho dù mặc không theo trào lưu, Kỳ Thanh cũng đứng một bên mà toát ra vẻ cực kỳ hâm mộ, nghiêm túc khen "Đặc biệt đẹp."

"Mình đẹp như vậy, cậu có muốn mời mình ăn cơm không?"

"Có thể a." Kỳ Thanh đi đến cạnh vali, quay sang nói "Cậu tuỳ ý ngồi đi, chờ mình sửa sang lại vài thứ rồi ra ngoài ăn."

Dương Châm nhìn vali "Cậu có mang lễ vật gì cho mình à?"

"Đi về vội nên không có. Lần sau đi công tác, nhất định sẽ mang lễ vật về cho cậu." Kỳ Thanh đẩy tương hành lý vào phòng ngủ.

Sửa sang lại mấy đồ vậy, tắm rửa thay một bộ đồ khác, cùng Dương Châm ra ngoài ăn tối.

Hai người đi đến một nhà hàng Tây cao nhã sang trọng. Lúc đợi đồ ăn, Dương Châm đi wc, đúng lúc này Lục Uyển Đình gọi điện thoại tới.

"Ăn cơm tối chưa?" Lục Uyển Đình hỏi,

"Vẫn chưa." Kỳ Thanh mắt nhìn hướng Dương Châm rời đi, chủ động hội báo hành tung "Em cùng với A Châm đi ăn tối ở một nhà hàng Tây, bò bít tết vẫn chưa lên. Chị ăn chưa?"

"Nga." Lục Uyển Đình lạnh lùng lên tiếng "Còn chưa ăn, đang chuẩn bị cùng Vân Tạ ra ngoài ăn."

Lục Uyển Đình tắt điện thoại, nghĩ đến Kỳ Thanh vừa về nhà liền cùng Dương Châm ra ngoài ăn cơm tối, trong lòng không thoải mái.

Mở ra lịch trình công tác nhìn, ngày cuối cùng chỉ có nửa ngày có thể không cần làm, ngẩng đầu nhìn trợ lý Tô nói "Tiểu Tô, ngày cuối lịch trình kia huỷ bỏ đi, em đặt vé máy bay ngày kia chúng ta về Giang Lâm."