Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 37: Dấm Kính




Đưa xong Dương Châm về nhà, thoáng một cái cũng đã 9h rồi, điện thoại có rất nhiều tin nhắn, Kỳ Thanh nhìn nhìn đa số là chuyện công ty nhưng lại không có tin nhắn của Lục Uyển Đình.

Lục Uyển Đình giống như là người không thích nhắn tin, cũng không thích gọi điện thoại. Kỳ Thanh thay áo ngủ, lười biếng nằm ở trên ghế trường kỷ ngoài ban công, nghe tiếng TV từ phòng khách phát ra, thất thần mà nhìn ra bóng đêm bên ngoài.

Điện thoại vang lên, Kỳ Thanh lập tức thu hồi ánh mắt nhìn điện thoại, vừa thấy không phải Lục Uyển Đình gọi, trong lòng mất mát mà ấn nghe điện thoại.

"Cậu nói mình đi điều tra là người phụ nữ gì vậy! Chỉnh sửa lại làm eo mình cũng mang phế đi, cũng không tra xong cái người này là phụ nữ..."

Điện thoại bên kia nghe tiếng oán giận, Kỳ Thanh nghe không hiểu gì, đến khi nghe bốn chữ Đông Dã Lam Phong cô mới là cô đã nhờ người điều tra tư liệu của Đông Dã Lam Phong.

Kỳ Thanh cắt ngang lời đối phương "Cậu ngưng một chút, mình nói cậu điều tra Đông Dã Lam Phong là vì cô ta tìm đến mình nói chuyện đầu tư hợp tác, mới nói cậu điều tra cô ta, chủ yếu là tra phong cách làm việc, cậu tra tình cảm làm gì? Cái đó có thể sơ lược."

"Cái đó cũng là sơ lược a! Nhìn số người phụ nữ đã qua tay cô ta chiếu với thời cổ đại, cũng ngang với hoàng đế rồi đó." Người phụ nữ bên đầu dây điện thoại kia nhìn màn hình máy tính mà vò đầu bứt tóc "Nếu chỉ cùng cô ta nói chuyện hợp tác, vậy mình gửi trước tài liệu đã tra qua được cho cậu, mặt khác chờ ngày mai đi."

Nghĩ đến Đông Dã Lam Phong hết lần này đến lần khác liên hệ cô, Kỳ Thanh hơi khó chịu "Cậu nói cô ta đã quen rất nhiều phụ nữ?"

Như vậy xem ra, mục đích của Đông Dã Lam phong chính là cô, đầu tư hợp tác gì đó chỉ là cái cớ.

"Đúng vậy, đếm cũng không đếm hết được. Nếu không phải cậu bao năm nay chỉ thích một mình Lục Uyển Đình, biết không có cái gì có thể ngăn cản được. Mà nếu có cần yêu đương thì mình tự nguyện tới cửa tìm cậu, ngàn vạn đừng đi thích một người phụ nữ có sinh hoạt cá nhân hỗn loạn như vậy."

Cúp điện thoại không quá hai phút, đã có một email gửi đến cho cô.

Kỳ Thanh mở email ra, tải tệp đính kèm. Nhìn được hai trang, ngồi dậy đi vào phòng ngủ.

Lúc đi ngang phòng khách, thuận tay tắt luôn tivi.

Ngồi trên giường, xem tư liệu của Đông Dã Lam Phong. Trong lòng Kỳ Thanh có chút suy nghĩ, một người phụ nữ xinh đẹp như vậy cũng không phải dựa vào thủ đoạn mà có thể ngồi lên vị trí tổng giám. Ở mặc công việc, rất nghiêm túc làm việc, suy nghĩ chu toàn, hoàn toàn dựa vào năng lực mà đi lên.

Lấy bằng cấp cùng với những việc cô ta đã làm, chỉ cần dùng cổ tay cô ta có thể làm được tổng tài của công ty hoặc quản lý cả một công ty nhỏ.

Khuyết điểm duy nhất của cô ta, chính là sinh hoạt cá nhân quá hỗn loạn, đối với tình cảm trăng hoa lẳng lơ.

Kỳ Thanh không thể không nghĩ đến bạn từ nhỏ của mình, Dương Châm hai ba ngày mà đổi bạn gái, cũng rất đào hoa.

Vì cái gì những người đó không thể một lòng một dạ?

Suy nghĩ có vẻ đi xa quá, Kỳ Thanh bẻ lái mà xem qua trang tiếp theo.

Mặt sau là tư liệu bổ sung cho trang trước, Kỳ Thanh lật vài trang, cuối cùng là những phát sinh trong các mối quan hệ của Đông Dã Lam Phong.

Kỳ Thanh không có hứng thú muốn biết Đông Dã Lam Phong cùng với mấy người kia làm cái gì, cô chỉ cần bảo đảm, chính cô không phải là một trong những người đó là được.

Tuỳ tay lại xem thêm một ít rồi Kỳ Thanh tắt tư liệu đi.

Nghĩ đến bữa tối kia, Kỳ Thanh bắt đầu hối hận, không nên đáp ứng Đông Dã Lam Phong mời cô ta ăn cơm, cái này nếu Lục Uyển Đình mà biết không biết chị ấy lại suy nghĩ cô như thế nào nữa.

Lời thề son sắt, cộng tác tình thâm chỉ với tập đoàn Lục Thị, chỉ tiếp thu đầu tư của Lục Thị. Quay đầu lại thì cùng với tổng giám tài chính Trường Trạch ăn cơm, ngẫm lại bị nếu Lục Uyển Đình biết được, trong lòng Kỳ Thanh run lên.

Cũng may, Lục Uyển Đình không ở đây, chị ấy sẽ không biết mình với Đông Dã Lam Phong ăn cơm với nhau.

Mấy ngày, Lục Uyển Đình không ở Giang Lâm, Kỳ Thanh đều ở lại nhà của cô. Hai người mỗi ngày đều liên hệ với nhau, nhưng gửi đi cũng chỉ vài tin nhắn, có thể đếm được trên đầu ngón tay. Cho dù xem qua lịch trình công tác của Lục Uyển Đình, cũng không biết được hành tung cụ thể, chỉ biết được đại khái đang làm gì.

Kỳ Thanh ngồi ở trong văn phòng, nhìn thời gian ngày càng đến gần, ngăn không được phiền muộn.

"Kỳ tổng, làm sao vậy?" Trợ lý Hoa ôm một chồng văn kiện đi vào văn phòng. Nhìn Kỳ tổng vẻ mặt u sầu bi thương, buông văn kiện đến trước mặt cô quan tâm nói "Vấn đề nghiên cứu cũng đang được giải quyết từng bước, chị không cần lo lắng quá."

Kỳ Thanh lấy một phần văn kiện trên bàn, mở ra nói "Chị không phải lo lắng cái này, chị đang lo lắng buổi tối cùng tổng giám Đông Dã gặt mặt."

Cô vốn tính mang vài người cùng đi ăn cơm, không ngờ là hôm nay Đông Dã Lam Phong liên hệ cô nói rằng việc hợp tác còn chưa xác định, cho nên hôm nay không cần mang trợ lý đến, buổi tối chỉ có hai người ăn cơm.

Ăn tối riêng với Đông Dã Lam Phong, có cảm giác bất an như sắp bị ăn ở trên giường.

Kỳ Thanh ký tên lên văn kiện rồi đặt lên bàn, nhịn không được thở dài.

Trợ lý Hoa cười cười nói "Kỳ tổng, chị có muốn em lén đi với chị không, chị chỉ cần trả tiền cơm cho em là được."

Nhìn thấy bộ dáng này của trợ lý Hoa, Kỳ Thanh không nói nên lời, lắc lắc đầu nhanh chóng ký thêm mấy phần văn kiện nữa "Không cần."

"Thật không cần?" Trợ lý Hoa ôm văn kiện vào trong ngực, mắt cười biến thành mắt lo lắng "Lỡ như chị uống nhiều quá, bị người ta lừa cướp thân thì làm sao bây giờ?"

Kỳ Thanh liếc mắt đến cái miệng mắm muối của trợ lý Hoa xua tay nói "Em mau cút đi làm việc cho chị, đừng ở đây mượn cơ hội nói chuyện phiếm lười biếng."

Trợ lý Hoa đi rồi, Kỳ Thanh ngửa người ra sau dựa vào ghế, xoa xoa giữa mày, đêm nay tuyệt đối không thể uống rượu!

Nhưng mà, cô không uống rượu thì đối phương lại uống hết ly này đến ly khác, một chút lo lắng khi uống say sẽ bị người ta chiếm tiện nghi cũng không có.

Kỳ Thanh nhìn Đông Dã Lam Phong rót thêm rượu, có lòng tốt muốn khuyên cô ta lại "Cô uống ít lại đi, đừng để say."

Người phụ nữ ngồi đối diện, ánh mắt đào hoa hấp dẫn người khác, đuôi mắt nhếch lên ý cười, con ngươi nhiễm rượu đã chút đỏ lên giống như sương mù phủ lên một vùng trời đỏ. Đông Dã Lam Phong hôm nay trang điểm nhẹ, cả người nhìn càng thêm xinh đẹp động lòng người.

Những người ở xung quanh, liên tục nhìn về bàn của hai cô, đúng hơn là nhìn Đông Dã Lam Phong.

Đông Dã Lam Phong câu môi cười nhạt, nụ cười này làm cho ánh mắt mọi người qua đây càng nhiệt tình hơn nữa "Mới ba ly, không say được đâu." Đông Dã Lam Phong buông ly rượu, ánh mắt sáng ngời nhìn Kỳ Thanh "Hơn nữa có em ở đây, tôi rất yên tâm."

Cô yên tâm chứ tôi không yên tâm a.

Kỳ Thanh duỗi tay ra muốn lấy ly rượu đi, Đông Dã Lam Phong nhân cơ hội này mà bắt tay cô "Kỳ Thanh, nếu tôi uống say, em đưa tôi về khách nhé." Mân mê những ngón tay của Kỳ Thanh, ánh mắt mê hoặc nhìn Kỳ Thanh "Hoặc là em mang tôi về nhà cũng được."

Xoa xoa lòng bàn tay của mình lên mu bàn tay của Kỳ Thanh, để cho hơi nóng lan toả ở trên đó.

Kỳ Thanh sợ tới mức rụt nhanh tay về "Tổng giám Đông Dã, tôi xem uống say rồi, tôi đưa cô về khách sạn."

"Hoá ra em như vậy vội vàng cùng tôi đi khách sạn a." Đôi mắt mê ly như yêu hồi, Đông Dã Lam Phong nhướng mày "Kêu tôi là Lam Phòng hoặc A Phong, đừng kêu tổng giám nghe xa lạ lắm."

Một khắc cũng không ngừng trêu chọc Kỳ Thanh, không có nửa điểm nói chuyện đầu tư hợp tác.

"Tôi thấy vẫn nên kêu là tổng giám cho hợp lý." Giọng nói lạnh lùng của Lục Uyển Đình vang lên trong nhà hàng, Kỳ Thanh quay đầu mới nhận ra không biết từ lúc nào Lục Uyển Đình đã đứng bên cạnh cô, trên mặt không tỏ thái độ gì nhưng đôi mắt thì đầy lạnh lùng.

Trong lòng Kỳ Thanh có cái gì đó tan vỡ, đẩy ghế ra mà đứng dậy "Chị sao trở về rồi?"

Không phải buổi tối mai, Lục Uyển Đình mới về Giang Lâm sao! Sao hôm nay đã về rồi.

"Sao tôi lại về sao?" Lục Uyển Đình nhíu mày, ngay sau đó cười "Tôi đã quấy rầy Kỳ tổng với tổng giám Đông Dã hẹn hò." Nụ cười tràn đầy nguy hiểm.

"Không phải hẹn họ, chúng tôi chỉ nói một ít chuyện hợp tác thôi." Kỳ Thanh nét mặt đã trắng xanh, cuống quít, nhấn mạnh giải thích "Thật sự không phải hẹn hò mà!"

Lục Uyển Đình bước lên hai bước, liếc mắt nhìn trực diện vào Đông Dã Lam Phong, Đông Dã Lam Phong nhìn đối phương mà cười khiêu khích "Tôi cùng với Thanh Thanh đúng là đang nói đến việc hợp tác."

"Thanh Thanh?" Ánh mắt Lục Uyển Đình lại rơi trên người Kỳ Thanh, "Em cùng với cô ấy thân mật thật đấy." Nồng đậm mùi ghen.

Lục Uyển Đình xoay người, duỗi tay trước mặt Đông Dã Lam Phong, lạnh lùng chào hỏi "Xin chào, tổng giám Đông Dã."

Không khí lúc này cảm giác như giương cung bạt kiếm, Kỳ Thanh có cảm giác như hai người sắp đánh nhau tới nơi.

Nhìn thấy Lục Uyển Đình không phải muốn đánh 5/5 mà muốn một cước K.O luôn Đông Dã Lam Phong.

Bất kể là Lục Uyển Đình có thích cô hay không. Hiện tại, cô là thê tử hợp pháp của Lục Uyển Đình.

Đông Dã Lam Phong đứng lên, nhìn cánh tay đang duỗi ra của Lục Uyển Đình, cô vươn tay ra lúc hai bàn tay sắp chạm thì Lục Uyển Đình thu hồi tay lại "Tôi ngồi ở đây nghe hai người bàn chuyện không sao chứ?"

Phát hiện ra địch ý của Lục Uyển Đình, Đông Dã Lam Phong nở nụ cười, trên mặt bình tĩnh thong dong "Lục tổng, cô cùng Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật hợp tác, không có nghĩa là bên đó không thể cùng chúng tôi hợp tác?"

Lục Uyển Đình cứng ngắt, trầm ngâm vài giây rồi mở miệng nói "Đúng vậy, Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật muốn hợp tác với ai thì hợp tác, tôi không có quyền can thiệp."

Lục Uyển Đình nhìn Kỳ Thanh, Kỳ Thanh nhấp nhấp môi nhìn cô, không dám nói lời nào, sợ không cẩn thận lại nói sai.

Lục Uyển Đình đảo mắt nhìn lại Đông Dã Lam Phong, đôi mắt sắc bén khoé miệng hiện lên nụ cười nhạt "Nhưng mà, tôi thấy mục đích của tổng giám Đông Dã không phải là cùng Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật hợp tác, mà giống như là theo đuổi Kỳ Thanh."

Lời nói rất dứt khoát, đối chọi gay gắt.

Không nghĩ là Lục Uyển Đình nói thẳng ra tâm tư của bản thân, Đông Dã Lam Phong tức khắc sửng sốt, một lát sau cười che giấu "Lục tổng nói đùa, tôi cùng với Kỳ tổng là đang nói chuyện hợp tác."

Xưng hô Thanh Thanh trở về là Kỳ tổng.

"Tôi đây không quấy rầy hai người nữa." Lục Uyển Đình xoay người đi về cái bàn trống cách đó không xa ngồi xuống, vị trí cô vừa ngồi ngẩng đầu lên là đã thấy được hai người kia.

Ánh mắt Kỳ Thanh vẫn dán lên người Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình sau khi ngồi xuống cũng nhìn cô, mắt hai người giao nhau. Lục Uyển Đình hơi hơi mỉm cười, người phục vụ tới đưa thực đơn mới không nhìn Kỳ Thanh nữa.

Kỳ Thanh không hiểu được hành động của Lục Uyển Đình.

Có một người đàn ông mặc tây trang đi vào nhà hàng, đưa lưng về phía Kỳ Thanh ngồi xuống vị trí đối diện với Lục Uyển Đình.

Kỳ Thanh nào còn tâm trạng mà bồi Đông Dã Lam Phong ăn cơm, cô đáp ứng mời Đông Dã Lam Phong ăn cơm chỉ là muốn giáp mặt từ chối hợp tác với tập đoàn Trường Trạch.

Hiện tại, Lục Uyển Đình ở một bên nhìn nhìn, lưng cô có cảm giác như có kim chích, toàn thân chỗ nào cũng thấy khẩn trương sợ hãi.

Còn có người đàn ông kia nữa, ngồi xuống ăn tối với Lục Uyển Đình là ai? Vì cái gì mà hôm nay Lục Uyển Đình vừa trở về lại cùng một người đàn ông xa lạ ăn tối với nhau!

Lục Uyển Đình chỉ gọi một phần canh, thong thả ung dung mà uống, ngẫu nhiên liếc mắt nhìn về bàn Kỳ Thanh một cái.

Nhịn xuống...cô không thể xúc động...phải nể mặt mũi Kỳ Thanh.

Ánh mắt của Kỳ Thanh thỉnh thoảng cũng nhìn về bên đó, Đông Dã Lam Phong uống xong ly rượu, đỡ trán men say dạt dào, giọng nói nhu nhược "Kỳ Thanh, đưa tôi về khách sạn đi."

Tâm Kỳ Thanh đột nhiên co rút, theo bản năng nhìn về Lục Uyển Đình. Các cô phải đi, Lục Uyển Đình còn không tỏ vẻ gì sao?

Lục Uyển Đình nghe được, cầm lấy cái khăn lau tay, gọi phục vụ tính tiền.

Lúc Kỳ Thanh thanh toán tiền, lại xuất hiện bên cạnh bàn của cô, cười lạnh lùng không cảm xúc "Em muốn đưa cô ấy đi khách sạn nào?" Kiềm chế đè mùi dấm kính.

Kỳ Thanh ngoan ngoãn báo tên khách sạn "Khách sạn Cảnh Đồng."

Lúc này, người đàn ông ăn tối với Lục Uyển Đình cũng bước tới, ở bên cạnh Lục Uyển Đình gọi một tiếng "Lục tổng."

Kỳ Thanh lúc này mới nhận ra, người này hoá ra là tài xế của Lục Uyển Đình, Lương Khiếu.

Lục Uyển Đình quay sang nhìn Đông Dã Lam Phong nói "Lương Khiếu, cậu đưa tổng giám Đông Dã đi khách sạn Cảnh Đồng."

"Vâng, Lục Tổng."

"Tài xế cô đưa tôi đi khách sạn, vậy còn cô?" Đông Dã Lam Phong nhìn Lương Khiếu rồi lại nhìn Kỳ Thanh, Kỳ Thanh không đưa cô đi khách sạn, đêm nay chầu cơm này ăn không cần trả tiền không tốt "Vẫn là không phiền đến Lục tổng, Kỳ Thanh đưa tôi về khách sạn là được rồi,"

"Phu nhân của tôi đưa cô về khách sạn, còn không phiền sao?"