Phúc Vận Kiều Nương

Chương 21




Edit: kaylee

Diệp Kiều nghe xong lời này đầu tiên là có chút khó hiểu, mà khi bị nam nhân phủng mặt, Diệp Kiều mờ mịt nhìn hắn: “Ta không có bị huân, cũng không bị bỏng……”

Đôi mắt Kỳ Vân cũng thấy được hộp phấn mặt nàng cầm trên tay, biết mình hiểu lầm, ho nhẹ một tiếng, sợ Diệp Kiều khổ sở, nên lấy hộp phấn mặt Diệp Kiều cầm trên tay đặt tới một bên, trong miệng nói: “Vừa rồi là ta bị hoa mắt, không nhìn rõ ràng, là ta sai.” Nói xong, lập tức muốn chuyển đề tài: “Bên trong phòng bếp nhỏ hầm canh bồ câu, chờ nàng trở về lại uống cũng là giống vậy.”

Diệp Kiều rất muốn uống canh bồ câu, thứ chưa thử qua tiểu nhân sâm đều muốn thử xem.

Chỉ là Diệp Kiều nhìn ra được người này khác thường, ngẫm lại lập tức hiểu rõ, sợ rằng mình thật vất vả trang điểm một lần, nhưng tướng công không thích, cái này làm cho nàng có chút mất mát: “Khó coi?”

Kỳ Vân quan sát hai bên một chút, không nói chuyện.

Nếu nói thật, tự nhiên là…… Khó coi.

Kỳ Nhị Lang vẫn luôn chưa từng nghi ngờ mỹ mạo của nương tử nhà mình, môi hồng răng trắng ngũ quan tú mỹ, lúc Diệp Kiều ở Diệp gia không thích ra cửa chỉ sợ cũng là bởi vì nữ nhi nhà nghèo càng xinh đẹp càng là nguy hiểm, dáng vẻ này xác thật là thực làm người thích.

Nữ tử khác cần dùng phấn trang điểm mặt mới có thể có màu da trắng nõn, chỉ là đối với Diệp Kiều mà nói, nàng là chính mình tẩm bổ mình, làn da trong trắng lộ hồng, chẳng sợ lúc trước nàng vẫn luôn để mặt mộc cũng là đẹp.

Nhưng hiện tại Diệp Kiều dùng phấn mặt bôi mặt mình đến từng mảnh loang lổ, đặc biệt là hai má đỏ ửng trên gương mặt kia, nhìn giống như là oa nhi trên tranh tết, thực sự là không thể nói đẹp.

Nhưng mà Kỳ Nhị Lang cũng không có nói thẳng, chỉ là nói với nàng: “Nàng dùng hơi nhiều chút, phấn mặt này mỗi lần không thể bôi nhiều, một chút là đủ rồi.”

Hai mắt Diệp Kiều vẫn có chút mất mát như cũ: “Có phải ta đây không cần những thứ này càng tốt hơn hay không?”

Lần này Kỳ Vân lại không tỏ vẻ tán đồng, ở trong mắt hắn, Kiều Nương nhà mình đáy tốt, xác thật là không bôi đều đẹp, nhưng mà nếu Kiều Nương muốn dùng, hắn tự nhiên sẽ không nói lời nói gì mà mặt mộc là tốt linh tinh nhiễu tính tình nàng.

Mọi chuyện chưa bao giờ là một cái tốt xấu có thể phán đoán, cuối cùng đều phải xem có thích hay không.

Nương tử thích, hắn tự nhiên ủng hộ vô điều kiện.

Duỗi tay nhéo nhéo vành tai Diệp Kiều, Kỳ Vân hoãn thanh nói: “Kiều Nương không cần cái này đã đẹp, dùng thì càng đẹp mắt, nàng đi rửa mặt, ta giúp nàng.”

Diệp Kiều nghe vậy, có chút kinh ngạc nhìn hắn: “Tướng công, như thế nào chàng biết dùng phấn mặt?”

“Không coi là biết, trước kia ta không chạm qua, chỉ là khi còn nhỏ thấy nương trang điểm mấy lần, biết đại khái, nếu làm không tốt Kiều Nương nàng nhưng chớ có cười ta.” Khi Kỳ Vân nói chuyện, khóe miệng hơi nhếch lên, không hiểu sao làm cho Diệp Kiều tin tưởng rất lớn.

Bôi phấn mặt gì đó Diệp Kiều không biết, nghe ý tứ Kỳ Vân, hắn cũng không biết rõ, chỉ là Diệp Kiều tín nhiệm mù quáng đối với Kỳ Vân, lập tức đứng dậy đi rửa mặt.

Mà ở thời điểm đối diện với chậu nước, bên trong chiếu ra bóng dáng rõ ràng hơn gương đồng nhiều, Diệp Kiều cũng thấy được dáng vẻ hiện tại của mình.

…… Đây là yêu tinh chỗ nào tới!

Nàng theo bản năng lui về sau một bước, nhưng thực mau đã phản ứng lại, trên mặt lập tức đỏ lên, lập tức dùng nước ấm rửa mặt sạch sẽ, nghĩ thầm vừa rồi tướng công hẳn là không phải không thích, mà là bị dọa tới rồi.

Dáng vẻ này, không dọa người mới là lạ.

Chờ thu thập tốt, Diệp Kiều có chút ngượng ngùng trở về, nhìn Kỳ Vân nói: “Tướng công, vừa rồi ta dọa đến chàng đi?”

Kỳ Vân đã thay đổi xiêm y ăn mặc trong phòng chờ nàng, thấy nàng trở về, cười nói: “Ta nơi nào dễ dàng bị dọa đến như vậy.”

Cho dù bị dọa tới rồi, cũng không thể thừa nhận.

Nam nhân đứng ở trước bàn, vẫy tay với Diệp Kiều: “Lại đây.”

Diệp Kiều lập tức chạy chậm qua ngồi xuống, vô cùng ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn hắn.

Kỳ thật cũng không từng bôi phấn mặt cho ai, Kỳ Vân thậm chí ngay cả chạm cũng chưa chạm qua thứ này, chỉ là vì Kiều Nương nhà mình, vừa rồi Kỳ Vân đi rửa sạch tay, nhanh chóng hồi ức một chút sách vở trước kia mình xem qua, còn cầm phấn mặt nơi bôi trên tay, thử rất nhiều lần, lúc này trên mu bàn tay còn có một chút dấu vết, cuối cùng có cái chương trình đại khái.

Thiên tài học cái gì đều nhanh, chỉ là Kỳ Vân không nghĩ tới, một ngày kia mình muốn dùng lực học của mình ở trên phấn mặt.

Nhưng tất cả vì Diệp Kiều vui vẻ, đều đáng giá.

Dù sao Kiều Nương nhà mình đáy tốt, Kỳ Vân cũng nhàn nhạt nhẹ nhàng vỗ vỗ ở hai má nàng.

Phấn mặt vốn là đỏ tươi, một tầng nhàn nhạt là tốt rồi, chỉ là trừ bỏ dùng cái này ra, cái khác Kỳ Vân cũng sẽ không lại động.

Lại cầm lấy son môi điểm ở giữa môi nàng, nhẹ nhàng tán ra.

Đây vốn dĩ chính là một bước cực đơn giản, Kỳ Vân cũng không cảm thấy mình làm thật tốt, ít nhất hình thức họa môi cô nương gia người ra thích hắn đều không biết.

Nhưng mà mặt Diệp Kiều vô cùng tranh đua, nước da đẹp, làn da trơn trượt, ngũ quan tú lệ, chỉ là đơn giản tân trang đã đẹp rồi.

Đặc biệt là sau khi tô son môi, càng thêm minh diễm, mềm mại……

Đầu ngón tay Kỳ Vân hơi hơi ngừng lại, tầm mắt vốn chuyên chú tinh tế giật giật, không tự giác đã ngắm nhìn tới trên môi nàng rồi, lại ấn ấn.

Mềm mại, đỏ tươi.

Kỳ Vân còn có thể nhớ lại xúc cảm ấm áp thời điểm nàng thân ở trên má mình.

Kiều Nương cũng không biết suy nghĩ trong lòng Kỳ Vân, thấy trên mặt tái nhợt của hắn có chút phiếm hồng, không khỏi lo lắng cầm tay Kỳ Vân: “Tướng công, chàng không thoải mái sao?”

Kỳ Vân lập tức buông lỏng tay, chuyển dời ánh mắt, ho nhẹ một tiếng: “Không, không sao.”

Diệp Kiều cũng cảm thấy mạch tượng hắn không có vấn đề, chỉ cho là mình hiểu lầm, cười cười với Kỳ Vân, quay đầu nhìn mình trong gương.

Bên trong gương đồng, chiếu ra vẫn là mơ hồ mông lung như cũ, Diệp Kiều ngó trái ngó phải thấy không rõ, lại một lần nữa đi tới chậu nước phía trước, để sát vào xem.

Cho dù vẫn là không lắm rõ ràng, chỉ là lại có thể mơ hồ nhìn ra bên trong một gương mặt phù dung, so với vừa rồi màu sắc rực rỡ thì tốt hơn rất nhiều.

Diệp Kiều lập tức có gương mặt tươi cười, tiểu nhân sâm cũng là thích đẹp, ai sẽ không thích mình đẹp chút?

Quay đầu dương môi mà cười với Kỳ Vân: “Tướng công họa thật là đẹp mắt.”

Kỳ Vân vừa mới bình phục tâm tình đã bị gương mặt tươi cười minh diễm này đả động, tận lực bảo trì trầm ổn bình tĩnh ngày thường, nam nhân nói: “Là Kiều Nương trời sinh đẹp, tự nhiên như thế nào đều là tốt.”

Diệp Kiều lại lắc đầu: “Vừa rồi màu sắc rực rỡ kia khó coi.”

Kỳ Vân không khỏi cười, kéo lại tay Diệp Kiều, thay đổi đề tài: “Hình như nàng không thích gương đồng này.”

Trước nay Diệp Kiều đối với hắn đều là thẳng thắn thành khẩn: “Cũng không phải không thích, ngày thường thấy nó bày ở nơi đó cũng khá xinh đẹp, chỉ là soi người không rõ ràng lắm.”

Gương đồng trong phòng Kỳ Vân chính là hình thức gương đồng lưu hành trên thị trường hiện giờ.

Một mặt bóng loáng, một mặt khắc hoa văn, bảy ở nơi đó như là hàng mỹ nghệ tinh xảo, chỉ là muốn nói rõ ràng thật đúng là không rõ, lúc soi người như là tầng sương mù mông lung, mà cái trong phòng Kỳ Vân này càng thấy không rõ hơn những cái bình thường khác.

Đại khái là bởi vì bản thân Kỳ Vân không phải người thích soi gương, không có nhu cầu đối với gương đồng, mà tới lúc sau Diệp Kiều cũng chỉ là dùng một chút ở thời điểm vấn tóc, ai đều không có chú ý rốt cuộc có phải nó thật sự dùng tốt hay không.

Gương đồng càng như là một cái đồ vật trong phòng cần chuẩn bị, này thì bày đó, không nghĩ tới muốn lấy dùng.

Nhưng ở sau khi Diệp Kiều tới, tất cả đều là tươi sống, nên dùng tự nhiên phải dùng.

Hiện tại Diệp Kiều nhắc tới, Kỳ Vân nghĩ nghĩ, nói: “Quay đầu lại đổi một cái gương đồng tốt hơn một chút, chỉ là lại tốt cũng sẽ không đặc biệt rõ ràng. Nhưng mà lúc trước nghe người thương đội nói qua, Tây Vực có một loại gương, rõ ràng hơn gương đồng rất nhiều.”

Diệp Kiều nghe được cái danh từ mới mẻ: “Thương đội là cái gì?”

Kỳ Vân giải thích nói: “Là thương nhân làm buôn bán với Tây Vực, bọn họ tụ tập kết ở bên nhau tạo thành thương đội, mang đồ vật của chúng ta ra ngoài, mua đồ vật bên ngoài trở về, kiếm giá chênh lệch ở trung gian, trước nay đều là thu lợi nhiều, nhưng mà nguy hiểm cũng không ít.”

Diệp Kiều dốt đặc cán mai đối với chuyện trên thương trường, có tiền kiếm đương nhiên vui vẻ, chỉ là có nguy hiểm tóm lại là không tốt: “Có nguy hiểm, tướng công không cần đi.”

“Chỉ là nhờ bọn họ đi mua chút đồ vật, không chỉ là gương của nàng, còn có một ít bài trí bên trong tiệm rượu cũng phải tìm bọn họ mang đến.” Kỳ Vân cũng không nói tỉ mỉ, chỉ là làm Diệp Kiều an tâm.

Chỉ là ở trong lòng nam nhân, thương đội là chuyện sớm hay muộn, thậm chí hắn đã chuẩn bị về sau có tiền vốn, tự mình xây dựng một cái.

Trừ cái này ra, rất nhiều chuyện hắn đều sẽ lục tục làm lên.

Chỉ là một cái tiệm rượu rực rỡ cũng không thể làm Kỳ gia được đến bao nhiêu che chở.

Kỳ Minh có thể thi đậu công danh tự nhiên là tốt, chỉ là việc khoa cử khảo thí này ai đều nói không chừng, có thể trúng hay không không trừ bỏ xem năng lực còn muốn xem ý trời, thậm chí tới thời điểm cuối cùng còn muốn xem sự yêu thích của Hoàng Thượng, thật sự là khó đoán.

Kỳ Vân sẽ vì tương lai Kỳ Minh cho hắn trợ giúp, nhưng mà chuyện khác vẫn là phải dựa vào chính mình.

Hiện giờ thương nhân đã không còn chịu kỳ thị, thậm chí rất nhiều thời điểm còn có thể được một ít ưu đãi, nhưng Kỳ Vân rất rõ ràng, muốn lấy được chỗ tốt từ trên con đường thương nhân này, chỉ có mấy cái cửa hàng nhỏ là không được.

Chuyện hắn phải làm còn rất nhiều, đi bước một tới, tóm lại là phải cho mình và Kiều Nương một cái che chở mới tốt.

Nắm thật chặt tay Diệp Kiều, Kỳ Vân nhẹ giọng nói: “Ta vẽ mày cho nàng nhé.”

Diệp Kiều cười gật đầu: “Được.”

Ngẩng đầu nhìn Kỳ Vân, Diệp Kiều nhìn người này chuyên chú cầm thanh mực vẽ mày cho mình, càng nhìn càng cảm thấy Kỳ Vân đẹp.

Diệp Kiều nỗ lực hồi ức từ gần đây mình học được.

Hình dáng rõ ràng, hai mắt tỏa sáng, tóm lại là đẹp.

Nữ nhân có thể cảm giác được xúc cảm bị thanh mực tinh tế quét ở trên mày, chờ đến hai bên đều vẽ tốt, Diệp Kiều nhẹ giọng hỏi: “Xong rồi?”

Kỳ Vân nghiêm trang cầm lấy khăn ướt ở một bên, xoa xoa lông mày nàng: “Còn chưa xong, chờ một chút.”

Đồng thời, nam nhân thở dài ở trong lòng, đều nói phu thê cổ nhân cho rằng vẽ mày thân mật, chỉ là thật sự thao tác lên, khó khăn có thể cao hơn bôi phấn mặt nhiều.

Thông thường những nam nhân có thể vẽ mày đó, hơn phân nửa đều có một đôi tay không run khéo léo, mới có thể vẽ lông mày thành đối xứng.

Cũng may hôm nay vận khí Kỳ Vân không tồi, lặp lại hai lần đã vẽ tốt, tuy rằng không nói cực dễ nhìn, nhưng hắn vẽ nhạt, ngược lại cũng coi như không có trở ngại.

Hắn lại một lần cảm khái, có nương tử đẹp chính là phúc khí, đáy tốt không sợ lăn lộn.

Chỉ là trên mặt Kỳ Vân lại là phong đạm vân khinh, giống như chỉ là làm việc nhỏ, chính là chờ sau khi Diệp Kiều vui vẻ ra cửa, Kỳ Vân lại một lần nữa phủ thêm áo khoác, lấy lò sưởi tay, đi ra cửa đi sân Liễu thị.

Như thế nào cũng phải tìm Liễu thị muốn người biết trang điểm tới dạy Kiều Nương, mặc kệ là Kiều Nương học xong vẫn là mình học xong đều tốt.

Rốt cuộc, Kỳ Nhị Lang thật sự là không cách nào bảo đảm sau này mình còn có thể may mắn vẽ đối xứng……

Diệp Kiều lại là ngồi trên xe bò, bồi nàng chính là Đổng thị và Lưu bà tử.

Liễu thị đặc biệt phái Lưu bà tử đi theo, nàng cảm thấy tính tình Diệp Kiều mềm, lần đầu ra cửa nếu là tất cả không có việc gì còn tốt, nhưng nếu đụng tới chút chuyện phiền toái, tức phụ mềm mại ngoan ngoãn nhà mình này cùng dễ dàng bị người hù dọa, làm Lưu bà tử đi theo cũng là để bảo vệ.

Diệp Kiều và Lưu bà tử cũng quen thuộc, lúc trước hồi môn chính là bà đi theo, lúc này vẫn là bà, mới vừa vừa lên xe Diệp Kiều đã phân điểm tâm mang theo cho các nàng.

Lưu bà tử nhìn kỹ xem, nhìn ra đây là mấy khối Dụ Phấn đoàn, là dùng khoai sọ phơi khô mài thành bột rồi thêm bột mì nặn thành vỏ, bên trong dùng thịt gà làm nhân, nói là điểm tâm, kỳ thật càng như là món chính.

Trong nhà biết làm cái này không nhiều lắm, bên ngoài cũng không dễ mua, chỉ có đầu bếp của mấy cái tửu lầu trong thị trấn mới có tay nghề này.

Thoạt nhìn lúc trước truyền lưu lời nói tiệm rượu của nhị thiếu gia hạ sinh ý với tửu lầu là sự thật =.

Lưu bà tử vẫn luôn đi theo Liễu thị, nhiều ít cũng biết một ít chuyện trong nhà, chẳng sợ đoán được cũng chỉ sẽ vui mừng vì nhị thiếu gia nhà mình.

Vẫn luôn nghe Liễu thị trong lén lút nhắc mãi, nói Diệp Kiều là người có phúc khí, không chỉ có phúc khí của mình, còn có thể phân phúc khí cho Kỳ Vân.

Lưu bà tử mê tín, tự nhiên đối đãi với Diệp Kiều càng thêm cung kính.

Đổng thị thì khác, nàng nhìn không ra cái này có cái gì khác biệt, chỉ là cảm thấy hương vị tốt, lại nhớ đợi chút muốn nói với Diệp Kiều những phương pháp chăm sóc hoa dược liệu đó, làm cho nàng có chút thất thần.

Nhưng mà Diệp Kiều lại không có đặt lực chú ý ở trên người bất luận người nào các nàng, chỉ lo từng ngụm ăn vào Dụ Phấn đoàn, sờ sờ bụng, vẻ mặt thỏa mãn.

Khoảng cách từ Kỳ gia đi thị trấn không tính gần, cũng may trên đường đều là đường lớn, bằng phẳng trống trải, xe bò đi cũng nhanh.

Chờ ăn xong không lâu, đã tới nơi rồi.

Diệp Kiều vén mành lên nhìn ra bên ngoài, cảm giác đường phố nơi này phồn hoa hơn nhiều, hai bên còn có chút người bán hàng rong, cửa hàng cũng mở rất nhiều, mà tiệm rượu Kỳ gia thì mở ở đầu phố cách đó không xa.

Đổng thị ở một bên kéo Diệp Kiều nói: “Đây là đoạn đường tốt, đặt mua đất sợ rằng không dễ dàng, sinh ý tất nhiên là rực rỡ.”

Lời này có một nửa là nịnh hót, một nửa lại là thiệt tình.

Hiện giờ đã sớm không phải “Rượu thơm không sợ hẻm sâu”, triều đình cổ vũ thương nghiệp phát triển, các loại cửa hàng càng mở càng nhiều, có thứ tốt trừ bỏ muốn thét to, chính là muốn đoạn đường tốt.

Đổng thị và tướng công hắn kinh doanh hiệu thuốc Kỳ gia, tuy nói đoạn đường cũng không tồi, nhưng xa không có phồn hoa bằng nơi này.

Có chút hâm mộ nhìn, trong lòng Đổng thị tính toán nên làm tướng công nhà mình đi chỗ chủ nhân, không thể chỉ nhìn người khác ăn thịt mình ăn canh.

Tống quản sự mặt đầy ý cười đứng ở cửa, chờ giờ lành, nhìn thấy xe Kỳ gia tới vội vàng đi đón: “Nhị thiếu nãi nãi chậm một chút.” Rồi sau đó quay đầu nói với tiểu nhị: “Nhanh đi dọn cái ghế tới, đỡ nhị thiếu nãi nãi xuống xe.”

Diệp Kiều vén mành ra tới, cũng không có làm người đỡ, tự mình dẫm lên ghế xuống xe, giương mắt nhìn nhìn Tống quản sự, cười nói: “Tống quản sự, tướng công để cho ta tới nhìn một cái, không chậm trễ chuyện của ông chứ?”

Mà ở thời điểm Diệp Kiều xuống, trong lòng Tống quản sự có chút kinh ngạc, đây vẫn là lần đầu ông nhìn thấy Diệp Kiều dùng phấn trang điểm, không nghĩ tới sẽ tư dung xuất chúng như vậy.

Kỳ Vân luôn là nhìn thấy Diệp Kiều, tự nhiên không phát giác ra Diệp Kiều khác biệt, chỉ là Tống quản sự cũng không thường thấy nàng, đột nhiên vừa thấy lập tức cảm thấy biến hóa rất lớn.

Trừ bỏ khí sắc, còn có khí chất, nhìn không ra một chút nghèo khổ lúc trước, ngược lại như là kiều nương tử ngâm trong vại mật lớn lên.

Nhưng Tống quản sự không nhìn nhiều lắm, thực mau đã chuyển dời tầm mắt, trên mặt cười nói: “Không chậm trễ không chậm trễ, hôm nay khí sắc nhị thiếu nãi nãi cũng thật tốt, mau tới bên trong ngồi.” Đang nói, Đổng thị và Lưu bà tử cũng đi theo xuống, Tống quản sự cười tiếp đón tiểu nhị: “Mang vài vị khách quý đi lầu hai, chuẩn bị trà ngon.”

Nhưng mà ngảy ở khi Diệp Kiều đi bên cửa sổ lầu hai ngồi xuống, lập tức từ cửa sổ nhìn thấy có bốn năm người đi bên này, nhìn qua có chút hùng hổ.

Diệp Kiều có chút tò mò: “Kia cũng là tới xem náo nhiệt sao?”

Đổng thị nhìn thoáng qua, giữa mày hơi nhíu: “Không giống xem náo nhiệt, ngược lại như là du côn không có việc gì tới gây chuyện.”

Thực mau, lời Đổng thị nói được xác minh, những người đó đứng ở trước cửa hàng, dẫn đầu rống to một tiếng: “Tôn chưởng quầy chúng ta nói, cửa hàng này của các ngươi gây trở ngại phong thuỷ tiền trang Tôn gia, nếu muốn mở, trước lấy tiền ra!”

Lời này vừa nói ra, Đổng thị thấp giọng nói: “Quả nhiên là không có việc gì tới gây chuyện, nhà ai trước khi gây chuyện lại tự báo gia môn?”

Nếu không phải ngu ngốc, chính là mang ý xấu muốn đổ tội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.