Phúc Vận Kiều Nương

Chương 22: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: kaylee

Phong thuỷ là cái gì, Diệp Kiều không hiểu, chỉ là nàng nhìn ra được, những người này không chuẩn bị để tiệm rượu Kỳ gia thuận thuận lợi lợi khai trương.

Bọn họ tới tuy rằng không nhiều người lắm, nhìn cũng không cầm hung khí gì, chỉ là dáng vẻ vô lại kia nói rõ chính là tới phá đám.

Lúc này Tống quản sự vốn tính toán đi vào dặn dò một tiếng, thừa dịp giờ lành chưa tới, tìm cơ hội lấy lòng thiếu nãi nãi chủ nhân một chút trước, ai biết bên ngoài vậy mà lại náo loạn lên như vậy, buộc ông ở bên ngoài không thể rời đi.

Mày nhăn lại, trong mắt Đổng thị hiện lên một chút chán ghét, thấp giọng nói: “Kiều Nương, những người này sợ rằng không thể dùng tiền tống cổ.”

Bình thường chuyện vui cửa hàng khai trương như vậy, thường thường đều sẽ đưa tới một ít người nhàn tản.

Khất cái sẽ cầm gậy gộc lại đây xướng cát tường ca đòi tiền mừng, du côn sẽ tìm cớ lại đây tìm việc lấy chút bạc.

Thương gia bình thường chính là lấy chút bạc tống cổ bọn họ, hao tiền miễn tai, chỉ là loại vừa mở đầu đã tự báo gia môn này hơn phân nửa không thể dễ dàng bỏ qua.

Báo quan, thì bởi vì là việc nhỏ, nhóm sai dịch phần lớn sẽ không coi là chuyện gì.

Mặc kệ, thì nhiễu giờ lành là việc nhỏ, nếu hỏng thanh danh thì phiền toái.

Diệp Kiều chớp chớp mắt, tiểu nhân sâm mới vừa thành nhân không lâu, đối với những việc này không hiểu nhiều lắm, nhưng ở trong thế giới của nàng thiện ác rõ ràng.

Tướng công chính là người tốt, thì những người này chính là người xấu, ngay cả yêu tinh đều không thích người xấu.

Trên mặt tự nhiên có cùng chung kẻ địch, Diệp Kiều đi theo Đổng thị nói câu: “Những người này sự thật hư.”

Đổng thị theo đó gật đầu, chỉ là trên mặt có chút lo lắng, sợ Tống quản sự xử trí không tốt sẽ nháo ra chuyện gì đó.

Mà ở khi hai người vừa dứt lời, Diệp Kiều đã nhìn thấy dưới lầu Tống quản sự đi lên đón.

Trên mặt Tống quản sự mang theo tươi cười, ông tuổi tác lớn, tuy rằng làm người khôn khéo, lại lớn lên một khuôn mặt hòa khí hiền từ, lúc này cười rộ lên thì càng thêm từ ái chút: “Vài vị, hòa khí sinh tài, tiểu điếm đây còn chưa khai trương đâu, cũng may rượu ngon không ít, nếu các vị có việc không bằng đi vào nói như thế nào?”

Một phen lời nói, nói đến giọt nước không lọt, cố tình im bặt không nhắc tới chưởng quầy Tôn gia gì đó, Tống quản sự dường như không nghe thấy.

Vài người này tự nhiên không vui, nếu đi vào nói còn gây chuyện như thế nào?

Nếu không gây chuyện, người phái bọn họ tới lại như thế nào cho bọn hắn tiền thưởng.

Này vốn chính là việc, đám du côn này làm như cưỡi xe đi đường quen, đương nhiên cũng không chuẩn bị cho Tống quản sự cái mặt mũi này.

Kẻ dẫn đầu mấy người này lại muốn nói gì đó, lại nhìn thấy Tống quản sự đã cười tủm tỉm tiếp đón tiểu nhị lại đây, căn bản chưa cho bọn họ cơ hội phản ứng, hai tiểu nhị đã kẹp lấy một người bọn họ.

Bên ngoài nhìn như đón bọn họ đi vào, chỉ là ngầm, một người che miệng một người véo tay, sạch sẽ lưu loát kéo đi vào.

Bởi vì hiện tại chưa tới giờ lành, lại là lúc ăn cơm, bá tánh vây xem cũng không nhiều, đứng ở trên đường cũng chỉ thấy được bóng dáng, trừ bỏ mở đầu nghe được tiếng kêu gì đó thì sau đấy đều thấy không rõ, tự nhiên cũng không biết rốt cuộc mấy du côn này là tự mình vui vẻ đi vào hay là bị kéo đi vào.

Nhưng mà Diệp Kiều ở lầu hai lại là nhìn rành mạch, trong mắt có chút kinh ngạc.

Đổng thị càng là “Ơ” một tiếng, trong miệng nói: “Trước kia chỉ cảm thấy Tống quản sự làm người hiền lành khôn khéo, không nghĩ tới hiện tại xuống tay cũng quyết đoán như vậy.”

Đặc biệt là mấy tiểu nhị này nhìn chính là người biết võ, động tác thành thạo lưu loát, một chút sai lầm đều tìm không thấy, như là sớm có chuẩn bị.

Mà ở sau khi bọn họ đưa mấy kẻ gây chuyện này tiến vào, thì không có khách khí như ở bên ngoài.

Tuy nói không đánh không mắng, chính là dùng dây thừng trói lại cả đám, trói thực chặt, tư vị kia nghĩ đến cũng sẽ không dễ chịu.

Diệp Kiều nhìn mới mẻ, đứng dậy đi xuống lâu, Đổng thị và Lưu bà tử cũng vội vàng đuổi kịp.

Tống quản sự chỉ lạnh mặt nói với kẻ dẫn đầu kia: “Nói, tên là gì.”

Người nọ không nói, Tống quản sự giơ tay chính là một cái tát.

‘Bốp’ một tiếng, đánh vừa nặng vừa tàn nhẫn, gần như là trong khoảnh khắc khiến cho người nọ sưng lên nửa khuôn mặt, cố tình Tống quản sự mặt không đổi sắc, Diệp Kiều đặc biệt muốn khen Tống quản sự một câu càng già càng dẻo dai.

Nghĩ đến đây, tiểu nhân sâm khen mình một câu, lại dùng tới một thành ngữ rồi.

Kẻ dẫn đầu nhìn ra lão đông tây quản sự này là một nhân vật tàn nhẫn, thấy Tống quản sự giơ tay muốn đánh mặt bên kia của hắn, nơi nào còn dám chống, lập tức gào nói: “Vương Ngũ, ta tên Vương Ngũ!”

Tống quản sự gật gật đầu, buông tay xuống, chậm rì rì hỏi: “Ai phái ngươi tới?”

Vương Ngũ ô nông một tiếng, nói: “Tôn chưởng quầy.”

Tống quản sự vừa nghe, lại là một cái tát, đánh đối xứng cho hắn.

Chính là Vương Ngũ ăn cái đánh này cũng chống chết không nói, Tống quản sự chau mày.

Lúc này, Tống quản sự nhìn thấy Diệp Kiều đi xuống, vội vàng thu hồi dáng vẻ tàn nhẫn vừa rồi, thay gương mặt tươi cười bình thường: “Nhị thiếu nãi nãi, ngài đi lên nghỉ ngơi, chuyện nơi này giao cho ta là được.”

Diệp Kiều nhìn nhìn, hỏi: “Bắt bọn họ tiến vào làm cái gì?”

Tống quản sự trả lời: “Đây là nhị thiếu gia phân phó, hắn nói hôm nay khả năng có người tới gây chuyện, khiến cho người cửa hàng đều chuẩn bị, nếu xảy ra chuyện gì thì bắt vào trước, mọi chuyện đều không thể chậm trễ cửa hàng khai trương.”

Diệp Kiều nghe được là Kỳ Vân phân phó, thì không hề hỏi, mà là chuyển đôi mắt nhìn về phía mấy người gây chuyện kia, Tống quản sự cũng đi theo nhìn qua.

Tuy rằng đã trói lại, nhưng mà tùy ý bọn họ chống đối giả ngu cũng không phải chuyện tốt.

Tống quản sự nhíu mày, kỳ thật đánh mấy bàn tay thì đánh, sau khi tiêu sưng cũng không có dấu vết, nhưng mà lại không thể thật sự đánh hỏng bọn họ, nếu không hơn phân nửa phải bị ăn vạ.

Hiện tại đi tìm Kỳ Vân hỏi chủ ý thì thời gian không kịp, Kỳ Vân nói toàn quyền cho ông xử lý, Tống quản sự lại có chút không có chương trình, theo bản năng nói với thiếu nãi nãi chủ nhân Diệp Kiều: “Nhị thiếu nãi nãi, người nhìn một cái chuyện này……”

Diệp Kiều chưa từng trải qua loại trận trượng này, những người này là người xấu, nhưng bình thường con người xử lý người xấu như thế nào Diệp Kiều không biết, trong lúc nhất thời nàng cũng không biết làm sao bây giờ, đôi mắt lập tức nhìn về phía Lưu bà tử và Đổng thị.

Tuy rằng Lưu bà tử tuổi tác lớn, chỉ là rốt cuộc vẫn luôn đợi ở bên trong hậu trạch, lại là hầu hạ người, nên tự nhiên không có chủ ý đối với những việc này.

Ngược lại là Đổng thị, nàng vốn là tính tình lanh lẹ, lời nói ra cũng vô cùng trực tiếp: “Không nói Kỳ gia sẽ không sợ mấy du côn các ngươi, chỉ cần là các ngươi lại đây gây chuyện, cho dù là hiện tại đánh gãy chân ném đi trong nha môn cũng sẽ không có người nghe các ngươi kêu oan!”

Tống quản sự cười trong lòng, nghĩ nha đầu nhà Đổng Đại này vẫn là trẻ tuổi, người này chỗ nào nói đánh gãy chân là có thể đánh gãy chân?

Nhưng tiểu nhân sâm đối với những chuyện này không có khái


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.