Quân Đoàn Dị Năng

Chương 29: 29: Đoạn Băng Bị Cắt






Trong phòng máy tối thui, năm người đứng giữa một đống máy móc và màn hình chăm chú nhìn lên màn hình chính.

Phía trên màn hình đang tua đi tua lại cảnh tượng trước cổng bảo tàng và buổi chiều mà Aoi mất tích.

Minh Ngọc đột ngột nhấn dừng hình ảnh và quay sang nói với những người còn lại.
"Mọi người đã xem đoạn băng này rất nhiều lần, nhưng mà có nhận ra điều gì lạ không?"
Trừ Ngọc Minh và Tú Hiền, hai người kia lắc đầu tỏ vẻ không biết.

Minh Ngọc dường như đoán trước được kết quả, thở dài tua lại một lần nữa nhưng chậm hơn.

Không đợi Minh Ngọc lên tiếng, Tú Hiền đã tự bấm nút dừng rồi nói.
"Thực ra đoạn băng này đã bị cắt mất một đoạn rồi.

Một đoạn rất nhỏ.

Cho nên nếu cứ tua đi tua lại như vậy cũng không thấy được gì cả."
Minh Ngọc gật gù tán thưởng.
"Đúng là não to có khác.

Được rồi, nãy giờ mọi người xem đoạn băng bị cắt này chính là đoạn băng gốc.

Sở dĩ nói là đoạn băng gốc là vì nó đích xác là được trích xuất trực tiếp từ CCTV, chưa hề qua phần mềm chỉnh sửa."
"Tôi hơi lú rồi đấy." Jiro nhíu mày nói.

"Lúc thì bảo là đã bị cắt, lúc lại bảo là băng gốc là sao?"
"Là vì..." Tú Hiền kéo ghế ngồi xuống ung dung nói.

"...đoạn băng bị cắt trực tiếp ngay thời điểm nó ghi hình."
Trợ lý Danh và Jiro nghệch mặt ra nhìn Tú Hiền.

Ngọc Minh ở một bên lên tiếng cảm khái.

"Khó hiểu lắm đúng không? Hai người đừng ngại, lúc đầu em mới nghe Ngọc nó nói em cũng không hiểu gì đâu."
Minh Ngọc nghe anh trai nói vậy thì ném một cái liếc mắt khinh bỉ.

"Anh không hiểu vì anh là đồ ngốc nghếch suốt ngày chỉ thích làm wibu."
"Wibu có gì xấu đâu chớ!!!" Ngọc Minh phản ứng lại.
"E hèm.

Vậy anh có thể giải thích rõ hơn được không Hiền?" Trợ lý Danh khẽ ho kéo chủ đề trở lại đoạn camera.
Tú Hiền lắc đầu bó tay hai đứa nhóc, sau đó giảng giải một chút vấn đề của đoạn băng.
"Đầu tiên mọi người để ý chỗ này, dòng người đáng lẽ di chuyển liên tục, nhưng mà chiếc xe bong bóng này lại có vẻ sai sai.

Trước đoạn này bong bóng trên xe có ba quả bóng xanh và năm quả bóng đỏ, còn lại là bóng vàng, tổng cộng mười hai quả bóng.

Nhưng vào lúc đi ngang qua Lê Tam Lý Tứ, chỉ còn tám quả bóng xanh đỏ.

Trong suốt quá trình không hề ghi nhận việc bóng vàng bị bay mất hay bị nổ.

Chứng tỏ đã có một đoạn băng rất ngắn bị mất đi.

Bởi vì mọi người chỉ tập trung vào công chúa, nên không ai nhận ra số lượng bong bóng sai lệch cả."
"Quả thật là vậy." Jiro sờ cằm, lẩm bẩm nói.

"Rất có thể đoạn cắt đấy là mấu chốt của câu chuyện."
"Đúng vậy." Minh Ngọc gật đầu nói.

"Bọn chúng có một kẻ có lẽ cũng mang dị năng công nghệ, cho nên việc trực tiếp can thiệp vào CCTV và cắt đi đoạn đấy mà không cần trích xuất can thiệp bằng phần mềm."
"Nếu đã như vậy chúng ta có thể khôi phục lại không?" Jiro hỏi.
"Rất tiếc là với phương pháp thông thường thì không thể." Minh Ngọc lắc đầu nói.
Nhìn mọi người sắc mặt trở nên nghiêm trọng, Minh Ngọc cười ha ha nói tiếp.
"Nhưng mà em thì có thể."
Minh Ngọc mở một đoạn băng khác rồi giới thiệu.
"Đây là đoạn băng đầy đủ mà em đã khôi phục trước đó."

Jiro mừng rỡ nói lớn.
"Thật sao? Mau mở lên xem đoạn bị cắt có gì?"
Minh Ngọc gật đầu nhấn play.

Đoạn băng bắt đầu hiển thị lên màn hình, vẫn là dòng người đấy, vẫn là xe bong bóng nhưng mà không có bốn quả bóng vàng.

Thay vào đó là bốn người đàn ông đeo khẩu trang mặc hoodie đội mũ màu vàng đi rất sát xe bong bóng.

Vào lúc dòng người tràn qua công chúa và Lê Tam Lý Tứ, xe bóng bóng áp sát nhất, bốn người kia cũng di chuyển về phía công chúa bằng tốc độ rất nhanh rồi cũng bằng tốc độ ấy cởi mũ vàng xuống di chuyển khỏi hiện trường.

Thậm chí còn không nhìn thấy bọn họ làm thế nào mang công chúa đi, chỉ biết bọn họ chính là hung thủ bắt cóc công chúa.
Bên ngoài mọi người trầm mặc nhìn màn hình, bên trong màn hình Lê Tam Lý Tứ vẫn hồn nhiên che chắn phía trước mà không phát hiện phía sau đã không còn ai để bảo vệ.
"Đơn giản vậy thôi hả?" Jiro ngẩn người vô thức nói.
"Đúng, chỉ đơn giản như vậy." Ngọc Minh cũng không cười đùa mà nghiêm chỉnh nói.

Chính bản thân nhóc cũng cảm thấy hai tên kia quá ngu ngốc cho nên mới để mất công chúa một cách lãng xẹt như vậy.
"Đơn giản như vậy??" Jiro lặp lại lần nữa, giọng nói hơi run rẩy kềm nén.
"Tuy là hơi khó tin.

Nhưng mà quả thật đơn giản đến bất ngờ." Tú Hiền lấy trong túi ra một que kẹo mút, tháo vỏ ngoài đưa lên miệng.

Anh vốn muốn hút thuốc, nhưng chợt nhớ bản thân đang cai thuốc.
Jiro rất muốn bùng nổ, nhưng cuối cùng anh cũng dằn lòng lại được.

Chuyện quan trọng bây giờ là cứu được công chúa, còn tính sổ hai kẻ ngốc kia sau đó mới tính.

Nhưng có một điều anh vẫn thắc mắc.
"Tổng bộ của các anh cũng nhận được đoạn băng này, tại sao bọn họ cũng không điều tra ra?"
"Anh nghĩ bọn họ toàn một đám đầu đất bỏ đi?" Tú Hiền khẽ cười nói.


"Không phải bọn họ điều tra không tra mấu chốt này.

Mà vấn đề ở khả năng can thiệp của đối phương khá cao cấp.

Nếu không có một người mang đẳng cấp như nhóc tỳ này thì chúng ta cũng kẹt lại, biết là bị cắt mất cũng khôi phục không được.

Rất vừa vặn, bọn họ thực sự không có."
"Em không phải nhóc tỳ." Minh Ngọc bất mãn nói.
"Bây giờ đã biết được công chúa bị bắt thế nào, chúng ta làm sao dò ra vị trí của công chúa đây?" Trợ lý Danh nhanh chóng ngắt lời Minh Ngọc.
Minh Ngọc quay lại với bàn phím và chuột, một loạt tiếng lách cách vang lên.

Một phút sau, trên màn hình hiện lên một bản đồ với đầy những ghi chú chi chít.
"Em đã theo dấu bốn người kia, nhưng mà cái tên đáng ghét kia quá cao tay.

Rất nhiều lần hắn chặn mất manh mối.

Đại khái là khoanh vùng được một vài địa điểm chúng đã xuất hiện.

Nhưng mà chưa có chân chính tìm tới hang ổ." Minh Ngọc sầu não nói.

Lần đầu tiên cô nhóc gặp được một người có cùng khả năng với cô nhưng mạnh mẽ hơn nhiều lắm.
Tú Hiền chăm chú nhìn những địa điểm trên màn hình, trong đầu cấp tốc suy diễn ra rất nhiều khả năng.

Trợ lý Danh ra hiệu cho những người còn lại ra ngoài để Tú Hiền yên tĩnh phát huy khả năng.

Ngay cả Minh Ngọc cũng rời đi.
Thời gian cứ thế trôi qua.

Sáng hôm sau khi trợ lý Danh mơ màng tỉnh lại từ giấc ngủ thì Đặng Lâm gọi tới.

Anh hỏi tình hình điều tra.
"Thế nào rồi? Thằng Hiền có tra được gì chưa?"
"Nhờ Ngọc phục hồi đoạn băng bị can thiệp kia, giờ anh Hiền đang ở trong phòng máy, có lẽ là đang suy nghĩ." Trợ lý Danh ra khỏi phòng thoáng nhìn cửa phòng máy đóng im ỉm.

Trên sofa Jiro đang gà gật ngủ.


Tối hôm qua trợ lý Danh khuyên anh ta vào phòng dành cho khách ngủ nhưng anh ta từ chối và ở lại sofa, dù vậy có lẽ anh ta cũng không ngủ được mấy.
Đặng Lâm nghe xong thì không nói gì nữa, chỉ dặn dò hỗ trợ hết mức trong chuyện này, nhanh chóng tìm ra công chúa.

Trợ lý Danh nhận lệnh, chưa kịp tắt máy đã nghe bên kia Đào Hạnh đang mắng Đặng Lâm không nghe lời.

Mà ngạc nhiên hơn là Đặng Lâm cũng không đáp trả ngay lập tức, chỉ yên lặng thở dài rồi gác máy.
Trợ lý Danh, "..." Sếp tôi cũng có ngày bị mắng mà không dám đáp trả.
Đúng lúc này Mark từ bên ngoài mở cửa vào.

Nhìn thấy trợ lý Danh vẫn mặc quần áo ngủ xộc xệch đứng giữa phòng khách, trên sofa là một người đàn ông đang nằm ngủ, Mark bật thốt lên.
"Hoàng Danh, đêm qua mở tiệc mà không gọi tôi đấy à?"
Trợ lý Danh liếc mắt nhìn Mark, thở dài nói.
"Giờ phút nào mà còn tiệc tùng.

Không phải anh phải bảo vệ phu nhân à? Sao lại trở về đây?"
"Phu nhân muốn tôi trở về trợ giúp vị khách nước J cứu công chúa.

Nhưng mà tôi đến chỗ anh ta người ta nói anh ta đi ra ngoài vẫn chưa trở lại nên tôi về đây xem tình hình điều tra của mấy nhóc kia thế nào." Mark cởi giày, lôi một đôi dép ở nhà xỏ vào.
"À, nếu anh nói người đó, thì anh ta đang nằm đây." Trợ lý Danh chỉ vào Jiro vừa mắt nhắm mắt mở tỉnh dậy.
"À..." Mark hơi ngạc nhiên.

"Thì ra là đã đến đây trước rồi.

Sao không ai nói tôi biết hết vậy?"
"Anh cũng đâu có nói là anh sẽ tham gia vụ này." Trợ lý Danh bước về phòng.

Khách cũng tỉnh dậy rồi, nếu anh ta cứ mắc đồ ngủ đi lại trước mặt người ta thì không phải phép cho lắm.
Jiro mới tỉnh dậy đang không hiểu gì thì thấy một anh chàng tóc nửa trắng nửa đen như nhân vật hoạt hình ngồi xuống trước mặt mình giơ tay giới thiệu bằng tiếng A.
"Xin chào, tôi là Mark.

Em rể của chủ nhà này."
Em rể? Jiro hơi ngạc nhiên trong lòng như không hỏi gì.

Jiro tiếng Anh không thông thạo, miễn cưỡng chỉ có thể giao tiếp đơn giản cũng đưa tay bắt theo lịch sự.
"Chào anh, tôi là Jiro Tamura.".