Quân Lâm Binh Vương

Chương 781: Thực lực giống như.... Nhân tài....




Nên biết một người xuất sắc như thế, trẻ tuổi như thế, tiền đồ không thể hạn lượng, đừng nói là giang hồ thế gia tầm thường, cho dù là Băng Tuyết Ngân Thành, Huyết Hồn sơn trang những nơi này cũng là tuyệt đối có một không hai, thậm chí phóng nhãn ra cả Huyền Huyền đại lục cũng chưa chắc có thể tìm được vài người, tin tưởng bất luận gia tộc gì có một nhân tài như vậy đều muốn coi như châu như bảo. Cũng giống như ba vị Đông Phương đại gia bảo vệ Quân đại thiếu gia vậy! 

- Thật sự ra cũng không phải tất cả đều là vì nguyên nhân này, nguyên nhân căn bản là ở chỗ phụ thân của hắn, phụ thân hắn chính là trong lúc say rượu đã cường bạo một thị nữ sau đó phong lưu kết tinh ra hắn, cho nên hắn mặc dù chính là trưởng tử, nhưng mà Bách Lý gia tộc thủy chung không có thừa nhận địa vị của hắn, trong gia tộc càng chèn ép, đến nay hắn đối với huyết mạch của mình càng thêm xa cách, mặc dù hắn có thiên phú, tu vi cực cao. Bị chèn ép cũng rất thảm, giống như phụ tử nhà hắn tình cảnh xấu hổ bực này, trong thế gia thân phận của hắn cơ hồ chẳng khác gì nô bộc, thậm chí còn còn không được sủng ái như một nha hoàn. Cho nên hắn mang tâm trả thù rất mãnh liệt, đặc biệt khi huyền công của hắn thành công tấn thăng đến Ngọc Huyền cảnh giới, gặp một sự kiện ngẫu nhiên, hắn làm ra một chuyện. 

Trên mặt có Đông Phương Vấn Tình hiện lên chút tiếc hận: 

- Thật ra việc này cũng không phải hắn chủ động tiến hành, quá trình cũng rất đơn giản, chính là hắn muốn quấy rối vài tên đích tôn thiếu gia của vợ cả, đều hung hăng giáo huấn bọn này! Hơn nữa ra tay rất tàn nhẫn. Đến lúc này khiến cho lửa giận bớt đi mới thôi, tuy nhiên tu vi huyền công của hắn còn hơn xa so với đám đệ tử từ nhỏ đã thường xuyên được ngoại lực thông tẩy kinh mạch, tu luyện tiến nhanh hơn, càng xuất sắc hơn, thế nhưng hắn ở Bách Lý thế gia lại chẳng có bất luận địa vị gì. 

- Qua chuyện này hắn không có bị đánh chết, xem như Bách Lý gia cũng đã nể huyết mạch thân tình lắm rồi. Thế nhưng hôm nay tới đây, hiển nhiên đám người Bách Lý thế gia cũng không bỏ qua hắn. Lần này hành trình tới Thiên Nam, không thể nghi ngờ là một cơ hội rất tốt để mượn đao giết người! 

- Thì ra là thế! 

Quân Khương Lâm thở một hơi thật dài. 

Hắn thì thào: 

- Bách Lý... Lạc Vân à... 

Ánh mắt chớp động, cũng không biết hắn đang suy nghĩ gì nữa. 

- Nhưng mà chúng ta xem ra hành động này chính là Bách Lý thế gia tự hủy đi căn cơ của mình! Chính như Khương Lâm ngươi phán đoán vậy, kẻ này thiên tư trác tuyệt, nhiều nhất chỉ kém ngươi một nửa thôi, tin tưởng chỉ cần có có ba, năm mươi năm thời gian, chỉ sợ sẽ có một vị chí tôn cường giả được sinh ra! 

- Phải biết rằng trong một gia đình thế gia, nhất là giang hồ thế gia, nếu như xuất hiện cường giả cấp chí tôn, chính là một bước lên trời, trong nháy mắt thân phận thế lực tăng vọt a! 

- Huyết Hồn sơn trang cùng Phong Tuyết ngân thành chính là như thế. Loại cơ hội này đối với bất luận một thế gia nào mà nói. Thường thường mấy trăm năm hơn mười thế hệ cũng khó xuất hiện một lần, mà Bách Lý thế gia lại bỏ qua cơ hội như vậy, thật sự khiến người khác tiếc hận. Nhưng lại khó hiểu ở chỗ, cũng không biết Bách Lý thế gia đến tột cùng là đầu óc quá ngắn hay là sợ một khi Bách Lý Lạc Vân có thành tựu sẽ quay lại trả thù bọn họ? Hoặc là trong đó còn có nguyên nhân khác? 

Đông Phương Vấn Tình lắc đầu ha ha cười nói: 

- Quả là thật đáng tiếc, thế nhưng dù sao cũng không có liên quan đến chúng ta. 

- Dù sao đó cũng là chuyện của nhà nguời ta, tiểu tử này là một đại cao thủ, đối với đại thế gia chúng ta mà nói mâu thuẫn giữa bọn họ chính là một chuyện tốt, mọi người đều thấy vui mừng. Dù sao khi có một vị anh hùng quật khởi đều phải giẫm trên vô số thi cốt của địch nhân, mỗi một vị cường giả khi trèo lên đỉnh cao đều phải ngâm mình trong bể máu! Mà cộng đồng chín đại thế gia chúng ta cho dù không phải tử thù địch nhân thế nhưng cũng là đối thủ cạnh tranh... 

Liền tại lúc này, người của các đại gia tộc cũng nhảy từ chỗ cao xuống, đám người đều hướng tới đại sảnh nghị sự mà qua, Đông Phương Vấn Tình nhìn về phía xa, nói: 

- Ta cùng Tam thúc của ngươi vào trước đây, nếu không Phong Tuyết ngân thành kia sẽ tới gây chuyện, có ta ở đây bọn họ tối thiểu không dám quá làm càn đâu. 

Hắn mỉm cười ào ào mà đi. Liền thấy hắn tới giúp đẩy xe lăn cho Quân Vô Ý tiến vào trong. 

Quân Khương Lâm nhìn Tam thúc ngồi trên xe lăn, đột nhiên nghĩ đến chân của Tam thúc đã rất tốt rồi, chẳng qua không biết khi nào mới có thể khiến hắn chính thức rời khỏi xe lăn đây? Khi nào thì mới có thể khiến cho Huyết Y đại tướng lại lần nữa ngạo nghễ đứng thẳng trước mặt người trong thiên hạ, biểu hiện ra ngạo khí của hắn? 

Mà hết thảy chuyện này lại đều quyết định bởi thực lực, thực lực tuyệt cường! 

Thực lực giống như.... Nhân tài.... 

Quân Khương Lâm nghĩ tới đây, đột nhiên bước dài mà đi. Hướng về phía Bách Lý Lạc Vân ở bên dưới. 

Mà lúc này đám người của Bách Lý thế gia cũng đã trở lại, ba người vừa đi vừa đàm tiếu trở lại trong trướng bồng, ngay cả nhìn cũng chưa từng liếc mắt nhìn Bách Lý Lạc Vân. Về phần đầu lĩnh Bách Lý Hùng Phong, hắn lại không thèm chớp mắt, vẻ mặt lạnh nhạt tiến vào trong phòng nghị sự. 

Con mắt đạm mạc của Bách Lý Lạc Vân quan sát tiếng động lớn cùng khói bụi trên bầu trời, trong lòng có phần khổ sáp cùng với vẻ tiếu ý, tràng diện rối bời như vậy mà nói, không biết mình còn có thể nhìn được mấy ngày nữa đây? Vạn thú phân thây có phải là kết cục duy nhất của mình? 

Đối với chuyện gia tộc phái mình ra lần này, trong lòng Bách Lý Lạc Vân cũng rất minh bạch. 

"Lạc Vân không chết, Bách Lý khó có thể bình an!" Đây cũng là lời của vị phụ thân của tên đại thiếu gia trong gia tộc hắn nói, chính là đương đại gia chủ Bách Lý thế gia nhận xét về mình. Mà chính mình từ khi mười tuổi đã đột phá cửu phẩm, sau đó một mực sống trong nỗi ám ảnh này! 

Có đôi khi suy nghĩ một chút lại cảm thấy việc này rất trào phúng, tại gia tộc khác, chỉ cần là hài tử có chút thiên phú, gia tộc đó sẽ toàn lực bồi dưỡng, mà với thiên phú của mình, bất luận kẻ nào cũng có thể nhìn ra được, nhưng vì sao lại bị Bách Lý thế gia đãi ngộ như vậy? 

Thậm chí lúc này đây, người nọ sợ mình có tư tâm, lại không tiếc uy hiếp tính mạng của cha mình để bản thân đi tới Thiên Nam tham chiến. Đây đều là vì cái gì? Mỗi lần hỏi phụ thân, phụ thân luôn né tránh, muốn nói lại thôi. Một câu có giá trị nhất, chính là một lần người nói ra: Lạc Vân, tâm trả thù của ngươi quá nặng, có một số việc ngươi không nên biết, chuyện đó cũng không phải là chuyện tốt. 

"Tâm trả thù quá nặng?" Ta sao lại nghĩ muốn gây chuyện, nếu không phải vì các ngươi ép buộc ta đến mức không thể nhịn được nữa thì sao có kết quả là ta muốn phản kháng? Kết quả như vậy, đều thật rõ ràng, chỉ cần là một nam nhân, đối mặt với chuyện như vậy, lại không nên phản kháng? Chẳng lẽ trong đó còn có chuyện khác mà ta không biết?