Quan Lộ Trầm Luân

Chương 325: Sự cám dỗ của băng và lửa




Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Lý Thiệu Mẫn vốn không phải là cái gì trinh tiết liệt nữ, mà trượng phu ở trên giường biểu hiện cũng không được tốt, tất nhiên là nhu cầu không được thỏa mãn. Chỉ có điều e ngại mình lớn nhỏ gì cũng là Chủ tịch thị trấn, không dám công khai làm loạn. Nhưng thật ra, tình nhân bên ngoài cũng có một hai người.

Tôn Phượng Tân lại càng không cần nói. Làm Phó bí thư Đảng ủy nhiều năm như vậy, chơi đùa với phụ nữ nhiều không kể xiết. Cho nên hai người có thể nói là xài lang hổ báo, ăn nhịp với nhau.

Trước ấn vai, sau ấn thắt lưng. Ấn nhẹ hai ba cái thì một nam một nữ đã lên đến giường. Không thể chờ kịp mà cởi hết quần áo, Bí thư Đảng ủy thị trấn và Chủ tịch thị trấn cùng thừa nhận đáp lại. Phối hợp chặt chẽ, nhằm điểm trung tâm mà đâm vào, sau đó cùng nhau hòa tấu bài ca. Lý Thiệu Mẫn hai mắt nhắm lại, trong miệng rên rỉ không ngớt. Người đàn ông này quả thật không khiến bà ta thất vọng. Mỗi một cái đều có thể chạm đúng ngứa chỗ của bà ta, thực tại khiến bà ta đón nhận không kịp.

Mà Tôn Phượng Tân dưới hiệu lực rượu thuốc cũng khiến y sinh lực uy vũ hùng hổ, thưởng thức người đàn bà đang khoái lạc dưới thân, tự nhiên cũng có phần cảm thấy sảng khoái.

Mắt thấy Lý Thiệu Mẫn hai mắt trắng dã, một cặp đùi trắng rõ to đang kẹp chặt trên phần mông gầy đét của Tôn Phượng Tân. Sắp đạt tới cực đỉnh mà Tôn Phượng Tân đầu vẫn đầy mồ hôi, cắn chặt răng, cố hết sức ra vào liên tiếp để chuẩn bị giao hàng. Đúng lúc này, bỗng nhiên một loạt tiếng đập cửa dồn dập truyền đến tai đôi nam nữ đang giao cấu này.

Tôn Phượng Tân không kìm nổi trong lòng hoảng hốt, vội vàng rút súng lại. Lý Thiệu Mẫn hiện đã lên tới điểm cao nhất trong nháy mắt bị té xuống hụt hẫng, một tấm thân đầy thịt khó chịu mà vặn vẹo, miệng cực kỳ thất vọng rên rỉ.

- Anh rể, anh rể..

Nghe ngoài cửa tiếng la quen thuộc, Tôn Phượng Tân không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nhưng sau đó lập tức nổi trận lôi đình, thầm mắng: "Cái đồ chó chết, sớm không gõ cửa trễ không gõ cửa, cố tình ở thời gian tao chuẩn bị bắn ra mà gõ, thiếu chút nữa dọa tao thành dương héo rồi".

Kéo chăn mền che lên Lý Thiệu Mẫn, y vội vàng mặc áo lót trong và quần sip, kéo mở cửa phòng ra, tức giận mà trách mắng:

- Kêu la cái gì, gọi hồn hả?

- Anh rể!

Lưu Ngũ Thành vừa thấy anh rể ăn mặc kiểu này, lập tức hiểu được chính mình đã quấy rầy nhã hứng của anh rể, vội vội vàng vàng giải thích:

- Anh rể, không ổn rồi. Bí thư Lương đuổi nữ nhân viên phục vụ em phái đến. Sau đó không nói một tiếng nào, trực tiếp mặc xong quần áo xuống lầu rồi! Xem ra, Bí thư Lương rất là tức giận!

Tôn Phượng Tân nghe xong trong lòng không khỏi giật thót một cái. Vốn nghĩ đã có rượu thuốc trợ hứng giúp vui, lại có mỹ nữ chủ động hầu hạ, cái tên Bí thư Lương kia khẳng định sẽ thuận nước đẩy thuyền, tận hưởng một đêm phong lưu. Nhưng mà hiện tại nghe xong hồi báo của cậu em vợ, gã lập tức ý thức được, e sợ chính mình đã lợn lành chữa thành lợn què.

Đừng xem thường vị bí thư Lương kia tuổi còn trẻ, định lực thực không phải tầm thường! Tôn Phượng Tân than thầm một tiếng, vội vàng nói:

- Đi, khẩn trương đi ra xem!

Tôn Phượng Tân quay vào phòng vô cùng lo lắng mà mặc quần áo vào. Mà nghe được rõ ràng nữ Chủ tịch thị trấn cũng bất chấp thân thể đang lộ liễu, vội vùng dậy mặc quần áo, đi theo Tôn Phượng Tân, Lưu Ngũ Thành cùng nhau đi xuống lầu.

Lưu Ngũ Thành liếc mắt nữ Chủ tịch thị trấn sắc xuân chưa phai một cái. Lòng thầm nghĩ không ngờ anh rể và mụ này này cũng có gian tình. Bình thường không để ý, nay nhìn kỹ thì mụ già họ Lý này hình như cũng có vài phần quyến rũ.

Nói về phần Lương Thần, dưới sự dẫn đường của nữ nhân viên phục vụ, đi đến một gian phòng thiết kế sang trọng ở lầu ba. Đang lúc chuẩn bị vào phòng tắm để tắm hạ hỏa sau đó đi ngủ, tự nhiên thấy nữ nhân viên phục vụ xinh đẹp kia nửa thẹn thùng nửa quyến rũ đang cởi bỏ quần áo trên người nũng nịu nói:

- Bí thư Lương, tôi giúp anh pha nước tắm nha!

Lương Thần giật mình một cái. Sau đó phản ứng lại, đây hẳn là tiết mục đặc biệt được mỏ than Hưng Long sắp đặt. Hơn nữa không chỉ có hắn, chỉ e là vài thành viên chính của tổ công tác đều được đãi ngộ như vậy! Thảo nào mà cho hắn uống rượu thuốc hùng phong gì đó, thì ra Tôn Phượng Tân đã âm thầm vạch ra toan tính này.

- Mặc quần áo vào!

Lương Thần ánh mắt lướt qua dáng người yểu điệu của nữ nhân viên phục vụ, vốn là tiểu huynh đệ đang hiên ngang đứng dậy sẵn sàng nhưng trên mặt hắn thanh sắc bất động không đổi, lấy một giọng điệu hơi có vẻ nghiêm khắc như ra lệnh nói.

- Bí thư Lương…!

Nữ nhân viên phục vụ trên mặt lộ ra vẻ đáng thương:

-Tôi là tự nguyện đến với ngài, có thể hầu hạ ngài một đêm là vinh hạnh lớn nhất đời này của tôi. Van xin ngài, đừng đuổi tôi đi!

Trời ơi, nghe xong đúng là cảm thấy lâng lâng. Chỉ có điều không biết những lời cầu xin này là do người khác dạy hay là cô gái này chính mình nghĩ ra? Lương Thần tuy rằng cảm thấy mình gần đây rất đào hoa nhưng đối với lời nói của nữ nhân viên phục vụ này, hắn rất là hoang mang, không dám nhận! Mặc kệ Tôn Phượng Tân và Lưu Ngũ Thành rốt cuộc là có dụng ý gì,phục vụ chu đáo đưa tới tận miệng thế này, hắn đã quyết định là vô phúc hưởng thụ rồi. Tuy rằng cầm giữ chút khó chịu, nhưng để quản nửa người dưới của chính mình không phạm sai lầm coi như không khó.

-Vậy cô cứ ở lai đi!

Lương Thần giọng điệu dịu xuống, cô gái này cũng nghe lời người ta sai khiến, hắn có tức giận cũng không cần xả trên người đối phương. Giơ tay cầm lấy áo khoác trên giá áo, trong ánh mắt kinh ngạc lo sợ không yên của nữ nhân viên phục vụ đi ra khỏi phòng. Nhà khách này hắn ở không ổn cho lắm, hay là trở về Giang Vân. Lộ trình gần hai tiếng, về đến nhà cũng không đến mười một giờ.

Vừa đi xuống lầu vừa gọi điện thoại cho Lan Kiếm. Khi hắn đi tới dưới lầu nhà khách, người tài xế bộ đội đặc chủng mẫn cán đang ngồi trên tay lái xe jeep. Lên xe, Lương Thần áy náy nói:

- Làm phiền chú Lan quá!

- Thời gian cũng còn sớm, chú là tài xế mà!

Lan Kiếm dùng lời lẽ ngắn gọn hàm xúc tỏ bày. Đây vốn là việc của tài xế như ông ta phải làm, không cần nói làm phiền hay không làm phiền.

Sau đó khởi động xe, lái chậm rãi chạy ra hướng cửa lớn nhà khách. Bí thư Đảng ủy và Chủ tịch thị trấn Long Môn Lý Thiệu Mẫn, Bí thư Đảng ủy mỏ than thịnh vượng Lưu Ngũ Thành thở hồng hộc chạy tới, trong miệng luôn miệng gọi:

- Bí thư Lương, bí thư Lương!

- Đồng chí Phượng Tân, sáu ngày phục vụ được an bài rất tốt, tôi thay mặt các đồng chí tổ công tác cảm ơn các đồng chí!

Lương Thần ra hiệu Lan Kiếm tạm thời dừng lại, sau đó mở cửa kính xe ra nói với Bí thư Đảng uỷ thị trấn đứng ở ngoài xe.

- Bí thư Lương, anh hãy nghe tôi nói, tôi thực là không có tư lợi gì. Tôi quả thật là muốn cho nhóm lãnh đạo nghỉ ngơi thả lỏng một chút!

Tôn Phượng Tân một đầu đầy mồ hôi lạnh. Y nếu không nghe ra lời nói dỗi của đối phương, vậy thì y đã uổng phí hơn bốn mươi tuổi đời rồi, nên vội vàng mà giải thích.

- Được rồi, đồng chí Phượng Tân. Thời gian cũng không còn sớm, ông và đồng chí Thiệu Mẫn hay là trở về nghỉ ngơi đi!

Dùng năng lực đặc biệt với gã Bí thư Đảng ủy thị trấn gầy còm, Lương Thần kinh ngạc mà phát hiện ra một chuyện bí mật, vì thế ánh mắt lướt qua trên mặt một nam một nữ, cười nói.

Tôn Phượng Tân và Lý Thiệu Mẫn trong lòng không khỏi đồng thời nhảy dựng lên, một câu nói "Ông và đồng chí Thiệu Mẫn hay là trở về nghỉ ngơi đi" lại khiến hai người tự nhiên thấy như có tật giật mình, dường như những việc làm vừa rồi ở trong phòng làm việc kia đều bị Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật trẻ tuổi này biết được.

- Bí thư Lương, tôi thừa nhận sai sót với anh, là tôi an bài không chu đáo, là…

Tôn Phượng Tân vội vàng cúi đầu nhận sai, đây cũng là nguyên tắc chốn quan trường. Mặc kệ có làm sai hay không làm sai, chỉ cần lãnh đạo không hài lòng, vậy chỉ cần nhận sai là không sai.

- Cứ để các đồng chí khác của tổ công tác nghỉ ngơi tha lỏng đi, tôi ở Giang Vân chờ bọn họ!

Lương Thần cắt ngang lời nói Tôn Phượng Tân, đóng lại cửa kính xe.

Mắt nhìn theo xe jeep chạy ra cửa lớn nhà khách, biến mất trong bóng đêm mờ mịt. Tôn Phượng Tân lau lớp mồ hôi lạnh trên đầu, trong quần cảm thấy một mảng lành lạnh. Vừa rồi đi ra vội vàng, quên làm sạch.

- Anh rể, anh xem bí thư Lương có thể đối địch với chúng ta không?

Bí thư Đảng ủy mỏ than Lưu Ngũ Thành bên cạnh lo lắng hỏi một câu.

- Không nghiêm trọng như vậy đâu!

Mặc dù trong lòng cũng rất không yên, nhưng ở mặt ngoài lại biểu hiện ra thần sắc thoải mái nói:

- Xuất phát điểm của chúng ta dù sao cũng là ý tốt. Tin tưởng rằng Bí thư Lương cũng sẽ hiểu cho tâm ý của chúng ta

- Bí thư Lương uống vào nửa ly rượu thuốc, không có đàn bà thì liệu có thể xảy ra vấn đề gì hay không?

Làm phụ nữ, Lý Thiệu Mẫn suy nghĩ nghi ngờ càng nhiều. Tôn Phượng Tân chỉ uống một ngụm, tựa giống như tuổi trẻ lại, mười phần nhiệt tình. Vị bí thư Tiểu Lương kia uống vào tới nửa chén lận.

- Không có việc gì đâu! Cái rượu thuốc kia không có tác dụng phụ gì. Nhẫn nhịn một đêm thì sẽ trôi qua.

Tôn Phượng Tân lắc đầu, dường như rất tiếc nuối nói:

- Đáng tiếc, Bí thư Lương không có lĩnh hội được chỗ tốt từ rượu thuốc này của tôi.

Lương Thần trong đêm quay trở về khu tập thể của Phòng Công an huyện Giang Vân. Lên lầu hai, lấy chìa khóa mở cửa phòng ra, trong lúc vào phòng, hắn dường như ngửi được một luồng hương thơm sâu kín. Mở đèn cửa lên, thay dép lê, ánh mắt hắn trong lúc vô ý đảo qua trên mặt đất hai đôi giày da nữ, thân thể không khỏi chấn động. Trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Cửa phòng ngủ bỗng nhiên mở ra, người phụ nữ mặc áo ngủ màu ánh kim đang tựa vào trên cạnh cửa. Vạt áo chưa cột chặt bị tách ra, lộ ra cặp đùi thon dài như ngọc

- Sao giờ mới về? Sắp đến mười một giờ rồi!

Người phụ nữ ngáp dài một cái, dùng đúng giọng điệu oán giận nói.

- Tuyết Phi? Sao em lại tới đây?

Tiểu Lương Thần kỳ thật đã nghĩ tới, trên tay có cái chìa khóa phòng này của hắn, chỉ có Liên Tuyết Phi một người mà thôi. Mà cái chìa khóa này, cũng vào lần trước khi đối phương rời khỏi Giang Vân đã cướp đi từ trong tay hắn.

- Tiểu Thần à, căn cứ ba điều quy ước của chúng ta. Một tuần ít nhất một lần hẹn gặp nay đã đến. Cho nên người ta cố ý từ thành phố chạy tới đây, chính vì muốn làm thỏa mãn anh mà.

Từ sau khi hai người xác thực là quan hệ tình nhân, ở trước mặt Lương Thần, Phóng viên Liên cho tới bây giờ không hề che dấu sự phóng đãng của chính mình. Cô thích loại cảm giác phóng túng này. Hơn nữa cô cũng biết, người đàn ông này cũng thích cô chuyển biến từ "băng sơn mỹ nữ" thành nhân vật dâm phụ, còn chuyện hành sự ấy, hai người mỗi một lần đều làm rất ăn ý hoàn mỹ.

- Là thỏa mãn em thì đúng hơn!

Lương Thần không được vui vẻ, vốn định là tắm nước lạnh cái hoặc là tự xử lý, mà hiện tại hai loại phương án này hoàn toàn có thể ném qua một bên. Phóng viên Liên xuất hiện, thật giống như một hồi mưa sớm đúng lúc giáng xuống, những mầm non vương đầy hạt châu sương sớm.

- Người yêu ơi, chúng ta đôi bên cùng có lợi!

Liên Tuyết Phi mắt đẹp hiện ra ý xuân mê người. Đưa đầu lưỡi ra khẽ liếm đôi môi đỏ mọng, dùng giọng quyến rũ nói.

Đôi bên cùng có lợi! Lương Thần cảm thấy dùng từ này rất là chuẩn xác, hắn càng cảm thấy được, Liên đại mỹ nữ trước mắt từ ánh mắt đến giọng nói, dường như tất cả đều ẩn chứa bẫy tình phóng đãng lẳng lơ. Đây là một điển hình bên ngoài thì phu nhân, trên giường là dâm phụ của một cực phẩm nữ nhân! Tuy rằng so ra kém tiểu yêu tinh trời sinh đồi trụy. Nhưng chuyện trên giường thì so với tiểu yêu tinh kinh nghiệm hơn nhiều

Lương Thần cởi áo khoác ném trên ghế, chậm rãi đi đến trước mặt Liên Tuyết Phi, vươn hai tay nhẹ nhàng vịn lên cái eo nhỏ nhắn của đối phương. Chỉ thấy đối phương đã nhắm đôi mắt đẹp lại, cằm khẽ ngửa ra, hơi hơi mở đôi môi đỏ mọng thở ra luồng hơi nhẹ. Một lời mời gọi không lời thoát ra.

Xuyên qua cổ áo ngủ rộng thùng thình, Lương Thần có thể nhìn thấy rõ ràng cặp ngực tròn trĩnh no đủ như tuyết trắng. Trong lòng hắn một mảng lửa nóng hừng hực từ dưới đi lên, đang muốn ra sức hôn mạnh hai bờ môi đỏ mọng thơm mát kia, đang định mở màn cuộc giao chiến tối nay, bỗng nhiên hắn nhớ đến một vấn đề đã bị hắn xem nhẹ.

- Trừ em ra. Còn có ai nữa?

Lương Thần nhẹ nhàng tách đôi môi đỏ mọng của đối phương ra, đồng thời thấp giọng hỏi, ánh mắt cũng hướng nhìn bên trong cánh cửa phòng ngủ. Nương vào ánh sáng phòng khách, hắn thấy được trên giường mình chăn đã hở ra, rõ ràng là có người ngủ ở bên trong.

- Anh đoán đi, đoán trúng có thưởng

Liên Tuyết Phi giơ tay ôm lấy cổ người đàn ông. Bên tai đối phương cố ý thổi nhiệt khí, mệt mỏi nói.

Ngắm nhìn gương mặt đep đẽ kia của Liên Tuyết Phi, Lương Thần trong đầu tự nhiên tràn về những chuyện đã trải qua với đối phương. Không khỏi giật mình. Không ngờ là Đình tỷ! Có chút ngoài ý muốn, nhưng nghĩ kỹ lại thấy bình thường. Nói đến bạn tốt của Liên Tuyết Phi tại Liêu Dương, ngoại trừ đại tỷ Lý Hinh Đình ra, chỉ sợ tìm không ra người thứ hai.

- Quan hệ của chúng ta Đình tỷ đã biết chưa?

Trên thực tế, từ lúc Liên Tuyết Phi đưa Lý Hinh Đình đến ở lại nơi đây là có thể nhìn ra. Quan hệ tình nhân của hắn cùng với Liên Tuyết Phi, hơn phân nửa là đã bị Liên Tuyết Phi nói lộ ra cho Lý Hinh Đình. Lương Thần trong lòng hơi có chút mất tự nhiên. Có tâm lý phức tạp vì khó có thể đối mặt với đại tỷ!

- Thần, anh thật thông minh!

Đối với người đàn ông tâm tư nhạy bén này, Liên Tuyết Phi đã không kinh ngạc chút nào, cô nhẹ giọng tán dương một câu. Sau đó cười nhẹ nói:

- Anh cũng không nên trách người ta, là Đình Đình chính mình truy hỏi. Người ta không chịu nổi của sự bức cung của cô ấy nên cái gì cũng nói hết rồi!

- Cô ấy có tức giận không?

Không nắm bắt được thái độ chính xác của Lý Hinh Đình trong chuyện này, Lương Thần vội vàng khẽ kéo Liên Tuyết Phi qua một bên, thấp giọng hỏi.

- Anh hy vọng là cô ấy tức giận hay là hy vọng cô ấy không tức giận?

Đôi mắt đẹp của Liên Tuyết Phi liếc về phía phòng ngủ một cái, dùng giọng điệu bỡn cợt hỏi hắn.

Ách! Lương Thần bị chấn vấn rồi. Hắn dường như hy vọng Đình tỷ không tức giận, nhưng lại cảm thấy nếu là Đình tỷ không tức giận, chẳng phải là đã nói lên đối phương đối với hắn đã hết sức thất vọng, thờ ơ không quan tâm? Bạn bè hắn vốn là không nhiều lắm, bạn bè nữ giới nhiều năm nay vẫn quan tâm hắn cũng chỉ có Đình tỷ và Lan Lan mà thôi. Hắn thực không muốn mất đi hai hồng nhan tri kỷ này.

- Nói thật với anh, Đình Đình tức giận không chịu được. Lần này theo em đến Giang Vân chính là muốn tìm anh tính sổ!

Nhìn thần sắc phức tạp của người đàn ông, thông minh sắc sảo như Phóng viên Liên ngay lập tức đoán được người này trong lòng đang nghĩ cái gì, vì thế giả bộ nghiêm túc nói.

- Thật sao?

Lương Thần bán tín bán nghi. Trong lòng cũng vui buồn lẫn lộn. Vui chính là Đình tỷ quả nhiên là để ý hắn, buồn chính là chính mình nên như thế nào đối mặt với lửa giận của đại đầu tỷ.

- Đương nhiên là thật!

Thanh âm đùng đùng nổi giận truyền đến trong tai Lương Thần, khiến hắn không khỏi hoảng sợ ngẩng đầu, liền đón nhận ánh mắt vô cùng tức giận của người con gái đang đứng ở cửa phòng ngủ.

- Đình tỷ!

Lương Thần xấu hổ mà nói một câu. Nhưng mà lời còn chưa dứt, đã thấy vị đại tỷ mặc áo ngủ màu đen này như một luồng gió vọt tới, kéo vạt áo lên, cặp chân thon dài mạnh mẽ quét qua một cái, hướng về phía ngực hắn mà đá tới

Lương Thần phản ứng rất nhanh. Quan trọng hơn là hắn đối với lối động thủ của Lý Hinh Đình đương nhiên là rất quen thuộc. Vào thời điểm học đại học, hắn không ít lần lấy thân ra thử, đảm đương làm bao cát cho đối phương bồi luyện. Vì thế hắn không lùi mà tiến tới, sau khi nghiêng người né được cú đá này của đối phương. Tay trái liền chụp tới, lập tức tóm được cái chân trần nhẵn nhụi, đầy tính đàn hồi giữ chỗ thắt lưng. Đồng thời tay kia thì ôm ghì vòng eo nhỏ nhắn của đối phương, cũng đưa thân thể của chính mình vào giữa hai chân đối phương.

Bụng hai người cũng tiếp cận thân mật, hình thành một tư thế làm cho người ta có ý nghĩ kỳ quái mờ ám. Nếu không biết tiền căn hậu quả, Liên Tuyết Phi cũng đã cho rằng đôi nam nữ này đang thực hiện một kỹ thuật lập giao đan xen trong phòng.

- Cậu được đấy! Hôn còn chưa kết, tình nhân thì đã dự tính xong!

Lý Hinh Đình vươn hai tay vuốt ve mặt đối phương, thở phì phì nói:

- Quan càng làm càng lớn, ngay cả những thói xấu kia cũng học hết rồi!

Lương Thần không rên một tiếng, tùy cho nữ vương thương quyền đạo năm nào giày vò mặt hắn. Trên thực tế, hắn giờ phút này tất cả tâm tư đặt trên xúc cảm đôi tay nhu mềm, cùng tiếp cận thân mật với phần bụng mềm mại thoải mái của đối phương. Đánh thì đánh đi, mắng thì cứ mắng chửi đi, hắn nguyện ý chịu đựng loại hình tra tấn này.

- Cậu, cậu tên vô lại này, cậu học hư rồi!

Làm nhục đối phương một hồi, sau khi trong lòng ác ý tức giận tạm thời được xả hết ra. Lý Hinh Đình ngay lập tức phát hiện đối phương vẻ mặt khác thường. Người này có chỗ nào là đang chịu tội, rõ ràng chính là đang hưởng thụ! Cảm giác được trên đùi bàn tay nam nhân ấm áp. Lại cảm thấy được đỉnh ở hai giữa hai chân đang cương cứng, Lý Hinh Đình không khỏi mặt như lửa đốt, ra sức đẩy đối phương ra. Nhanh chóng sửa sang lại áo ngủ một chút, trong miệng bối rối mà mắng.

- Đình tỷ, em không phải cố ý!

Lương Thần ngượng ngùng giải thích một câu. Tuy nhiên hắn lập tức liền cảm giác được, hắn nói ra lời giải thích chẳng những không có nửa điểm thuyết phục, ngược lại còn làm hiềm nghi tăng lên.

- Không thể nào, sưng to đến thế này?

Liên Tuyết Phi chú ý tới chỗ phồng lên giữa hai chân người đàn ông, nói một câu chua ngoa. Tên bại hoại này khẳng định đối với Đình Đình có ý gì, đã vậy còn có phản ứng quá nhanh, hơn nữa phản ứng còn mãnh liệt như vậy.

- Tôi đi toilet, các cô cứ từ từ tán gẫu!

Lương Thần xấu hổ mà xoay người, giống như trốn chạy mà vào toilet. Trong lòng thầm mắng Tôn Phượng Tân âm thầm hại người rất nặng, khiến hắn xấu mặt như vậy. Rửa mặt xong, nhìn trong gương người đàn ông tình trạng đã tốt hơn.Nhưng trong lòng lại thật ai thán, có Đình tỷ lúc này, hắn muốn cùng Tuyết Phi vào làm cái vận động gì đó là không có khả năng. Phỏng chừng đêm nay hắn cũng chỉ có thể để cho tiểu huynh đệ khá hưng phấn ngủ lẻ loi một mình.

Lau lau chà chà hơn nửa ngày, từ toilet đi ra, Lương Thần đụng ngay Liên Tuyết Phi và Lý Hinh Đình vẫn đang ngồi ở salon phòng khách. Hắn ra vẻ thoải mái mà nói câu:

-Tôi đi ngủ!

Sau đó định chuồn vào một gian phòng ngủ khác.

- Lại đây, ngồi xuống!

Lý Hinh Đình bày ra vẻ uy nghiêm của đại tỷ, nhìn người đàn ông ra lệnh.

Lương Thần bất đắc dĩ, đành phải khom lưng đi tới. Nhìn thái độ này của hắn không khỏi khiến Liên Tuyết Phi và Lý Hinh Đình cười không dứt.

- Đêm nay ăn bữa cơm ở thị trấn Long Môn, có tên Bí thư Đảng ủy họ Tôn đưa ra bình rượu thuốc cho mọi người nếm thử, tôi đã uống nửa ly, chuyện là vậy!

Nhìn hai cô vẻ mặt khác thường, vì giữ sĩ diện của một người đàn ông. Lương Thần cảm thấy tất yếu phải vì chính mình giải thích một chút.

- Cũng chỉ mời cậu uống rượu thuốc thôi sao? Sau khi ăn xong không an bài chút tiết mục trợ hứng hoặc là thẳng thắn tìm mấy người phụ nữ hầu hạ Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật này sao?

Lý Hinh Đình mắt xếch xinh đẹp nheo lại. Môi đỏ mọng lộ vẻ lạnh lùng cười hỏi.

Đối với các mưu mẹo chốn quan trường đó, cô biết được tính cũng không ít. Nghe Lương Thần nói đến cái gì rượu thuốc, cô tự nhiên có thể liên tưởng đến cái khác.

- Đình tỷ liệu sự như thần. Cái tên Tôn Phượng Tân kia quả thật không tốt lành gì, muốn dùng đàn bà tới dụ dỗ em, ăn mòn em. May mà em kiên định giữ vững lập trường, kiên trì giữ vững nguyên tắc. Một thân chính khí dứt khoát quay trở về huyện trong đêm.

Lương Thần mặt không biến sắc mà hồi đáp. Sau đó dùng ánh mắt liếc Lý Hinh Đình một cái, quả nhiên đối phương vẻ mặt dịu đi không ít, cơn thịnh nộ hình như đã giảm xuống nhanh chóng.

Liên Tuyết Phi và Lý Hinh Đình biết người đàn ông này không có nói dối. Nếu không thì Lương Thần cũng sẽ không trở về muộn thế này. Quan trọng nhất là, phần vải giữa hai chân hắn vẫn đứng thẳng như cũ, đây mới là chứng cớ xác thực nhất, thuyết phục nhất chứng minh hắn không ăn vụng

- Nói như vậy, tôi vừa rồi đổ oan cho cậu sao? Vị bí thư Ủy ban chính trị pháp luật này thực là một vị rất có nguyên tắc đảng, là cán bộ tốt có thể cự tuyệt cám dỗ nữ sắc?

Lý Hinh Đình thay một sắc mặt như cười mà như không, nghiêng đùi nhẹ nhàng đu đưa, trong lúc vô ý lộ ra một phần da thịt trắng nõn.

- Tự em cảm thấy cũng được!

Tiểu Lương Thần giọng điệu dường như rất khiêm tốn, nhưng mà thần sắc trên mặt lại hoàn toàn là một dáng điệu không hổ thẹn rất xứng đáng.

- Được cái đầu cậu!

Lý Hinh Đình khuôn mặt xinh đẹp phát lạnh. Dép lê trên chân không hề cảnh báo liền bay tới.

Luôn luôn phòng bị không lơ là, Lương Thần rất nhanh tay lẹ mắt, tay phải duỗi ra, bắt được chuẩn xác chiếc dép lê đang bay tới. Ánh mắt đảo qua, mới phát hiện dép lê này còn mới tinh, phụ nữ đều yêu sạch sẽ, phỏng chừng là Lý Hinh Đình hôm nay đến vừa mới mua.

- Nói đi, sau này dự định thế nào?

Lý Hinh Đình chân trắng như tuyết dẫm trên sàn nhà, trên khuôn mặt xinh đẹp cơn giận còn sót lại chưa tiêu tan, một tư thế khởi binh hỏi tội.

- Nên làm thế nào, thì làm thế đó thôi!

Lương Thần hàm hồ trả lời cho có lệ, hắn đem dép lê ném trở về dưới chân đối phương. Ánh mắt đảo qua lớp sơn mờ ảo trên hai chân ngọc của đối phương, trong tâm không khỏi rung động. Trước kia lúc còn đại học, hầu như chưa thấy qua đại tỷ chú trọng cách ăn mặc làm đẹp như vậy.

- Cậu thật làm tôi tức chết!

Nhìn thái độ không chút để tâm của người đàn ông, Lý Hinh Đình liền tức giận dồn đến một chỗ. Cô đứng lên chạy qua, đã thấy đầu vai bị giữ chặt, mông khẽ nâng lên, tạo ra bộ dạng như lúc đang trốn chạy.

Liên Tuyết Phi một bên thấy thế không khỏi cười ra tiếng. Cô thật ra rất ngạc nhiên, với cá tính người đàn ông trời không sợ đất không sợ này, sao biểu hiện kiêng dè và nhường nhịn như vậy đối với Lý Hinh Đình.

-Tôi là hổ hay là quái vật? Tôi có thể ăn cậu sao?

Lý Hinh Đình thẹn quá hóa thành giận hỏi.

- Phản xạ có điều kiện. Hành vi bản năng!

Lương Thần không có thành ý mà cười mỉa giải thích. Trơ mắt nhìn Lý Hinh Đình ngồi ở bên cạnh hắn, sau đó vươn tay ngọc vỗ nhẹ hai má của hắn, trong lòng hơi có chút bất đắc dĩ. Trên thế giới này, người phụ nữ duy nhất có thể bắt nạt hắn, khiến hắn khổ chịu chà đạp cũng không dám phản kháng chỉ có thể là vị đại tỷ trước mặt này thôi.

- Để người nhà Phi tỷ mà biết, vậy cậu rước lấy phiền toái lớn đó!

Lý Hinh Đình bắt lấy hai má người đàn ông, rất nghiêm túc nói:

- Căn cứ vào hai điểm trên. Cậu phải cắt đứt với Phi tỷ đi!

- Nếu là cô ấy chủ động đề xuất đá em, em đây không phản đối. Nhưng nếu muốn em chủ động đề xuất chia tay, em đây làm không được!

Lương Thần khá có nguyên tắc mà hồi đáp.

- Vì sao?

Lý Hinh Đình kỳ lạ hỏi.

- Đàn ông mà, tất nhiên phải duy trì phong độ. Thân là đàn ông, nên đem quyền chủ động chia tay giao cho phụ nữ!

Lương Thần cười hì hì nói, sau đó len lén nhìn Liên Tuyết Phi phía bên kia.

- Yo, nhìn không ra, cậu còn biết chăm sóc tâm tư phái nữ kia đó!

Lý Hinh Đình đầu tiên là cười tán dương, theo sau sắc mặt trầm xuống, trên tay tăng thêm sức lực vặn vẹo, giả bộ hung dữ nói:

- Nói nhiều cũng vô ích. Tôi chỉ hỏi cậu, cắt đứt hay không?

- Đủ rồi, Đình Đình. Đừng có ăn hiếp người đàn ông của mình!

Liên Tuyết Phi dường như không nhìn tiếp được, lại gần ngồi bên cạnh Lý Hinh Đình, từ phía sau vươn hai tay ôm chặt cánh tay của đối phương, cùng lúc dùng đôi môi đỏ mọng cắn vành tai đối phương cười khẽ nói.

Lý Hinh Đình làm như không phục cố giãy dụa, vạt áo cột bên hông bất giác tuột ra, vì thế làm cho áo ngủ vốn rộng thùng thình mở rộng ra. Áo lót màu đỏ và ẩn núp giữa hai bắp đùi trắng như tuyết là quần lót tơ tằm màu đỏ lần lượt phơi bày trong tầm mắt Lương Thần.

Cảm thấy được chính mình đang hở hang nghiêm trọng, Lý Hinh Đình không kìm nổi sợ hãi kêu lên một tiếng, tay chân luống cuống mà sửa sang lại áo ngủ, trong miệng vẫn không quên quát hắn:

-Không được nhìn!

- Không nhìn, không nhìn!

Lương Thần liên tục gật đầu nói, trong lòng đang ám muội hồi tưởng lại. Tuy chỉ là thoáng lướt qua, nhưng hai màu đỏ tươi như lửa và trắng như tuyết tôn nhau lên trong diệu cảnh cũng đã khắc thật sâu vào trong đầu hắn. Thân hình Đình tỷ cũng như tính cách của cô ấy thật giống nhau, rất là nóng bỏng!

Lý Hinh Đình sửa sang lại áo ngủ, khuôn mặt xinh đẹp vẫn là một mảng đỏ bừng, mắt xếch trừng liếc nhìn Lương Thần và Liên Tuyết Phi một cái, sau đó tức giận đứng lên đi về hướng phòng ngủ, trong miệng nói:

- Không them quan tâm đến các người. Về sau nếu có phiền toái gì cũng đừng nói tôi không có khuyên qua cậu. Hừ hừ!

- Chúng ta cũng đi ngủ!

Nhìn Lý Hinh Đình đi vào phòng ngủ, Liên Tuyết Phi dùng hai tay ôm cổ người đàn ông, lấy giọng điệu đầy quyến rũ hướng về Lương Thần nói:

- Anh yêu, bế em vào đi.

- Đình...!

Lương Thần trong lòng có chút băn khoăn, lộ liễu vậy mà mang Liên Tuyết Phi đến phòng ngủ sao. Nếu chẳng may mà Đình tỷ giận lên xông qua đây thì tính sao mới tốt đây.

- Mặc kệ cô ấy, ai bảo lần này cô ấy muốn theo tới!

Liên Tuyết Phi đôi mắt quyến rũ như tơ, một tay duỗi qua, không ngừng vuốt ve phần căng phồng ở nửa thân dưới người đàn ông, trong miệng hầu như rên rỉ:

- Người ta cũng đã ướt đẫm rồi, chỉ muốn để anh tiến vào thôi!

Phỏng chừng dù thân là gân cốt sắt thép, chỉ sợ cũng bị lời nói của mỹ nữ làm rã ra thành bã đậu. Lương Thần nhẫn chịu không nổi, mạnh mẽ ôm xốc lấy người phụ nữ ma mị này lên, đi bước lớn tiến vào một gian phòng ngủ khác. Hắn nếu không đem người phụ nữ này dần chết, thì chính hắn cũng nghẹn chết. Cho nên mặc kệ ra sao thì ra!

Lý Hinh Đình một bụng tức giận nằm ở trên giường lăn qua lộn lại ngủ không được. Liên Tuyết Phi đã lâu chưa quay lại, cô không cần nghĩ cũng biết, khẳng định là cùng Lương Thần đến một phòng khác ngủ rồi. Gian phu dâm phụ! Lý Hinh Đình căm giận mà mắng. Cô rất khó tưởng tượng Liên Tuyết Phi ngày thường bộ dáng lạnh như băng, mà ở trước mặt Lương Thần liền chuyển hóa nhanh chóng thành yêu tinh chủ động dụ dỗ đàn ông!

Loáng thoáng, cô nghe được một loạt âm thanh kỳ lạ. Giống như rên rỉ, giống như thở dốc, hơn nữa dần dần từ trầm nhỏ chuyển hướng dâng cao lên. Lý Hinh Đình trong lòng không khỏi nhảy rộn, cô ngay lập tức nhận ra được chỗ âm thanh phát ra.

Vừa thầm mắng lại vừa vểnh tai chăm chú nghe. Chỉ cách một bức tường, hình như không ngăn được âm thanh rên rỉ truyền lại từ một phòng ngủ khác. Những tên gọi xưng hô lung tung, "Thần", "Người yêu dấu", "Ông xã ngốc", "Darling"... Lý Hinh Đình bất giác mà thay chủ nhân thanh âm đó cảm thấy thẹn thùng.

Cô mặc dù nhìn không thấy, nhưng hơi trước không nối tiếp hơi sau, trong tiếng thét chói tai gần như loạn tâm thần thì lại có thể nghe được ra, giờ phút này đây Liên Tuyết Phi đang xuất thần cỡ nào, khoái lạc cỡ nào.

Chưa ăn qua thịt heo không có nghĩa là không thấy qua heo chạy. Lý Hinh Đình tuy là thiếu kinh nghiệm thực tế, nhưng phim người lớn cũng xem qua không ít, hiểu biết trên lý thuyết cũng khá phong phú. Cô một tay vỗ về bộ ngực đầy đặn của chính mình, vừa nhắm chặt hai mắt, trong đầu liền xuất hiện hình ảnh Liên Tuyết Phi nằm dưới thân người đàn ông, đang trải qua một trận mưa rền gió dữ.

Lý Hinh Đình hàm răng cắn đôi môi đỏ mọng, thân hình bắt đầu bất an mà vặn vẹo. Trí nhớ chôn dấu sâu trong lòng bắt đầu thức tỉnh. Lúc cùng Đinh Lan đi Tây Phong khởi binh hỏi tội, rồi cảnh tượng Lương Thần bị say rượu nồng nhiệt hôn và vuốt ve trong nhà khách vô tình tái hiện mãnh liệt trong đầu của cô.

- Hại chết tôi rồi!

Lý Hinh Đình rên rỉ một tiếng, tay kia thì không kìm được mà duỗi đưa xuống giữa hai chân mình.

Tiếng rên rỉ của Liên Tuyết Phi giờ đã biến thành tiếng nức nở, cuối cùng như một bãi bùn nhuyễn nằm trên giường không thể nhúc nhích. Nhưng mà người đàn ông sinh khí dồi dào vẫn đỡ lấy mông cô ta ra sức xung kích vào, tựa hồ không làm cho cô nhừ tử thì thề không bỏ qua.

Hiệu lực của rượu thuốc lúc này mới phát huy. Gần một giờ trôi qua, Lương Thần vẫn duy trì được độ cường lực mà tấn công. Mặc dù trên thân thể cường tráng ướt đẫm mồ hôi, nhưng bên dưới không lộ nửa phần suy xuyển. Rượu thuốc này thật sự là đủ uy đủ lực! Nhìn cô gái dường như đã không chịu đựng nổi, Lương Thần trong lòng không khỏi xuất hiện một loại cảm giác chinh phục đã được thỏa mãn. Người phụ nữ này xuất thân hiển hách, bình thường kiêu ngạo lạnh lùng như băng sơn. Hiện tại lại không phải bị hắn cưỡi ở dưới thân mặc sức làm gì thì làm sao!

Xoay người cô gái lại, đưa hai đùi bóng mượt thon dài đặt lên trên vai, Lương Thần bắt đầu đợt xung kích cuối cùng. Đây là tư thế hắn thích nhất. Trực tiếp, dã man, không chừa lối thoát mà đưa chỗ hiểm của cô hoàn toàn đặt trong phạm vi hắn công kích hữu hiệu nhất. Giống như tính nết hắn cứng đầu, mạnh mẽ, gan dạ, giống y loài hổ lang, một loài hung ác tham lam!

Ánh mặt trời xuyên thấu qua một góc bức màn, lan vào trong phòng ngủ. Lương Thần như cũ vẫn duy trì tốt thói quen dậy sớm, mở mắt ra xoay người xuống giường. Đêm qua sau một trận chiến đấu kịch liệt vẫn không làm cho hắn cảm thấy mỏi mệt uể oải gì. Nghĩ lại thì có hơn phân nửa công lao thuộc về cái rượu thuốc hùng phong gì đó. Nhìn thoáng qua Liên Tuyết Phi vẫn đang ngủ say. Lương Thần khẽ mỉm cười, đưa tay gạt tóc trên mặt đối phương ra, thầm nghĩ rằng lần này còn không thỏa mãn được cô sao, dâm phụ?

Đi xuống bếp đun sôi chút cháo trắng, lại bày biện xong cải mặn dưa muối chao, Lương Thần đi vào trước một gian phòng ngủ khác nhẹ nhàng gõ gõ cửa. Sau một lúc lâu vẫn không có tiếng đáp lại. Lại hô hai tiếng "Đình tỷ ăn cơm", bên trong vẫn không có động tĩnh gì.

Hoài nghi ngờ vực khẽ đẩy cửa phòng, không ngờ cửa phòng "két" một tiếng mở ra. Từ khe cửa nhìn vào, trong tầm mắt hắn có thể nhìn thấy trên chiếc giường đơn bình thường chỉ có hắn ngủ kia, Lý Hinh Đình đang nằm ngửa ở đó trong một tư thế bất nhã. Một tay ôm ngực, một tay kẹp ở giữa hai chân.

Wow! Lương Thần không khỏi mở to hai mắt. Hắn chẳng thể nghĩ tới chính mình có thể thấy được một bức họa khiêu khích như vậy. Nghĩ lại là có lẽ bởi vì tối hôm qua hắn cùng với Liên Tuyết thời gian chiến đấu kịch liệt quá dài, do đó dẫn dụ xuân tình của Đình tỷ. Không làm sao được cuối cùng bất đắc dĩ dùng phương thức tự an ủi vượt qua cửa ải khó khăn!

- Đình tỷ, Đình tỷ!

Lương Thần lại hô hai tiếng, thấy trên giường cô gái vẫn không hề nhúc nhích, thầm nghĩ là nếu không đắp chăn mền lên cho đối phương, đối phương khẳng định là sẽ bị cảm lạnh. Giữ lấy ý định, hắn lập tức đẩy cửa lặng lẽ đi vào.

Đi tới đầu giường, Lương Thần cảm thấy được tim mình đập rất nhanh. Với hắn mà nói, đắp chăn có lẽ chỉ là một cái cớ. Một cái cớ để hắn đi vào phòng ở cự ly gần mà xem xét thân thể mỹ nữ.

Quai áo lót lỏng lẻo đã rơi ở một bên vai mượt mà trắng như tuyết, một núm hồng tươi kiêu ngạo lộ ra bên cạnh rìa áo lót, không tiếng động như chào đón ánh mắt người đàn ông.

Vươn ngón trỏ, nhẹ nhàng chạm vào trên cặp đùi tuyết trắng của cô gái. Đầu ngón tay như có lửa trượt dọc xuống phía dưới. Loáng thoáng Tiểu Lương Thần dường như cảm thấy da thịt đang nhẹ nhàng run rẩy.

So với những người phụ nữ đã từng gặp qua thì thật khác biệt. Cặp đùi tuyết trắng thon dài này tròn trĩnh đầy đặn, có một phong cách riêng tràn đầy vẻ đẹp khỏe mạnh. Cặp mông quá đẹp không cần chạm đến, chỉ cần nhìn vẻ ngoài cũng cho người ta cảm giác được sự rắn chắc mà đầy tính đàn hồi. Nhất là cô gái này lại cao xấp xỉ hắn, mạnh mẽ như một con ngựa hoang. Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta sinh ra ý niệm chinh phục trong đầu.

Liên Tuyết Phi là băng, Lý Hinh Đình chính là lửa! Hai thiên chi kiều nữ khí chất hoàn toàn khác biệt, nhưng một lạnh một nóng đều đẹp đến độ có thể làm cho người ta tự thấy xấu hổ.

Mỹ nữ thiên hạ nhiều biết bao! Cho dù là có quyền thế hơn, chỉ sợ cũng khó có thể đem các mỹ nữ một lưới bắt hết. Ánh mắt Lương Thần đảo qua gương mặt tràn đầy khí chất của Lý Hinh Đình, nhẹ nhàng thu hồi ngón tay mình lại. Quan hệ giữa hắn và người phụ nữ này cũng chỉ có thể dừng lại ở mức độ tri kỷ. Gia thế của đối phương, quyền thế của đối phương, tính cách của đối phương, khẳng định giữa hai người tuyệt đối không thể tiến xa hơn. Trừ phi, hắn thật muốn làm rể hiền của Bí thư Tỉnh ủy.

Kéo chăn qua, đắp lên cho đại tỷ đang nằm ngủ trong tư thế bất nhã. Trước lúc rời đi, nhớ tới đêm qua đối phương chà đạp hắn, Lương Thần tính trả thù nhéo hai má đối phương một cái. Đang muốn chuồn đi, thình lình cặp mắt xếch xinh đẹp kia bỗng dưng mở to, đồng thời một bàn tay ngọc nắm chặt vạt áo hắn.

- Em đến kêu chị ăn điểm tâm!

Lương Thần phản ứng rất nhanh, nhưng giọng điệu bên trong lại không kìm nổi hiển lộ ra một chút gì có tật giật mình.

Ánh mắt Lý Hinh Đình rất sắc. Sau một lát kinh ngạc nhìn đối phương, trên tay đột nhiên dùng một chút lực, liền bất ngờ kéo người đàn ông không kịp phòng bị té ngã lên trên người cô. Và chóp mũi người đàn ông gần như dựa vào chóp mũi, môi đỏ mọng hé mở ra lệnh nói:

- Hôn tôi đi! Tiểu Thần.

- Không...được!

Lương Thần rất khó khăn mà phun ra hai chữ. Môi đỏ mọng mê người gần ở trước miệng, hắn chỉ cần cúi đầu là có thể hôn lên hai bờ tươi đẹp mượt mà kia. Nhưng mà hắn có thể làm như vậy sao?

- Sờ đã sờ rồi, hôn một cái khiến cậu cảm thấy rất khó xử sao?

Lý Hinh Đình mắt phượng tuyệt đẹp lộ ra một thần sắc không rõ ràng, giọng điệu lại càng thêm mạnh mẽ, cứng rắn:

- Đừng nói vớ vẩn, bảo cậu hôn thì cứ hôn đi!

Lương Thần nao nao, trong lòng hiểu ra vừa rồi Lý Hinh Đình vẫn chưa ngủ say, thẹn thùng xấu hổ, chỉ biết theo ý đối phương, cúi đầu trên vành môi đỏ mọng của đối phương đụng nhẹ một cái.

- Cậu và Tuyết Phi hôn môi, và Diệp Thanh Oánh hôn môi cũng là như thế này sao?

Lý Hinh Đình có vẻ rất bất mãn. Lại ra lệnh nói:

- Hôn lại một lần nữa.

Lương Thần ngẫm nghĩ một chút, chậm rãi cúi đầu. Lúc này đây, hắn kiên quyết hôn mạnh giữ lấy hai vành môi gợi cảm đỏ mọng, còn lỗ mãng mà đưa đầu lưỡi đi sâu vào trong. Ưm! Lý Hinh Đình trên mặt thần sắc thay đổi. Trong đôi mắt đan phượng xinh đẹp cũng bay bổng mông lung. Hai tay tự giác ôm trên cổ người đàn ông. Đôi môi đỏ mọng không chút phòng vệ mà mở lớn, nghênh đón đầu lưỡi hắn xâm nhập vào.

Khi đầu lưỡi người đàn ông rời khỏi, Lý Hinh Đình môi đỏ mọng đã bị nước miếng tô sáng lên, như không đủ dưỡng khí mà mở to ra thở hổn hển. Hai tay của cô ôm chặt đầu hắn, mười ngón tay nhỏ và dài đan xen vào nhau bên trong mớ tóc đen dày của hắn. Sau đó từng chút một, từng chút một, đôi môi người đàn ông buông lỏng hướng xuống phía dưới, hôn xuống cổ họng cô, hôn trên bầu ngực của cô. Sau khi đầu ngực đỏ hồng của cô bị đôi bàn tay hắn khống chế, không kìm nổi phát ra một tiếng rên nức nở, đột nhiên kéo chăn lên, đưa người đàn ông và chính mình hòa vào một mảng đen trong bóng tối.

Chăn như kén tằm sắp thoát hóa bắt đầu lay động, từ góc chăn lộ ra một đôi chân trắng nõn như tuyết, mười điểm phấn hồng ở ngón ngọc không ngừng co duỗi. Vừa đá vừa kéo. Cuối cùng, quần lót tơ tằm màu đỏ nhỏ xinh được lôi ra hiện diện tại mắt cá chân tròn mượt.

Không thể chịu nổi bị đè nén trong chăn, Lương Thần đứng thẳng dậy cầm chăn kéo rơi xuống một bên. Giờ phút này hắn một lòng chỉ muốn chinh phục con ngựa bất kham này. Đưa hai cặp đùi đẹp thon tròn đặt lên trên vai, hai tay thì vịn chặt cặp mông rắn chắc, đang chuẩn bị bước vào thời điểm xung kích.

Một bàn tay ngọc đưa qua, kiên quyết nắm chặt chỗ lửa nóng dâng trào của hắn, đồng thời bên tai truyền đến thanh âm run rẩy của Lý Hinh Đình:

- Cậu nghĩ kỹ chưa? Có được tôi rồi, cậu nhất định phải cưới tôi!

Lương Thần buổi sáng bớt chút thời gian trở về phòng Công an huyện. Hiện giờ đã là Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật, hắn hiện tại thân kiêm hai chức. Ủy ban chính trị pháp luật bên kia tất nhiên yêu cầu hắn phụ trách, mà phòng Công an huyện này hắn cũng không thể bỏ mặc.

Đối với ông chủ đã thăng chức Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật, Chủ nhiệm Trung tâm Chỉ huy Diêu Kim Minh và Trưởng phòng Công tác chính trị Ngô Quốc Hùng biểu hiện thái độ gọi là rất cung cung kính kính. Nghe biết ông chủ trở về là vội vàng chạy tới văn phòng để báo cáo công tác.

Lương Thần rất bận về việc chỉnh đốn mỏ than, bởi vậy công tác hằng ngày trong Phòng tạm thời giao cho Diêu Kim Minh và Ngô Quốc Hùng phụ trách. Trên thực tế, ngoại trừ việc phân công nhiệm vụ là do Diêu Kim Minh và Ngô Quốc Hùng quản lý, còn lại đều là phó trưởng phòng tự mình giải quyết. Nhưng Diêu, Ngô hai người cũng không cần quan tâm, ai cũng biết rằng bọn họ là tâm phúc của ông chủ. Ở trong Phòng hai người có chỗ dựa lớn, thanh thế mạnh, như Phó trưởng phòng Quách Cẩm Tiêu cũng không thể không mua chuộc nịnh nọt bọn họ. Cho tới bây giờ, hai người cũng chỉ có đối với Chính ủy Quách Ninh là vẫn còn duy trì vài phần e dè.

Sau khi trải qua chỉnh đốn nhân sự cuối tháng hai đầu tháng ba, diện mạo Phòng Công an huyện đã bước đầu cải thiện. Khó khăn về nhân lực không đủ cũng tạm thời có thể giải quyết thông qua thông báo tuyển dụng trợ lý cảnh sát. Đương nhiên, nếu muốn làm cho cả huyện cục đi đúng hướng chính quy hóa, đó không phải một sớm một chiều có khả năng làm được. Theo đánh giá lạc quan nhất, cũng phải chờ vào lực lượng của đợt nhân viên công vụ bù vào.

Sau đó, Lương Thần chủ trì mở cuộc họp hội nghị Đảng uỷ để nghe các thành viên Đảng uỷ báo cáo công tác. Điều khiến hắn hơi thấy kỳ lạ chính là nữ Chính ủy Quách Ninh không ngờ không tới. Nghe nói là quay về Liêu Dương làm việc rồi.

Mười giờ mười lăm phút sáng, Lương Thần trở về Huyện ủy. Đúng lúc trong phòng làm việc nhỏ của tổ kiểm tra giám sát, hắn gặp được thành viên tổ vừa mới quay về Giang Vân không lâu. Có Trưởng phòng khai thác than, Trưởng phòng giám sát an toàn và Trưởng phòng tài nguyên môi trường.

- Mọi người tối qua nghỉ ngơi tốt chứ?

Nhìn vào mặt mày hồng hào của các đồng chí trưởng phòng, Lương Thần mỉm cười hỏi một câu.