Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 398: Thiên Môn khởi sự



Vẻ mặt Hiên Viên Thiệu cho thấy lão hết sức tò mò đối với chuyện này, trong lòng Sở Hoan vẫn nhất thời đoán không ra Hiên Viên Thiệu rốt cuộc có tâm tư gì.

Dù sao hắn chỉ là một Chủ Sự Hộ Bộ, tuy rằng vị trí hiện giờ có phần trọng yếu, nhưng còn chưa tính là trọng thần triều đình, Hiên Viên Thiệu cũng là võ tướng kiệt xuất của đế quốc, cá nhân và gia tộc sau lưng đều có địa vị cực cao, nhân vật như vậy, có nghi hoặc đối với viên đá lạ này, lại thỉnh giáo một gã Chủ Sự Hộ Bộ, điều này khiến Sở Hoan cảm thấy không thích ứng.

Tuy rằng có thể cũng bởi vì Hiên Viên Thiệu chậm chạp không thể cởi bỏ bí mật của viên đá lạ, nhìn không thấu nó có gì cổ quái, đêm nay lại gặp phải Sở Hoan, hưng trí dâng lên, đột nhiên thỉnh giáo, vậy cũng chưa chắc không có khả năng.

Thấy vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc của Hiên Viên Thiệu, Sở Hoan hỏi thật cẩn thận:

- Tướng quân, hạ quan mạo muội hỏi một câu, nếu như không chiếm được manh mối từ trong miệng thích khách, vì sao tướng quân không bắt đầu từ ngọn nguồn?

- Ngọn nguồn?

Hiên Viên Thiệu sửng sốt, lập tức hiểu được, thở dài:

- Ngươi nói viên đá lạ này có nguồn gốc?

Sở Hoan khẽ vuốt cằm.

Hiên Viên Thiệu lắc đầu nói:

- Viên đá kia đạt được trên thân một người chết, ta không biết lai lịch người nọ ra sao, hắn giao viên đá vào trong tay ta, bổn tướng còn chưa kịp hỏi, hắn đã chết đi. Bổn tướng tra tìm thân phận lai lịch người này, lại hoàn toàn không đạt được bất cứ điều gì cả, mãi cho đến hôm nay bổn tướng cũng không biết hắn đến từ đâu, tại sao lại giao viên đá cổ quái này cho bổn tướng.

Lông mi trắng của lão nhíu chặt một chỗ, vẻ mặt nghi ngờ.

Sở Hoan tự nhiên cũng cảm thấy hết sức quái dị, thấp giọng nói:

- Người nọ đã dùng mạng sống tặng viên đá kia cho tướng quân, nghĩ tới viên đá kia quả thật rất quan trọng. Nếu thích khách người trước ngã xuống người sau tiến lên cướp lấy, như vậy chắc chắn hết sức để ý viên đá kia, chúng chắc chắn cũng muốn thông qua viên đá kia đạt được thứ gì đó, tướng quân chỉ cần kiên nhẫn chờ đọi, bí mật tin tưởng sớm hay muộn sẽ trồi lên mặt nước.

Hiên Viên Thiệu nghe vậy, hơi trầm ngâm, lại cười nói:

- Ngươi nói có đạo lý, một số bí mật cần thời gian, tới thời điểm, sẽ trồi lên mặt nước.

Lão lắc đầu thở dài:

- Thật ra bổn tướng quân không hề để ý nơi này rốt cuộc có bí mật gì, nhưng bổn tướng nghe nói Đế quốc có một đám yêu nhân quấy phá, viên đá lạ màu trắng này đột nhiên tới, bổn tướng cũng lo lắng có liên quan với đám yêu nhân kia, nếu như vậy, cũng không biết trong này giấu diếm âm mưu gì.

- Yêu nhân?

Sở Hoan lộ ra vẻ nghi hoặc:

- Yêu nhân theo như lời tướng quân, là chỉ cái gì?

Hiên Viên Thiệu nói:

- Không biết Sở đại nhân đã từng nghe nói tới Thiên Môn Đạo hay chưa?

- Thiên Môn Đạo?

Sở Hoan ngẩn ra, lập tức gật đầu nói:

- Tuy rằng hạ quan kiến thúc nông cạn, nhưng Thiên Môn Đạo vẫn từng nghe người ta nói đến, nghe nói hiện giờ Thiên Môn Đạo hung hăng ngang ngược ở Giang Hoài Đạo.

Hiên Viên Thiệu thản nhiên nói:

- Đâu chỉ Giang Hoài Đạo, Giang Nam Kim Lăng Đạo, Đông Hải Đạo đều có tung tích đạo đồ Thiên Môn hoạt động. Đặc biệt Đông Hải đạo, nghe nói tốc độ lan tràn cực nhanh, thanh thế cũng rất mạnh, ngoại trừ Giang Hoài Đạo, Thiên Môn Đạo đồ ở Đông Hải cũng có thành tựu.

Mày lão nhíu chặt, nói:

- Có lẽ Sở đại nhân không biết, gần đây đã có tin tức truyền tới, Huy Châu Giang Hoài Đạo xảy ra biến cố, yêu kỳ Thiên Môn Đạo giương lên, đã tụ tập hơn vạn người, trong ứng ngoài hợp ở thành Huy Châu, lẻn vào thành Huy Châu, tuy rằng quan quân lập tức tiễu trừ, nhưng dưới sự mê hoặc của yêu dân, loạn dân chẳng những đánh cướp kho lương kho bạc Huy Châu, hơn nữa còn phóng hỏa chung quanh, giết quan đoạt tiền, giương cờ hiệu thay trời hành đạo, lại thiêu hủy vô số nhà, vô số dân chúng vô tội chết thảm trong chiến loạn… !

Sở Hoan giật mình kinh hãi.

Thiên Môn Đạo hoành hành Giang Hoài Đạo, đạo đồ lên tới các giai tầng, chuyện này Sở Hoan cũng hiểu được, hơn nữa hắn đã sớm phán đoán, nếu triều đình không thể tiến hành chèn ép đối với Thiên Môn Đạo đồ Giang Hoài Đạo, còn phải tiến hành trấn an dân chúng Giang Hoài, như vậy không cần bao lâu, Giang Hoài Đạo chắc chắn sẽ dâng lên tới báo động.

Chỉ có điều hắn thật không ngờ, không ngờ chuyện phát triển như vậy, Đạo chúng Thiên Môn Môn Giang Hoài Đạo đã bắt đầu khởi sự.

Sở Hoan có thể tưởng tượng được hậu quả Thiên Môn Đạo chúng khởi sự tại Giang Hoài Đạo.

Giang Hoài Đạo ở Đông Nam đế quốc, phía đông là Đông Hải Đạo dựa vào biển, phía tây là Kim Lăng Đạọ, ba Đạo tạo thành góc, là kho lúa và kho tiền Đông Nam đế quốc, nếu như nói kinh thành Lạc An và trung tâm văn hóa chính trị của đế quốc, như vậy Kim Lăng Đạo là trung tâm kinh tế của đế quốc, tơ lụa, đồ sứ, lá trà nhưng sản phẩm này của đế quốc chủ yếu tập trung ở Kim Lăng Đạo, mà bình nguyên Giang Hoài có nhiều lương thực từng được xưng là kho lúa đế quốc, Đông Hải lại là lá chắn Đông Hải, thủy sản phong phú, tài nguyên rất nhiều, từ trước tới nay ba Đạo này chính là bảo đảm tài chính đế quốc dựa vào để sinh tồn.

Giang Hoài Đạo vừa loạn, kho lúa đế quốc giống như sụp đổ, như vậy kho lúa Kim Lăng một trong bốn kho lúa lớn của đế quốc thiết lập tại Kim Lăng Đạo sẽ không thể vận chuyển lương thực bổ sung từ Giang Hoài.

Trong bốn kho lúa lớn Trấn Dương, Hiếu Hộ, Cát Bình, Kim Lăng, kho lúa Kim Lăng quy mô lớn nhất, chứa nhiều lương thực, vẫn là cam đoan lương thực phía sau đế quốc, một khi kho lúa Kim Lăng xuất hiện nguy cơ, toàn bộ căn cơ đế quốc sẽ bị thương nặng.

Sở Hoan rõ ràng trong lòng, một khi không thể nhanh chóng dập tắt Thiên Môn Đạo khởi sự Giang Hoài Đạo, nếu bị Thiên Môn Đạo chúng hình thành thế lực quân sự chân chính, hậu quả không thể tưởng tượng nổi. Giang Hoài vừa loạn, hai Đạo Đông Hải, Kim Lăng cũng sẽ không thái bình, đến lúc đó Thiên Môn Đạo chắc chắn quấy bộ phận Đông Nam đế quốc đến long trời lở đất, hơn nữa Hà Bắc Đạo còn có thế lực Thanh Thiên Vương, ba Đạo Tây Bắc còn gặp phải uy hiếp của người Tây Lương, từ đó nửa giang sơn đế quốc đã đất rung núi chuyển, thiên hạ không thể tránh thoát đại loạn.

Thậm chí Sở Hoan đang hoài nghi trong lòng, có phải người của Thiên Môn Đạo biết được tin tức người Tây Lương muốn cầu hòa, cho nên đột nhiên khởi sự, từ đó bộ phận Đông Nam đế quốc vừa loạn sẽ không thể đặt toàn bộ tinh lực ở Tây Bắc nữa, kết quả như vậy sẽ khiến cho người Tây Lương có thể lật lọng, lòng cầu hòa vốn có sẽ biến thánh tiếp tục tiến tới bởi vì Đông Nam đế quốc loạn.

- Viên đá kia cổ quái không hiểu, lai lịch không rõ.

Hiên Viên Thiệu cau mày nói:

- Yêu đạo Thiên Môn Đạo hoành hành, một đám yêu ma quỷ quái, bổn tướng lo lắng viên đá kia có cất giấu bí mật của Thiên Môn Đạo hay không, tim của quỷ, không thể không phòng.

Sở Hoan chắp tay nói:

- Tướng quân lo lắng rất đúng. Tuy nhiên yêu nhân Thiên Môn muốn gây lên sóng gió ở kinh thành, cũng không phải chuyện dễ.

Hiên Viên Thiệu cười cười, khoát tay nói:

- Thôi, đã nói nhiều rồi.

Lão chăm chú nhìn Sở Hoan nói:

- Nghe nói ngươi qua ba cửa ải ở Thiết Huyết Viên, Hiên Viên Thắng cũng thua dưới tay ngươi, xem ra tài bắn cung của ngươi quả thật không tầm thường!

Sở Hoan lập tức nói:

- Hiên Viên tướng quân giễu cợt, nếu thiên hạ này còn có người dám nói tới tài bắn cung với Hiên Viên tướng quân, vậy không thể nghi ngờ là múa rìu qua mắt thợ, Hiên Viên Võ úy tiễn pháp cao minh, tiễn pháp của Sở Hoan đích thị là dưới hắn, khi đó cũng chỉ là dùng kỹ xảo, may mắn mà thắng.

Đúng lúc này, lại nghe được một hồi vó ngựa vang lên, một đội nhân mã chạy như bay mà đến, trên người đều mặc quần áo sai nha Hình Bộ. Một người xoay người xuống ngựa, bước tới chắp tay nói với Hiên Viên Thiệu:

- Hạ quan Chủ Sự Hình Bộ Diêu Đồng, bái kiến Hiên Viên tướng quân!

Hiên Viên Thiệu trực tiếp nói:

- Dắt một con ngựa tới đây!

Một con ngựa được dắt đến, Hiên Viên Thiệu sai người giao dây cương cho Sở Hoan, nói:

- Xe ngựa ngươi ngồi, vì ta mà bị hủy, con ngựa này ngươi có thể dùng trước.

Lão nói với Diêu Đồng:

- Xử lý hiện trường, dừng ở đây, không được mở rộng!

Lão xoay người liền đi, đột nhiên nghĩ tới cái gì, quay đầu lại nói với Sở Hoan:

- Sở Hoan, nếu như ngươi có rảnh rỗi, có thể tới phủ bổn tướng, bổn tướng rất muốn nhìn một chút tài bắn cung của ngươi!

Lão không tiếp tục kéo dài, rời đi nhanh chóng.

Sở Hoan hơi trầm ngâm, xoay qua chỗ khác, thấy tên xa phu còn quỳ rạp trên mặt đất, đi qua thấp giọng nói:

- Vương gia còn ở trong phủ Thái Tử, ngươi đi đóng lại xe, tránh cho sáng hôm sau không đón được Vương gia!

Hắn cũng không kéo dài, xoay người lên ngựa, thúc ngựa rời đi.

Huy Châu Giang Hoài Đạo loạn, Sở Hoan rất rõ ràng tình hình cụ thể, hắn thân ở Hộ Bộ, tuy rằng tin tức không được linh thông như Binh Bộ, nhưng Giang Hoài Đạo náo động, chắc chắn dính đến việc bình loạn, dùng binh tất dính đến lương bổng, cho nên tin tức Hộ Bộ lấy được cũng không muộn.

Căn cứ tin tức Sở Hoan biết, Thiên Môn Đạo Giang Hoài khởi sự quả thật hơi ngẫu nhiên, nguyên nhân có liên quan với một vị Huyện lệnh họ Lăng.

Vị Huyện lệnh họ Lăng kia tham tiền, cũng háo sắc, dựa theo lời đồn, lão nghe nói có một vị thiếu phụ đang trổ hoa ở một thôn, thanh danh tại đó không nhỏ, dung nhan rất đẹp, Lăng Huyện lệnh cải trang hỏi thăm một lần, nhìn trúng nữ nhân có chồng kia, từ nay về sau tốn rất nhiều khí lực vẫn không thể đạt được, sau này nguyên hình bị lộ, dĩ nhiên tự mình dẫn theo nha dịch tới cướp đoạt.

Chỉ là vị Lăng Huyện lệnh kia quả thật không ngờ, lúc đó dẫn người tới, chẳng những không thể cướp đi thiếu phụ kia, trái lại bỏ lại mạng sống.

Hóa ra cả nhà thiếu phụ kia đều là Thiên Môn Đạo đồ, biết được Huyện lệnh dẫn người cướp đoạt, vừa vặn địa phương có người Thiên Môn Đạo, vì thế cầu khẩn người cứu trợ, ngày đó Thiên Môn Đạo chúng cũng ra sức, lập tức triệu tập nam đinh vài thôn, tụ tập vài trăm người, trước đó mai phục sẵn, sau khi đợi Lăng Huyện lệnh kia dẫn người đến, dưới sự dẫn dắt của đạo nhân, thôn dẫn giết chết Lăng Huyện lệnh cùng mấy chục tên nha dịch dẫn theo, từ đó hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, tụ tập đánh vào huyện thành.

Ai cũng không ngờ rằng, ngắn ngủn không đến mười ngày, lấy huyện thành này làm trung tâm, đạo sĩ Thiên Môn Đạo vẫn giấu kín trong dân chúng đều triệu tập người khởi sự, mục tiêu thẳng tiến thành Huy Châu, hơn vạn dân chúng thờ phụng Thiên Môn Đạo cùng nổi lên, giương cờ hiệu Thái Cực Bát Quái Lão Quân của Thiên Môn Đạo, tụ tập từ bốn phía, dưới sự giúp đỡ của Thiên Môn Đạo chúng bên trong thành Huy Châu, nội ứng ngoại hợp đánh vào trong thành.

Sau khi Thiên Môn Đạo chúng vào thành, đốt giết đánh cướp, như thổ phỉ, kho lúa kho bạc có cướp đoạt, phóng hỏa trogn thành, vô số dân chúng trốn đi, mà Tri Châu Huy Châu cũng giết ra một con đường sống dưới sự bảo vệ của quân Huy Châu, tới phủ thành Giang Hoài Đạo báo tin tức.

Tổng đốc Giang Hoài Đạo triệu tập Cấm Vệ Quân, quân đội các Châu bao vây tiễu trừ Thiên Môn Đạo chúng, quả thật trong thời gian ngắn đuổi Thiên Môn Đạo chúng ra khỏi thành Huy Châu, nhưng tình thế không bởi vậy vè thay đổi tốt đẹp, năm Châu Giang Hoài, Huy Châu dẫn đầu nổi loạn, Thiên Môn Đạo chúng mấy Châu khác cùng hưởng ứng, tuy rằng tạm thời còn không thể chống đỡ quan quân, nhưng dân chúng gia nhập Thiên Môn Đạo khởi sự ngày càng nhiều, thậm chí có một số quan binh cũng bị Thiên Môn Đạo mê hoặc, thay đổi nhanh chóng, phản bội từ quan quân biến thành loạn quân.

Hiện giờ Giang Hoài Đạo hỗn loạn, mỗi ngày quan quân đều phải bao vây tiễu trừ Thiên Môn Đạo chúng, nhưng tin tức từ bên kia truyền đến, Thiên Môn Đạo chúng chẳng những không bởi vậy mà suy yếu, trái lại mỗi ngày đều tăng trưởng với số lượng cực kỳ khổng lồ.

Sau khi Sở Hoan nhận được tin tức từ Hiên Viên Thiệu, chẳng qua ba năm ngày ngắn ngủn, tin tức truyền đến từ Giang Hoài, Thiên Môn Đạo đã chiếm cứ vài huyện thành, hơn nữa trong năm Châu đã có ba Châu xảy ra bạo loạn quy mô lớn, thanh thế và tốc độ lan tràn thậm chí vượt xa loạn Thanh Thiên Vương Hà Bắc Đạo lúc trước.

Các sĩ thân Giang Hoài Đạo rơi vào đường cùng, đều tự tụ tập võ trang, dùng để bảo vệ của cải, Cấm Vệ Quân, Châu quân, võ trang tư nhân, Thiên Môn loạn đảng, thổ phỉ nhân lúc cháy nhà mà hôi của, Giang Hoài Đạo hỗn loạn, Binh Bộ và Đại Lý Tự bên kia mỗi ngày đều thư báo tán loạn, mà Hộ Bộ cũng bắt đầu căng thẳng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.