Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 64: Vu oan giáng họa



Viên quản sự bị đánh vỡ đầu, đau đớn ra mặt, lập tức tận sâu trong đôi mắt hiện ra vả oán hận. Gã là dạng tiểu nhân, trở tráo lật lọng còn hơn cả lật sách, lập tức ngoác miệng mắng:

- Họ Lương, ngươi đánh người?

Lương phường chủ hung tợn nói:

- Chính là ta đánh ngươi!

Gã lúc này lửa giận quên cả thể diện, thậm chí, quên cả Tô Lâm Lang đang ở bên cạnh, đưa tay ra định cầm cái bát trên bàn lên.

Lâm Lang giận tái mặt, lạnh lùng nói:

- Dừng tay, tửu phường này có phải là nơi để các ngươi giương oai?

Lương phường chủ kinh giác, vội vàng rút tay về, mặt tái nhợt, miễn cưỡng nói:

- Đại đông gia, người này… nói xằng bậy, ngài vạn lần không nên tin hắn.

Viên quản sự cười lạnh:

- Đại đông gia, ta có chứng cớ.

- Chứng cớ?

- Đại đông gia, hôm nay khai diếu, Lương phường chủ rắp tâm hại người.

Viên quản sự nói

- Hắn…

Lương phường chủ lạnh lùng nói:

- Cút, Hòa Thịnh Tuyền không chấp nhận loại người như người, cút mau, còn nói xằng nói bậy, lão tử…

Gã lúc này giống như con gấu bị chọc giận, vô cùng hoang dã, thô lỗ không chịu nổi.

Lâm Lang lãnh đạm:

- Hắn muốn nói, thì cứ để hắn nói hết đi, có phải nói hươu nói vượn hay không, ta khắc biết.

Viên quản sự lau vết máu trên trán, oán hận nói:

- Đại đông gia, hắn… hắn trộm rượu. Hắn ép ta phải làm.

Lương phường chủ mặt xám như tàn tro, thở hồng hộc:

- Ngươi… ăn nói bừa bãi, không được vu cáo hãm hại người tốt.

- Người tốt?

Viên quản sự biết chuyện đã đến nước này, chẳng còn đường lui nữa, nên cười lạnh:

- Tốt cái con bà ngươi. Đại đông gia, hắn ở nội diếu khuyên ngài ra ngoài tiếp đón tửu thương, chính là muốn tìm cơ hội để chúng ta ra tay. Ngài có thể vào phòng hắn kiểm tra, chúng ta đã lén lấy 20 vò bình rượu giấu ở đó. Hắn còn nói, quay về sẽ đổi 20 vò rượu lấy bạc, chia cho ta một phần.

Lâm Lang nhìn Lương phường chủ, buồn bã cười:

- Cô phụ (dượng), sao cô phụ có thể đối xử với ta như thế?

Lương phường chủ sắc mặt trắng bệch, hoảng loạn nói:

- Đại đông gia, Lâm Lang… ta…ta ngươi đừng nghe hắn nói bậy.

- Đến lúc này mà còn muốn gạt ta?

Lâm Lang cười khổ:

- Lúc trước cô mẫu tự mình đến cầu ta, cho ngươi đến xử lý tửu phường. Ta nể mặt cô mẫu, tuy rằng biết ngươi ăn chơi đàng điếm, không làm việc đàng hoàng, nhưng vẫn đáp ứng. Vốn tưởng rằng ngươi cũng sẽ nể mặt cô mẫu, sẽ thực sự giúp ta. Nhưng ngươi xem, ngươi xem ngươi đã đối xử với ta thế nào?

Lương phường chủ đặt mông xuống ghế, vẻ mặt suy sụp, trắng xanh một mảnh, một lúc sau cũng không dám mở miệng.

Lâm Lang đứng dậy, thân hình uyển chuyền, nhìn phía Viên quản sự nói:

- Như vậy đi, ngươi đi ký sổ lĩnh 20 lang bạc, ta nể ngươi đã làm việc cho Hòa Thịnh Tuyền lâu rồi, 20 lạng bạc này dùng để mở một cái tiểu điếm cũng được.

Viên quản sự biết mình chắc chắn không thể ở lại Hòa Thịnh Tuyền, Lâm Lang còn cho hắn bạc, tuy là người nhân phẩm cực kém nhưng vẫn có chút cảm động, quỳ rạp xuống đất nói:

- Đại đông gia, ta…

Chính vào lúc này, chợt nghe ngoài cửa có tiếng ồn ào, có người kêu lên:

- Không tốt rồi, người của nha môn tới…

Lâm Lang biến sắc, lấy nón tre đội lên đầu, trong lúc đó cũng quên luôn Lương phường chủ, sửa sang lại vành nón, bước nhanh đi ra phòng bếp, thấy trong viện đông nghìn nghịt, cách đó không xa, nhìn thấy Hoàng bộ đầu mang theo hơn 20 nha sai hùng hổ xông tới, mọi người trong Hòa Thịnh Tuyền đều ngơ ngác nhìn nhau.

Nha dịch nắm chặt tay đao trong tay, xem tư thế của bọn họ thì không có việc gì tốt.

Lâm Lang tiến lên, chưa kịp nói chuyện, Hoàng bộ đầu đã chắp tay nói:

- Đại đông gia, xin lỗi, ta lại tới.

- Lại không biết có gì không phải.

- Không có việc không dám trèo lên điện Tam bảo.

Hoàng bộ đầu cười lạnh:

- Tửu phường các ngươi có kẻ phạm tội giết người. Ta phụng mệnh huyện lão gia tiến đến bắt phạm nhân.

Lâm Lang giật mình, nhưng vẫn điềm tĩnh nói:

- Hoàng bộ đầu, chúng ta là phường buôn bán, ngài cũng không nên phỉ báng.

- Đại đông gia, nha môn không có chứng cớ, tuyệt sẽ không dám bắt người lung tung.

Hoàng bộ đầu quét ánh mắt qua đám người trước mặt, đột nhiên đứng lại, phát hiện thấy Sở Hoan vừa lúc đó ra đứng trước cửa phòng, giơ tay lên nói:

- Sở Hoan, ngươi giết chết người, theo ta về nha môn.

Sở Hoan nhìn thấy Hoàng bộ đầu dẫn người đến tửu phường, cũng đoán chuyện không ổn. Lúc này Hoàng bộ đầu chỉ thẳng về phía hắn, kêu hắn giết người, Sở Hoan càng đoán trong đó tất có quỷ dị.

Đám tiểu nhị Hòa Thịnh Tuyền đều há hốc mồm.

Lâm Lang cười lạnh:

- Hoàng bộ đầu, ngài không nên ăn nói bừa bãi.

- Đại đông gia, hôm nay người Bát Lý Đường đi theo Phạm Dật Thượng vào tửu phường, chuyện nay ai cũng biết.

Hoàng bộ đầu thản nhiên nói tiếp:

- Sở Hoan ra tay đánh người, các ngươi cũng thấy. Ta nói cho các ngươi biết, trong Bát Lý Đường có một người tên là Triệu Bảo, bị Sở Hoan đả thương, không kịp đưa về nhà, đã chết trên đường.

Lâm Lang nghe vậy, hoa dung thất sắc.

Sở Hoan cười khẩy, hắn ra tay có chừng mực, cố nhiên không thể để cho đối thủ quá khốn khổ, càng không thể để đối thủ nguy hiểm đến tính mạng.

Hôm nay mặc dù hắn xuất chiêu sấm sét, nhưng trong lòng tuyệt đối rõ ràng, người không thể chết trong tay mình được.

Hoàng bộ đầu cũng không nhiều lời, vung tay lên, quát:

- Bắt tội phạm giết người Sở Hoan mang về nha môn thẩm tra.

Lâm Lang bước lên phía trước, nhẹ nhàng nói:

- Ai dám?

- Đại đông gia, ta khuyên ngươi không nên lẫn lộn công tư.

Hoàng bộ đầu cười lạnh:

- Sở Hoan là người của Hòa Thịnh Tuyền, hắn đánh chết người, Hòa Thịnh Tuyền các ngươi cũng tránh không khỏi có liên can. Chỉ có điều huyện đại nhân khai ân chỉ truy cứu trách nhiệm một người, các ngươi nếu thức thời, không nên dính dáng vào.

Lâm Lang còn định nói gì thêm, Sở Hoan đã tiến lên, bình thản:

- Không cần làm khó bọn họ, ta theo các ngươi về nha môn.

Vẻ mặt hắn lạnh như băng.

Hoàng bộ đầu gật đầu:

- Đáng mặt hán tử.

Rồi gã trầm giọng quát:

- Trói hắn lại!

Mấy tên nha sai như lang như hổ xông lên, đem Sở Hoan trói lại. Sở Hoan từ đầu đến cuối lạnh lùng tuân theo, không hề có chút phản ứng, càng khiến cho đám tiểu nhị của Hòa Thịnh Tuyền cảm kích.

Nhưng dù sao giết người phải ra công đường, mọi người có phẫn nộ thì cũng không dám ngăn trở nha môn.

Gương mặt xinh đẹp của Lâm Lang dưới cái nón tre tái nhợt một mảnh, mắt đỏ hoe, cố nén khóc, hướng Sở Hoan nói:

- Sở Hoan, ngươi không phải lo lắng. Ngươi không giết người, ngươi bị oan, ta nhất định sẽ vì ngươi lấy lại công đạo.

Hoàng bộ đầu cười lạnh:

- Bây giờ công đạo không phải do ngươi thảo mà là người nhà Triệu Bảo thảo công đạo.

Lâm Lang nghiêm nghị nói:

- Trong việc này có mưu mẹo gì, sớm hay muộn cũng sẽ lộ ra thôi. Ta nhất định sẽ không để cho người khác làm hại Sở Hoan.

Nàng thông minh sắc sảo, người trong nha môn đột nhiên đến bắt Sở Hoan, Lâm Lang hiển nhiên thấy cổ quái.

Hoàng bộ đầu hừ lạnh một tiếng, phất tay nói:

- Dẫn đi.

Sở Hoan đi đến bên cạnh Lâm Lang, cười dịu dàng:

- Không phải lo lắng cho ta. Ta nói rồi, thiên hạ này không có ngưỡng cửa nào không thể đi qua.

Rồi hắn ghé sát vào nàng nói khẽ:

- Người không phải ta giết, cô nương ở đây phải cẩn thận. Chờ ta ra khỏi đại lao, có cơ hội sẽ dẫn cô nương đi ăn thịt lang nướng.

Hán nói vô cùng thoải mái, tựa như hắn dễ dàng ra vô đại lao, tựa như mình đến đó chỉ để làm khách.

Lâm Lang vẻ mặt vẫn rất kiên quyết, hạ giọng nói:

- Sở Hoan, bất kể thể nào, ngươi vẫn phải cố gắng chịu đựng. Ta nhất định không thể để ngươi chịu ủy khuất. Vụ án này, ta nhất định giúp ngươi thắng.

Sở Hoan cười ha hả, dưới sự xô đẩy của đám nha sai đi khỏi hậu viện. Toàn bộ Hòa Thịnh Tuyền ra tận cửa, nhìn Hoàng bộ đầu cùng nha sai mang Sở Hoan đi.

Lâm Lang cắn chặt răng, đợi đến lúc không còn thấy bóng dáng Sở Hoan lập tức bảo Tô bá đứng bên cạnh:

- Tô bá, nhanh chuẩn bị xe, chúng ta phải về phủ thành gấp.

Tô bá lập tức đáp ứng. Lâm Lang lại hướng Đại tác sư Hàn Uyên nói:

- Đại tác sư, ta lo rằng lần này Sở Hoan bị bắt là do bọn họ thiết lập cạm bẫy. Sở Hoan vào nha môn họa phúc khó liệu. Ngài ký sổ sách nhận bạc, lập tức đến nha môn. Họ Hồ tham tiền, ngài xem có thể dùng bạc để lót tay không? Không cần so đo nhiều ít, chỉ cần có thể bảo vệ Sở Hoan là được.

Hàn Uyên gật đầu, nhưng vẫn hạ giọng nói:

- Đại đông gia, bọn họ nếu đã thiết hạ cạm bẫy, chỉ sợ cố ý làm khó Sở Hoan. Chúng ta có dùng bạc, cũng chưa chắc đã có kết quả tốt.

- Ta biết!

Lâm Lang đáp:

- Ta chỉ là muốn kéo dài thời gian, ngài tranh thủ dùng chút bạc để kéo dài thời gian, ta về phủ thành sẽ tìm người nghĩ biện pháp giúp.

Lâm Lang xem chuyện Sở Hoan bị bắt, là vì hắn đã giúp Hòa Thịnh Tuyền giữ uy khí, nói trắng ra, vì mình mà gặp đại nạn, nàng nhất định không tiếc giá nào cứu bằng được hắn.

Nàng tất nhiên không biết, độc kế lần này mục tiêu là nhằm thẳng vào Sở Hoan, là đám Hồ tri huyện rắp tâm loại bỏ chướng ngại vật mà thôi.

Lương phường chủ đứng bên cạnh, ngập ngừng mấy lần, cuối cùng đi lên, nói:

- Đại đông gia, việc trong nha môn, nếu được cứ giao cho ta. Ta… và Hồ tri huyện cũng có chút sơ giao, Đại tác sư và nha môn ít đi lại hơn. Khụ khụ… cô phụ đã ngu ngốc mà phạm vào tội. Lần này… lần này cho ta cơ hội chuộc lỗi.

Lâm Lang do dự một chút, trước ánh nhìn chờ đợi của Lương phường chủ, thở dài nói:

- Cô phụ, mặc kệ thế nào, phiền cô phụ giúp Lâm Lang một phen vậy.

Lương phường chủ đang căng thẳng, nghe Lâm Lang nói vậy, lập tức đáp:

- Đại đông gia, ngài yên tâm, ta nhất định lập công chuộc tội.

Xe ngựa đã đến, Lâm Lang vội vàng lên xe, rồi vén rèm lên dặn:

- Nha môn nhất định phải có sự chuẩn bị, bất kể thế nào cũng không để Sở Hoan bị đánh đập. Đại tác sư, chuyện ở tửu phường phiền ngài chiếu ứng, ta đi phủ thành rất nhanh sẽ quay về.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.