Quyện Tầm Phương

Chương 17




Nhưng tranh đấu giữa các bè phái trong triều Đại Yến, càng diễn ra càng ác liệt.

Trong triều đình sau khi Phức thân vương hoàn toàn rời khỏi, lập Hoàng thái nữ, chẳng những việc tranh luận lập người kế vị không bình ổn, ngược lại càng ngày càng nóng lên.

Hoàng thái nữ chính là Hoàng trưởng nữ, so với Phức thân vương sôi nổi xán lạn, nàng thật sự ảm đạm tầm thường. Luận thông minh trí tuệ, không bằng Thất hoàng nữ Văn Đào công chúa tài học nổi tiếng, luận võ dũng, không bằng Lục hoàng nữ Hướng Dương công chúa. Luận thân phận, cũng không như Nhị hoàng tử Khanh vương gia được xưng tụng văn võ song toàn.

Hoàng thái nữ háo sắc tham hoa tầm thường vô vi nhìn như đang nguy ngập.

Mà các hoàng nữ hoàng tử này đều có một số thần tử ủng hộ, hoặc có tư tâm, hoặc vì công bằng, dần dần biến thành đấu đá lẫn nhau, tình trạng tranh đấu giữa các bè phái càng ác liệt.

Nhưng Dực Đế bất động thanh sắc quan sát, chẳng ai biết nàng suy nghĩ cái gì.

Mà đồng nghiệp cấp dưới Phức thân vương ngày xưa, có hơi không chịu được áp lực, khắp nơi đều muốn bọn họ tỏ thái độ, đành phải tới xin Phức thân vương chỉ giáo.

“Các ngươi là thần tử Đại Yến, ăn lộc vua.” Phức thân vương thực không kiên nhẫn, “Các ngươi chỉ đứng bên hoàng đế, thế nào còn có bên khác?”

“Nhưng là...”

“Ngu ngốc.” Phức thân vương tức giận, “Bên kia cũng không cần nhúng tay! Chuyện nhà hoàng tộc, lúc nào đến phiên các ngươi quản? Làm cho tốt phận sự bề tôi của các ngươi, chỉ làm bề tôi là được rồi! Tuy rằng có thể cuối cùng vẫn bị giáng quan lưu đày, nhưng ít nhất sẽ không mất đầu!”

Các đại thần đó hai mặt nhìn nhau, nửa tin nửa ngờ trở về án binh bất động. Kết quả không đến mấy tháng, Dực Đế phát giận với các đại thần thân Hoàng thái nữ, còn có người thật sự rơi đầu, mới làm cho các đại thần đó tâm phục khẩu phục.

Nhưng nếu đi thỉnh giáo, Phức thân vương dứt khoát đóng cửa từ chối tiếp khách.

“Chuyến đó không liên quan đến chúng ta, còn không bằng đi chơi.” Mộ Dung Phức thúc giục Nhạc Phương thay quần áo, thực cảm khái nói.

“... Nhưng điện hạ, ngươi vẫn có chỉ điểm bọn họ.” Nhạc Phương ôn nhu cười.

“Bọn họ chỉ làm nhân viên chuyên nghiệp là tốt rồi, làm quan gì chứ? Xử lý các vụ án còn có thể, quan trường hỗn độn? Còn lâu a.”

Mộ Dung Phức cười nhạt.

Chịu không nổi các đại thần tốp năm tốp ba đến đến thăm, Mộ Dung Phức quyết định thật nhanh chuẩn bị đưa Nhạc Phương ra cửa. Bọn họ ăn mặc như một đôi vợ chồng. Chính là cái loại vợ chồng văn nhân áo cơm không thiếu, túi có chút tiền, lại không giàu đến mức có thể mua đất ở kinh thành.

Mộ Dung Phức giúp Nhạc Phương buộc tóc thành búi, đeo khăn vuông, mặc áo thư sinh, thật đúng là hết sức phong lưu phóng khoáng. Cầm bút vẽ lông mày mà ngẩn người nhìn hắn, thật lâu không thể hạ bút, tuy rằng biết khuôn mặt mỹ mạo khoa trương quá đáng này có thể rước họa... Nàng đành ném bút thở dài, gọi hai mươi thị vệ âm thầm bảo hộ.

Gương mặt xinh đẹp là thế, nàng thực không thể xuống tay làm xấu.

“Quản hắn.” Nàng thì thào nói, “Dù sao ngươi sớm muộn gì cũng phải quen đi lại bên ngoài. Nam nhân lại không thịnh hành đội khăn che mặt.”

Chần chờ một chút, Nhạc Phương nói, “Bằng không... Ta không đi nhé?”

“Không được.” Mộ Dung Phức nghiêm mặt, túm hắn bước đi.

Hôm nay không họp chợ, nhưng trong thành hết sức náo nhiệt như trước. Tuy rằng trên danh nghĩa là đi đưa bản thảo sách, Mộ Dung Phức vẫn rất vui vẻ lôi kéo Nhạc Phương dạo đông dạo tây. Trạm thứ nhất chính là chợ bán thức ăn.

“Ta biết chỗ này.” Mộ Dung Phức nhếch miệng cười, “Đến chợ bán thức ăn đánh chén vài thứ.”

“… … …”

Không nói gì một lát, lực chú ý của Nhạc Phương rất nhanh bị dời đi, trên đường người đi lại rộn ràng nhốn nháo, các quán ăn đông đúc chen lấn, đủ mọi màu sắc.

Hoa hết cả mắt, cứ như cách đến mấy đời.

Hắn mới phát hiện, dường như là chuyển từ cái viện này đến một viện khác, nhà giam này đến một nhà giam khác... Chưa từng hành tẩu bên ngoài.

“... Nhiều người quá.” Hắn có chút sợ hãi nói.

Chống một cây gậy gỗ giản dị tự nhiên, Mộ Dung Phức mỉm cười dắt tay hắn, “Phu quân, chớ đi lạc.”

Nhạc Phương hơi chút dùng sức nắm lại, mặt hơi đỏ lên.

Thời tiết rất lạnh, nhưng thu hoạch vụ thu đã xong, có lẽ không bao lâu sẽ có tuyết rơi. Thừa dịp thời tiết tốt, quầy hàng buôn bán, cũng hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp cuối cùng của mùa thu.

Những chỗ Nhạc Phương cảm thấy hứng thú đều rất kỳ quái, tiệm gạo, quầy hàng ăn, tiệm tạp hoá. Vấn đề hắn hỏi có điểm ngây ngô, nhưng bởi vì bộ dạng hắn thật sự rất đẹp, gương mặt lại không giống lúc nghiêm nghị ở trong phủ, vẻ mặt ôn nhu cười, chọc cho chủ cửa hàng cũng cười theo, tận tâm trả lời.

Chỉ có Mộ Dung Phức biết, hắn đang dò giá, nhân cơ hội xác minh...

Hắn hỏi trước, Mộ Dung Phức mua ngay sau đó. Lượng tuy rằng không nhiều lắm, cũng vui cả làng.

“Ngươi a, nhất định là cuồng công tác.” Nàng cười ha ha, “Nào có ai như ngươi chứ?”

“Cuồng công tác?”

“Kiểu này dễ lao lực mà chết... Giống Gia Cát Khổng Minh a, làm việc quá độ, mệt chết.”

“Nào có!” Nhạc Phương ngượng ngùng, “Thuận tiện ấy mà...” Nhưng ánh mắt hắn trở nên nhu hòa, “... Năm nay được mùa. Hơn nữa không có mất giá ngũ cốc tổn hại nhà nông... Thật sự là quá tốt.”

“A, Đế mẫu rất chú trọng dân sinh, bỏ công sức đi bình ổn giá ngũ cốc. Sẽ không quá cao, cũng sẽ không quá thấp.” Mộ Dung Phức nháy mắt mấy cái với hắn, “Sức quan sát rất mạnh nha.”

Rũ mắt xuống, Nhạc Phương thản nhiên cười, có chút ngượng ngùng.

Mộ Dung Phức cực kỳ hưng trí chỉ trỏ. Nàng năm xưa thường cải trang đi tuần, với kinh thành thuộc như lòng bàn tay. Chẳng qua sau này gặp chuyện bất ngờ, nàng hành động không tiện, thân thể cũng tổn hại, mất đi hưng trí này.

Rất nhiều cửa tiệm mới, mấy gian cũng mất đi. Nhưng kinh thành vẫn là kinh thành, vẫn phồn hoa như trước.

“Đến mùa xuân chúng ta còn có thể đi ngắm hoa mẫu đơn, cả thành đều cuồng loạn. Náo nhiệt lắm.” Mộ Dung Phức cười vô cùng vui vẻ, mặt mày giãn ra, vẻ mặt tựa như thiếu nữ.

Trong lòng Nhạc Phương hết thảy trở nên mềm mại, nắm lấy vai nàng, miễn cho người ta đụng phải nàng, “Được.”

Chờ đến khi bọn họ đi đến hiệu sách, chân Mộ Dung Phức đã bắt đầu đau, đi đường càng khập khiễng hơn. Nàng bắt đầu tức giận, “Cái thân thể hư này...”

“Đến rồi, đừng nóng giận.” Nhạc Phương ôn nhu an ủi, đỡ nàng sải bước vào hiệu sách.

Hiệu sách này, là vốn riêng của Mộ Dung Phức. Sản nghiệp riêng của nàng đều kỳ quái hết, hiệu sách, phường nhuộm, lò rèn. Nghe nói là vì thực hiện ý tưởng kì quái của nàng mới đặt mua.

Chưởng quầy là lão nhân ra khỏi cung, thấy nàng liền muốn quỳ, nàng không kiên nhẫn khoát tay, “Hoàng bá, ngươi lại muốn làm lễ này, về sau ta không đến nữa!”

Hoàng chưởng quỹ cười hì hì mời nàng vào, thoáng nhìn Nhạc Phương, không khỏi ngẩn ra, nháy mắt lại khôi phục thái độ bình thường, “Chủ tử, sao không cưỡi ngựa ngồi xe? Ngồi kiệu cũng tốt a! Cứ thế mà đi qua nửa thành ư?”

“Chậc, hoàng bá, đầu lưỡi ngươi vẫn là linh hoạt như vậy.” Mộ Dung Phức không quá đứng đắn nghiêng một cái, “Thiết Quan Âm...”

“Người phía sau, là...” Hắn không quá xác định nhìn Nhạc Phương, mỹ mạo kinh người như vậy, đáy lòng âm thầm phỏng đoán. Vương phủ bao lâu mới có thiếu phụ mỹ mạo như vậy  ... Ăn mặc thành nam tử, càng tuấn tú.

“Nhạc Phương.” Mộ Dung Phức cười cười, “Nội tổng quản của ta.”

Hoàng bá trợn tròn mắt.

Phức thân vương được hắn trông nom từ nhỏ đến lớn, biết nàng chính trực cực kỳ, không thu trai lơ. Mà nội tổng quản vương phủ, bình thường là nữ quan bên người thân vương.

Nhưng, nhưng là... Vì sao hai người này, có không khí ái muội... Nội tổng quản “Nguyệt Phương” đang thổi nguội chén trà, đưa đến bên môi Phức thân vương cho nàng uống, nàng lại đưa nửa chén trà còn lại thưởng cho nội tổng quản chứ...?

Hai nữ tử, dắt tay nhau... Thân mật đến quỷ dị...

Này này này... Thân vương, hay người dứt khoát thu trai lơ đi? Cái tốt không học, học cung nữ đút thức ăn cho nhau ngày xưa ư...? Chẳng lẽ là bị Khanh vương gia làm hư sao? Không cần a, Phức thân vương! Nữ nhân cùng nữ nhân... Là tà ma ngoại đạo a tà ma ngoại đạo!

Ta, lão Hoàng ta sinh thời, còn có thể được nhìn thấy ngạch phụ của Phức thân vương ư?

Lão thủ vệ Hoàng bá, cõi lòng đầy ưu tư, vài lần há mồm, lại không dám khuyên ra mồm.