Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1034: Anh làm phụ bếp, được không?




Editor: Quỷ Quỷ

“Ngủ được một lúc.” Cố Mạc bỏ điện thoại vào túi, xoay người ôm Tiếu Nhiễm, “Sao lại dậy sớm vậy?”

“Lời này chắc phải hỏi anh chứ?” Tiếu Nhiễm khẽ cười hỏi.

Cố Mạc ngẩng đầu suy nghĩ một lát:”Có lẽ vậy.”

“Mới 6h! Anh còn nói em dậy sớm! Anh muốn để em làm người đẹp ngủ đúng không?” Tiếu Nhiễm nghịch ngợm lè lưỡi.

“6h? anh còn chưa làm cơm. Em chờ một lát.” Cố Mạc áy náy nói.

Nhìn thấy Cố Mạc định đi vào phòng bếp, Tiếu Nhiễm lập tức ngăn lại:”Ngón tay anh bị đau, làm sao nấu cơm được? Để em! Anh nghỉ ngơi đi!”

“Em biết nấu ăn?” Cố Mạc cười nhéo mũi Tiếu Nhiễm.

“Em…..Em có thể bắt chước.” Tiếu Nhiễm ấn Cố Mạc ngồi lên ghế sô pha, rồi chạy lên lầu mang IPAD xuống.

Cố Mạc khoanh tay tựa lưng lên ghế sô pha cười hỏi:”Em muốn bắt chước ngay lúc nào sao?”

“Thông minh!” Tiếu Nhiễm khẽ cười trả lời. “Để em xem trong tủ lạnh có những gì, để lên thực đơn.”

“Được!” nụ cười của Cố Mạc đầy sự yêu chiều, thưởng thức nhìn Tiếu Nhiễm. “Dạ dày của anh hôm nay do em làm chủ.”

Tiếu Nhiễm cầm IPAD vào trong bếp, mở tủ lạnh ra xem.

“Cố Mạc không ăn cá sông, cá chép OUT! Sường…..có thể được! Bông cải xanh….có thể làm rau trộn. Bít tết…..Cái này có vẻ dễ làm.”

Tiếu Nhiễm lấy hết nguyên liệu nấu ăn ra ngoài, liền cầm IPAD bắt đầu tìm thực đơn.

“Sườn kho tàu, thêm đường trắng, hạt tiêu, quế….” Nhìn thấy bảng nguyên liệu, Tiếu Nhiễm không khỏi nhăn nhó. Cô mở hộp gia vị ra, nhìn một đống gia vị cô không thể phân rõ, bắt đầu lo lắng.

Tuy rằng đã nghe qua tên, nhưng cô cũng không rõ cái nào là hạt tiêu, cái nào là quế.

Cho tới bây giờ cô vẫn chưa hề đi vào nhà bếp!

Cô vẫn nghĩ đó là nơi mà chỉ có giúp việc mới đi vào!

Cố Mạc đứng sau Tiếu Nhiễm, vừa chỉ vào hộp gia vị, vừa cười giải thích:”Đây là hạt tiêu, đây là hạt hồi hương, đây là quế, đây là hạt tiêu đen…..”

“Hạt tiêu đen với hạt tiêu nhìn cũng không khác nhau lắm.” Tiếu Nhiễm gãi gãi đầu, cười haha hai tiếng, “Hương vị chắc cũng vậy nhỉ?”

“Khác nhau rất nhiều!” Cố Mạc xì ra một tiếng cười. “Chiên bít tết đều phải dùng hạt tiêu đen, em mà dùng sai sẽ phá hỏng hương vị mất.”

“Không thể dùng chung được sao?” Tiếu Nhiễm lè lưỡi.

Cô ngốc nhất chính là chuyện bếp núc. 

“Không thể!” Cố Mạc cười trả lời. Anh xắn tay áo lên, bắt đầu rửa rau.

Tiếu Nhiễm đẩy Cố Mạc sang một bên, vô cùng nghiêm túc nói:”Anh đứng nhìn thôi. Hôm nay em là đầu bếp!”

“Để anh phụ cho, được không?” Cố Mạc thản nhiên cười hỏi.

Anh thực sự lo lắng nhìn Tiếu Nhiễm, không chỉ sợ cô không nấu được cơm, mà còn sợ cô sẽ thiêu cháy hết phòng bếp mất.

Anh biết ba chồng cưng chiều Tiếu Nhiễm như thế nào. Đừng nói nấu cơm, ngay cả dọn dẹp cũng không để cô động tay.

“Không được! Chú, hôm nay anh cứ ngoan ngoãn làm bệnh nhân được không?” Tiếu Nhiễm chống nạnh, không lùi bước nhìn Cố Mạc.

“Được. Anh chỉ nói thôi chứ không làm.” Cố Mạc mau chóng giơ tay đầu hàng. “Em hầm sườn trước rồi hẵng chiên bít tết, trong lúc chiên thì đổ rượu vào, bít tết chín rồi thì trộn bông cải xanh. Như vậy sẽ tiết kiệm được thời gian.”

“Ok! Bếp trưởng Cố!” Tiếu Nhiễm cười xoay người, bắt đầu rửa sườn.

May mắn sường đã được cắt từng đoạn, chỉ cần rửa là được.

Rửa sường xong, cô vén tóc ra sau tai, nghiêm túc nghiên cứu thực đơn.