Sau Khi Phân Hoá, Tôi Đánh Dấu Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 10: 10: Mày Phải Tin Rằng Cuộc Sống Này Luôn Có Những Điều Tốt Đẹp





Xế chiều, Khương Khê Viễn đi tới văn phòng luật sư đón Lễ Hạc Niên tan làm.
Chỉ còn mỗi Khương Hựu Lễ ở nhà.
Cả người cô vẫn còn đau nhức sau trận solo tay đôi ngày hôm qua.

Từ sáng tới giờ cô chỉ lười biếng nằm dài trên sofa, vết bầm trên má trái đã bớt sưng đi nhiều, mặt cùng khoé miệng thì vẫn còn hơi tím, đụng vào là lập tức ê ẩm.
Khương Khê Viễn vừa rời đi không bao lâu, ngoài cửa chợt có tiếng ai đó bấm chuông.
Khương Hựu Lễ vật vạ từ trên sofa ngồi dậy, xỏ chân vào dép đi ra mở cửa.

Giờ chỉ cần hơi cử động một chút là toàn thân liền cảm thấy rất thốn.

Đặc biệt là vùng bụng bị tên điên kia dùng sức đạp vẫn còn đau đớn dữ dội, bầm tím một mảng to, quả nhiên đánh nhau chưa bao giờ là chuyện có thể lôi ra để đùa.
Cô nhíu mắt nhìn vào chuông cửa có hình*, trông thấy Sầm Tử Câm và Thẩm Dịch Xuyên, còn có tệp đính kèm Trần Hoài An xách theo một đống túi lớn túi nhỏ đứng trước cửa nhà cô.
Khương Hựu Lễ nghĩ nghĩ.
Hình như trên trường đã tan học từ lâu.
Nhưng ba học sinh ngoan này chắc chắn lại nhớ nhà quá mà trốn tiết chạy về trước.
Cô vặn tay nắm cửa.
Ba người từ cổng nhà đi vào nhìn thấy thảm trạng của Khương Hựu Lễ, cả kinh đến nhất thời không biết nên nói gì.
"A Hựu..." Sầm Tử Khâm mở to mắt, "Mày..."
Khương Hựu Lễ nhướng mày, "Tao làm sao?"
Tầm nhìn của Sầm Tử Câm rơi vào khuôn mặt đầy thương tích của cô, kinh ngạc không nghĩ tên kia lại ra tay nặng đến độ này, "Làm gì mà đánh nhau kinh khủng thế?"
Bọn họ chỉ biết là Khương Hựu Lễ suýt chút nữa bị tên Alpha kia siết cổ chết và bị thương nhẹ.
Lại không nghĩ "bị thương nhẹ" hoá ra là như vậy.
Lúc gọi điện thoại cho Khương Hựu Lễ, cô cũng không hề nhắc về tình trạng này.
Thẩm Dịch Xuyên nhíu mày: "Thằng kia dám đánh mày không chút nương tay như vậy sao?"
"Ờ." Khương Hựu Lễ thờ ơ gật đầu, "Còn tát tao một cái."

"Vãi l**!" Trần Hoài An nghe thế bùng lên cơn giận, "Thằng súc vật chán sống rồi à? Tốt nhất đừng để tao nhìn thấy nó, thật sự đéo thể tha thứ được!"**
Luật bất thành văn, dù là nhất trung Giang Thành hay là cận trung Giang Thành***, từ xưa đến nay không ai dám động đến Khương Hựu Lễ, kể cả là đại ca lưu manh ngoài địa phận trường, bởi vì cô có Kiều Nghệ Huân đứng ra bảo kê.
Hơn nữa, ông nội của Khương Hựu Lễ ở cái đất Giang Thành này gần như một tay che trời.
Ai dám động vào Khương Hựu Lễ chính là ngại mạng mình kéo dài quá lâu.
"Hoài An." Khương Hựu Lễ nói, "Sau này mày muốn gặp hắn ta cũng không được nữa."
Nam Alpha kia sẽ chết rục trong tù.
Trần Hoài An tưởng tượng cảnh Khương Hựu Lễ bị đánh đến bầm dập liền phát cáu lên, cậu thật sự rất muốn đấm chết nam Alpha kia, "Đại tỷ, thằng súc sinh đó không chỉ lợi dụng tin tức tố muốn làm hại đến Lộ Dao Y, lại còn suýt chút lấy mạng mày, chuyện nghiêm trọng như vậy đáng ra phải bị tù chung thân chứ?"
Khương Hựu Lễ: "Tù chung thân còn quá nhẹ."
Sầm Tử Câm nhìn Khương Hựu Lễ, "A Hựu, mày nói vậy là...?"
Thẩm Dịch Xuyên: "Không lẽ..."
Khương Hựu Lễ nhắc lại lời Khương Khê Viễn đã nói với cô, "Không quan trọng độ tuổi của tội phạm, Alpha chỉ cần tác động tiêu cực đến Omega đều phải ngồi tù 20 năm, đây lại còn làm hại một Omega cấp S đến mức nhập viện."
"Hắn ta nhận án tù chung thân là chắc chắn."
"Nhưng mà..."
"Ba tao và dì Quan đều đang dồn lực để ép hắn buộc phải bị toà phán tử hình."
Sầm Tử Câm vỗ tay: "Hay!"
Cô vô cùng thoả mãn, "Thằng này thật sự làm xấu mặt Alpha bọn tao.

Thân là Alpha được trời ưu ái cho điều kiện tốt nhất, đáng ra nên biết điều đối xử thật tốt với Omega vốn yếu thế hơn chứ? Loại người trong đầu chỉ có những ý nghĩ dơ bẩn tâm lý méo mó nên cút mẹ hết xuống địa ngục đi! Hôm nào tổ chức phiên toà tao nhất định đến tận nơi ủng hộ thẩm phán phán hắn ta án tử hình."
Thẩm Dịch Xuyên lập tức tán thành: "Tao cũng ủng hộ, hắn phải bị tử hình."
"Pháp luật tuy hà khắc như vậy vẫn không thể ngăn cản h@m muốn dơ bẩn của con người.

Thằng thần kinh kia vì d*c vọng chiếm hữu đến mạng cũng chẳng cần nữa." Trần Hoài An phẫn nộ thay cho Lộ Dao Y, "Lũ t*ng trùng thượng não đáng ra nên bị phanh thây! Chúng nó hủy hoại hạnh phúc của người khác, hủy hoại cuộc đời của người khác, không xứng được có mặt trên cuộc đời này."
Cậu là một Omega.
Cậu hiểu rõ nếu Omega mà bị Alpha c**ng bức sẽ là cảm giác kinh khủng đến cỡ nào.

Những Omega số khổ bị ép phải đánh dấu hoàn toàn, mãi mãi về sau cơ thể chỉ được mang tin tức tố của tên Alpha cặn bã đó, cả đời cũng không thể xoá nhoà đi quá khứ bị tổn thương.


Omega vốn đã hiếm hoi, vì những mặt tối như thế này mà rất nhiều người đã sống trong trầm cảm rồi tìm đến cái chết.

Ban hành một bộ luật hà khắc bảo vệ Omega là điều dĩ nhiên phải làm.
Nhưng thế gian rộng lớn không gì không có, những tên Alpha đồi truỵ chán sống vẫn luôn tồn tại.

Cậu nghiến răng: "Những kẻ như thế, chắc chắn phải bị tử hình."
Sầm Tử Câm thấu hiểu cho cảm giác của Trần Hoài An, nhìn hai tay cậu vẫn đang xách túi lớn túi nhỏ, liền lại gần chuyển hết đồ sang cho mình cầm, rồi dùng vai đẩy vai Trần Hoài An một cái.
"Hoài An, mày đừng nóng."
Cô nói rồi nhìn Thẩm Dịch Xuyên: "Tao biết mày thương cho Lộ Dao Y, nhưng trên thế giới những Alpha tôn trọng Omega vẫn còn rất nhiều, như kiểu tao với Xuyên Xuyên vậy, kẻ bi3n thái nếu không xui xẻo thì sẽ không dễ gặp phải."
"Mày phải tin rằng cuộc sống này luôn có những điều tốt đẹp."
Trần Hoài An dần bình tĩnh lại, nở nụ cười, "Tao tất nhiên có niềm tin vào cuộc sống.

Chỉ là kỳ ph@t tình của Lộ Dao Y so với một Omega bình thường như tao không giống nhau.

Cậu ấy vào giai đoạn này thật sự như chạy marathone đường dài không ngừng nghỉ, rất rất rất mệt.

Tao thấy thương cho Lộ Dao Y."
Khương Hựu Lễ đột nhiên nhớ tới cơ thể nóng phỏng tay của nàng.
Kèm theo đó là khuôn mặt mềm mại ửng hồng.

Lần đầu trong đời Khương Hựu Lễ nhìn thấy Omega cấp S ph@t tình, cũng là lần đầu nhìn thấy Lộ Dao Y quyến rũ như vậy.

Tuy cô không ưa gì Lộ Dao Y, nhưng từ ánh mắt, mùi hương, cử chỉ cơ thể, không có thứ gì là không làm người ta rung động.


Lộ Dao Y ăn gì mà xinh dữ vậy?
Quá đáng ghét.
Cô hồi tưởng một lúc thì chợt nhận ra đứng thế này thật bất tiện, liền nói: "Mau vào nhà đi, tao đau chân."
Ba người gật đầu đi vào.
Khương Hựu Lễ nhận lấy hai túi lớn trong tay Sầm Tử Câm, hiếu kì hỏi: "Sao chúng mày cầm theo nhiều đồ vậy?"
"À." Trần Hoài An nói, "Không phải mày bị thương không đi học được sao?"
Cậu cầm theo túi quà đặt vào ngăn tủ trước thềm cửa, "Quà này là anh em ở lớp mua cho mày, bọn tao chỉ là nhân tiện thăm mày thì đi ship đồ giùm thôi."
Khương Hựu Lễ ngại ngùng, "Cảm ơn mọi người hộ tao."
Cất hết đống quà xong xuôi, bốn người cùng đi vào phòng khách ngồi lên sofa.
Sầm Tử Câm ngửa người tựa vào sofa rồi nhìn gương mặt bị thương của Khương Hựu Lễ hỏi: "A Hựu, giờ nói chuyện chính được chưa?"
Khương Hựu Lễ khó hiểu, "Chuyện chính gì?"
"Mày ghét bỏ Lộ Dao Y kiểu gì mà suýt nữa hi sinh cả tính mạng để bảo vệ cậu ta?" Sầm Tử Câm cười mỉa mai nhìn Khương Hựu Lễ, "Vậy là ghét người ta dữ chưa?"
Khương Hựu Lễ: "..."
Thẩm Dịch Xuyên nghiêm túc: "OTP canon có khi tao cũng chẳng sốc bằng lúc nghe chuyện này."
Khương Hựu Lễ thờ ơ phẩy tay, "Cái này đâu có gì đâu, làm gì có ai thấy chết mà không cứu chứ? Ghét thì ghét nhưng chuyện nào ra chuyện đấy."
Sầm Tử Câm: "Ý tao không phải thế."
Khương Hựu Lễ: "Chứ ý mày như nào?"
"Tiếp xúc lâu với mày tao cực kì rõ thái độ của mày với cậu ta, biết là thấy nguy phải cứu nhưng mà ghép lên người mày tao thấy cứ cấn cấn..." Sầm Tử Câm vẫn luôn cho rằng Khương Hựu Lễ chỉ mong Lộ Dao Y gặp chuyện, bây giờ nghĩ lại có lẽ cô đã sai rồi, "Cũng may hai người đều không sao."
Trần Hoài An: "Tỷ, từ giờ tao sẽ là người bảo kê cho mày từ nhà đến trường."
Khương Hựu Lễ nghe thế liền híp mắt nhìn Trần Hoài An, "Hoài An, cảm ơn vì đã xả thân cho anh em, nhưng mà bảo kê Omega nghe bất ổn vờ lờ nha.

Lỡ như gặp phải tên điên chán sống nào nữa lại đến phiên bố mày ra tay, tặng kèm một chuyến đi miễn phí đến Quỷ Môn Quan hử? "
Trần Hoài An: "..."
Vẫn biết lời Khương Hựu Lễ nói có hơi khó nghe, nhưng cô nói không sai, vả lại ai cũng đã hiểu ra một điều, nếu có bất kì người nào gặp nguy hiểm cô đều sẽ xả thân cứu người đó như cách cô cứu Lộ Dao Y.

Trần Hoài An nhất thời xúc động che miệng, "Đại tỷ, mày thật tốt bụng, tao sẽ không tranh slot bảo kê mày nữa, sẽ không liên luỵ đến mày đâu..."
"Adu Trần Hoài An." Sầm Tử Câm vỗ vai cậu, "Mày hơi sến rồi đó nha..."
"Chúng mày nghĩ..." Thẩm Dịch Xuyên đột nhiên hỏi bọn họ, "Sau này có phải sẽ có một đống Alpha tình nguyện hộ tống Lộ Dao Y về nhà không?"
"Ừ ha." Trần Hoài An gật gật đầu, "Chắc chắn rồi."

"Nếu tao mà crush Lộ Dao Y." Sầm Tử Câm gãi đầu nghĩ nghĩ, "Lộ Dao Y gặp chuyện nghiêm trọng như vậy, tao nhất định sẽ đi về nhà cùng cô ấy mỗi ngày.

Kể cả cô ấy không cho đi nữa thì tao cũng sẽ lén lút theo về."
Trần Hoài An cười cười: "Tử Câm, mày còn sến hơn cả tao."
"Sến gì chứ, đây là yêu đó." Sầm Tử Câm nói, "Một khi đã yêu ai thì tất nhiên muốn dùng toàn mạng để đảm bảo người đó được bình an vô sự rồi."
Khương Hựu Lễ im lặng.
Quả nhiên, Lộ Dao Y không hề thiếu Alpha bảo vệ.
Thế quái nào cô lại phải phân hoá thành Alpha để bảo vệ nhỏ đó?
Ba nhỏ hôm qua sao cứ nói những lời vô nghĩa làm đầu cô giờ chỉ có thể nghĩ mấy cái này vậy?
Quá đáng ghét.
Ba nhỏ quá đáng ghét.
________________________
Tác giả CPTT có lời muốn nói:
Lễ Lễ: Ba nhỏ đang thao túng tâm lý tui.
*********
Hôm nay nhìn thấy có độc giả nói mình phạt hai mươi năm là quá nặng.
Xin thứ lỗi, trong quan điểm của mình tội c**ng bức là tội đáng phải xuống địa ngục.

Chương này viết ra để tỏ rõ thái độ của mình đối với h*** d**, mình còn cảm thấy mình đang viết hơi nhẹ, sau này có cơ hội mình sẽ thêm vào một Alpha khác là tội phạm c**ng bức, không chỉ bị thiến hóa học, mà còn có thể bị cắt xuống tuyến thể.
Mọi người nghĩ sao?
Ngày mai Dao Dao của chúng ta sẽ xuất hiện UwU.
Hê hê.
Chương hôm nay cũng không tính là nhiều...Ngày mai nhất định sẽ viết nhiều hơn chút.
________________
Editor có lời muốn nói:
*: là cái này nè mọi người
**: 10 chương mình đều có sử dụng qua những từ tục, nhưng chương này đặc biệt nhiều vì có liên quan đến tội phạm, bản thân mình cũng đồng tình quan điểm tác giả nên nếu đọc thấy chửi thề nhiều quá thì mình xin thứ lỗi nha ^_^
***: cận trung Giang Thành là trường của Tô Dụ Phong..