Sau Khi Phân Hoá, Tôi Đánh Dấu Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 11: C11: Đù má khương hựu lễ mày bị ba nhỏ tẩy não rồi sơ hở là lại lộ dao y




Khương Hựu Lễ ngồi vui vẻ cười đùa với anh em cho đến hơn 6 giờ tối thì cha mẹ bọn Sầm Tử Câm đều gọi điện thoại kêu họ về nhà ăn cơm, nên giờ chỉ còn lại cô nằm dài trên sofa một mình.

Cũng may là không bao lâu Khương Khê Viễn và Lễ Hạc Niên cũng đã trở về.

Lễ Hạc Niên vừa đặt chân vào nhà liền lao xuống bếp làm bữa tối.

Khương Khê Viễn cũng tình nguyện đi theo làm tay sai vặt cho ông.

Khương Hựu Lễ thì chán chường nằm xem TV. Hai người ba của cô kết hôn đã nhiều năm nhưng chưa từng ngừng phát cơm chó mỗi ngày. Đã từng có ai đó nói với cô, tên của cô là do hai ba của cô kín đáo thể hiện tình cảm cho đối phương. Thực ra khi nghe thấy quả tên Khương Hựu Lễ, cô liền muôn sự tự thông hiểu luôn vấn đề (*).

Ăn tối xong, Khương Hựu Lễ lại tiếp tục ngồi trên sofa vừa bật TV vừa bấm điện thoại.

Khương Khê Viễn dọn dẹp bát đũa xong liền đi ra ngoài phòng khách.

Ông bước tới nhẹ vỗ vai Khương Hựu Lễ, "Đinh Đinh, về phòng thay quần áo đi, nhà chúng ta cùng đến bệnh viện thăm Dao Dao."

Khương Hựu Lễ gần như không kịp nghĩ gì đã trực tiếp từ chối, "Ba lớn, con không đi."

Khương Khê Viễn cúi đầu nhìn cô khó hiểu, "Sao con lại không đi?"

Khương Hựu Lễ: "Con..."

Khương Khê Viễn: "Hửm?"

Khương Hựu Lễ tất nhiên không thể nói ra suy nghĩ trong lòng mình cho Khương Khê Viễn. Nếu cô thật sự đi thăm Lộ Dao Y, nàng ta nhất định sẽ buông lời châm chọc cô, bằng mọi giá không được để Lộ Dao Y phát hiện bản thân cô là đang lo lắng cho nàng.

Khương Hựu Lễ hoá thân diễn viên chuyên nghiệp: "Ba lớn, ba nhìn con này, mặt mày bầm dập thật sự rất khó ra ngoài ngẩng đầu nhìn mọi người."

Rồi "đau đớn" che bụng lại, "Huhu, giờ còn tự nhiên thấy đau bụng nữa."

"Ba lớn cứ để con nằm nhà nghỉ ngơi thêm đi. Dù sao cũng không thiếu cách để đi thăm Lộ Dao Y, chừng nào khoẻ hơn con sẽ sang tận nhà tìm cô ấy, không nhất thiết là phải hôm nay đâu."

Khương Khê Viễn suy nghĩ một chút cảm thấy hình như có gì đó sai sai, nhưng vẫn dịu dàng bảo, "Thế con ở nhà nghỉ ngơi thêm đi."

Khương Hựu Lễ ngoan ngoãn gật đầu, "Dạ ba lớn."

Chuẩn bị xong xuôi, Khương Khê Viễn cùng Lễ Hạc Niên đi ra ngoài.

Khương Hựu Lễ đứng từ cửa sổ tầng một nhìn chiếc Bentley màu đen nổ máy rời đi trong đêm, ngẩn người nhớ tới gương mặt xinh đẹp lạnh lùng của Lộ Dao Y, bèn vô thức tự hỏi: "Không biết con nhỏ đã khoẻ hơn chưa..."

Vừa dứt lời, cô liền trợn mắt vò đầu mình một cái.

"Đù má Khương Hựu Lễ mày bị ba nhỏ tẩy não rồi, sơ hở là lại Lộ Dao Y."

Sau đó kéo rèm cửa sổ vào, quay lại sofa tiếp tục chuỗi công việc nhàm chán.

Khoảng 9 giờ 30.

Khương Khê Viễn cùng Lễ Hạc Niên trở về, trên tay hai người là rất nhiều túi đồ lỉnh kỉnh.

Tất cả đều là những món ăn mà Khương Hựu Lễ thích nhất.

Cô nhổm đầu khỏi sofa nhìn Khương Khê Viễn và Lễ Hạc Niên từ thềm cửa đi vào phòng khách, "Ba lớn, ba nhỏ, hai người về rồi."

Khương Khê Viễn xách theo túi đi tới, "Ừm."

Lễ Hạc Niên đặt một chiếc túi lên mặt bàn, "Đinh Đinh, những thứ này đều là đồ ăn vặt mà con thích nhất, nếu còn thấy đói hay không hợp khẩu vị cứ nói với ba, ba sẽ đi mua thêm cho con."

Khương Khê Viễn dịu dàng nhìn Lễ Hạc Niên không nói gì.

Khương Hựu Lễ cười cười: "Ba không cần lo, con ăn được hết."

Khương Khê Viễn thì xoay người bước đến cầu thang, "Anh lên phòng đi tắm trước."

Lễ Hạc Niên: "Ừm."

Ông di dời tầm mắt nhìn về phía Khương Hựu Lễ, nói: "Đinh Đinh, Dao Dao đến giờ vẫn chưa tỉnh lại, nhưng sức khoẻ của con bé đang hồi phục rất tốt, con không cần quá lo lắng."

Khương Hựu Lễ đang ăn mà bị nghẹn.jpg

?????

Lời thì thầm bên cửa sổ ban nãy bị ba nhỏ dùng Haki lắng nghe(**) nghe thấy rồi hả?

Ba nhỏ đây là lại làm sao nữa vậy?


Khương Hựu Lễ chợt rùng mình trước giả thiết Lễ Hạc Niên đang muốn ship cô với Lộ Dao Y, rất là không vui nói: "Ba à, con không hề lo lắng cho cậu ta

Lễ Hạc Niên nhìn Khương Hựu Lễ mà cười đầy ẩn ý.

Im lặng một lúc, ông đến bên ngồi cạnh Khương Hựu Lễ, "Đinh Đinh."

"Nói thật cho ba biết, con có hiềm khích gì với Dao Dao phải không?"

Khương Hựu Lễ hơi ngạc nhiên.

Lễ Hạc Niên: "Ba cảm thấy hình như con rất ghét con bé."

Khương Hựu Lễ: "..."

May mà ba nhỏ không "Đúng nhận sai cấm cãi"...

Nhưng đời nào cô chịu thừa nhận, "Đâu có đâu, làm gì có chuyện con ghét Lộ Dao Y."

Lễ Hạc Niên híp mắt nhìn Khương Hựu Lễ đang hơi chột dạ, nghi ngờ trong lòng vẫn còn chưa tan, "Thật vậy sao? Con không nói dối ba chứ?"

Khương Hựu Lễ gật đầu muốn gãy nói: "Tất nhiên."

Lễ Hạc Niên không tin.

Ông để ý thấy hai đứa nhỏ này hình như rất ít khi ở cạnh nhau.

Nhà ông với nhà Lộ Mỹ Thiện là hàng xóm lâu năm.

Khương Hựu Lễ lại có vẻ như chưa từng mời Lộ Dao Y sang nhà mình chơi, hay kể cả là ngược lại.

"Ba nhỏ, con biết cô ấy đang nằm viện mà. Cô ấy được các bác sĩ tận tình chăm sóc, đương nhiên con không có gì phải lo rồi." Khương Hựu Lễ nghiêm túc phân tích, "Ba à, chúng ta vẫn nên tin tưởng vào lương y, ba đừng nghĩ nhiều như vậy."

"Thôi được." Lễ Hạc Niên nói, "Ba tin con."

Ông vẫn là lựa chọn tin tưởng con gái mình.

"Còn nữa, ba nhỏ à." Khương Hựu Lễ bật dậy ngồi thẳng người, khuôn mặt cực kỳ nghiêm trọng nhìn Lễ Hạc Niên, "Con khuyên ba, dừng việc gán ghép con với Lộ Dao Y đi, ba rõ ràng cũng biết con sẽ phân hoá thành Omega mà, con chỉ sẽ thích được Alpha thôi."

"Nếu thật sự có Alpha nào chịu ở bên chăm sóc con cả đời, ba sẽ suy nghĩ lại." Lễ Hạc Niên trực tiếp mặc kệ Khương Hựu Lễ, "Còn bây giờ, hai ba chỉ duyệt mỗi Dao Dao làm con dâu thôi."

Khương Hựu Lễ ôm đầu.

Ôi loài người...

Ba đừng đùa con, sau này đứa nào cưới Lộ Dao Y đứa đấy làm chó.

Lễ Hạc Niên nhìn cô khổ sở mà không thể phản bác bèn cưng chiều xoa đầu cô, "Cũng muộn rồi, con lên phòng đi ngủ đi."

"Ngủ ngon."

Ông nói xong liền đứng lên rời đi.

Khương Hựu Lễ vẫn tiếp tục câm nín.

Cuộc đời tui ơi, có thể bớt bất ổn đi được không ạ?

...

Thời gian trôi qua rất nhanh, nháy mắt liền tới thứ sáu.

Kể từ lúc xảy ra ẩu đả vào chiều thứ ba, Khương Hựu Lễ đã nằm phè phỡn ở nhà gần ba ngày, đói bụng là có Khương Khê Viễn ra ngoài mua đồ ăn ngon cho, nhàm chán thì có Khương Khê Viễn ngồi cạnh game cùng. Hôm nay đang là cuối tuần, cô còn có thể nằm nhà thêm hai ngày nữa.

Buổi sáng, Khương Hựu Lễ ăn xong liền nằm trên sofa tiếp tục chơi game.

Khương Khê Viễn đã đi đưa Lễ Hạc Niên đến văn phòng luật sư.

Hơn một tiếng sau.

Khương Khê Viễn lại mua về các loại đồ ăn vặt yêu thích của Khương Hựu Lễ. Ông vừa bước vào thềm cửa đổi dép đi trong nhà thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên, bèn đem túi đặt tạm trên nóc tủ giày, nhấc di động lên xem thì nhìn thấy người gọi là Lộ Mỹ Thiện.

Ông nhận cuộc gọi: "Alo Mỹ Thiện, có chuyện gì vậy?"

Trong điện thoại truyền đến tiếng nói phấn chấn của Lộ Mỹ Thiện.

"Khê Viễn, Dao Dao đã tỉnh rồi."


Hai người nói thêm vài câu thì cúp máy.

Khương Khê Viễn xách túi vào phòng khách, nhìn thấy Khương Hựu Lễ vẫn đang nằm trên sofa chơi điện thoại, đi tới nói: "Đinh Đinh, Dao Dao tỉnh rồi."

Sau đó để túi lên trên bàn.

Nghe vậy, Khương Hựu Lễ đang chơi điện thoại thoáng chốc dừng lại động tác.

Lộ Dao Y tỉnh rồi?

Cô ngẩng đầu nhìn Khương Khê Viễn.

Khương Khê Viễn: "Đợi lát nữa cùng ba đến bệnh viện thăm Dao Dao nhé?"

Khương Hựu Lễ hơi chần chừ, "Con..."

Khương Khê Viễn: "Con lại không muốn đi sao?"

"Không phải....Con không phải là không muốn đi." Khương Hựu Lễ không thể làm gì hơn ngoài tiếp tục che giấu với Khương Khê Viễn cùng Lễ Hạc Niên, "Con có hẹn cùng mấy đứa bạn lát nữa sẽ đi ra ngoài chơi, đã hẹn rồi thì không thể đổi ý, nên là... con sẽ không đi cùng ba được."

Khương Khê Viễn thở dài: "Bạn bè của con không lẽ quan trọng hơn Dao Dao sao?"

"Không phải." Khương Hựu Lễ bối rối, "Con không thể hứa rồi mà không đi được."

"Ba lớn, ba đã dạy con như vậy mà, ba đã quên rồi sao?"

Quan hệ giữa cô và Lộ Dao Y "tốt" thế nào chứ.

Lộ Dao Y hiện giờ tỉnh rồi.

Trời sập cô cũng nhất quyết không đi viện thăm Lộ Dao Y.

Khương Hựu Lễ nhất thời im lặng.

Khương Khê Viễn đành phải thoả hiệp với cô, "Về nhà sớm một chút, đi ra ngoài nhớ cẩn thận."

Là một người cha, ông nhất định phải giữ vững lập trưởng của mình.

Tuy mấy lời cô nói nghe như đang chống chế, thế nhưng ông vẫn sẽ luôn lắng nghe con.

Khương Hựu Lễ gật đầu cười, "Ba lớn yên tâm, con sẽ về sớm thôi."

Khương Khê Viễn: "Ừm."

Sau đó liền xoay người đi ra cửa.

Khương Hựu Lễ nhìn bóng lưng Khương Khê Viễn, thấy ông rời đi rồi mới thu lại tầm mắt.

Thật không dễ dàng mà.

Khương Hựu Lễ nhanh chóng đứng dậy, chạy lên phòng đổi một bộ quần áo khác để ra ngoài.

Có hẹn với bạn đi chơi ấy hả? Cú lừa cả thôi.

______________

Khương Khê Viễn lúc này đã đến bệnh viện.

Ông đi tìm số phòng, lúc đẩy cửa bước vào thì chỉ thấy một mình Lộ Dao Y đang ngồi trên giường bệnh.

Lộ Dao Y lễ phép: "Con chào chú Khương."

Rồi đưa mắt muốn tìm kiếm hình bóng nào đó phía sau Khương Khê Viễn.

Nhưng người nàng mong chờ nhất cuối cùng cũng không xuất hiện.

Khương Khê Viễn đi tới, "Sao con lại ngồi đây một mình? Mẹ con đâu?"

"Mẹ con xuống tầng đi mua đồ rồi ạ." Lộ Dao Y vẫn tiếp tục tìm kiếm bóng người phía sau Khương Khê Viễn, trong lòng mãnh liệt một niềm hi vọng ai đó có lẽ chỉ đang ngại ngùng, chỉ một giây sau sẽ đi đến trước mặt mình, "Chắc một lát nữa sẽ về."

Khương Khê Viễn nhìn gương mặt xinh đẹp Lộ Dao Y.


Lộ Dao Y đã hồng hào trở lại, sức khoẻ có vẻ đã hồi phục rất tốt.

"Con đã thấy ổn hơn chưa? Cảm thấy thế nào rồi?"

Lộ Dao Y: "Con hiện tại đã tốt hơn nhiều, cảm ơn chú Khương đã quan tâm."

Khương Khê Viễn: "Con đừng khách sáo."

Lộ Dao Y: "Chú Khương đừng cứ đứng như vậy, hãy ngồi xuống đi ạ."

Khương Khê Viễn: "Ừm."

Sau đó ông đi tới ngồi ở trên sofa.

Lộ Dao Y: "....Chú Khương."

Khương Khê Viễn: "Sao?"

Lộ Dao Y cúi đầu, nhịn không được mà hỏi: "Đinh Đinh... Không đến ạ?"

Khương Khê Viễn: "Con bé nói với chú có mấy đứa bạn hẹn nó ra ngoài chơi."

"Nên hôm nay không đến được."

Ánh mắt Lộ Dao Y trầm hẳn xuống, xám xịt.

Âm thanh trả lời thoáng lộ ra sự mất mát không thể che giấu.

"Dạ."

Nàng biết Khương Hựu Lễ ghét nàng, đến mức không muốn đến bệnh viện thăm nàng.

Nhưng mà, nàng rất nhớ Khương Hựu Lễ.

Thật sự, thật sự rất nhớ.

________________

Khương Hựu Lễ bước ra khỏi nhà tự nhiên lại chẳng biết nên đi đâu.

Hôm nay là thứ sáu, bọn Trần Hoài An còn đang ở lớp, hơn nữa nghe nói Mr. Đàm hôm nay đặc biệt nghiêm túc, dữ dằn đến mức không ai dám trèo tường trốn về, vì vậy chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại trường cho đến khi tan học.

Khương Hựu Lễ nhắn tin cho Khương Khê Viễn là buổi chiều sẽ về nhà.

Sau đó đi đại vào một quán Starbucks nào đó ngồi vài tiếng.

Hai giờ chiều, mông đã ngồi đến mức ê ẩm, Khương Hựu Lễ liền không chịu được nữa mà rời khỏi.

Thời tiết ngày cuối tuần đặc biệt tốt, bầu trời trong xanh, gió thu nhè nhẹ khẽ lay động mái tóc của những người đi đường.

Khương Hựu Lễ đi dạo trên phố một mình trong vô định, tự nhiên lại nhìn thấy bệnh viện nhân dân tốt nhất ở Giang Thành. Cô đứng tại chỗ bất động, hàng chữ "bệnh viện nhân dân" đập thẳng vào mắt, trong đầu lập tức hiện ra một đống cầu vồng chấm hỏi.

Đ** hiểu kiểu gì? Sao lại đến bệnh viện luôn rồi?

??????

Nàng Kiều lỡ bước Khương Hựu Lễ tức giận chỉ vào chân mình, "Mày dám tự điều khiển tao đi đến đây à?"

Chân gì mà báo.

Khương Hựu Lễ khẽ xoa xoa cổ, nhăn nhó rời đi.

Chợt như nhớ ra thứ gì đó mà đột nhiên đứng khựng lại.

Khương Hựu Lễ mở to mắt, cô quay đầu lại nhìn bệnh viện.

Cô nhớ đến lần trước của Trần Hoài An có nói, Omega cấp S đến kỳ ph@t tình sẽ rất khổ sở, sau đó lại nhớ tới cảnh tượng ngày đó Lộ Dao Y phát sốt nằm trên mặt đất.

Lộ Dao Y khi ấy so với những gì cô từng tưởng tượng hình như còn đau đớn hơn rất nhiều.

Hay là đi vào thăm nhỏ một lúc?

Chỉ là để đảm bảo sau này vẫn còn có người để đối đầu thôi, chứ không phải là lo lắng.

Lí do hợp lý, cô liền không ngần ngại bước vào bệnh viện.

—— Dù sao cô cũng đã liều mạng bảo vệ Lộ Dao Y. Lộ Dao Y nếu như đã khoẻ lại, cũng coi như thành quả xứng đáng dành cho cô rồi.

Bị đánh cũng không phải là công cốc.

Trước khi đi vào, Khương Hựu Lễ tranh thủ mua khẩu trang cùng mũ lưỡi trai từ cửa hàng tạp hoá gần bệnh viện, che kín khuôn mặt đến mức chỉ cần thêm quả kính râm nữa là nhìn như người nổi tiếng.

Cô đứng trước gương buộc tóc đuôi ngựa, hài lòng nhìn hình ảnh phản chiếu của bản thân rồi rời đi.

Khương Hựu Lễ vừa đặt chân vào cổng bệnh viện, tự dưng nhớ ra mình không biết vị trí phòng bệnh.

Đúng lúc này, sau lưng chợt vang lên giọng nói quen thuộc.


"Đinh Đinh, sao con lại đứng đây?"

Khương Hựu Lễ đờ người ra một lúc mới nhớ ra đây là giọng của Quan Lộ Dư.

Bỏ mẹ rồi...

Cô không muốn ai bắt gặp mình đi đến đây cả.

Nhất là Lộ Dao Y, nàng ta mà biết thì từ mai cô trùm bao tải ra ngoài đường đi là vừa.

Cô cúi người bối rối đi thẳng, làm như không quen biết.

Quan Lộ Dư nhíu mày nhìn từ sau lưng Khương Hựu Lễ, "Đinh Đinh?"

Khương Hựu Lễ trong đầu văng tục.

Hôm nay ra ngoài đáng lẽ nên xem Tarot trước.

Cô cắn răng chạy vào biển người đông đúc, biến mất trong tích tắc.

Quan Lộ Dư: "..."

Bà đã chứng kiến Khương Hựu Lễ lớn lên, chắc chắn không thể nhận nhầm người.

Bà biết rõ cô gái đeo khẩu trang đội mũ lưỡi trai kia trăm phần trăm là Khương Hựu Lễ, từ chiều cao đến dáng người đều không thể nào sai được.

Hơn nữa còn không có mùi tin tức tố, là một Beta.

Nhưng sao Khương Hựu Lễ lại phải lén lút như vậy?

Quan Lộ Dư vừa băn khoăn vừa đi một lúc đã về đến phòng bệnh.

Bà bước vào hỏi: "Dao Dao, Đinh Đinh đã đến đây sao?"

Lộ Dao Y ỉu xìu: "Dạ không."

Quan Lộ Dư: "Không tới? Nhưng khi nãy dưới tầng một mẹ đã nhìn thấy con bé."

Lộ Dao Y nghe vậy liền ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt bất ngờ pha lẫn chút rạng rỡ.

Nàng cẩn thận nhìn vào mắt Quan Lộ Dư, "Mẹ nói thật ạ?"

"Đương nhiên là thật, mẹ mười mấy năm nhìn Đinh Đinh trưởng thành, sao có thể nhận nhầm được?" Quan Lộ Dư đi tới ngồi xuống bên cạnh Lộ Mỹ Thiện, "Nhưng hôm nay con bé rất kì lạ, ra ngoài mà đeo khẩu trang đội mũ che kín mặt. Người khác mà không quen thuộc hay là hàng xóm lâu năm như chúng ta nhất định sẽ không dễ nhận ra được."

Lộ Dao Y ánh mắt lấp lánh niềm vui.

Khương Hựu Lễ giấu mọi người lén đến đây thăm nàng sao...

Nàng cảm thấy trong lòng thật ấm áp.

Niềm vui bất ngờ này trong chốc lát liền được nàng thành thục giấu đi.

Lộ Mỹ Thiện nghĩ nghĩ rồi hỏi: "Đinh Đinh đeo khẩu trang có phải là vì vết thương ở trên mặt còn chưa hồi phục?"

Quan Lộ Dư: "Có thể, bình thường con bé cũng không hay đeo khẩu trang."

Lộ Dao Y: "Mẹ."

Quan Lộ Dư cùng Lộ Mỹ Thiện đồng thanh: "Sao?"

Lộ Dao Y cúi đầu, "Bao giờ thì con được ra viện?"

"Bác sĩ bảo cơ thể con đã khôi phục hoàn toàn." Lộ Mỹ Thiện nhìn Lộ Dao Y nói, "Nếu con muốn xuất viện, ngày mai mẹ sẽ làm thủ tục cho con."

Lộ Dao Y: "Vâng, con muốn ngày mai có thể xuất viện."

"Dao Dao." Quan Lộ Dư hỏi, "Tại sao con đột nhiên nôn nóng như vậy?"

Lộ Dao Y nhìn xuống tay mình, ánh mắt ngập tràn mong đợi: "Con muốn về nhà gặp Đinh Đinh."

Nàng muốn nhìn thấy Khương Hựu Lễ, không thể đợi thêm được nữa rồi.

____________

Tác giả có lời muốn nói:

Lễ Lễ: Không phải bố mày muốn đến bệnh viện, là do ma xui quỷ khiến

Ma quỷ: Clg cũng là tại tao.

_______________

Editor có lời muốn nói:

(*): Theo từ điển Hán Nôm thì "Hựu" (侑) có nghĩa là bảo hộ, che chở. "Lễ" (物) có nghĩa là ân điển hay món quà. Tóm lại Khương Hựu Lễ đại khái là kiểu coi đối phương là món quà trời ban muốn che chở cả đời 🤨 chắc vậy =)))

(**) Lấy cảm hứng từ Haki quan sát trong One Piece.