Say Mộng Giang Sơn

Chương 959: Mặt tối của Hắc Gia




Lang huyện úy vừa vung tay lên, vài bộ khoái như hổ như sói liền nhào tới trước, xích trong tay hướng tới trên đầu Văn Bân kêu rào rào, Văn Bân vô cùng sợ hãi, nói:

- Lang thiếu thủ, Văn mỗ đã phạm phải tội gì?

Văn phu nhân và vài người vợ bé của Văn Trường Hưng, còn có một vài người thân của Văn gia hoảng hốt lo sợ, Lang huyện úy trừng mắt một cái, lớn tiếng quát:

- Im lặng! Bản quan lần này đến chỉ để bắt người, ngươi đã phạm phải tội gì thì ở trước mặt huyện tôn tự sẽ có kết quả, đem hắn đi.

Ngụy Dũng Đường do dự một lát, tiến lên chắp tay nói:

- Lang thiếu phủ…

Lang Ôn dường như hoàn toàn không biết y, căn bản không để cho y nói tiếp, lập tức cắt ngang, điềm nhiên nói:

- Sao? Ngươi muốn ngăn cản bản quan thụ lý án ư?

Ngụy Dũng Đường khẩn trương nói:

- Ngụy mỗ không dám, Ngụy mỗ chỉ là…

- Vậy thì tránh ra, nếu không ta cho bắt đi hết.

Lang huyện úy thanh sắc mạnh mẽ, trên gương mặt gầy ngăm đen từng đường vân giống như đúc bằng sắt vậy, quả thật là một hình ảnh của Thiết Diện Phán Quan. Lúc này, một tên mập lùn mặc thường phục từ phía sau chen lên, vuốt râu chuột nói:

- Lang Thiếu phủ, người đã bắt được chưa?

Dung mạo khắc nghiệt của Lang huyện úy đột nhiên biến đổi, khẩn trương tiến ra đón, cười đến mức giống như hoa đón mùa xuân tháng ba vậy, vẻ mặt rạng ngời nói:

- Văn Thôi quan, ngài xem, hạ quan đã nói rồi mà, chỉ có một chút chuyện nhỏ thôi, đâu cần phải làm phiền tới đại giá của ngài. Đây chẳng phải là đã bắt người rồi sao, chúng ta cứ thế này mà về phủ chứ?

Văn Ngạo bước đi uể oải vừa mới đuổi tới, tối hôm qua y chơi “mèo vờn chuột” cả đêm, cơ thể lâu rồi không vận động, bây giờ chân yếu tay mềm, hai bắp đùi nhão và cơ thể đau nhức, vất vả lắm mới đuổi theo được, vừa nghe thấy lời này, liền thở hồng hộc nói:

- Về! Thế thì quay về ngay.

Mấy người nhà quan này đến nhanh mà đi cũng nhanh, trong nháy mắt đã rời khỏi Văn gia, nhưng hành động xông vào Văn gia để bắt người của chúng, giống như trong một cái ao tù nước đọng phẳng lặng bao nhiêu năm đột nhiên ném vào một tảng đá lớn, cặn bùn bao nhiêu năm đều lềnh bềnh nổi lên.

Ngụy Dũng Đường mặt cứng đờ, xanh mét trừng mắt nhìn Lý Hắc nói:

- Hắc gia, người một nhà chúng ta dù thế nào cũng dựa vào nhà Bá Thượng để có miếng cơm, nhưng ngài để người của quan phủ gia nhập vào, ngài không sợ phá đi quy tắc của Bá Thượng, rồi trở thành kẻ thù sao?

Bang phái tại Bá Thượng phàm là có thế lực lớn một chút, sau lưng sẽ có bóng dáng của một hoặc vài người trong quan phủ, bọn họ có thể cho ngươi thuận lợi đi thuyền, nhưng sẽ không tùy tiện can dự quá sâu, sẽ không làm tay chân cho ngươi. Nhưng điều này không có nghĩa là lúc người khác cố ý khiêu khích tới quyền uy của y thì y cũng sẽ không ra tay.

Chặn đường tài lộc của người, cũng giống như giết cha mẹ của họ vậy, đối với người làm quan thì càng như thú dữ trong rừng, đều có phạm vi thế lực. Nếu có người mò qua ranh giới lập tức sẽ làm kích động phản ứng mạnh mẽ. Cho nên, phía nhà quan chỉ cung cấp cho ngươi thuận lợi về thông quan qua cổng, còn về tranh đấu trong nội bộ bang phía hoặc giữa các bang phái, bọn họ cơ bản đều không tham dự, điều này liền trở thành quy tắc mà khắp nơi đều tán thành.

Nếu như có một thế lực quan phủ đứng sau một bang phái nào đó lại tham gia trực tiếp vào tranh đấu, đó cũng sẽ bị coi như là trực tiếp khiêu khích kẻ bảo vệ ở đằng sau bang phái đó. Nếu như đối phương cũng ra mặt ứng chiến, vậy thì những hảo hán của Bá Thượng này bất luận là tiến hay thoái đều không thể theo ý mình rồi.

Khi đó, bọn họ sẽ dĩ nhiên thành con tốt trước mã, dĩ nhiên là vật hi sinh, càng không phải nhắc đến trong quá trình đó đã phải bỏ ra bao nhiêu tiền để đút lót, mới có thể lấp đầy được khoản phí đi lại nếu tự thân xuất mã của người bảo hộ đứng phía sau.

Lý Hắc giận tím mặt nói:

- Họ Ngụy kia, ngươi không được ngậm máu phun người. Văn Thiếu hội chủ vì sao mà bị bắt, Lý Hắc ta hoàn toàn không biết gì cả, tại sao ngươi cứ một mực chắc chắn đổ lên đầu ta? Nếu ta có bản lĩnh sai người đi bắt Hội chủ, vậy thì Giao Long Hội này có sợ không thể nắm trong tay ta được sao, ta cần phải làm như vậy hay sao?

Những lời này Ngụy Dũng Đường nói ra khỏi miệng cũng có chút hối hận, lời này quả thực là hơi lỗ mãng. Lý Hắc tuy rằng từ vị trí người cầm lái việc vận chuyển trên biển của Giao Long Hội mà lui xuống, nhưng thực quyền vẫn còn trong tay gã, nếu gã thực sự bắt tay cùng với phía quan phủ, vậy thì quyền vận chuyển và miếng lợi gã đều nắm giữ hết.

Cho dù đưa Văn Bân lên vị, Giao Long Hội vẫn sẽ hoàn toàn nằm trong sự khống chế của gã, đến lúc đó gã liền đương nhiên là Thái Thượng Hội Chủ. Bây giờ làm như vậy ngược lại sẽ gây bất lợi cho gã, trên danh nghĩa, gã đã giao ra quyền nắm lái rồi, Thiếu Hội Chủ bị bắt sẽ khiến cho gã trở thành mục tiêu công kích của mọi người, ngược lại sẽ không dễ dàng cho gã đi đoạt vị.

Nếu gã quả thật có tính toán, thật ra ngược lại cứ đưa Văn Bân lên ngồi vị trí đó, đến lúc đó “lợi dụng thiên tử để lệnh chư hầu”, cho dù gã muốn làm Giao Long Hội trở thành dưới tên của gã, thì lúc đó phải làm suy yếu ảnh hưởng của Văn gia trước, cũng tốt hơn là làm loạn như bây giờ. Nhưng nếu không phải là Lý Hắc thì có thể là ai đây? Nghiêm Thế Duy sao? Nếu hắn có bản lĩnh này thì trực tiếp nắm quyền cầm lái vận chuyện là được rồi, hà tất phải làm Đại đương gia nắm quyền hữu danh mà vô thực này chứ?

Mọi người đang thảo luận, bỗng nhiên có người chạy vào, lớn tiếng nói:

- Xảy ra chuyện rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi. Thiết Đà bang, Lục Phàm Môn, Nhất Thuận tự cùng Thất Gia bang phái đều tuyên bố gia nhập Thuận Tự Môn, Thuận Tự Môn cũng đang mời dự đại hội bang phái.

Cả hiện trường xôn xao, Thuận Tự Môn hợp nhất bảy phái ư? Bảy phái này đều là những tiểu bang phái bình thường không được người khác coi ra gì, có động tĩnh gì mọi người đều không để vào mắt, nhưng bảy nhà quy thành một, chỉ xét về mặt nhân số Thuận Tự Môn đã có thể đuổi kịp với các bang phái quy mô trung thượng rồi. điều quan trọng hơn là, Thuận Tự Môn có sức mạnh gì để hợp nhất các bang phái?

Ngụy Dũng Đường vội vàng nói với đám nữ nhân:

- Để Từ thúc cùng ngươi đi đến huyện nha Vạn Niên, xem Văn Bân rốt cuộc đã phạm phải chuyện gì, vi phụ đi tới Thuận Tự Môn thăm dò một chuyến.

Ngụy Tiểu Tiêu gật đầu đồng ý, lập tức sai tào khẩu chưởng đà Từ Lâm của Thiên Ưng Bang cùng đi huyện Vạn Niên. Ngụy Dũng Đường thì đi thẳng đến Thuận Tự Môn, những người khác trong bang phái may mắn gặp dịp cũng đều ồn ào vội vàng đi mất, chỉ trong một khắc, Văn gia liền vắng lặng hẳn đi.

Lý Hắc đảo mắt nhìn xung quanh, trầm giọng nói:

- Đóng cửa chính lại, linh tiền nghị sự.

Văn phu nhân và các phòng di nương nghe xong ngơ ngác nhìn nhau, đại quản gia của Văn gia mặt đầy vẻ cảnh giác, nói:

- Hắc gia, Văn gia đã bị quan phủ bắt đi rồi, bây giờ không khẩn trương đi cứu, không biết còn muốn bàn chuyện gì?

Lý Hắc hai mắt giận dữ, lớn tiếng quát:

- Bàn về con đường sống của hơn hai ngàn huynh đệ của Giao Long Hội và gần mười ngàn thân nhân gia quyến.

Nghiêm Thế Duy chậm rãi nói:

- Hội chủ đã mất, Quân phó hội chủ bị trúng gió không dậy nổi, bây giờ Văn thiếu hội chủ lại bị quan phủ bắt đi, trong bang rất khó khan. Mưa gió sấm sét trước mắt, con thuyền Giao Long Hội này sắp chìm rồi, chẳng lẽ không nên bàn bạc kế sinh nhai sau này cho mọi người hay sao? Bây giờ trong bang xét về mặt địa vị, với vị trí của Hắc gia, triệu tập mọi người để nghị sự, chẳng lẽ không phải là danh chính ngôn thuận sao? Đóng cửa, miễn tiếp khách, trong bang nghị sự.