Siêu Cấp Cưng Chiều

Chương 200: Thương Úc rời khỏi Nam Dương




Lê Tiếu đứng yên, cụp mắt, chậm rãi lấy hơi và nới lỏng lực cầm súng.

"Sức giật của Desert Eagle quá mạnh, em có thể thử Colt."

Giọng anh trầm bổng như tiếng đàn Cello, vừa hùng hồn lại khàn khàn gợi cảm.

Hình ảnh trong đầu Lê Tiếu rút đi như thủy triều. Cô cố đè nén, rồi nhanh chóng khôi phục lại như thường.

Lê Tiếu bắn súng hơn một tiếng đồng hồ, Thương Úc luôn ở bên cạnh cô.

Bắn bia bằng súng thật, rất gây nghiện.

Tận đến khi bắn năm mươi phát đạn, Lê Tiếu mới dừng tay. Gan bàn tay cô run lên, khuỷu tay đau nhức, nhưng lại rất thỏa mãn.

Sắc trời đã gần về chiều, ánh sáng chiếu muôn nơi.

Lê Tiếu và Thương Úc ngồi ở khu nghỉ ngơi ngoài trời. Cô xoa xoa cánh tay, không vui bĩu môi: "Diễn gia, hôm nay là ngày thực tập cuối cùng của em, đây là phần thưởng nghỉ việc của em sao?"

Anh biết cô thích súng, nên nhân lúc trước khi cô tham gia vào việc nghiên cứu bận rộn, anh để cô chơi cho đã.

Thương Úc hút thuốc, ngắm nhìn sân golf nơi xa xa: "Cứ xem là vậy đi, ngày mai anh phải đi xa, có lẽ một tuần nữa mới về."

Nói rồi anh dời mắt nhìn qua Lê Tiếu: "Có việc gì em cứ gọi cho anh, hoặc là dặn Lạc Vũ. Nếu bên phòng thí nghiệm cần trợ giúp, em cứ nói với Lưu Vân."

"Vâng." Lê Tiếu hiểu rõ, gật đầu. Nhưng cô lại thấy những lời này nghe sai sai sao đó.

Cô dựa vào ghế mây hình chữ U, ngẩng mặt, nheo mắt: "Không phải anh đi một tuần là về sao, làm gì mà dặn dò cặn kẽ vậy?"

Nghe cứ như sắp đi rất lâu ấy.

Thương Úc bắt tréo chân, dụi đầu thuốc lá vào gạt tàn, nhướng mi nhìn cô, nhếch môi nói: "Lo trước khỏi họa ấy mà."

Sáng thứ Bảy, Thương Úc rời khỏi Nam Dương.

Mười giờ sáng, Lê Tiếu ăn sáng xong liền lái xe ra ngoài.

Ban đầu, cô định đến gặp Quan Minh Ngọc một chuyến. Kết quả, xe vừa lái ra khỏi con đường rợp bóng cây thì Mặc Tề gọi điện thoại tới.

Trong điện thoại, anh ta hốt hoảng nói: "Tiểu Lê, thầy mất tích rồi, thầy có đi tìm em không?"

Cửu Công mất tích?

Lê Tiếu dừng xe ở ven đường, gõ gõ ngón tay vào vô-lăng: "Anh nói từ từ xem nào, sao thầy lại mất tích?"

Gần như là vô thức, Lê Tiếu nghĩ ngay đến Đồ An Lương.

Sáng hôm qua anh ta mới ép cô dừng xe, sau đó lại bị Lạc Vũ dạy cho một bài học. Nếu anh ta ghi hận trong lòng và muốn trả thù thì cũng dễ hiểu.

Rốt cuộc cô đã đánh giá thấp dã tâm của Đồ An Lương.

Cửu Công là ba của anh ta, anh ta thật sự có thể xuống tay được sao?

Lúc này, Mặc Tề lo lắng giải thích nguyên do trong điện thoại.

Hóa ra, hôm qua Mặc Tề có việc đột xuất, nên không đến bệnh viện. Sáng nay đến thăm bệnh, anh ta mới phát hiện Cửu Công mất tích.

Mặc Tề chạy đi hỏi y tá, kết quả y tá lại hỏi ngược anh ta: "Sao anh còn chưa đưa bệnh nhân về?"

Vì trên đơn miễn trừ trách nhiệm bệnh nhân xin xuất viện tối hôm đó có chữ ký và tên của Mặc Tề. Nhưng chữ viết không phải là của anh ta, cũng không phải của Cửu Công.

Mặc Tề nhất thời hoang mang lo lắng, chỉ có thể gọi cho Lê Tiếu nhờ giúp đỡ.

Nghe Mặc Tề giải thích xong, Lê Tiếu bình tĩnh nói: "Anh không cần nôn nóng, để em đi tìm thầy."

Không đợi Mặc Tề trả lời, Lê Tiếu đã cúp điện thoại....

Cùng lúc đó, tại một chung cư cũ kỹ nào đó ở Nam Dương, phòng 302.

Như Lê Tiếu nghĩ, Cửu Công quả nhiên đã bị Đồ An Lương đưa đi.

Lúc này, Đồ An Lương giẫm chân mang giày da lên bàn trà, hai ngón tay kẹp thuốc lá, lườm Trọng Cửu Công tóc bạc trắng ngồi trên sofa, nói mỉa: "Lão già, nếu ông không muốn gãy thêm cái tay kia, thì hãy mau nói cho tôi biết, nữ đồ đệ của ông và tay chân của cô ta rốt cuộc có lai lịch gì!"