Sinh Được Người Kế Thừa Hào Môn, Tôi Huênh Hoang

Chương 18: Cái này chính là thực lực




Biểu diễn của Dịch Duy ngay cả học sinh chuyên ngành đàn piano đều kinh ngạc rồi, mà học sinh số 1 cho rằng bản thân nhất định sẽ thắng, đứng ở phía sau cửa ra vào sân khấu, sau khi Dịch Duy biểu diễn kết thúc hồi lâu cũng không có cách nào tỉnh táo lại, cậu ta biết bản thân thua rồi, Cố Hoành rõ ràng từng nói với cậu ta, thực lực của Dịch Duy và cậu ta ngang nhau, khẳng định sẽ là cậu ta thắng.

Cố Hoành và người tổ gã đều rất căng thẳng, họ không có ngờ đến Dịch Duy trước đây vậy mà giấu diếm thực lực, cũng chính là nói sắc mặt Dịch Duy vừa rồi khó xem thực ra là đang giải vờ. Mà Cố Hoành mưu đồ nhiều như vậy, cho rằng thắng chắc rồi, lại vẫn là bị Dịch Duy xoay chuyển, cậu rốt cục là có bao nhiêu tâm cơ và IQ cao sâu, mới sẽ nghĩ đến sớm đoán được kế hoạch của Cố Hoành, rồi sớm làm xong chuẩn bị.

Bây giờ đợi giáo viên cuối cùng cho điểm, chỉ cần điểm hắn cho cao hơn 8 điểm, như vậy trận này, cũng vẫn như cũ là Dịch Duy thắng. Mà sát hạch xạ kích sau này, Dịch Duy trước đây vẫn luôn lấy được trọn điểm, muốn dựa vào xạ kích thắng cậu, so với dựa vào đàn piano thắng cậu càng khó hơn.

Giáo viên cuối cùng còn chưa cho điểm, xoắn suýt đến mồ hôi đều sắp chảy ra rồi, một mặt hắn nhận được chỗ tốt của Cố Hoành, không muốn đắc tội Cố Hoành, dù sao Cố Hoành là người có khả năng nhất trở thành người thừa kế Cố gia. Mặt khác, Dịch Duy bây giờ là trợ lý của Cố Nhạc Sán, hắn nếu làm quá rõ ràng, Dịch Duy khẳng định sẽ không chịu để yên, nếu quậy đến Cố Nhạc Sán biết chuyện này, hắn cũng gánh vác không nổi hậu quả.

"Thầy Khưu, em đánh đàn, có khó đánh giá và khó cho điểm như vậy sao?" Dịch Duy nhìn giáo viên cuối cùng vẫn không có cho điểm nói: "Nếu như có chỗ nào biểu hiện sai sót hoặc không thích hợp, xin thầy chỉ cho."

"Khụ." Khưu Thụy hắng giọng nói: "Cả bài nhạc không có chỗ nào sai sót, điều khiển và kĩ xảo cũng rất lợi hại, lực biểu hiện cũng rất cao, đủ để thúc đẩy cảm xúc người nghe, có thể nói là...biểu hiện gần như hoàn mỹ."

Sau khi thầy Khưu đánh giá xong, cho điểm cao nhất 9.7, cũng chính là nói, ở dưới tình huống hai giáo viên khác cố ý đè điểm, Dịch Duy cũng vẫn là thắng học sinh số 1.

Dịch Duy cười nói: "Cảm ơn đánh giá của các giáo viên, thực ra bài nhạc này, em đã luyện thời gian 10 năm rồi, mà người sáng tác đích thân chỉ đạo tiến hành luyện tập."

"Người...người sáng tác?" Khưu Thụy sững sờ nói: "Em là nói, thầy Pheromones đích thân dạy em đàn piano sao?"

"Trước khi em về nước, thầy Pheromones là giáo viên dạy đàn piano của em." Dịch Duy nhìn hai người giáo viên cố ý ép điểm xuống nói: "Vừa rồi giáo viên Tống và giáo viên Phương nói biểu hiện hoàn cảnh có chỗ không thích hợp, cũng là thầy Pheromones đích thân chỉ dạy em đàn như vậy, có chút đáng tiếc là, nếu như thầy Khưu cũng cho em điểm thấp, các thầy thì có thể gặp được bản thân thầy Pheromones rồi."

Mấy giáo viên bên dưới đều lộ ra nét mặt kinh ngạc, Triệu Huy đột ngột đứng lên, kích động nhìn Dịch Duy hỏi: "Đây là thật sao Dịch Duy?! Bậc thầy Pheromones từng dạy em đàn piano?!"

"Mẹ nuôi em với thầy Pheromones là bạn thân, mẹ nuôi khoảng thời gian trước mời thầy Pheromones đến chơi, thầy Triệu nếu như muốn gặp thầy Pheromones, đến lúc đó có thể cùng em đi." Dịch Duy nói.

"Đến lúc đó nhất định phải gọi thầy!" Triệu Huy nghiêm túc nói, hắn nhưng là fans trung thành của Pheromones, hơn nữa còn cùng với Pheromones từng dạy một học sinh, hắn có thể chém gió cả đời.

Năm đó bởi vì Pheromones thiếu cha nuôi Dịch Duy một tình nghĩa rất lớn, liền chủ động đề xuất muốn dạy đàn piano cho Dịch Duy, Dịch Duy học rất tốt, thiên phú cũng rất cao, nhưng chính là không có nhiệt tình đem đàn piano trở thành mục tiêu đời người.Học sinh trên thính phòng, đã bắt đầu khống chế không nổi âm lượng thảo luận, nhất là học sinh chuyên ngành đàn piano, toàn bộ đều là nét mặt khó tin.

"Pheromones?! Thật hay giả vậy?!"

"Lừa người chứ gì, bậc thầy đàn piano quốc tế Pheromones, sao có thể sẽ là giáo viên dạy đàn của Dịch Duy?"

"Đúng vậy, nếu thật sự là bậc thầy Pheromones kia, cũng quá khoa trường rồi?"

"Nhưng Dịch Duy không cần thiết nói loại lời nói dối này, cậu ta cũng đã thắng rồi."

"Căn cứ theo lời bậc thầy Pheromones thừa nhận từng dạy tổng cộng sáu học sinh, trong năm người đã rất nổi tiếng, nhưng chỉ có một người bên ngoài vẫn luôn không biết là ai, lẽ nào người kia chính là Dịch Duy?!"

"Tớ cũng rất muốn gặp mặt bậc thầy Pheromones, tớ là fans cuồng của ông ấy, nỗ lực tập luyện đàn piano như vậy, chính là vì để tham gia giải thi đấu lớn do bậc thầy Pheromones làm giám khảo chính."

"Cậu cho rằng chỉ có cậu là nghĩ như vậy sao?"

Cố Xương ngồi ở nơi hẻo lánh, trong mắt đầy là thần sắc tiếc nuối nói: "Thật sự là quá đáng tiếc rồi."

Trịnh Vũ ngồi ở bên cạnh hắn nghe thấy lời hắn, xoay đầu nghi ngờ hỏi: "Đáng tiếc cái gì?"

"Hai giáo viên cố ý ép điểm số Dịch Duy, một giáo viên do dự nửa ngày chậm trễ không cho điểm, ba người này rõ ràng bị Cố Hoành thu mua rồi." Cố Xương nói: "Mà Dịch Duy hiển nhiên cũng sớm dự liệu được rồi, cho nên đã làm đầy đủ chuẩn bị, ngay cả bậc thầy Pheromones đều bày ra rồi, chỉ cần lần này cậu ta thua, như vậy cậu ta nhất định sẽ làm lớn chuyện. Dịch Duy bây giờ là trợ lý của chú tư, nếu như ngay cả cậu ta đều chịu phải loại chèn ép không công bằng này, đồng nghĩa với đang đánh vào mặt chú tư, đến lúc đó cả gia học bị điều tra kĩ lưỡng, mặc kệ là bản thân Cố Hoành, hay là những người ủng hộ cậu ta kia, đều thoát không khỏi liên quan."

"Đáng tiếc thầy Khưu kia đầu óc xoay chuyển đủ nhanh, cứu Cố Hoành cũng cứu bản thân ông ta và người khác, tuy lộ rồi, nhưng việc khẳng định sẽ không nghiêm trọng như vậy, Cố Hoành nghĩ biện pháp vẫn là có thể đè việc này xuống, chỉ cần ba giáo viên kia không nói ra cậu ta, cậu ta thì có thể không bị dính líu vào." Cố Xương đứng lên, mang theo tâm trạng rất tiếc nuối rời đi, chỉ thiếu chút nữa, Cố Hoành liền phải ngã nhào một cú lớn trong tay Dịch Duy rồi, mà hắn nói không chừng có thể làm ngư dân.

Ngoại trừ học sinh đến tham gia sát hạch, học sinh khác đều đến xem Dịch Duy và tổ Cố Hoành so tài, bây giờ biểu diễn của Dịch Duy kết thúc, trận thắng bại này cũng đã xác định, họ cũng không cần thiết tiếp tục ở lại nữa, cho nên đều lục tục rời đi.

Đi đến bên ngoài đại sảnh, Dịch Duy mỉm cười nhìn Cố Hoành nói: "Trận này cũng là tôi thắng rồi."

Cố Hoành sắc mặt rất khó coi, người tổ gã không những thua Dịch Duy, hơn nữa gã bây giờ còn cần phải vì họ thua rồi mà cảm thấy vui mừng. Bởi vì nếu như Khưu Thụy và hai giáo viên khác giống nhau, đầu óc không xoay chuyển kịp, dưới khoảng cách chênh lệch rõ ràng như vậy, còn cố ý cho Dịch Duy điểm thấp, việc như vậy thì khó mà kết thúc.

"Cậu bây giờ khẳng định rất vui mừng, thầy Khưu không có cố ý ép điểm số của tôi đúng không?" Dịch Duy lập tức nhìn thấy cách nghĩ trong lòng Cố Hoành: "Lần này coi như cậu số đỏ, vốn tôi ở phía sau còn thay cậu chuẩn bị cảnh rất lớn, đáng tiếc không phái ra công dụng, xem ra chỉ có thể đợi cơ hội lần sau, dù sao cậu khẳng định sẽ tiếp tục nghĩ cách báo thù tôi, tôi chỉ cần đợi thì được rồi."

Cố Hoành đang dùng lực cắn răng khống chế bản thân, gã đã tức đến một câu cũng nói không được, trận này gã thua rồi, tính khả năng trận sau thắng càng nhỏ hơn, gã gần như đem tất cả hy vọng đều đánh cược ở trận so tài này rồi.

"Tiếp theo là sát hạch xạ kích, để cho tôi xem xem, cậu còn đã chuẩn bị những thủ đoạn vô liêm sỉ gì, là đút lót nhân viên quản lý động tay động chân lên súng dùng sát hạch, hay là động tay động chân lên máy bia di động?" Dịch Duy tiến lên trước một bước, dùng ánh mắt hung ác nhìn mắt Cố Hoành nói: "Cậu cứ việc thả ngựa qua đây, tôi đợi tiếp chiêu, xem chúng ta ai trước chơi chết ai."

Dịch Duy một người đối diện với một đám người Cố Hoành, khí thế không những không yếu, thậm chí càng mạnh hơn, Cố Hoành người tổ họ nhìn cậu đều cảm thấy trong lòng có chút run rẩy.

Dịch Duy nói xong liền xoay người rời đi, ngồi xe xuất phát đi bãi xạ kích.

Dịch Tuyên nắm tay Cố Hoành, lo lắng hỏi: "Cố Hoành, bây giờ phải làm sao? Trận sau nếu là thắng không nổi, chúng ta ba trận toàn thua rồi."

"Anh đi so với cậu ta." Cố Hoành cắn răng nói: "Thua thắng đều do anh đến phụ trách."

Cố Hoành là tổ trưởng, hơn nữa là gã đề xuất khiêu chiến và ước định với Dịch Duy, thắng thua vốn là nên gã phụ trách, bây giờ gã cũng chỉ có thể cuối cùng lại đi đánh cược một lần, kí gửi hy vọng cuối cùng lên vận may, chỉ cần Dịch Duy có thể hơi có chút sai sót, như thế gã còn có hy vọng thắng.

Thành viên khác của tổ Cố Hoành sắc mặt cũng đều rất không ổn, họ không có nghĩ đến năng lực và tâm cơ của Dịch Duy vậy mà lợi hại đến loại trình độ này, cùng người như vậy đối địch xác thực là khiến người run sợ, và họ bỗng nhiên cảm thấy họ giống như rõ ràng rồi, tại sao Cố Nhạc Sán sẽ chọn Dịch Duy làm trợ lý, người như vậy phải bồi dưỡng tốt, tuyệt đối sẽ là một thanh dao bén, được bản thân dùng khẳng định phải so với người khác dùng muốn mạnh hơn.

Tôn Kỳ sau khi thi xong, lập tức đuổi đến bãi xạ kích, vào đến bãi xạ kích, nhìn thấy ở bên ngoài tường thủy tinh đã có rất nhiều người bao vây.

Tôn Kỳ ở trong nhóm người tìm được em trai cậu ta, chen đến bên cạnh em trai cậu ta hỏi: "Bắt đầu rồi chưa?"

"Còn đang làm chuẩn bị." Tôn Ngọc trả lời: "Anh, thi đàn piano anh không có nhìn thấy quá đáng tiếc rồi, anh Dịch Duy thắng rất đẹp, hơn nữa thầy dạy đàn piano trước đây của ảnh vậy mà là bậc thầy Pheromones."

"Anh trên đường đến đã nghe nói rồi." Tôn Kỳ nhìn thấy Dịch Duy ra rồi, lập tức nói: "Bắt đầu rồi, đợi lát nữa lại nói."

Tuy không phải thật sự đạn thật, nhưng để tránh ngộ thương mình, lúc tiến hành sát hạch, yêu cầu đeo mắt kính bảo hộ và mặc đồ bảo hộ. Cấp bậc hai người Dịch Duy và Cố Hoành vừa vặn tương đồng, có thể ở cùng một sân bãi tách ra hai bên đồng thời tiến hành sát hạch.

Lúc hai người họ ở cấp ba, thì đã qua cấp bốn, sau cấp bốn thì không có bia cố định nữa, sát hạch lần này, bắn là bia di chuyển và bia phi hành độ khó cấp sáu, phải ở trong một đống bia di chuyển tìm được mục tiêu, bắn trúng một mục tiêu đạt được một điểm, không bắn trúng mục tiêu không có điểm, bắn sai mục tiêu còn phải trừ điểm, có một vài người khi sát hạch xong còn bị trừ điểm, cho nên rất nhiều học sinh sau khi qua cấp bốn, thì không cần tham gia sát hạch xạ kích nữa, chỉ có người rất hứng thú mới sẽ tham gia.

"Anh Dịch Duy nhìn rất đẹp trai." Tôn Ngọc nhỏ giọng nói: "Vừa rồi lúc thi đàn piano thì có một loại cảm giác đẹp trai không hiểu ra sao, bây giờ mặc quần áo huấn luyện xạ kích, lại là có một loại cảm giác đẹp rất trai oai hùng mạnh mẽ."

Tôn Ngọc bỗng nhiên dùng giọng điệu ngưỡng mộ nói: "Chân dài chính là tốt, mặc cái gì đều đẹp, em nếu là còn có thể lại cao thêm chút nữa thì tốt rồi."

Sau khi Tôn Kỳ đến rồi thì cực kì căng thẳng, chuyên tâm đợi bắt đầu sát hạch, căn bản không có nghe thấy Tôn Ngọc đang nói gì. Người khác không biết là bị bầu không khí lây nhiễm, tuy không quan tâm chuyện của bọn họ, nhưng họ cũng không hiểu sao đều trở nên căng thẳng.

Nhưng nếu nói người căng thẳng nhất, đương nhiên chính là những người này của tổ Cố Hoành bọn họ, họ ở trong lòng không ngừng cầu nguyện Dịch Duy có thể xuất hiện mấy lần sai sót.