[Song Hoa Điếm Đồng Nhân] – Sương Hoa Dạ Ngâm

Chương 11




Yam vừa vào cửa liền nhìn thấy Vương cô đơn ngồi một mình trên Vương vị, cúi đầu, tóc mái trên trán che khuất đôi mắt của y, không thể thấy rõ cảm xúc. Một thân trường bào màu trắng đẹp đẽ quý giá, càng làm nổi bậc sự lãnh ngạo cao quý của Vương nhưng lại có một tia cảm giác mỏng manh cô bất thắng y (cô đơn).

Trong nháy mắt, Yam cảm thấy đáy lòng của chính mình sinh ra một loại cảm giác thương tiếc, thanh âm cũng bất giác ôn nhu.

Vương nghe thấy Yam khẽ gọi, ngẩng đầu lên, nhìn thấy dáng người tuấn mỹ tiêu sái của hắn, tâm trí cũng là một trận hoảng hốt.

Nếu Hồng Lân biết Vương hậu đã mang thai, có thể hay không…có thể hay không rời bỏ y, cùng Vương hậu cao chạy xa bay?

Ý nghĩ này trong nháy mắt hiện lên trong đầu Vương, khiến cho y trong lòng sợ hãi, ánh mắt nhìn về phía Yam không tự giác để lộ ra dấu vết.

“Điện hạ, ngài làm sao vậy? Sắc mặt tựa hồ không tốt lắm”

Yam không có giống như trước kia ngồi xuống trước mặt Vương mà là đi đến bên cạnh người y ngồi xổm xuống, thần sắc lo lắng nhìn y.

Kỳ thật suy nghĩ trong lòng của Vương, chỉ cần hắn sử dụng tinh thần lực dọ thám liền có thể tinh tường biết được, nhưng là hắn không nghĩ làm vậy. Thứ nhất, luật pháp vũ trụ quy định không được tùy ý xâm nhập tư tưởng của người khác, cho dù là nhân loại thấp hơn cũng phải đối xử ngang hàng. Thứ hai, là do trong lòng hắn đối với Vương có tình cảm, không chỉ là do tình cảm từ trước của Hồng Lân nguyên bản, mà còn tình cảm thời gian gần đây dần dần hình thành. Bởi vậy hắn tôn trọng sự riêng tư của Vương.

Bất quá mặc dù là vậy, bởi vì tâm tư hiện tại của Vương bất ổn, một chút suy nghĩ toát ra Yam cũng có thể dễ dàng cảm giác được.

“Không có gì” Vương cực lực che giấu, cười nói: “Đại khái là gần đây chuẩn bị yến hội mệt mỏi, có chút phiền lòng”

Đây rõ ràng là lời nói dối. Chuẩn bị yến hội chỉ cần Vương nói một câu là được, căn bản không cần bận tâm.

Yam thật sâu nhìn Vương, bỗng nhiên nói: “Có phải hay không Phác Thắng Cơ nói gì đó với ngài?”

Vương hơi nhíu mày, mỉm cười nói: “Vì cái gì hỏi như vậy?” Y thấy Hồng Lân đối Phác Thắng Cơ gọi thẳng kỳ danh (tên thật), trong lòng không khỏi âm thầm suy nghĩ.

Yam thản nhiên nói: “Bởi vì vừa rồi Phác Thắng Cơ ở ngoài hành lang uy hiếp ta, bảo ta tốt nhất nên cẩn thận một chút”

“Nga? Hắn nhưng lại làm như thế?” Vương sắc mặt hơi trầm xuống, nói: “Hồng Lân, ngươi cùng Phác Thắng Cơ đều là tâm phúc của trẫm, trẫm hy vọng giữa các ngươi không cần phát sinh bất cứ mâu thuẫn nào, đồng tâm hiệp lực phò tá trẫm”

Yam nói: “Ta biết. Điện hạ yên tâm, ta sẽ không để ý lời nói của Phác Phó tổng quản. Ở trong lòng ta, điện hạ mới là tối trọng yếu (quan trọng nhất)”

Lời này của hắn làm cho nội tâm của Vương dịu đi rất nhiều.

Vương cẩn thận quan sát thần sắc hắn, thấy hắn thẳng thắn tự nhiên, lời ấy là phát ra từ phế phủ (đáy lòng), không khỏi trong lòng vui mừng. Chính là nghĩ đến lời nói của Phác Thắng Cơ, trong lòng vẫn là nghi hoặc.

Y cân nhắc một chút, hỏi: “Hồng Lân a, ngươi tối hôm qua…tối hôm qua…” Vương đột nhiên phát hiện chính mình thế nhưng có chút chần chừ, không dám hỏi thẳng hắn tối hôm qua ở nơi nào.

Tuy rằng trong lòng muốn tin tưởng hắn sẽ không đến tìm Vương hậu, nhưng là như thế nào cũng không được.

Tưởng tượng đến hình ảnh Hồng Lân cùng Vương hậu thân mật, Vương liền cảm thấy ngực mình như bị lửa thiêu đốt, điên cuồng mà ghen tị trong nháy mắt đốt trụi lí trí.

Yam biết Vương muốn hỏi cái gì, nói: “Điện hạ, tối hôm qua ta có việc cùng đám người Hàn Bách, Bùi Viêm thương lượng, vẫn luôn ở Long ngâm các của Kiện Long Vệ cho đến tận bình minh mới trở lại phòng ngủ của mình”

Hắn nói một mạch mới ngừng lại. Nếu Vương không tin, có thể kêu đám người Hàn Bách, Bùi Viêm đến hỏi một chút.

Vương nghe xong, chân mày buông lỏng, ánh mắt cũng trở nên trong trẻo.

Y nhẹ gợi lên khóa môi, ôn nhu nói: “Hồng Lân, ngươi vừa trở về, phải chú ý thân thể. Gần đây trong triều không có đại sự gì, không cần mệt nhọc” Vương quan tâm nói xong, thần sắc so với khi nãy hoàn toàn bất đồng, giống như đông sương (sương giá mùa đông) qua đi nghên đón xuân vũ (mưa xuân), thần thái cả người cùng cảm giác cũng thay đổi.

Biến hóa này của Vương cực kỳ nhỏ, nếu không phải là người cực kỳ thân mật, thật sâu hiểu rõ y, là rất khó phát giác.

Yam không khỏi cám thán Hồng Lân lúc trước quá vô tâm hờ hững, thế nhưng ngay cả tình cảm của Vương đối hắn biến hóa rõ ràng như thế cũng không phát hiện, không biết nói gì cho tốt.

Vì muốn làm cho Vương càng yên tâm, hắn chủ động nói: “Điện hạ, ta biết ngài đối với chuyện ta điều binh nhất định còn nghi hoặc. Nhưng là thỉnh ngài tin tưởng ta, đại yến qua đi, ta nhất định sẽ cho ngài giải thích vừa lòng”

Vương đột nhiên phát hiện hôm nay Hồng Lân ở trước mặt mình vẫn sử dụng “ta” xưng hô, mà không phải động bất động (hơi một tí) liền “vi thần”, “vi thần”.

Kỳ thật chuyện này trước kia Vương cũng có nói qua với Hồng Lân, nhượng hắn không cần phải câu nệ (phiền phức) như vậy, thậm chí không dùng kính ngữ cũng có thể. Nhưng là Hồng Lân thủy chung vẫn không dám, luôn nói hắn là thần tử, không thể không phân tôn ti (thứ bậc) như vậy.

Điều này làm cho Vương nhớ lại lúc Hồng Lân còn nhỏ cũng giống như vậy, đồng thời cũng có chút thất vọng. Y tuy rằng là Triều Tiên Vương, nhưng cũng là một người bình thường, hi vọng ái nhân có thể thoải mái ở trước mặt mình. Chính là Hồng Lân luôn luôn không thuận ý, y cũng không cưỡng cầu.

Nhưng mà hiện tại Hồng Lân ở trước mặt mình giống như càng tự nhiên, càng chủ động, điều này làm cho Vương tạm thời đem phiền não vừa rồi vứt ra sau đầu, hưởng thụ khó có được thoải mái cùng tự tại.

“Hồng Lân, trẫm đã nói qua, bất luận ngươi làm cái gì trẫm đều tin tưởng ngươi. Ngươi không cần đối trẫm giải thích”

Yam nở nụ cười: “Đa tạ điện hạ”

Vương nhìn thấy hắn tươi cười lại lần nữa động tâm, nhịn không được thấp giọng nói: “Ngươi đêm nay…phải trở về ngủ”

Yam ôn nhu cười, có chút làm nũng nói: “Sẽ a. Điện hạ phải chờ ta a”

“Ân” Vương thật cao hứng đáp ứng.

Yam phát hiện tính cách của mình gần đây càng ngày càng kỳ quái. Lúc ở thế giới tương lai, tuy rằng hắn được cho là một người có tình cảm tương đối phong phú, nhưng là tồn tại dưới dạng tinh thần thể cao cấp nhân loại, “tình cảm phong phú” so với nguyên thủy nhân loại mà nói, vẫn là rất nhợt nhạt. Nếu dựa theo tiêu chuẩn của nguyên thủy nhân loại xem xét, quả thực có thể nói là lạnh lùng.

Nhưng là từ hồi đến thế giới này, bởi vì cùng tính cách và trí nhớ của Hồng Lân dung hợp mà tính cách của hắn cũng dần dần trở nên sinh động hơn. Nếu nói tính cách nguyên bản của hắn quá mức phiêu hư (trống rỗng), chính là bề ngoài lãnh mạc nhưng lại ẩn sâu bên trong nội tâm, như vậy hiện tại tính cách của hắn cũng chậm rãi lộ ra, trải qua học hỏi cùng phát triển, có thể thông qua hành động và ngôn ngữ mà biểu hiện.

Kỳ thật Yam đã phát hiện, tính cách của hắn thực ra cùng bản tính của Hồng Lân là thập phần tương đồng. Đại khái cũng vì duyên cớ này mà khi xuyên qua cơ (máy xuyên không ^^”) phát sinh trục trặc, không có dựa theo mục tiêu vốn có mà lại đưa hắn đến thế giới này, cùng với Hồng Lân hoàn mỹ hòa hợp làm một.

Lúc ngồi xem nguyên kịch tư liệu, hắn cảm thấy Hồng Lân chính là một mỹ nam cá tính không có gì đa dạng, quá mức bảo thủ, yếu đuối, do dự bất định, không dứt khoái (anh nói hay lắm kakaka)…Tóm lại trừ bỏ thiện lương ra, khuyết điểm cả một sọt (giỏ).

Nhưng sau khi chân chính cùng hắn dung hợp, Yam mới phát hiện kỳ thật bản tính của Hồng Lân thập phần đơn thuần phóng khoáng, thậm chí có chút hoạt bát cùng nghịch ngợm. Nhìn hắn lúc nhỏ trong trí nhớ cùng Vương đánh đàn, kỵ mã, đi ra ngoại ô du ngoạn là có thể nhìn ra, khi đó hắn vẫn là thực hoạt bát thực vui vẻ, tươi cười cũng thập phần sáng lạn. Cho nên Vương mới có thể thích hắn như vậy, đi đến đâu cũng đều mang theo hắn.

Vậy mà không biết bắt đầu từ khi nào, có lẽ là do hoàng cung tịch mịch (yên tĩnh, cô quạnh) cùng âm hiểm, có lẽ là do triều đình phức tạp cùng vô tình, có lẽ là do quan hệ của hắn cùng Vương mang đến áp lực…Những này dần dần làm hao mòn bản tính của thiếu niên, chậm rãi làm cho hắn kiềm nén chính mình, bất tri bất giác (vô ý thức) trở nên bảo thủ cứng ngắc, thiếu niên lão thành (ông cụ non), tuần quy đạo củ (luôn theo nguyên tắc, khuôn phép).

Hiện tại ngay cả Hồng Lân cũng không nhớ nguyên lai chính mình bộ dáng là như thế nào nữa. Chỉ có những khi cùng Vương hậu cùng một chỗ, niên trường (lớn tuổi, thành thục) nữ tính lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ, thành thục lại bao dung, mới làm cho hắn thoáng tìm về một ít thuộc loại tình cảm của “chính mình”. Cho nên hắn mới đối với Vương hậu sinh ra ảo giác lưu luyến, thậm chí là yêu say đắm.