Sự Hấp Dẫn Của Tổng Tài

Chương 886: Hạnh Phúc Là Cảm Giác Gì






Anh ta lấy chiếc nhẫn kia ra, kim cương vẫn lấp lánh như cũ, vẫn là dáng vẻ ban đầu, nhưng, người đã từng có được nó đã không còn.

Anh ta ngửa đầu uống hết ly rượu vừa rót xong, nặng nề buông ly rượu xuống, bộp một tiếng đặt đáy ly trên mặt bàn.
Năm đó vì muốn cầu hôn cô nên anh ta đã cố ý đặt làm riêng, chiếc nhẫn này đối với cô cũng chẳng được coi là quý giá nhất, cô xuất thân từ một gia đình giàu có, sở hữu không ít châu báu và đồ trang sức quý giá, đồ mang giá trị lớn cũng không phải số ít.

Nhưng sau khi đeo chiếc nhẫn này lên tay, cô chưa từng tháo nó xuống.

Cô nói: "Mạt Hàn, em rất thích."
Khi đó vẻ mặt của cô vô cùng hạnh phúc.
"Em muốn đeo nó cả đời." Cô ôm cổ anh ta, nói: "Mạt Hàn, em yêu anh, em tin tưởng anh, em tình nguyện ý vì anh mà cố gắng hết sức."
Giang Mạt Hàn nhìn nụ cười trong sáng của cô, hỏi: "Tại sao?"
Tông Ngôn Hi dựa sát vào ngực của anh ta: "Yêu nhau chính là phải tin tưởng lẫn nhau, cùng nhau nỗ lực không phải sao?"
Bởi vì bố mẹ chính là như vậy.

Lúc ấy anh ta còn rất khinh thường, chỉ cảm thấy cô là đóa hoa trong nhà kính, không hiểu nỗi khó khăn của người khác, càng không hiểu lòng người, trên thế giới này, làm sao có thể tồn tại tình yêu không cần hồi đáp?
Bố mẹ của anh ta cũng đã từng gắn bó yêu thương nhau, thế nhưng cuối cùng lại trở thành cái dạng gì chứ?

Thay lòng đổi dạ, vứt bỏ, ly hôn…
Anh ta không nên tin vào tình yêu của cô, không tin trên thế gian này còn có thứ tình yêu giống như cô nói.

Anh ta không tin!
"Thế nhưng sau khi em rời đi, tại sao anh lại khó chịu như vậy, nhìn di vật của em mà trái tim đau nhức không thôi?"
Anh ta chăm chú vuốt cái ly trong tay, giống như muốn bóp nát ly pha lê!
Reng reng...!
Bỗng nhiên điện thoại di động trong túi rung lên, anh ta cũng chẳng nhìn đến, chỉ dùng một tay chống lên mặt, có thể nhìn thấy trong con ngươi của anh ta đã mơ hồ có sương mù.

Điện thoại di động vang lên rồi ngừng, ngừng rồi lại vang, giống như không tiếp nhận thì không dừng lại.

Anh ta cầm lấy điện thoại, nhìn thấy tên người gọi đến, anh ta trực tiếp cúp máy.

Điện thoại rất nhanh lại rung một lần nữa.

Anh ta ổn định lại cảm xúc tiếp nhận cuộc gọi, âm thanh mười phần lạnh lùng: "Có việc?"
"Bố của cậu bị bệnh rất nặng, trở về thăm ông ấy một chút đi." Giọng nói của người phụ nữ bên kia rất cẩn thận từng li từng tí, thậm chí có chút khẩn cầu.

Anh ta không đáp lại, chỉ là biểu cảm trên mặt càng thêm u ám, lạnh lùng.

"Dù có thế nào đi chăng nữa ông ấy cũng là bố của cậu, trở về thăm một chút đi, lỡ như...!Cậu sẽ phải hối hận."
Hối hận?
Khóe môi của anh ta cong lên một vòng trào phúng, cúp điện thoại, nói hối hận, anh ta cũng có chuyện muốn hỏi bố của mình một chút.

Anh ta gọi lái xe, để người đó chuẩn bị xe, anh ta muốn đi ra ngoài.

Lái xe bên kia trả lời rất nhanh.

Anh ta cúp điện thoại, đứng dậy đi đến trước ghế sô pha cầm lấy áo khoác mặc lên người, cất bước đi ra ngoài.

Lái xe đã chờ ở cửa, anh ta đi tới, lái xe kéo cửa sau ra, anh ta khom người ngồi vào.

Lái xe đóng kỹ cửa xe rồi chạy nhanh đến phía trước ngồi vào vị trí lái xe, rất nhanh chiếc xe đã chuyển bánh.


Anh ta ngồi ở băng ghế sau, nhíu mày để giảm bớt chút cồn trên người.

Một lát sau xe ngừng lại, lái xe tới mở cửa xe cho anh ta, anh ta khom người xuống xe: "Đưa chìa khóa xe cho tôi, lát nữa tôi sẽ tự mình trở về, anh tan làm được rồi."
Lái xe đưa chìa khóa xe qua, anh ta đưa tay nhận lấy, đứng ở dưới lầu ngẩng đầu lên nhìn một chút rồi không cảm xúc bước vào trong.

Đến nơi anh ta đưa tay gõ cửa, cửa được mở ra từ bên trong, là mẹ kế của anh ta Khâu Minh Diễm.

Nhanh chân đến gần.

Bà ta vội vàng nghiêng người né ra, nhường vị trí cho anh ta.

Giang Mạt Hàn vô cảm cất bước đi tới, lạnh lùng nói: "Tôi có lời muốn nói với ông ấy, không hi vọng có người quấy rầy."
Trên mặt Khâu Minh Diễm có chút không nhịn được, ngượng ngùng nói: "Được, sẽ không có ai làm phiền bố con hai người nói chuyện."
Giang Mạt Hàn đi về phía căn phòng.

Đẩy cửa ra nhìn thấy bố của mình đang nằm ở trên giường, anh ta đi tới đóng cửa lại, kéo một cái ghế ngồi cạnh giường.

"Con đã đến." Người làm bố khi nhìn thấy con trai của mình lại không có uy nghiêm của người làm bố, cũng không có sự lo lắng của người thân, mà lại giống như người quen đang hàn huyên.

Năm ngoái ông ta bị trúng gió dẫn đến nửa thân dưới bại liệt, về sau vẫn luôn phải nằm trên giường.

Giang Mạt Hàn rất ít khi đến thăm ông ta.

"Gọi tôi tới có chuyện gì?" Nét mặt của anh ta rất nhạt nhẽo, không có bất cứ cảm xúc gì.

Anh ta không cần đến cũng biết tình huống của bố mình, sống thêm vài mấy năm nữa là không thành vấn đề, bỗng nhiên Khâu Minh Diễm gọi điện thoại bảo anh ta tới, tám chín phần là có chuyện muốn cầu cạnh anh ta.

Về phần là chuyện gì, dĩ nhiên là về đứa con trai của hai vợ chồng này, em trai cùng cha khác mẹ của anh ta.

Đứa con trai này được hai vợ chồng vô cùng yêu thương, bởi vì quá được chiều chuộng cho nên học hành không đến nơi đến chốn, chưa vào được đại học đã bỏ học đi làm xã hội đen.


Không có công việc đàng hoàng, chỉ suốt ngày ở trong nhà.

"Mạt Hàn…" Giang Tuấn muốn nói lại thôi, cũng không còn sự uy nghiêm của một người cha: "Con chỉ có một đứa em trai, con nhẫn tâm nhìn nó vô công rồi nghề như vậy sao?"
Biểu cảm của Giang Mạt Hàn rất lạnh nhạt: "Mẹ tôi chỉ sinh ra một mình tôi."
Sắc mặt của Giang Tuấn có chút khó coi, nhưng vì tiền đồ của đứa con trai, vẫn nở nụ cười: "Mạt Hàn, bố và mẹ ly hôn, là bởi vì chúng ta không còn yêu nhau nữa…"
"Tôi biết, bố chỉ yêu người vợ hiện tại của mình." Ông ta còn chưa nói xong đã bị Giang Mạt Hàn đánh gãy.

Anh ta nhìn Giang Tuấn, đáy mắt cất giấu cảm xúc không dễ dàng phát hiện: "Nếu đã không còn yêu thì tại sao lúc trước còn kết hôn làm gì?"
Không đợi Giang Tuấn cho mình đáp án, anh ta liền nói thêm: "Lúc trước gia đình của hai người giống nhau, đều rất nghèo nàn, dùng cách nói hiện tại là môn đăng hộ đối, cho nên bố mới cưới mẹ, nếu như bố không đi, có lẽ hai người đã ở bên nhau đến đầu bạc răng long, thế nhưng bố lại đi rồi tạo dựng được một chút thành tựu, không còn môn đăng hộ đối với mẹ nữa, bởi vì bố giàu có hơn mẹ, bố xem thường xuất thân nông thôn của mẹ, không biết cách ăn mặc, không có học thức, ở bên bố khiến bố cảm thấy rất mất mặt, thế là bố liền không yêu mẹ nữa."
"Thế nhưng bố có từng nghĩ tới chưa? Thời điểm bố ở bên ngoài xây dựng sự nghiệp, là ai chăm sóc con cái cho bố, hiếu kính bố mẹ của bố? Thời điểm bố không ở đây, mẹ một thân một mình gánh vác tất cả gánh nặng trong nhà, gồng gánh trách nhiệm đáng lẽ phải là của bố, một câu bảo là không thương nữa lại còn vứt bỏ mẹ."
Vẻ mặt và giọng nói của Giang Mạt Hàn ngày càng lạnh lẽo: "Bố không yêu mẹ, bởi vì mẹ không có da thịt mịn màng, không có một cơ thể yểu điệu, khuôn mặt cũng không còn trẻ trung như khi mới gả cho bố, trên mặt không còn vết tích của sự ngây ngô, tay chân thô ráp, da mặt chỉ toàn màu vàng, cho nên bố mới không yêu mẹ."
"Chuyện đã trôi qua rất lâu rồi, tại sao con còn muốn để ở trong lòng, canh cánh trong lòng như vậy có thể khiến con hạnh phúc sao?" Giang Tuấn nhíu mày.

Giang Mạt Hàn cười lạnh một tiếng: "Hạnh phúc? Bố có thể nói cho tôi biết, hạnh phúc là cảm giác như thế nào không?"
Giang Tuấn im lặng không nói.

"Tại sao không nói gì nữa vậy?"
Giang Mạt Hàn trào phúng: "Không còn lời nào để nói đúng không?"
"Chuyện trước kia, con cũng đừng níu mãi không buông, đối con cũng không có gì tốt." Giang Tuấn có ý tốt khuyên bảo, để anh ta buông xuôi chuyện trước kia.

"Nếu như mẹ tôi không chết, tôi đã không hận bố, bởi vì bố nên bà ấy mới chết! Nếu như bố không ly hôn với bà ấy, bà ấy đã không phải đi làm bảo mẫu cho người ta, sẽ không phải chết!"
Chỉ cần cho anh ta một chút thời gian, chờ anh ta lớn lên, anh ta nhất định sẽ chăm sóc mẹ.

Thế nhưng bà ấy lại không cơ hội nhìn thấy dáng vẻ anh ta lớn lên!
"Sau khi gả cho bố, mẹ đã làm tất cả những việc mà một người vợ nên làm, đến cùng bà ấy đã làm sai điều gì? Nếu như bố không yêu mẹ, tại sao lúc trước còn cưới bà ấy làm gì? Để bà ấy lãng phí hơn phân nửa tuổi thanh xuân sống trong cô độc hả?"
- -----------------.