Sự Hấp Dẫn Của Tổng Tài

Chương 887: Oan Gia Ngõ Hẹp






Thời gian ông ta ra ngoài lăn lộn, là mẹ của anh ta một thân một mình trông coi nhà, trông coi anh ta.

Đến cuối cùng thì nhận được cái gì?!
Đối mặt với từng tiếng chất vấn của con trai, Giang Tuấn không còn lời nào để nói, ông ta đối với cái chết của vợ cũ cũng rất thương tâm, dù sao bà cũng đã từng chung giường chung gối, sinh con đẻ cái cho ông ta.

"Mạt Hàn, chuyện trước kia, toàn bộ là do bố có lỗi với mẹ của con, có lỗi với con, con nể mặt ba, cho em trai con một công việc, đừng để nó lăn lộn ở bên ngoài." Giang Tuấn khép nép nói.

Giang Mạt Hàn cười một tiếng: "Đây chính là mục đích để bố giả ốm gọi tôi đến đây?"
"Mạt Hàn, tối thiểu một nửa công ty cũng là của em trai con, con dự định độc chiếm sao?" Giang Tuấn thay đổi cách ăn nói khép nép, rõ ràng ông ta đã tự hạ thấp bản thân mình mà anh ta vẫn thờ ơ!
Giang Mạt Hàn đứng lên: "Bố vẫn nên giữ gìn sức khỏe cho tốt, như vậy mới có thể sống lâu trăm tuổi."
Nói xong cũng không thèm nhìn sắc mặt của Giang Tuấn mà cất bước đi về phía cửa.

"Giang Mạt Hàn, con đừng có quá đáng!"
Khuôn mặt của Giang Tuấn đỏ lên: "Bố là bố của con!"
"Cho nên?" Giang Mạt Hàn dừng bước, quay đầu nhìn ông ta: "Cho nên bố muốn quản con trai của mình à?"
Giang Tuấn nắm chặt tay, không ngừng run rẩy: "Con đã có được công ty, cho em trai con một công việc đàng hoàng mà thôi, tại sao lại phải tàn nhẫn với nó như vậy?"
Giang Mạt Hàn đi đến bên giường một lần nữa, ở trên cao nhìn xuống: "Lúc ấy công ty của bố đứng trước bờ vực phá sản, mẹ của tôi phải dùng tiền bồi thường lấp vào chỗ trống đó mới giúp công ty không sụp đổ, tôi tàn nhẫn với nó? Bố còn nhớ Khâu Minh Diễm làm mất một nghìn tệ, các người đều nói là tôi lấy, bố đối xử với tôi như vậy sao? Tôi muốn hỏi bố, tiền là tôi cầm sao?"

Khi đó anh ta vừa đến căn nhà này không lâu, Khâu Minh Diễm đã nói làm mất tiền: "Trong nhà này cũng chưa từng có người ngoài đến, cho tới bây giờ em cũng chưa từng làm mất tiền, em đặt trong ngăn kéo tiền sinh hoạt, vô cớ lại thiếu đi một nghìn tệ, cũng không biết là chuyện gì đang xảy ra nữa."
Mặc dù bà ta không nói rõ, nhưng lời kia có ý tứ nói anh ta là người ngoài, trước kia chưa từng làm mất, thế nhưng sau khi anh ta đến căn nhà này thì lại mất, rõ ràng muốn ám chỉ là anh ta ăn cắp.

Giang Tuấn cũng nhận định là anh ta lấy, để anh ta nhận sai, lấy tiền ra.

Anh ta nói mình không hề lấy.

Thế nhưng Giang Tuấn lại không tin, nhất định phải bắt anh ta thừa nhận sai lầm, đồng thời bảo anh ta giao số tiền đã lấy cắp ra.

Tính tình của anh ta còn rất cứng đầu, huống hồ vốn dĩ là anh ta không hề ăn cắp, làm sao có thể cam chịu thừa nhận.

Giang Tuấn rút dây lưng đánh anh ta một trận.

Khâu Minh Diễm đứng ở bên cạnh nhìn, đến bây giờ anh vẫn nhớ như in ánh mắt cười trên nỗi đau của bà ta.

Đánh xong còn nhốt anh ta ba ngày, không cho ăn không cho uống.

Về sau là do Giang Hữu Khiêm thừa nhận mình lấy cắp số tiền kia, lúc ấy anh ta mới được thả ra, lúc đó ông ta đã nói gì với đứa con trai quý giá của mình?
"Hữu Khiêm, con cần tiền thì cứ nói, tại sao lại không nói một tiếng đã lấy rồi?"
Khâu Minh Diễm ở một bên nói: "Hữu Khiêm còn nhỏ, không hiểu chuyện, lớn lên sẽ tốt thôi."
Người làm bố, nên cười một tiếng trước sai lầm của con trai mình.

Mà đối với anh ta, đến một nụ cười ông ta cũng keo kiệt, càng không dừng việc đánh đập anh ta, sau khi biết được anh ta bị oan, một câu an ủi cũng không có mà chỉ lạnh lùng nói: "Cũng không biết là giống ai mà tính tình cứng đầu như vậy!"
Đây không phải là cứng đầu mà là tôn nghiêm của anh ta, là cốt khí của anh ta, anh ta tình nguyện để mình bị đánh còn hơn là thừa nhận chuyện mình không hề làm.

Trong quá trình trưởng thành của anh ta, chuyện tương tự như vậy xảy ra quá nhiều, nhiều đến nỗi anh ta không có cách nào đếm rõ ràng.

"Tôi đã nói qua, người đã hãm hại mẹ con chúng tôi, tôi sẽ không bỏ qua." Anh ta cúi người xuống cười: "Tôi không đuổi tận giết tuyệt với các người mà sẽ để các ngươi sống thật tốt, nên cảm thấy biết ơn tôi đi, đừng có đặt ra yêu cầu gì nữa."
Nói xong anh ta ngồi thẳng lên, nhìn thoáng qua căn nhà này: "Có thể có một căn phòng như vậy, một bác sĩ trị liệu tốt như vậy, bố nên biết thỏa mãn."
Nói xong thì quay người đi ra cửa, mở cửa ra thì nhìn thấy Khâu Minh Diễm đang đứng ở đó, có lẽ là đang nghe lén, không nghĩ tới bỗng nhiên Giang Mạt Hàn sẽ mở cửa phòng, bà ta cố giả bộ bình tĩnh cười: "Dì đến hỏi một chút xem hai người có muốn uống nước hay không."
Giang Mạt Hàn không để ý đến bà ta đi ra ngoài, đức hạnh của người đàn bà này ra sao, trong lòng của anh ta rất rõ ràng!
Sau khi rời khỏi nhà họ Giang, anh ta lái xe hơi lao vùn vụt trên đường lớn, thời gian này xe trên đường rất ít, màu neon sặc sỡ phủ lên thành phố phồn hoa.

Dù ánh đèn rực rỡ đến đâu, anh ta cũng không dừng lại dù chỉ một giây.


Giờ phút này anh ta rất cô độc, cũng vô cùng bất lực.

Anh ta có được nhiều thứ như vậy, thế nhưng anh ta lại không cảm thấy hạnh phúc.

Trái tim vô cùng vắng vẻ.

Xe đi qua thành phố cực kỳ nhanh, giờ phút này, một người để tâm sự anh ta cũng không có, anh ta có được mọi thứ, nhưng lại là người cô đơn.

Cuối cùng xe dừng lại ở một quán bar.

Anh ta bước xuống xe, lúc này, trong quán bar chính là thời điểm rất náo nhiệt, xa hoa truỵ lạc, ca hát nhảy múa, nam nữ cứ như vậy mà ôm nhau trên sàn nhảy quên hết tất cả, tùy ý vặn vẹo thân thể.

Anh ta ngồi vào quầy bar gọi một chai rượu.

Uống một mình.

Một chai rượu Tây, rất nhanh đã vơi đi một nửa.

Anh ta lại rót đầy một lần nữa, ngửa đầu uống cạn.

Chiếc ly bị vênh trên quầy bar, anh ta vẫn tiếp tục rót, lúc này một bàn tay yếu ớt không xương, móng tay sơn màu đỏ, phủ lên mu bàn tay của anh ta, chậm rãi nắm chặt: "Thưa ngài, một mình uống rượu giải sầu thì chi bằng để tôi uống cùng ngài đi?"
Người phụ nữ vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh anh ta.

Nửa bình rượu Tây vào trong bụng, Giang Mạt Hàn cũng không có men say, chỉ là đầu óc không rõ ràng bằng lúc bình thường.

Đôi mắt hững hờ của anh ta chậm rãi ngước lên, ánh mắt rơi trên cơ thể của người phụ nữ, váy bó sát người màu đen, lộ ra dáng người khá chuẩn, đôi chân trắng gầy để trần, trên chân đeo giày cao gót màu đỏ, giờ phút này đôi chân kia đang ép về phía thân thể của anh.

Người phụ nữ đè ép trái tim đang nhộn nhạo của mình xuống, người đàn ông cực phẩm như vậy quá là hiếm thấy, nghĩ thầm nhất định phải nắm chặt cơ hội, cười nói: "Vừa vặn tôi cũng chỉ có một mình."
Giang Mạt Hàn híp mắt, lạnh lùng phun ra một chữ: "Cút!"
Người phụ nữ này đối với sức quyến rũ của mình rất tự tin, cô ta là khách quen của nơi này, chưa từng có người từ chối bắt chuyện với cô ta, nhất thời cảm thấy mình đang nghe nhầm.

Vẫn cười nhẹ nhàng như cũ, cầm chai rượu lên rót cho mình một ly, quấn đến: "Chi bằng chúng ta uống một ly rượu giao bôi đi?"
Trong mắt Giang Mạt Hàn tràn ngập lạnh lẽo, vẻ mặt tức giận: "Cô nghe không hiểu tôi nói gì à?"

Biểu cảm của người phụ nữ dừng một chút, cười nói: "Tôi, tôi nghe được, nhưng tôi nhìn thấy giờ phút này một mình ngài cần phải có người ở bên cạnh, tôi cảm thấy tôi rất thích hợp."
Vừa nói động tác trêu chọc của người phụ nữ ngày càng lớn mật, cầm tay của anh ta đặt lên ngực của mình.

Không đợi cô ta hưởng thụ khoái cảm được vuốt ve, chỉ cảm thấy phần bụng đau xót, cả người bay ra ngoài.

Soạt một tiếng, đụng ngã lăn cái bàn, người phụ nữ ngã trên mặt đất.

Người phụ nữ che lấy phần bụng, không dám tin, đôi mắt trang điểm tinh xảo tràn đầy hoảng sợ, nguyên bản sàn nhảy đang náo nhiệt, cũng bởi vì một màn này mà tạm dừng động tác vặn vẹo nhìn sang.

Người phụ nữ bò dậy từ dưới đất, bởi vì bị mọi người vây xem náo nhiệt, sắc mặt cực kỳ khó coi: "Anh vẫn còn là đàn ông sao? Vậy mà dám đánh phụ nữ."
Một cái liếc mắt Giang Mạt Hàn cũng không cho cô ta, móc ra từ bóp da mấy tờ tiền màu đỏ nhét vào quầy bar rồi rời đi.

Người phụ nữ xông đến muốn ngăn cản anh ta: "Anh đánh người rồi còn muốn đi sao?"
Ánh mắt anh ta khẽ động: "Tránh ra!"
Người phụ nữ vốn định tống tiền vì anh ta đã đánh mình, nhưng nhìn khí thế của người đàn ông này, cô ta lại không dám, không cam lòng tránh sang một bên.

Giang Mạt Hàn cất bước đi ra ngoài.

Anh ta đi đến bên cạnh mở cửa xe, chuẩn bị lái xe trở về, lại nhìn thấy Lâm Nhụy Hi đi tới từ rạp chiếu phim.

Anh ta đưa tay nhìn thoáng qua đồng hồ, đã quá nửa đêm.

"Cô Lâm." Anh ta đóng cửa xe, đi về phía cô.

Tông Ngôn Hi quay đầu nhìn qua, lúc nhìn thấy anh ta, cô cau mày khó hiểu, hôm nay cô mất ngủ, cho nên nửa đêm đi xem phim lại gặp anh ta, đây là oan gia ngõ hẹp sao?
Nhưng trên mặt cô vẫn mỉm cười chào hỏi: " Tổng giám đốc Giang."
- -----------------.