Sủng Vợ Lên Trời

Chương 124: Đây không phải là đang muốn chết sao




Sau đó, Tô Lân cũng đi vào từ bên ngoài, lúc mà anh ta nhìn thấy gương mặt hốt hoảng của Đường Ngọc Sở, lông mày cũng nhịn không được mà nảy lên một cái, chợt có chút hồi hộp mà phóng ánh mắt đến gương mặt của Lục Triều Dương.

Gương mặt đó âm trầm làm người ta kinh ngạc, rõ ràng Đường Ngọc Sở chịu tổn thương khiến anh cực kỳ tức giận.

Tô Lân dám thề đây chắc chắn là lần đầu tiên mà anh ta nhìn thấy Lục Triều Dương tức giận như vậy trong từng ấy năm anh ta đi theo anh.

Lúc này, bốn tên đàn ông vạm vỡ đã hoàn toàn bị khống chế lại, hai tay bị còng lại, mặt mũi tràn đầy vẻ ủ rũ.

Trong lòng của Tô Lân hơi sợ hãi, vội vàng nói với cảnh sát ở bên cạnh: “Cảnh sát Lý, anh hãy chăm sóc cho bốn người này một chút đi, tổng giám đốc của chúng tôi đang rất tức giận, tốt nhất là có thể cạy được chút tin tức quan trọng gì đó từ trong miệng của bọn họ. Bà chủ của chúng tôi không có tranh chấp gì với cái đám lưu manh này.”

“Trợ lý Tô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ dặn dò cấp dưới chăm sóc cho bọn họ thật tốt, về phần tin tức khác, rất nhanh cũng sẽ đưa đến tay của tổng giám đốc Lục, sẽ không để cho bà chủ phải chịu tổn thương vô ích.”

Thái độ của cảnh sát Lý hơi cung kính, đồng thời trong lòng cũng đang thầm mắng bốn cái tên vạm vỡ kia.

Gây chuyện với ai lại không gây, càng muốn chọc vào người của bốn gia tộc lớn, đây không phải là muốn chết sao.

Bốn người bọn họ rất nhanh liền bị cảnh sát mang đi, trong nhà kho bỏ hoang rất nhanh liền khôi phục lại sự yên tĩnh. Lục Triều Dương cũng không ở lại lâu, trực tiếp ôm ngang Đường Ngọc Sở lên, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Lúc mà Lục Triều Dương đưa Đường Ngọc Sở về nhà đã là mười một giờ đêm.

Có lẽ là bởi vì bị sợ hãi, Đường Ngọc Sở vẫn luôn nép ở trong ngực của anh, một câu cũng không nói.

Sau khi quay về nhà, Lục Triều Dương ôm cô vào trong phòng tắm, rửa những vết bẩn thê thảm ở trên người cho cô. Trong quá trình đó, rốt cuộc Đường Ngọc Sở cũng đã tỉnh táo không ít.

Cả người của cô ngâm mình trong bồn tắm lớn, trần như nhộng đối mặt với anh, đôi chân dài trắng như tuyết, vóc dáng của cô trở nên duyên dáng yêu kiều, làm cho người khác say mê.

Đường Ngọc Sở rùng mình một cái, nhìn người đàn ông ở trước mặt, hai tay nhịn không được mà vòng qua cổ của anh, vụng về hôn lên đôi môi mỏng của anh.

Động tác của cô cực kỳ ngày ngô, học theo bộ dạng của anh hôn mình, cướp lấy hô hấp của anh.

“Triều Dương, em muốn quên đi chuyện đã xảy ra vào tối ngày hôm nay, anh giúp em đi, có được hay không?”

Cô nhẹ giọng cầu xin anh, ánh mắt mềm mại đáng yêu, giống như là một con thú nhỏ bị thương cần phải chữa trị vết thương.

Trong lòng của Lục Triều Dương liền sụp đổ, sự tự trách ở trong lòng giống như là cơn Hồng Thủy trào ra ào ạt.

Anh nhẹ nhàng gật đầu, ôm cô từ trong bồn tắm, ôm đến dưới vòi hoa sen.

Nước ấm chạy rào rào từ trên phía trên, xối lên trên người của cô, cũng làm ướt áo của anh.

Anh cao hơn cô rất nhiều, lúc này nhìn cô từ trên cao xuống, vừa vặn có thể nhìn thấy được hai gò má mềm mịn của cô, cánh mũi cao cao, đôi mắt linh động, còn có đôi môi kiều diễm ướt át hồng hào như muốn nhỏ ra máu.

Mái tóc dài của cô vừa đen lại vừa mềm, có thể nhìn thấy được cần cổ trắng nõn xinh đẹp như thiên nga, xuống chút nữa chính là xương quai xanh tinh xảo, khe rãnh như ẩn như hiện.

Thân thể của Đường Ngọc Sở không phải yêu tinh, mà tỷ lệ lại rất hoàn mỹ, khí chất tươi mới, rất đẹp, nhưng cũng không lả lơi. Giống như một đóa hoa nở rộ, hương thơm hấp dẫn người khác, khiến cho người khác xúc động kiềm chế không được mà muốn hôn.

“Chuyện gì cũng nghe theo ý em.”

Đôi mắt của anh thâm thuý như một cái hồ, khóa chặt gương mặt trắng nõn nhỏ nhắn của cô, giọng nói hơi khàn khàn.

Anh chậm rãi cúi đầu xuống bá đạo chiếm lấy đôi môi của cô, thăm dò vào trong miệng của cô.

Lần này anh không còn thô bạo và điên cuồng như lúc trước.

Anh hôn từ môi của cô, trằn trọc chuyển qua vành tai của cô.

Dường như anh biết rất rõ nơi nhạy cảm của cô, sau đó chậm rãi hướng xuống, chạm đến xương quai xanh.

Đường Ngọc Sở phối hợp với anh, cởi nút áo của anh ra, cởi áo trên người của anh ra, lộ ra lồng ngực cường tráng cùng với cái eo, bàn tay nhỏ không yên phận mò mẫm ở trên người của anh, hết chạm chỗ này đến chạm chỗ kia, mang theo trêu chọc chiến cho người khác rung động.

Anh ôm cô thật chặt, một tay ôm lấy eo của cô, một cái khác không ngừng xoa nắn ở trên người của cô.

Lúc này tư thế của hai người quá mức... Đường Ngọc Sở có thể rõ ràng nghe được hương thơm ở trên người của anh, tự tin lạnh lùng, lại mang theo chút tà khí, có một loại hương vị hấp dẫn người khác.

Trong lòng của cô nhịn không được mà cuồng loạn, nhón chân lên không ngừng đáp lại nụ hôn của anh.

Dần dần, nhiệt độ cơ thể của hai người cũng bắt đầu ấm lên...

Da thịt của cô giống như được bao trùm một màu sắc phấn hồng, cực kỳ mê người, sức lực toàn thân giống như bị một cỗ ma lực mang đi, cả người của cô gần như bất cứ lúc nào cũng có thể hòa tan, dẫn theo suy nghĩ của cô cũng trở nên hỗn loạn, lý trí không ngừng rút mất, không ngừng trầm luân vào trong đó.

Thẳng cho đến khi... anh cũng nhịn không được mà xông vào cơ thể của cô, trong đầu của Đường Ngọc Sở mới xuất hiện một suy nghĩ.

Mình thuộc về người đàn ông này, chỉ có ở bên cạnh của anh cô mới có thể yên tâm, thỏa mãn như thế.

Thế là cô không thèm để ý gì nữa, đắm chìm vào trong cảm giác vui sướng do anh mang lại, phó mặc cho anh mà quên mình.

Màn đêm buông xuống, Đường Ngọc Sở ngủ cũng không được yên ổn, trong giấc ngủ liên tục gặp phải ác mộng, bừng tỉnh nhiều lần.

Nhưng mà mỗi khi cô thức dậy, bên cạnh luôn có một thân thể ấm áp bất cứ lúc nào cũng xoa dịu sự lo lắng của cô.

Sáng ngày hôm sau Đường Ngọc Sở tỉnh dậy, tin tức liên quan đến Tần Mạn Ny ở bên ngoài lại ầm ĩ tràn ngập một lần nữa.

Vào rạng sáng ngày hôm qua, Tần Mạn Ny được tìm thấy trong một khách sạn rẻ tiền, vô số phóng viên đã kéo đến để ngăn cô ta lại.

Tần Mạn Ny bị dọa đến nỗi trốn ở trong khách sạn không dám đi ra, cuối cùng vẫn là cảnh sát ra mặt đưa cô ta đi.

Nhưng mà khiến cho người ta cảm thấy kinh ngạc đó chính là, sở dĩ cảnh sát ra mặt cũng không phải là bởi vì đến để giải vây cho cô ta, mà là bắt giam cô ta vì có liên quan đến vụ bắt cóc.

Vô số truyền thông, cư dân mạng đang xôn xao.

Một diễn viên trẻ đang nổi làm tuesday, còn trở thành tội phạm?

Sau khi tất cả mọi người bàn luận với nhau, mọi người đều rất rõ ràng, lần này Tần Mạn Ny có muốn chuyển mình, căn bản cũng không thể nào được.

Lúc mà Đường Ngọc Sở nhìn thấy tin tức này, cô cũng cảm thấy rất kinh ngạc, lập tức nghĩ đến cái gì đó, sống lưng của cô đột nhiên cảm thấy phát lạnh,

“Người bắt cóc em chính là Tần Mạn Ny hả?”

“Theo như thông tin lấy khẩu cung của bốn tên côn đồ vào tối ngày hôm qua, người xúi giục bọn họ thực hiện hành vi bắt cóc chính là Tần Mạn Ny.”

Lục Triều Dương thành thật trả lời câu hỏi của cô, trong mắt lại xuất hiện sự lạnh lẽo.

Người đã làm cô bị thương, luôn luôn phải trả một cái giá đắt!

Mà Tần Mạn Ny thì đáng chết!

Tiếp theo, chờ đợi cô ta sẽ là tai họa bất tận trong nhà giam.

“Tại sao cô ta phải làm như vậy chứ? Cho dù có mất những đại ngôn kia thì cô ta cũng còn có chỗ dựa mà, tại sao lại muốn...” Nói đến đây, giọng nói của Đường Ngọc Sở đột nhiên dừng lại một chút: “Chẳng lẽ cô ta cho rằng tin tức cô ta là tuesday là do em đã tung ra hả?”

Lục Triều Dương nhẹ nhàng gật đầu: “Chắc hẳn cũng là bởi vì chuyện này, cho nên cô ta mới có thể ra tay ác độc với bà xã của anh.”

“Không thể hiểu nổi, người phụ nữ đó không có đầu óc hả, trước khi làm việc gì cũng không chịu điều tra thêm đã có chuyện gì xảy ra.”

Đường Ngọc Sở chỉ cảm thấy một cảm giác phi lý lóe lên ở trong đầu của mình.

Cô không làm cái gì cả, cũng không thể nào vô duyên vô cớ chịu oan ức như vậy, còn thiếu chút nữa mình cũng bị đưa vào.

Người phụ nữ Tần Mạn Ny kia quả thật còn không có đầu óc bằng Cố Ngọc Lam!