Sủng Vợ Lên Trời

Chương 125: Cực phẩm




Mà sau khi chuyện của Tần Mạn Ny kết thúc, chuyện của ba mẹ Tống An Kỳ cũng dần dần có tiến triển.

Ngày hôm đó, Tống An Kỳ đi đến cục cảnh sát hỏi thăm ba mẹ của cô ấy chứng cứ cụ thể liên quan đến công việc, nhận được vài thông tin và manh mối quan trọng, sau đó tiện tay nhờ vả Phương Chí Viễn âm thầm điều tra.

Mà những chuyện này cần có chút thời gian mới có kết quả được.

Cũng chính vào thời điểm này, một người mà Đường Ngọc Sở không thể tưởng tượng được đột nhiên lại đến tìm cô.

Ninh Huyên Huyên!

Trưa ngày hôm nay, Đường Ngọc Sở vẫn ra ngoài ăn cơm trưa cùng với Tống An Kỳ như là ngày thường, không ngờ đến vừa ra khỏi cửa công ty liền gặp được Ninh Huyên Huyên đang chờ ở nơi đó.

Người phụ nữ đó không hổ là diễn viên đang nổi tiếng ở trong giới, bước ra khỏi cửa thì che chắn đội mũ, mặc quần áo rộng rãi đơn giản, thời thượng nhưng cũng không mất đi sự kín tiếng, dáng người xinh đẹp trực tiếp biến mất, vóc dáng có sự thay đổi lớn, nếu như không phải bởi vì quen thuộc với giọng nói của cô ta, có lẽ là Đường Ngọc Sở cũng nhận không ra.

Lúc mà nhìn thấy người phụ nữ này, Tống An Kỳ không hề bày ra sắc mặt tốt.

Trước đó Tần Mạn Ny đã bắt cóc Đường Ngọc Sở, hại chút nữa cô bị hủy hoại, trong lòng của Tống An Kỳ vẫn luôn nhớ kỹ, mà Ninh Huyên Huyên này lại là người bạn tốt của Tần Mạn Ny. Dưới cái nhìn của cô ấy, hai người phụ nữ này đều là cá mè một lứa, loại người này có thể cách bao xa thì cứ cách bấy nhiêu xa, tránh khỏi ngày nào đó thuyền bị lật.

“Đường Ngọc Sở, có thể nói chuyện với cô được không?”

Không nhìn vào hành động đang trợn trắng mắt của Tống An Kỳ, Ninh Huyên Huyên nhìn chằm chằm vào Đường Ngọc Sở, thái độ lại có chút ôn hòa.

Đường Ngọc Sở hờ hững lườm cô ta một cái, nói: “Tôi và An Kỳ muốn đi ăn cơm trưa, nếu như cô Ninh không ngại thì có thể đi cùng.”

Ngụ ý là, trong mắt của cô chuyện ăn cơm đối với cô mà nói cực kỳ quan trọng, còn chuyện của cô Ninh nhà cô không hề quan trọng tí nào.

Sắc mặt của Ninh Huyên Huyên hơi khó coi một chút, nhưng mà hình như cô ta thật sự rất muốn nói chuyện cùng với Đường Ngọc Sở. Sau khi im lặng một lúc, lại nhẹ nhàng gật đầu nói: “Đi thôi, đi đến phía đối diện chọn một căn phòng đi.”

Ba người bọn họ cùng nhau đi đến một nhà hàng cơm tây ở phía đối diện, bởi vì thân phận của Ninh Huyên Huyên đặc biệt, cho nên phải chọn một phòng bao.

Rất nhanh, nhân viên phục vụ đi đến ghi món cho bọn họ, trong lúc chờ đồ ăn, Đường Ngọc Sở mới miễn cưỡng liếc mắt nhìn Ninh Huyên Huyên một cái, nói: “Nói đi, muốn tìm tôi để nói chuyện gì?”

“Muốn nói chuyện liên quan đến Tần Mạn Ny với cô.”

Ninh Huyên Huyên tháo khẩu trang và kính râm của mình xuống, cũng không quanh co lòng vòng.

Đường Ngọc Sở giống như đã dự đoán từ trước, không khỏi nâng khóe môi giễu cợt nói: “Tần Mạn Ny, cô ta cũng không phải là bạn bè của tôi, có cái gì để nói với nhau đâu chứ?”

“Ngọc Sở, hai người chúng ta quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám. Mạn Ny đột nhiên bị bắt, tội danh lại dính líu đến việc bắt cóc, tôi đã biết toàn bộ quá trình. Nhưng mà chuyện này là do cô sai, cô là phóng viên, đầu tiên là rút mất đại ngôn quảng cáo, lại vạch trần đời tư của người ta, Mạn Ny chỉ là trả thù thôi, cô làm như thế này là bóp chết cô ấy, cả một đời của cô ấy đều sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Cô không cảm thấy thủ đoạn của cô quá độc ác hay sao?”

Ninh Huyên Huyên ngồi ở trước mặt của Đường Ngọc Sở, thẳng thắng chỉ trích, ánh mắt hiện ra vẻ rét lạnh thấu xương.

Đường Ngọc Sở nhìn thấy như vậy, lập tức cười nhạo không thôi: “Ninh Huyên Huyên, cô lấy thân phận gì để đến chất vấn tôi vậy? Lấy thân phận là bạn bè tốt của Tần Mạn Ny hả? Nếu như đúng như thế, vậy thì tôi muốn hỏi cô, từ đầu đến cuối con mắt nào của cô nhìn thấy tôi đã tung chuyện đời tư của Tần Mạn Ny ra? Cô có chứng cứ gì không? Nếu như không có, mong cô hãy dừng cuộc tranh cãi vô lý của cô lại đi.”

“Hơn nữa, Tần Mạn Ny bắt cóc tôi là sự thật, cho dù là nguyên nhân gì thì cô ta cũng đã phạm tội rồi, chuyện này có muốn trách thì cứ trách bản thân của cô ta không làm rõ ràng người đã tung đời tư của cô ta. Cô không có tư cách gì chỉ trích tôi, lúc mà cô ta bắt cóc tôi cũng đã ôm tâm tư hủy hoại tôi hoàn toàn, cho nên dù là cả đời của cô ta đã bị hủy thì đó cũng chỉ là do cô ta gieo gió gặt bão, không thể trách bất kỳ người nào được.”

Lời nói của Đường Ngọc Sở sắc bén, khiến cho người ta không có chỗ để phản bác.

lông mày của Ninh Huyên Huyên không khỏi nhíu lại: “Ý của cô là tin tức đó không phải do cô đã tung ra?”

“Có lúc nào mà cô nhìn thấy tôi tung tin tức của người ta ra thì lại ẩn danh không? Tần Mạn Ny là nhân vật của công chúng, cuộc sống cá nhân của cô ta không nề nếp, bị phóng viên theo dõi thì đó cũng là chuyện bình thường. Ở trong nước có nhiều phóng viên như vậy, cũng không phải chỉ có một mình tôi, người lợi hại hơn tôi còn có rất nhiều nữa kìa. Nếu như điều tra mà các người cũng không chịu điều tra, trực tiếp đổ tội danh lên trên đầu của tôi, căn bản chính là muốn gán tội cho người khác.”

Đường Ngọc Sở nói lời này rất hùng hồn, tính cách của cô luôn dám yêu dám hận, cầm lên được thì cũng bỏ xuống được. Là do cô làm thì đương nhiên cô sẽ thừa nhận, nhưng mà không phải cô làm, có cứng rắn muốn đổ trên đầu của cô thì tuyệt đối không thể nào được.

Có vẻ là Ninh Huyên Huyên cũng biết Đường Ngọc Sở là người như thế nào, có điều đối với cô, trong lòng cũng có chất vấn.

Chuyện này thật sự chẳng lẽ do Tần Mạn Ny tự mình làm sai rồi à?

Thế nhưng bộ dạng ai oán độc đoán đó của Tần Mạn Ny cũng không giống như là nói dối...

Nghĩ đến cái này, Ninh Huyên Huyên không khỏi cảm thấy hơi đau đầu.

Một người là bạn tốt của cô ta, một người khác là Đường Ngọc Sở, lần nào cô ta đối mặt cũng đều sẽ cảm giác không thể ứng phó được, thật sự khiến cho người ta cảm thấy bất lực.

“Cho dù nói như thế nào thì chuyện này cũng đã qua rồi, có thể bỏ qua không? Mạn Ny cũng đã trả một cái giá mà cô ấy đáng phải trả, chỉ sợ là cô ấy cũng không còn chỗ đứng trong giới giải trí rồi, làm người hãy chừa một đường lui, chừa cho cô ấy một đường lui đi.”

Ninh Huyên Huyên vừa mới nói lời này, vẻ trào phúng ở trên mặt của Đường Ngọc Sở càng đậm hơn.

Người phụ nữ này đơn giản chính là muốn đến để nói thay cho Tần Mạn Ny.

Đối với thái độ vừa mới bắt đầu chất vấn mình của cô ta, cô cũng sẽ không đồng ý.

So với Đường Ngọc Sở, phản ứng của Tống An Kỳ trực tiếp hơn nhiều, cười to ba tiếng tại chỗ: “Ha ha ha, Ninh Huyên Huyên, cô tưởng Ngọc Sở là kẻ ngu hả? Loại phụ nữ độc ác giống như là Tần Mạn Ny, ngay cả chuyện bắt cóc như thế này mà cũng có thể làm được, ngồi tù thì cũng đáng lắm đó. Mặt khác, tôi cảm thấy cô cũng đừng có nói chuyện dễ nghe như vậy, cái gì mà làm người thì phải chừa đường lui, tối ngày hôm đó Tần Mạn Ny gọi người bắt cóc Ngọc Sở, vậy mà còn kêu bốn tên lưu manh tới, lúc đó cô ta có chừa đường lui không, hoàn toàn không có.”

“Tôi thật sự không biết cô lấy da mặt dày tới từ đâu mà có thể nói ra mấy lời như vậy, nhưng mà tôi có thể rất không khách khí mà nói cho cô biết, muốn để cho Ngọc Sở bỏ qua như vậy, chết cũng không thể, Tần Mạn Ny bị như thế hoàn toàn đáng đời cô ta.”

Ninh Huyên Huyên nghe thấy Tống An Kỳ nói mấy lời không khách khí như vậy, sắc mặt lập tức thay đổi: “Tống An Kỳ, cô đừng có quá đáng.”

Tống An Kỳ nhếch miệng, khịt mũi coi thường, nói: “Là do cô không nên quá đáng mới đúng chứ, đúng là vật hợp theo loài, người chia theo nhóm, quả thật là cực phẩm mà.”

“Thôi được rồi, cô Ninh, nếu như cô vẫn cho rằng là do tôi sai, vậy thì tôi chỉ có thể nói cô muốn nghĩ sao thì nghĩ. Mời cô đi cho, hôm nay cuộc nói chuyện của chúng ta cũng kết thúc ở đây, chuyện Tần Mạn Ny có sống hay chết thì cũng không liên quan gì đến tôi, sau này mong cô đừng đến làm phiền tôi nữa, cảm ơn.”

Gương mặt xinh đẹp của Đường Ngọc Sở trầm xuống, trực tiếp ra lệnh đuổi khách.

Đối với người phụ nữ Ninh Huyên Huyên này, cô cũng không có cảm tình gì, có thể trò chuyện với cô ta lâu như vậy đã là rất tốt rồi.

“Được, Đường Ngọc Sở, cô nhớ kỹ những lời nói ngày hôm nay cho tôi, tôi thật sự muốn nhìn xem cô còn có thể kiêu ngạo như vậy bao lâu nữa.”

Sắc mặt của Ninh Huyên Huyên âm tình bất định trừng mắt Đường Ngọc Sở, cuối cùng cũng chỉ có thể oán hận mà cắn răng đi khỏi.