Sủng Vợ Lên Trời

Chương 134: Người tới không thiện, người thiện không tới




“Sao lại trở về nhanh như vậy?”

Sắc mặt Đường Ngọc Sở hơi thay đổi, chân mày thanh tú không nhịn được cau lại.

“Trái lại tớ cảm thấy, cô ta là muốn ra oai phủ đầu với cậu. Tớ nghe nói, người đàn bà này vừa lên chức, định chỉnh đốn nội bộ công ty, ra uy phong!”

Mặc dù ngoài miệng nói giọng điệu mỉa mai, nhưng chân mày Tống An Kỳ cũng nhíu lại, nhìn có mấy phần nghiêm túc.

Người đàn bà này mới trở về, đã làm như vậy, rõ ràng không phải chuyện gì tốt.

Nói không chừng, cô ta làm như vậy, mục đích chủ yếu chính là vì nhằm vào Đường Ngọc Sở.

Đường Ngọc Sở hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này, gương mặt xinh đẹp nhất thời trầm lại: “Quan mới nhậm chức muốn lên mặt sao?”

“Ừ, có điều, cô ta làm như vậy, nội bộ công ty hẳn sẽ không đồng ý chứ?”

Trong lòng Tống An Kỳ còn ôm may mắn, nhưng rất nhanh bị Đường Ngọc Sở bác bỏ.

“Rất có thể sẽ đồng ý.”

Đường Ngọc Sở nhớ lại, tỉnh táo hồi tưởng Tô Nhã An trong kí ức, nói rõ: “Người phụ nữ kia mặc dù đáng ghét, nhưng lại đối với quản lý vô cùng dốc lòng. Nghe nói, mấy năm trước lúc cô ta mới vừa gia nhập tập đoàn AR, trong tay chỉ quản lý một nhà hàng trong chi nhánh công ty mỗi năm đều tổn thất, có điều, sau đó trong thời gian ngắn ngủi năm năm, đã ngăn được cơn sóng dữ cứu sống chi nhánh công ty kia. Nghe nói cô ta còn có một tên gọi, là ‘kim bài quản lý’, danh tiếng không nhỏ.”

“Vậy theo như cậu nói, công ty không chỉ không ngăn cản, ngược lại sẽ rất ủng hộ cô ta?”

Trên mặt Tống An Kỳ cuối cùng hiện lên vẻ lo âu.

“Rất có thể!”

Đường Ngọc Sở gật đầu, tay cũng lặng lẽ nắm chặt lại

Người đến không thiện, người thiện không đến mà!

“Vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì? Có cần chuẩn bị chút gì để ứng phó hay không?”

Tống An Kỳ cắn cắn môi, không biết nên làm gì.

Gương mặt Đường Ngọc Sở ngược lại vô cùng bình tĩnh: “Không cần, vẫn là câu nói kia, binh tới tướng đỡ nước tới đất ngăn, dù sao chỉ cần không ức hiếp lên trên đầu tớ là được.”

Thấy mặt cô không sợ hãi, Tống An Kỳ không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Không biết vì sao, mỗi lần chỉ cần Đường Ngọc Sở bày ra bộ dạng cơ trí tỉnh táo kia, cô sẽ bất giác có cảm giác an tâm.

Khoảng mười giờ sáng, Thời Thụy tổ chức gặp mặt truyền thông, công bố ra bên ngoài tin tức Tô Nhã An nhậm chức.

Tập đoàn AR ở nước ngoài cũng có chút danh tiếng, hơn nữa nghệ sĩ dưới trướng công ty giải trí lại càng không thiếu, lần này Tô Nhã An hết hạn hợp đồng, chuẩn bị trở về nước phát triển, lần công bố này, lập tức đưa tới không ít chú ý trong giới.

Trong buổi họp, biểu hiện của Tô Nhã An thật sự rất đáng chú ý.

Cô ta rất dẻo miệng, nói chuyện tương lai, chuyện phát triển, chuyện kế hoạch, là một người quản lý cao cấp, trên dưới cả người cô ta toát ra một loại khí chất, khiến ký giả dưới đài cũng sinh lòng bội phục.

Quản lí cấp cao của Thời Thụy đối với biểu hiện của Tô Nhã An, cũng vô cùng hài lòng.

Mà cuộc gặp mặt truyền thông vừa kết thúc, nội bộ công ty lập tức mở một hội nghị quản lý cao cấp, các bộ phận, giám đốc, phó giám đốc đều phải tham gia.

Đường Ngọc Sở bất ngờ ở trong hàng, cho nên theo Lina, còn có Lại Tiểu Lan, chạy tới đại sảnh hội nghị.

Lúc này, bên trong đại sảnh hội nghị vô cùng náo nhiệt, trên dưới toàn công ty, nhân viên quản lý các bộ phận đều đến, cực kì náo nhiệt.

Sau khi ba người tiến vào, tìm một chỗ tương đối gần chót ngồi xuống, yên lặng chờ đợi Tô Nhã An đến.

“Tổng giám đốc này thật đúng là oai phong, tôi vẫn là lần đầu tiên thấy nhân viên cấp cao hội tụ đầy đủ như vậy.”

“Nghe nói, tổng giám đốc Tô là nhân tài công ty bỏ ra số tiền lớn mời tới, thủ đoạn lợi hại chưa.”

“Có điều, cô ta triệu tập mọi người tới, là muốn làm gì?”

“Hình như là muốn chỉnh đốn nội bộ nhân viên, quan lớn đúng là tự do phóng khoáng!”

Xung quanh có không ít đồng nghiệp tụ chung một chỗ xì xào bàn tán, giọng tuy nhỏ, nhưng một chữ cũng không sót rơi vào trong tai ba người Đường Ngọc Sở.

“Ha ha, cũng không biết lần này, là ai gặp xui xẻo.”

Lại Tiểu Lan liếc Đường Ngọc Sở, che miệng, hơi cười đùa trên đau khổ của người khác.

Đường Ngọc Sở nhàn nhạt cười một tiếng, thản nhiên không sợ nói: “Đúng vậy, cuối cùng xuất hiện một cứu binh cứu giúp, cũng không biết lần này có thể kiên trì bao lâu.”

“Ai biết được, có điều tôi lại rất rõ, có vài người lần này sẽ không trôi qua yên ổn đâu.”

Nụ cười bên khóe miệng Lại Tiểu Lan càng đắc ý.

Vào sáng sớm Tô Nhã An nhậm chức, Cố Ngọc Lam đã gọi điện thoại cho cô ta, báo cho cô ta biết chuyện này.

Lần tổ chức hội nghị cao cấp này, Tô Nhã An chủ yếu chính là chuẩn bị khai đao với những người này, đạt được hiệu quả giết gà dọa khỉ.

Còn về đối tượng, Tô Nhã An cũng đã chọn xong, chính là Đường Ngọc Sở.

Vừa nghĩ tới đây, trong lòng Lại Tiểu Lan vô cùng vui sướng.

Từ sau khi Đường Ngọc Sở lên chức, cô ta vẫn luôn bị cô chèn ép, nhẫn nại trong lòng đã đến cực hạn.

Bây giờ, cô ta cuối cùng cũng tìm được một núi dựa. Hôm nay, Đường Ngọc Sở chỉ sợ là khó thoát tai kiếp rồi.

Lại Tiểu Lan dường như đợi không kịp muốn nhìn thấy, chờ lát nữa lúc Đường Ngọc Sở ngay trước mọi người bị cách chức, sắc mặt kia khó coi lắm đây.

Ngay lúc Lại Tiểu Lan đang mơ mộng đẹp, Lina ở bên cạnh nhíu mày một cái, liếc nhìn Đường Ngọc Sở, dùng âm lượng chỉ hai người mới nghe được hỏi: “Lời của cô ta có ý gì? Cô quen quản lý Tô?”

Đường Ngọc Sở bất đắc dĩ gật đầu một cái, thấp giọng trả lời: “Tô Nhã An là chị họ của Bùi Hằng Phúc.”

Lina ngẩn ra, bỗng đã hiểu rõ, bất đắc dĩ lắc đầu: “Phiền phức của cô, sao cuồn cuộn mãi không ngừng.”

“Tôi cũng không muốn, nhưng thế giới này luôn có một số người không nhìn thấy được cái tốt tôi làm.”

Đường Ngọc Sở nhún nhún vai, dáng vẻ kia, hoàn toàn không bởi vì tai họa sắp đến, mà cảm thấy sợ hãi.

Trước kia cô không đủ lớn mạnh, mới có thể không chút phòng bị mà chịu tổn thương.

Cô của bây giờ, đã không sợ bất kỳ âm mưu quỷ kế nào.

Có người muốn hại cô, vậy thì cô sẽ cắn ngược lại, cho dù không đấu lại, vậy cũng phải để đối phương rơi chút máu.

Bùi Hằng Phúc như vậy, Cố Ngọc Lam như vậy, Tô Nhã An, cũng không ngoại lệ!

Thấy gương mặt kiên định của Đường Ngọc Sở, Lina không khỏi coi trọng cô hơn mấy phần.

Một người năng lực đầy đủ, sẽ không sợ bất kỳ kẻ địch nào, cô sẽ có dũng khí chém giết với đối phương, không thể nghi ngờ Đường Ngọc Sở chính là người như vậy.

Lina rất quý trọng nhân tài giống như Đường Ngọc Sở, cho nên không chút nghĩ ngợi nói: “Chờ lát nữa nếu như tình hình không hay, tôi sẽ giúp cô nói chuyện.”

“Cám ơn giám đốc.”

Trong lòng Đường Ngọc Sở ấm áp, đầy cảm động.

Hai người trò chuyện kết thúc không lâu, Tô Nhã An cuối cùng cũng xuất hiện.

Phương thức ra sân của người phụ nữ kia vô cùng uy phong, sau lưng đi theo một người trợ lí, hai vị phó tổng giám đốc, ba vị giám đốc cấp cao, ngoài ra bên cạnh còn có chủ tịch của Thời Thụy. Gương mặt kia không tính là xinh đẹp, lúc này đang nở một nụ cười cực kỳ giả tạo, làm người xem cả người đều không được tự nhiên.

Tô Nhã An cũng không tính là người đẹp, mặt mũi thuộc về kiểu đại trà, có điều cách ăn mặc, cũng rất thời thượng. Toàn thân mặc bộ công sở của nhãn hiệu nổi tiếng, vóc người có vẻ hơi đầy đặn, một đôi mắt không được tính là lớn, vô cùng ác liệt, cho người ta một cảm giác như gai ở lưng, đôi môi thật mỏng nhìn hơi cay nghiệt.

Tướng mạo tuy không tính là đẹp, nhưng điều kiện của cô ta lại không tệ, đặc biệt là năng lực làm việc của cô ta, cộng thêm cho cô ta một ít điểm.