Sủng Vợ Lên Trời

Chương 135: Kẻ gây họa




Tô Nhã An vừa xuất hiện, mọi người xung quanh vốn còn xì xào bàn tán, lập tức yên tĩnh lại, toàn bộ đưa tầm mắt chuyển lên người cô ta.

Rất nhanh, Tô Nhã An cùng mấy vị giám đốc cấp cao, đã ngồi xuống vị trí cao nhất ở phía trước.

Sau đó, chỉ thấy cô ta nhẹ nhàng nâng mắt, ánh mắt kia khiến người ta hơi không thoải mái, nhàn nhạt đi dưới đài đảo qua một vòng: “Nhân viên cao cấp các bộ phận, hẳn đều đến rồi phải không?”

“Đến rồi!”

Mọi người đồng thanh trả lời.

“Rất tốt.”

Tô Nhã An hài lòng gật đầu, lúc tầm mắt nhìn đến Đường Ngọc Sở, hơi dừng lại hai giây, rồi sau đó mới như không có chuyện gì xảy ra dời đi chỗ khác, tiếp tục nói: “Tôi là Tô Nhã An, từ hôm nay, tiếp quản vị trí tổng giám đốc của Thời Thụy, tôi hy vọng, trong khoảng thời gian tôi nhậm chức, mọi người có thể tay nắm tay, làm cho Thời Thụy càng cao lớn hơn. Cho nên, tiếp theo, mời giám đốc các bộ phận giới thiệu bản thân một chút, bao gồm phó giám đốc, tôi muốn làm quen mọi người.”

“Bắt đầu từ trước mặt đi!”

Theo lời nói vừa dứt của Tô Nhã An, giám đốc các bộ phận trong hội nghị, bắt đầu đứng lên báo cáo.

“Chào tổng giám đốc, tôi là Triệu Văn ở bộ phận điện ảnh và truyền hình, chức vị giám đốc, vị bên cạnh này là phó giám đốc, Lý Huy.”

“Chào tổng giám đốc, tôi là tổng thanh tra của bộ phận kế hoạch...”



Từng bộ phận báo cáo qua, mười lăm phút sau, rốt cuộc đến phiên bộ phận truyền thông.

Ánh mắt Đường Ngọc Sở híp lại, trong lòng không khỏi dâng lên mấy phần cảnh giác.

“Tôi là giám đốc bộ phận truyền thông, Lina. Hai vị này là phó giám đốc của bộ phận tôi, Lại Tiểu Lan, Đường Ngọc Sở.”

Lina đứng lên, sắc mặt bình thản báo cáo, biểu cảm đúng mực.

Tô Nhã An gật đầu, tầm mắt quét qua một vòng trên người Lại Tiểu Lan và Đường Ngọc Sở.

Lại Tiểu Lan ngược lại rất biết xem tình thế mà làm, lập tức đứng lên, cung kính nói: “Chào tổng giám đốc, tôi là Lại Tiểu Lan, phó giám đốc ở bộ phận truyền thông đã bốn năm.”

“Ừ, ngồi đi.”

Tô Nhã An cho Lại Tiểu Lan một nụ cười, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Đường Ngọc Sở: “Giám đốc Lina, bộ phận khác, cũng chỉ có một vị phó giám đốc, vì sao bộ phận cô lại có hai vị? Mặc dù tôn chỉ công ty là quý trọng nhân tài, nhưng trên một chức vị, lại có hai người chiếm cứ, hình như hơi thừa?”

Đến rồi!

Nghe thấy lời này của Tô Nhã An, trong lòng Đường Ngọc Sở ngừng lại một lát.

Người đàn bà này quả nhiên là định lấy mình khai đao mà!

“Thưa tổng giám đốc, chức vị phó giám đốc của Tiểu Đường và Tiểu Lại, là được các cấp lãnh đạo đồng ý, đồng thời không tồn tại dư thừa, hơn nữa, năng lực làm việc của hai người bọn họ cũng rất tốt, đảm nhiệm chức vị phó giám đốc là dư sức.”

Lina cũng biết Tô Nhã An muốn gây khó dễ cho Đường Ngọc Sở, cho nên trả lời trôi chảy.

Có điều,Tô Nhã An cũng không tốt đẹp gì, lập tức cười lạnh nói: “Hai người ở cùng trên một cương vị, luôn sẽ có ưu có nhược. Trước khi tôi tới đã biết rồi, Lại Tiểu Lan ở cương vị này luôn biểu hiện xuất sắc, thời gian nhậm chức đã lâu, muốn đảm nhiệm chức vị phó giám đốc, đúng là dư sức. Nhưng Đường Ngọc Sở, vào công ty chưa tới ba năm, cũng đã ngồi lên vị trí này. Nếu như tôi nhớ không lầm, nhân viên nội bộ Thời Thụy muốn thăng chức, tuổi nghề tối thiểu phải ba năm trở lên phải không?”

“Hơn nữa, theo tôi hiểu, phong độ Đường Ngọc Sở ở công ty luôn không được tốt lắm, tin tức bay đầy trời, thậm chí xuất hiện chuyện ảnh hưởng tên tuổi công ty. Tôi rất muốn biết, người như vậy, làm sao đạt được chức vị phó giám đốc này?”

Mấy câu nói đơn giản, làm mọi người vây xem như nghe ra được có cái gì đó không đúng.

Tổng giám đốc mới nhậm chức này, dường như là rõ ràng nhằm vào Đường Ngọc Sở!!!

Lời nói của Tô Nhã An đúng là vô cùng sắc bén, hơn nữa, trong lời nói cũng lấy lợi ích công ty làm điểm xuất phát.

Người đàn bà này, quả thực rất khó chơi.

Lina không khỏi nhíu mày một cái, đang muốn nói gì đó, bào chữa cho Đường Ngọc Sở.

Kết quả Đường Ngọc Sở bên cạnh đã giành trước một bước, giọng có vẻ hơi lười biếng nói: “Tổng giám đốc đối với chức vị phó giám đốc của tôi, dường như rất có ý kiến?”

“Tôi chẳng qua là đứng ở góc độ của tôi xem xét sự việc, bộ phận truyền thông không cần phải tồn tại hai phó giám đốc, cho nên, từ hôm nay trở đi, chức vị phó giám đốc của cô lập tức bị hủy bỏ.”

Tô Nhã An không chút khách khí nói, bộ dạng kia, không hề giữ lại chút đường sống nào.

Người xung quanh vừa nghe, không khỏi âm thầm lắc đầu, ánh mắt nhìn Đường Ngọc Sở, đầy đồng tình.

Không ít người thậm chí ở trong lòng phỉ nhổ, Đường Ngọc Sở này thật sự là kẻ gây họa, đi tới đâu, cũng đắc tội với người ta.

Đường Ngọc Sở đã sớm nghĩ tới cô ta sẽ nói như vậy, đứng tại chỗ cười lạnh một tiếng: “Tổng giám đốc thật là lớn mắt, có điều cô muốn hủy bỏ chức vị của tôi, sợ rằng vẫn chưa có tư cách này. Ban đầu, quyết định thăng chức cho tôi, là quyết định của hội đồng quản trị, có bản lĩnh, cô đi tới đó nói đi, ở đây ra oai phong gì chứ?”

“Cô nói gì?”

Từng câu nói chống đối của Đường Ngọc Sở, làm sắc mặt Tô Nhã An lập tức âm trầm xuống.

Người ngoài cũng xôn xao, rối rít vì Đường Ngọc Sở bật lại Tô Nhã An, mà cảm thấy không tưởng tượng nổi.

Người phụ nữ này, lá gan cũng quá lớn rồi đấy? Còn muốn lăn lộn ở công ty hay không vậy?

“Tô Tổng, cô tôi đều là người quen, tại chỗ nhiều người như vậy, cô càng muốn khai đao với tôi, không phải là vì hả giận cho Cố Ngọc Lam sao? Ha ha, nói thật là dễ nghe, tuổi nghề cái gì, phong độ không tốt. Đó cùng lắm là cái cớ, Đường Ngọc Sở tôi tận tâm tận lực làm việc cho công ty, thành tích cũng quá rõ ràng, cô muốn mượn thế giở trò âm mưu, tôi chỉ có thể nói, cô tìm lộn người rồi!”

Đối với ánh mắt kinh ngạc của người ngoài, Đường Ngọc Sở không thèm để ý.

Tô Nhã An muốn cậy thế mạnh, vậy cô càng phải mạnh hơn cô ta, cô trái lại muốn nhìn xem, cô ta rốt cuộc làm gì được cô không!

Tĩnh mịch!

Toàn bộ đại sảnh hội nghị một mảng tĩnh mịch, trong không khí thậm chí mơ hồ có dấu hiệu mùi thuốc súng thiêu đốt.

Tất cả mọi người đều không dám lên tiếng, rất sợ vừa mở miệng sẽ dẫn đến hỏa thiêu thân.

Sắc mặt Tô Nhã An xanh mét.

Thân là tổng giám đốc, cô ta quyền cao chức trọng, cho dù muốn đuổi Đường Ngọc Sở, vậy tuyệt đối cũng sẽ không có người dám nói câu thứ hai.

Nhưng mà, Đường Ngọc Sở không khách khí chỉ rõ cô ta thiên vị như vậy, nếu như lúc này cô ta thật sự đuổi cô, vậy thì sau này khẳng định mọi người đều sẽ không phục.

Trong lòng Tô Nhã An tràn đầy lửa giận.

Với thân phận của cô ta, đi tới đâu, không phải đều có một đám a dua nịnh nọt sao?

Nhưng cô ta thế nào cũng không nghĩ tới, Đường Ngọc Sở trước kia nhu nhu nhược nhược, thấy cô ta cũng phải ngoan ngoãn gọi một tiếng ‘chị Nhã An ’, lại dám ngay trước mặt mọi người, đánh vào mặt cô ta như vậy.

Giỏi cho Đường Ngọc Sở mà!

“Đường Ngọc Sở, nơi này là công ty, không phải chỗ cô chơi đùa hống hách. Còn nữa, đây chính là thái độ cô đối với cấp trên sao?”

Tô Nhã An trầm mặc hồi lâu, miễn cưỡng đè xuống lửa giận trong lòng, trách mắng Đường Ngọc Sở.

“Cấp trên tốt, tôi tự nhiên sẽ đối đãi tôn kính, nhưng mà... Cô được tính sao?”

Đường Ngọc Sở liên tục cười lạnh, tiếp tục lên tiếng chỉ trích: “Tất cả đồng nghiệp ngồi ở đây, có thể làm được vị trí hôm nay, không biết bỏ ra bao nhiêu cố gắng và gian khổ, một mình cô mới vừa lên chức tổng giám đốc, đã muốn bóp chết thành quả khổ cực người khác có được. Tôi ngược lại muốn hỏi cô một chút, chúng ta một không tổn hại lợi ích công ty, hai không sống lười biếng, vị trí này, đều là nhờ thực lực của bản thân có được, cô dựa vào cái gì nói bỏ là bỏ?”