Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm

Chương 179: Cùng ta xuống núi, được không? (19)




Hắn nhìn nàng vô cùng chuyên chú, mỗi một thần thái hay động tác thật nhỏ đều không quên.

Mà nàng lại bị chén trà rơi xuống mà hoảng sợ, cả người lui về phía sau, mới ngẩng đầu, nhìn về phía hắn.

Bên trong dạ minh châu, phát ra ánh sáng nhẹ nhàng, soi vào khuôn mặt tuấn mỹ không tì vết của hắn, khiến hắn giống như thanh phong bạch ngọc, nhẹ nhàng mà tao nhã tới cực điểm. Hắn buông xuống suy nghĩ, đáy mắt chuyển động không ngừng, như ánh sáng châu ngọc.

Lâm Hồi Âm nhìn đến mức nhất thời có chút ngu ngốc.

Trong phòng cực kì yên lặng, tĩnh lặng tới mức tiếng hai người hít thở cũng đều rõ ràng.

Lâm Hồi Âm đợi hồi lâu, thấy Dạ Huyền không nói gì, nàng mới nhẹ nhàng chớp mắt, giọng nói mềm mại, mang theo một chút lấy lòng cùng ngây thơ: “Cùng ta xuống núi có được không?”

“Xuống núi làm gì?” Dạ Huyền hoàn hồn, cứng ngắc, giật mình, rũ mắt xuống, nhìn ngón tay của nàng đang kéo lấy ống tay áo của hắn, ngữ điệu có chút nghiêm khắc: “Thần Sơn đệ tử, không có chưởng môn cùng sư phó cho phép thì không được tự tiện một mình xuống núi. Nếu bị phát hiện, sẽ phải chịu sự trừng phạt.”

“Ta biết a.” Ngữ điệu của Lâm Hồi Âm mềm mại như trước, đôi mắt đen nhánh lóe lên một tầng giảo hoạt, “Nhưng bây giờ bọn họ đều ngủ, ban đêm yên tĩnh, chúng ta lén xuống núi, sau đó trước buổi sáng liền trở về, sẽ không bị ai phát hiện!”

Dạ Huyền nhíu nhíu mày, không mở miệng đáp ứng, cũng không lên tiếng cự tuyệt, chỉ là bình tĩnh nhìn nàng.

Lâm Hồi Âm cong cong miệng, kéo tay áo hắn, lay động không ngừng: “Ngươi đi cùng ta đi, được không? Được không? Được không mà?”

Nàng làm nũng, khiến cho hắn vui sướng, có chút choáng váng mê hoặc. Hắn nhịn không được nuốt nước miếng, theo bản năng liền gật gật đầu, đồng ý.

Yêu cầu của nàng, hắn không có cách nào cự tuyệt.

Lâm Hồi Âm vui mừng: “Dạ Huyền, ngươi thật tốt!”

Khuôn mặt nàng tươi cười như một đóa hoa phù dung, rất nhanh tràn nở ra, xinh đẹp không gì sánh được.

Hắn như bị cuốn hút, đột nhiên cũng nở nụ cươi theo nàng. Nụ cười của hắn thật hàm súc, khóe môi nhẹ nhàng giương lên, lộ ra hàm răng trắng noãn. Có lẽ do phát ra từ sự vui vẻ trong nội tâm, cho nên nụ cười của hắn thoạt nhìn không còn mê đảo chúng sinh, ngược lại có chút thanh tịnh.

“Vậy ngươi đợi ta, ta đi lấy túi tiền. Bây giờ chúng ta xuất phát được không?”

Dạ Huyền gật gật đầu, Lâm Hồi Âm nhẹ nhàng vô cùng đi ra ngoài, dùng di chuyển thuật trở về phòng mình, lấy ra số tiền mình vất vả đào ra từ đống người chết, cẩn thận cho vào trong một cái túi nhỏ, xách ở trong tay, lần nữa quay trở về phòng Dạ Huyền.