Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm

Chương 180: Cùng ta xuống núi, được không? (20)




Lúc này Dạ Huyền đã chuẩn bị tốt mọi thứ, tiểu miêu bị hắn dọa chạy ghé lên vai hắn. Dạ Huyền thấy nàng quay lại, lập tức đứng lên, đẩy cửa sổ ra, mang nàng nhảy ra ngoài. Sau đó nháy mắt, Lâm Hồi Âm phát hiện mình ở trên trời cao vạn trượng, dưới chân là những đám mây mềm mại.

Ban đêm vốn lạnh, hơn nữa lúc này ở trên không trung trốn trải, độ ấm lại lạnh hơn bình thương. Lâm Hồi Âm run run thân mình, cuộn tròn trên đám mây, vươn tay lấy một đám mây thổi qua đến bên cạnh mình, đám mây đó ở trên người, chắn đi được không ít gió.

Dạ Huyền chuyên chú khống chế đám mây. Dọc đường đi thật trầm mặc, trong phút chốc Lâm Hồi Âm cũng không biết nên nói gì, liền nằm trên đám mây, lười biếng ngáp một cái.

Tiểu miêu chỉ im lặng trong chốc lát rồi lại phá lệ nghịch ngợm, từ trên vai Dạ Huyền nhảy đến chỗ Lâm Hồi Âm, tới tới lui lui lăn lộn, lăn qua lăn lại.

Lâm Hồi Âm vươn tay nhéo nhéo cái tai của tiểu miêu. Tiểu Bạch miêu hơi ghét bỏ liếc nàng một cái, rất ngạo kiều chạy đi chỗ khác. Lâm Hồi Âm bị tiểu bạch miêu chọc cho cười ra thành tiếng, dẫn đến Dạ Huyền quay đầu lại nhìn nàng một cái.

Lâm Hồi Âm mặt đỏ lên, nói: “Con mèo nhỏ kia thật đáng yêu.”

“Đó không phải là mèo.” Dạ Huyền phá lệ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, cũng không lạnh lẽo.

“A?” Lâm Hồi Âm kinh ngạc nhìn con mèo nhỏ kia, tỉ mỉ quan sát một lúc, thấy thế nào cũng cảm thấy đây là một con mèo nhỏ, nhìn không được ngẩng đầu, nghi ngờ nhìn về phía Dạ Huyền.

Dạ Huyền thuần thục khống chế đám mây trên không trung, không quay đầu lại nhìn nàng nhưng lại như biết nàng đang nghĩ gì, chậm rãi giải thích: “Đó là tuyết hổ, một trong ngũ đại thần thú thượng cổ.”

“Hổ?” Lâm Hồi Âm lại mở to mắt, nhìn tiểu bạch miêu chỉ lớn hơn bàn tay mình, bĩu môi, bộ dáng hoài nghi.

Tuyết hổ nhìn thấy vẻ mặt kì thị của Lâm Hồi Âm, hướng về phía nàng bất mãn “meo” một tiếng.

Lâm Hồi Âm làm cái mặt quỷ với tuyết hổ, liền nghe được giọng nói dễ nghe của Dạ Huyền lại cắt qua bầu trời đêm một lần nữa: “Đây là bộ dáng sau khi nó biến thân.”

“A.” Lâm Hồi Âm lên tiếng. Lúc này Dạ Huyền không nói gì, hai người nhất thời lâm vào trầm mặc. Dạ Huyền ngàn năm lẻ loi một mình, tịch mịch lâu, khó tránh nói ít. Nhưng Lâm Hồi Âm đã nhịn không được, muốn tìm chuyện hỏi hắn: “Chúng ta còn bao lâu mới tới?”

“Lập tức.” Dạ Huyền hiển nhiên không biết nói chuyện phiếm, đối mặt với vấn đề của Lâm Hồi Âm, chính là có hỏi tất đáp.

Lại một lần nữa tẻ ngắt, Lâm Hồi Âm vắt hết óc trong chốc lát, đột nhiên nghĩ đến chính mình còn không biết mua lễ vật gì cho Triều Ca. Nàng lại nghĩ Dạ Huyền từng sống với Triều Ca khá lâu, hai người nhất định quen thuộc. Lâm Hồi Âm trở mình một cái, nằm trên đám mây, hỏi: “Mấy ngày nữa là sinh nhật Triều Ca, ta muốn mua cho hắn một lễ vật. Ngươi có biết hắn thích gì không?”

Dạ Huyền đưa lưng về phía Lâm Hồi Âm nghe được lời này, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén…