Thần Thật Là Yếu Đuối

Chương 63: 63: Chung Lều





Bên trong lều bỗng chìm vào im lặng.
Một lát sau, "...Chen chúc?"
Lý Vô Đình ngẩng lên, chậm rãi nhìn sang Hoắc Miễn, "Chen chúc gần đến mức nào?"
Hoắc Miễn tự dưng thấy cổ hơi rét, "Ờ...!vừa đủ để trở mình?" Hắn vừa nói vừa khua tay miêu tả.
Ninh Như Thâm nhìn mà run rẩy: Đừng miêu tả nữa.
Cậu cảm thấy choáng váng: Chen chúc là chuyện không thể nào, bất kể là vì...!Lý Vô Đình hay là vì thân thể thỉnh thoảng lại mất đi sự trong trắng của cậu.
Nhưng cậu phải từ chối lời đề nghị này thế nào để không mất thể diện đây?
Có phương pháp nào vẹn toàn đôi bên không...
Đang mải nghĩ, bỗng dưng cậu nghe thấy Lý Vô Đình lạnh nhạt lên tiếng, "Hoắc Tướng quân cầm quân vất vả, sao lại phải chịu uất ức như vậy..."
Từng câu từng chữ đều tỏ ra quan tâm nhưng thấp thoáng vẫn thấy cảm giác rét lạnh.
Hoắc Miễn nghe mà rùng mình, thử thăm dò thánh ý, "Vậy ý của bệ hạ là...?"
"Ninh khanh..." Lý Vô Đình cất tiếng gọi, vẻ mặt hắn vẫn trầm lặng vững vàng nhưng vành tai dường như phản chiếu ánh lửa và hơi đỏ lên, "Quay về phục vụ Ngự tiền.

Lều chủ tướng rất rộng, có thể đặt thêm một chiếc giường và một bình phong."
Ninh Như Thâm nghe vậy thì chấn động:
Ý hắn là sao, Lý Vô Đình muốn cùng cậu...!ngủ chung một lều?
Lúc trước hai người cách xa nhau mà cậu còn mơ thế này thế nọ rồi, bây giờ ở chung với nhau thì phải làm sao!
Cậu hoang mang nhìn Lý Vô Đình, thấy hắn cũng đang nhìn mình.
Khuôn mặt điển trai lạnh lùng ấy được bao trùm trong ánh sáng ấm áp, trong sự lạnh lẽo có một chút độ ấm, vừa mâu thuẫn vừa hấp dẫn ánh nhìn.

Lý Vô Đình nhìn cậu, khẽ siết ngón tay lại:
"...Khanh thấy thế nào?"
Ninh Như Thâm bị hắn nhìn tới mức thất thần, đáp theo phản xạ, "Ừm."
Lý Vô Đình mỉm cười một chút rồi thôi, hắn quay lại với vẻ mặt uy nghiêm trấn định, ra lệnh: "Thu dọn đi."
Dứt lời, Đức Toàn tinh ý thò đầu vào đáp vâng.

Mấy người Tôn Ngũ nhìn nhau ngơ ngác rồi cũng cảm thấy hợp lý, thu dọn sơ qua rồi ra ngoài.
Cả đám người bỗng chốc tất bật chạy đi chạy lại.
Cho đến khi chiếc chăn yêu thích của Ninh Như Thâm được đưa vào lều, cuối cùng cậu mới sực tỉnh và đỡ trán:...Cậu, cậu ừm cái gì mà ừm chứ!?
Lẽ nào thật sự mờ mắt bởi sắc đẹp sao?
Trong lúc hoang mang, Hoắc Miễn đã quay sang tạ ơn Lý Vô Đình, "Thần cảm ơn bệ hạ đã quan tâm, vậy thì thần về lều của Ninh đại nhân đây.

Ninh đại nhân..."
Hắn nói xong thì quay đầu lại, tỏ ra tiếc nuối, "Đã nói sẽ chung chăn chung g..."
Ninh Như Thâm lập tức tỉnh như sáo, đạp vào chân hắn một phát!
"Áu!" Hoắc Miễn trợn mắt lên: Sao lại đạp hắn chứ?
"Được rồi." Ninh Như Thâm đuổi hắn ra khỏi lều, "Mau thu dọn đồ đạc đi." Nói ít thôi.
Hoắc Miễn bị đuổi đi trong hoang mang: Ủa?
- --
Sắp xếp xong xuôi, mọi người đều lui hết ra ngoài.
Trong lều chỉ còn lại hai người là Ninh Như Thâm và Lý Vô Đình.
Giường của Lý Vô Đình...!bây giờ phải gọi là long sàng - được đặt ở bên trong.

Cách một tấm bình phong, bên ngoài chính là giường của Ninh Như Thâm cùng với chăn mền của cậu, quần áo cũng được để lên trên giường.
Ninh Như Thâm ngẩn người nhìn tấm bình phong:
Đêm khuya cậu chỉ cần trở mình một cái, hoặc là nói mớ gì đó, Lý Vô Đình đều nghe thấy hết...

Đang mải nghĩ, người trước mặt đột nhiên cử động.
Lý Vô Đình tới trước mặt cậu rồi cúi đầu đánh giá, "Khổ cực rồi, gầy đi nhiều."
Ninh Như Thâm choàng tỉnh ngước lên nhìn, "Ưm?"
Lý Vô Đình ngắm nghía hai má cậu, giơ tay lên rồi khựng lại, cổ tay áo đã được buộc gọn nên hắn đổi thành mu bàn tay để khẽ chạm vào mặt cậu: "Hai tháng không gặp, sao lại để mình dính bụi bặm thế này."
"..."
Bàn tay chạm vào má cậu rất nóng.
Ninh Như Thâm híp mắt rụt cổ lại, đang định tránh đi thì cảm thấy được xoa má rất dễ chịu, thế là không nhúc nhích nữa:
"Thần vừa quay về từ chỗ sắc thuốc."
Thấy cậu không tránh né, Lý Vô Đình đổi sang dùng ngón tay để lau tro bụi trên má cậu, "Ninh khanh tận tình chăm sóc Định Viễn Quân, bảo sao mà họ vốn không ưa quan văn nhưng lại đối xử đặc biệt với Ninh khanh."
Ảo giác à? Sao cứ cảm thấy...
Ninh Như Thâm áp má vào tay hắn, nhìn hắn với khuôn mặt nóng bừng.
Cậu thấy Lý Vô Đình nghiêm túc nói: "Cũng khó trách Hoắc Tướng quân - một người yêu lính như con lại đối xử thân thiết với Ninh khanh."
"..." Không phải ảo giác.
Tim Ninh Như Thâm đập nhanh, chấp nhận động tác của hắn, "Toàn quân thân thiết như người một nhà."
Lực tay xoa má cậu tăng lên một chút, "Ư."
Lý Vô Đình nhẹ nhàng nhận xét, "Người nhà của Ninh khanh trải rộng từ Bắc xuống Nam."
Ninh Như Thâm ngại ngùng cúi đầu.
Trong lúc cúi xuống, người trước mặt không nói gì nữa.

Động tác xoa má cậu cũng ngừng lại, hai người bỗng dưng chìm vào im lặng, chỉ còn nơi tiếp xúc là dần nóng lên.
Ngón tay đặt sau tai cậu bỗng nhúc nhích.
Ở chung trong một không gian, Lý Vô Đình không giấu được ánh mắt nóng hừng hực ấy nữa, tất cả niềm nhớ nhung suốt hai tháng trời đã phá tan sự kiềm chế.

Khi hơi thở của Ninh Như Thâm khẽ quét qua bàn tay hắn, cuối cùng hắn không nhịn được siết ngón tay lại...
Ôm lấy cậu vào lòng.
Ninh Như Thâm bất chợt nhào vào lòng thiên tử, vội vã đưa tay lên để bám lấy vải áo bên hông hắn.

Trong lúc luống cuống, cậu túm áo hắn khiến chỗ áo ấy bị nhăn lại.
Cánh tay rắn chắc ôm trọn lấy Ninh Như Thâm, bộ áo giáp lạnh lẽo cứng rắn áp sát ngay trước người cậu.
Cậu vừa nhúc nhích một chút đã bị bàn tay lớn giữ chặt.

Nhịp tim thình thịch vọt ra khỏi lớp áo giáp, cậu khẽ cử động ngón tay, áp mặt vào ngực hắn và không động đậy nữa.
Trong lúc ôm nhau, mùi trầm hương trên người Lý Vô Đình thoáng lan tỏa.
Sương gió cát bụi suốt dọc đường từ kinh thành tới Bắc Cương bất chợt bao trùm lấy cậu.

Đầu óc Ninh Như Thâm trống rỗng, cậu chỉ nằm im trong vòng tay hắn, mặc cho hắn ôm lấy mình.
Không biết bao nhiêu lâu trôi qua, cậu cảm thấy hơi choáng váng và khó thở.
Cậu khẽ nhúc nhích, giơ tay lên đẩy ngực hắn ra, "...Bệ hạ."
Bên tai vang lên giọng nói thật trầm, "Sao vậy?"
"Bộ áo giáp anh dũng của bệ hạ chọc vào bụng thần rồi."
"..."
Bàn tay đang ôm sau eo cậu hơi siết lại, sau đó buông lỏng ra, dần dần kéo giãn khoảng cách.
Cảm giác nóng bừng đã rút xuống, Ninh Như Thâm ngước mắt lên nhìn.
Đôi mắt của Lý Vô Đình trở nên thẫm màu.

Hắn cúi đầu đặt tay lên vai cậu, yết hầu phía trên cổ áo hơi đỏ lên.
Hành vi rất khắc chế nhưng lại tràn đầy sắc tình.

Ninh Như Thâm bị dính thính, cảm thấy chân mềm nhũn, đang loạng choạng thì được hắn giữ cổ áo lại để đứng vững.
Lý Vô Đình nhìn chằm chằm cậu một lúc, sau đó nhìn sang đống đồ chồng chất trên giường, thở ra một hơi:
"Được rồi, đi thu dọn cái ổ của khanh đi."
Ninh Như Thâm đáp vâng rồi nhanh chóng lủi vào giường.
- --
Đồ đạc của cậu không nhiều, chỉ sắp xếp một lúc là xong.
Nhưng cái giường nhỏ này khiến cho cảm giác tồn tại quá rõ ràng, đặc biệt là khi ở bên kia của bình phong chính là long sàng.

May mà hai cái giường không phải ghép sát lại với nhau, giường của cậu xoay chín mươi độ, tựa vào phần cuối của long sàng.
Ninh Như Thâm âm thầm tính toán:
Tối đến cậu sẽ quay đầu ra ngoài, chắc là không ảnh hưởng gì đâu.
- --
Ngự giá bôn ba nhiều ngày, ngày mai còn phải dậy sớm để nghị sự.
Lý Vô Đình không thức quá khuya, tới giờ thì sai Đức Toàn tắt đèn rồi tiện thể gọi Ninh Như Thâm:
"Nghỉ ngơi sớm đi."
Hắn nhìn cậu một lát rồi vòng qua bên kia bình phong.
Ninh Như Thâm đáp vâng, cậu thấy một bóng người cao lớn mạnh mẽ phản chiếu lên tấm bình phong mờ.

Ánh nến màu vàng khẽ lay động, Lý Vô Đình mở rộng bả vai, hình như là đang cởi đai lưng của áo giáp.
Cậu vội vàng quay lưng lại rồi cũng thay đồ.
Trong chiếc lều yên tĩnh chỉ còn tiếng kim loại va chạm và tiếng sột soạt của vải áo.
Tim Ninh Như Thâm đập bình bịch:
Đây là lần đầu tiên cậu được làm bạn cùng phòng với Hoàng thượng...
Phải biết rằng, trước đây bạn cùng phòng của cậu chỉ toàn là Nhĩ Khang thôi.
Cậu vội vã cởi áo rồi nằm ra giường.
Vừa đặt lưng xuống thì Ninh Như Thâm nghe thấy tiếng gọi "Đức Toàn" ở bên kia bình phong.

Đức Toàn nhanh chóng đáp lại rồi đi vào tắt đèn.
Phụp...!chiếc lều lập tức chìm trong bóng tối.
Ninh Như Thâm quấn chăn không dám nhúc nhích.

Trong bóng đêm tĩnh lặng, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng hít thở.
Theo tiếng hít thở ấy, bầu không khí dần nóng lên.
Cậu nằm đắp chăn mãi mà không thấy buồn ngủ, đang suy đoán xem Lý Vô Đình ngủ chưa thì nghe thấy tiếng trở mình ở bên kia.
Ninh Như Thâm khựng lại, khẽ khẽ thăm dò, "Bệ hạ?"
Phía sau bình phong vang lên giọng nói thật trầm, "Ừ?"
"Bệ hạ ngủ chưa?"
Hai giây sau đó, tiếng hít thở đầy khắc chế mới khẽ "ừ" một tiếng.
Ninh Như Thâm mím môi không nói gì nữa.
Cậu nằm về giường với quả tim đập nhanh hơn mấy nhịp, thấy vẫn chưa thể ngủ được, cậu lại khẽ hỏi một câu: "Bệ hạ ngủ chưa?"
Giọng của Lý Vô Đình hơi khàn, "Chưa."
Ninh Như Thâm ò một cái, thầm nhủ sao hắn chưa ngủ nhỉ.

Nếu Lý Vô Đình chưa ngủ thì cậu không thể ngủ được.

Đợi một lúc sau, cậu lại gọi: "Bệ hạ..."
"Ninh khanh." Người phía sau bình phong ngồi dậy.

Hình như Lý Vô Đình đang kiềm chế một ngọn lửa, "Khanh đang trả thù trẫm phải không?"
"..." Ký ức bị ném đá vào cửa sổ suốt cả đêm lại hiện lên trong đầu.
Ninh Như Thâm xấu hổ kéo chăn lên:
"Bệ hạ, chúc ngủ ngon."
Bên kia im lặng một lát, cuối cùng mới khẽ nói: "Ngủ ngon, Ninh khanh."
Không biết bao lâu trôi qua, cậu đoán Lý Vô Đình đã ngủ rồi, lúc này mới khẽ trở mình rồi thả lỏng cơ thể, dần dần ngủ thiếp đi...
Đêm đó Ninh Như Thâm ngủ rất nông.
Cứ một chốc cậu lại nhớ ra Lý Vô Đình đang ở bên cạnh, chốc thì lo lắng mình sẽ thất lễ trước mặt hắn, bị hắn phát hiện ra.
Cậu tỉnh một lần lúc gần sáng, thấy trời còn đen kịt thì lại tiếp tục ngủ.
- --
Một đêm giày vò.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Vô Đình thức dậy thay quần áo, vòng qua bình phong thấy người bên cạnh vẫn chưa tỉnh...
Ninh Như Thâm vùi nửa khuôn mặt vào trong gối, ngủ say đến mức hai má đỏ bừng.

Một tay cậu thò ra ngoài, người bọc kín trong chăn, chỉ để lộ một chút bộ đồ màu trắng ở phía trong.
Không biết đang mơ thấy cái gì, trán cậu hơi đổ mồ hôi.
Lý Vô Đình dừng bước lại, đứng ở cạnh giường cậu.
Đức Toàn đang định đi lên thì đế vương giơ tay ngăn lại.
Lý Vô Đình cúi đầu nhìn Ninh Như Thâm một lát, cúi xuống nhẹ nhàng lau mồ hôi bên trán cậu, sau đó hắn mới đứng thẳng dậy và đi ra khỏi lều.
Hắn ra ngoài rồi mới khẽ nói: "Đừng đánh thức y."
Đức Toàn hiểu ý, cười tươi như hoa nở, "Vâng, bệ hạ~"
Lý Vô Đình liếc nhìn hắn rồi cất bước rời đi.
- --
Ninh Như Thâm tỉnh lại muộn hơn mọi ngày một chút.
Chuyện đầu tiên cậu làm sau khi tỉnh dậy chính là quay đầu nhìn về phía bình phong, sau đó lật chăn ra kiểm tra bản thân.
Cậu thở phào nhẹ nhõm: May quá, không có gì xảy ra.
Cậu bò dậy vệ sinh cá nhân, vừa rửa mặt vừa nghĩ: Có lẽ cậu là thần tử duy nhất dậy muộn hơn đế vương.
Nhưng mà tại sao lúc Lý Vô Đình dậy lại không đánh thức cậu nhỉ...
Ninh Như Thâm nghĩ mãi không ra, dứt khoát búi tóc lên rồi ra khỏi lều.
May mà hôm nay Lý Vô Đình bận đi thị sát ba quân, tướng lĩnh sẽ không tới lều chủ tướng để nghị sự, cậu dậy muộn một chút cũng không sao cả.
Ninh Như Thâm ăn sáng xong thì lại đi chăm sóc người bị thương.
Lúc quay về cậu mới gặp Lý Vô Đình và đám người Hoắc Miễn đang đi vào trong lều.
Ninh Như Thâm vội vàng đi theo.
Vào trong lều, mọi người đang chuẩn bị nghị sự thì thấy cậu đi vào.

Lý Vô Đình nhìn cậu không nói gì cả, quay ra bảo mọi người ngồi vào chỗ.
Ninh Như Thâm tự giác đứng bên cạnh Lý Vô Đình.
Vừa kiểm tra toàn quân xong, lúc này phải bàn đến chuyện điều động binh lính chi viện Lịch Xuyên.
Lý Vô Đình trực tiếp điểm danh Phó tướng Hà Lương và Tham quân Tôn Ngũ.

Hắn nhìn sang Hoắc Miễn rồi hơi khựng lại: "Hoắc Tướng quân..."
Hoắc Miễn chợt căng thẳng, tự dưng có cảm giác sắp bị đuổi đi.
Nhưng Lý Vô Đình chỉ ngừng lại trong giây lát rồi nói: "Ở lại Trường Tuy tiếp tục chủ trì quân vụ."
Hoắc Miễn thở phào, "Vâng, bệ hạ!"
Truyền lệnh xong, tiếp theo là công tác bố trí quân sự.
Ninh Như Thâm đứng cạnh lắng nghe, chỉ cảm thấy Lý Vô Đình cực kỳ quen thuộc với địa hình Bắc Cương, chỉ thuận miệng nói ra mà khiến cho bản địa đồ trở nên rõ ràng hơn, thậm chí hắn còn nhắc đến vài vị trí công phòng rất quan trọng.
Các tướng lĩnh nghe xong chỉ biết xuýt xoa.
Tất cả đều trở nên nghiêm túc hơn, bọn họ chăm chú tiến hành thảo luận.
- --
Nghị sự kết thúc, Hà Lương và Tôn Ngũ ghi nhớ những điểm cần chú ý, sau đó dẫn binh đến chi viện Lịch Xuyên.
Mọi người lui hết ra ngoài.

Chỉ còn lại Ninh Như Thâm và Lý Vô Đình ở trong lều.
Ninh Như Thâm nhìn theo những bóng lưng rời đi, quay lại hỏi: "Bệ hạ vốn dĩ định để Hoắc Tướng quân đi cùng phải không?"
Lý Vô Đình gõ nhẹ ngón tay lên sa bàn:
"Có nghĩ tới, nhưng mà lại thôi."
"Vì sao vậy?"
"Hắn cần ở lại để tọa trấn toàn quân.

Tuy Định Viễn Quân trung thành với Đại Thừa nhưng Hoắc Miễn mới thật sự là người nắm giữ niềm tin của họ."
Hắn thẳng thắn chỉ rõ địa vị của Hoắc Miễn trong quân đội.
Ninh Như Thâm lập tức cảnh giác, "Bệ hạ..."
Lý Vô Đình khẽ cười nhìn cậu, "Đang nghĩ gì vậy? Nhân chi thường tình mà thôi, trẫm có thể hiểu được.

Tướng sĩ ba quân lấy máu thịt để dựng lên biên quan Đại Thừa, nếu trẫm đã dùng bọn họ thì sẽ không nghi ngờ."
Tim Ninh Như Thâm bỗng nhiên xao động, "Vâng."
Hắn vươn một tay ra nhéo má cậu, "Hơn nữa..."
Dòng suy nghĩ của cậu bị xáo trộn bởi bàn tay hắn, "Gì ạ?"
"Hà Lương và mấy người đó đi là đủ rồi.

Nếu Bắc Địch giở trò xảo quyệt, nửa đường quay lại đánh Lũng Viễn Quan, có Hoắc Miễn ở đây thì cũng không đến mức trúng kế điệu hổ ly sơn."
Lý Vô Đình thu tay về.
Ninh Như Thâm xoa má khen ngợi, "Bệ hạ anh minh."
Lý Vô Đình nhìn gò má đỏ lên của cậu, cúi đầu khẽ cười, "Ừm."
- --
Đến thời gian ăn trưa.
Lý Vô Đình trực tiếp đến nơi ăn cơm chung.

Giống như các tướng sĩ, hắn cũng múc một bát canh thịt cừu và lấy hai chiếc bánh mì.
Sau khi lấy đồ ăn, hắn quay lại ngồi xuống bên đống lửa đã tắt.
Ninh Như Thâm ngồi bên cạnh Lý Vô Đình, mấy người Hà Lương đã dẫn binh đi từ sáng, lúc này xung quanh không còn nhiều người.
Cậu hỏi: "Bao lâu thì Hà Phó tướng tới nơi?"
Lý Vô Đình đáp, "Nhanh nhất thì không tới một ngày."
Ninh Như Thâm so sánh với khoảng cách trên địa đồ, "Vậy thì bệ hạ tới nhanh thật đấy."
Dứt lời, Lý Vô Đình nhìn cậu: "Chê trẫm nhanh?"
"..." Ninh Như Thâm đề cao cảnh giác, yếu ớt giải thích: "Ý của thần là bệ hạ tới đây nhanh như vậy, chuyện ở kinh thành thì sao?"
"Trẫm đã giao cho Quý Thái phó giám quốc, Nội Các phụ trách triều chính, nhân tiện để Cảnh Dục học tập xử lý chính vụ."
"Vậy...!Hiên Vương thì sao?"
Lẽ nào vẫn còn dè chừng...
Tim Ninh Như Thâm đập mạnh, cậu lén nhìn Lý Vô Đình.
Lý Vô Đình cười lạnh lùng, "Ha, trẫm hỏi rồi.

Huynh ấy không muốn về kinh thành nữa, đang muốn theo lên Bắc Cương đấy."
"..." Hiểu luôn.
Hiên Vương - một người liều mình cả đời để đi tìm tư liệu.
Là người trong cuộc, Ninh Như Thâm không biết phải nhận xét như thế nào, cậu cúi đầu gặm bánh.
Cậu cắn được hai miếng thì Hoắc Miễn tới, "Bệ hạ."
Lý Vô Đình đáp ừ, Hoắc Miễn ngồi xuống vị trí đối diện.
Ninh Như Thâm nhìn hắn, chỉ thấy Hoắc Miễn cầm lấy một khúc xương thật to.
Có lẽ là ngại Lý Vô Đình đang ở đây, hôm nay hắn ăn rất rụt rè, cầm khúc xương lên gặm một cách dè dặt từ tốn, thậm chí ngón tay út còn vểnh lên.
Ninh Như Thâm nhìn thôi cũng thấy mắc cười, "Phụt..."
Cậu đang chăm chú nhìn Hoắc Miễn gặm xương, người bên cạnh chợt liếc mắt nhìn.
Lý Vô Đình im lặng quan sát cậu một lát, thấy bên khóe môi cậu có dính một chút vụn bánh thì giơ tay lên lau giúp cậu, tiện thể ấn khóe miệng cậu xuống.
"Ưm." Ninh Như Thâm đã quen rồi nên không tránh.
Hoắc Miễn ngồi đối diện ngẩng đầu lên nhìn thấy, há hốc mồm, "Tõm!" Khúc xương yêu thích của hắn rơi vào bát canh..