Thần Thật Là Yếu Đuối

Chương 64: 64: Bệ Hạ Không Đến Mức Ấy





Quan gõ chữ: Dờ đại nhân
Nước canh bắn đầy mặt.
Hoắc Miễn vẫn còn đờ đẫn nhìn sang đối diện.
Ninh Như Thâm nhận ra, chưa kịp hoang mang thì lại nhìn thấy khuôn mặt của Hoắc Miễn, thế là phì cười: "Phụt!"
Cậu chỉ vào hắn, "Lau cái mặt dơ của ngươi đi kìa."
"..." Hoắc Miễn há hốc mồm, giơ tay lên lau mặt.
Lý Vô Đình liếc nhìn, Hoắc Miễn lập tức giật nảy cả mình rồi chúi đầu ăn cơm.
Không còn ánh mắt của Hoắc Miễn nữa, Ninh Như Thâm lúc này mới nhận ra tình huống vừa rồi...
Lúc trước Lý Vô Đình giúp cậu lau vết nước đường, phủi vụn bánh ngọt, ngày hôm qua còn lau tro bụi cho cậu.
Cậu đã quen với việc được lau giúp rồi.
Vừa nãy quên béng mất Hoắc Miễn đang ngồi trước mặt.
Cậu kiềm chế cảm giác xấu hổ, nhìn sang Lý Vô Đình, "Bệ hạ, thần tự làm là được rồi."
Lý Vô Đình đánh giá, "Khanh nhìn say mê như thế, vẫn còn nhớ lau miệng cơ à?"
...Logic thật là kín kẽ! Không thể cãi lại được.
Ninh Như Thâm bưng bát, trong một phút chốc cậu không biết phải đáp lại như thế nào.
Người bên cạnh khẽ nhắc nhở, "Mau ăn đi."
"Ò."
Bọn họ ngồi bên này thì thầm to nhỏ, Hoắc Miễn ở đối diện há miệng xong lại ngậm vào, nhìn chằm chằm khúc xương rồi nuốt nước miếng một cách khó nhọc.
- --
Bữa trưa đã kết thúc với việc Hoắc Miễn không nếm ra mùi vị gì cả.
Sau giờ cơm, Lý Vô Đình phải lên cổng thành Lũng Viễn Quan.
Ninh Như Thâm đi cùng Hoắc Miễn, Đức Toàn thì đi cùng một đội thân binh theo sau Ngự giá.
Lên cổng thành, ánh nắng gay gắt như đang thiêu đốt những cồn cát vàng.
Cách đó hơn mười dặm chính là quân Bắc Địch, vùng đất rộng lớn bên trong đã biến thành bãi chiến trường, xung quanh toàn là những mũi tên gãy và dấu vết bị lửa thiêu.
Lý Vô Đình và Hoắc Miễn cùng xem xét địa hình và thảo luận quân tình.
Ninh Như Thâm nghe cái hiểu cái không, cậu đứng bên cạnh sờ lên viên gạch trên tường thành, bị bỏng đến mức rụt tay lại: "Shh!"
"..." Hai người dừng nói chuyện, quay lại nhìn cậu.
Hoắc Miễn buột miệng cười, "Hê! Thịt áp chảo..."
Lý Vô Đình liếc nhìn Hoắc Miễn, hắn lập tức nín bặt rồi quay ra sờ gạch trên tường thành:
"...Chảo, nóng như chảo lửa."
Ninh Như Thâm nhìn hắn đầy khen ngợi: Gượng gạo quá đi.

Hoắc Miễn đang biểu diễn một loại hình nghệ thuật mới lạ sao?
Bầu không khí trên cổng thành như đóng băng.
Đúng lúc này, âm thanh chim săn mồi rít lên cắt ngang bầu trời!
Mọi người đều ngẩng đầu lên, thấy một con chim cắt trống màu trắng như tuyết đang lượn vòng trên không trung, có vẻ như nó đang bay về hướng này.
Chính là con chim cắt mà Hiên Vương đã gửi vào quân đội.
Chim cắt hung dữ bẩm sinh, thị giác và thích giác đều rất nhạy bén.

Từ khi bắt đầu khai chiến, Hoắc Miễn đã thả nó ra để do thám tình hình chiến sự, thỉnh thoảng nó còn mổ mù mắt vài tên lính Bắc Địch.
Hoắc Miễn định giơ tay ra để đón lấy con chim trắng khổng lồ, nhưng lại thấy đế vương hất mạnh áo choàng rồi giơ tay lên trước.

Con chim đó vỗ cánh phành phạch rồi đáp lên bao cổ tay của Lý Vô Đình.
Hoắc Miễn lại há hốc mồm:??
Chim cắt trắng bám rịt lấy bao cổ tay, đôi cánh đầy lông vũ vẫn đập mạnh.


Lý Vô Đình vỗ vào người nó đầy thành thạo.
Phạch.

Con cắt trống đó rụt cổ lại, ngoan ngoãn đứng im không động đậy nữa.
Ninh Như Thâm tranh thủ cơ hội sờ vào lông nó, "Bệ hạ quen nó sao?"
Lý Vô Đình đưa con chim cắt ra trước mặt cậu, "Hiên Vương đã nuôi nó mấy năm rồi, trước kia trẫm thường xuyên cho nó ăn ở Vương Phủ."
Hắn vừa nói vừa sai Đức Toàn đi lấy thịt sống.
Hoắc Miễn nghe vậy thì như bừng tỉnh, "Hèn gì! Lúc nó vừa tới đây, thần cho ăn mãi mà toàn bị nó mổ vào đầu."
"..."
Ninh Như Thâm đột nhiên nhớ lại những ngày tháng chim bay chó sủa, không khỏi cảm thán.
Không hổ là chim cắt mà Hiên Vương nuôi, sức chiến đấu so với Hiên Vương phải một chín một mười.
Trong lúc mọi người trò chuyện, thịt sống đã được đưa tới.
Ninh Như Thâm rất muốn thử, "Bệ hạ, thần muốn..."
Vừa mới mở miệng thì đống thịt sống đã được đưa tới trước mặt cậu.
Lý Vô Đình đưa cánh tay ra xa hơn, cậu lập tức háo hức ghé lại gần.
Ninh Như Thâm chỉ chăm chăm tới việc cho con chim cắt ăn thịt, không hề chú ý đến tư thế dính sát gần nhau của hai người.

Cậu gần như được Lý Vô Đình ôm vào trước ngực.
Lý Vô Đình cúi đầu nhìn cậu, trán của Ninh Như Thâm gần trong gang tấc, dường như chỉ cần cúi đầu thấp hơn một chút nữa là có thể chạm vào nhau.
Hắn khẽ nuốt nước miếng, thở chậm lại và không nói gì.
"..."
Phía trước, Hoắc Miễn nuốt nước miếng cái ực, chậm rãi nhìn sang chỗ khác.
Ninh Như Thâm cho con chim trắng ấy ăn xong thì lại đưa tay ra vuốt lông.
Tay cậu còn dính một chút thịt vụn, con chim toan mổ thịt, ngay sau đó đã bị giữ gáy lại...
Phành phạch! Lý Vô Đình giơ tay thả nó đi.
Chim cắt màu tuyết sải cánh ra đập mạnh vài cái, sau đó lại lượn vòng tròn dưới ánh nắng chói chang và bay về phía quân địch.
Cái chấm nhỏ màu trắng ấy dần biến mất ở phía xa.
Hoắc Miễn nhìn theo, thầm nghĩ: Hóa ra là đã nhận chủ trước khi lên Bắc Cương rồi.
- --
Bọn họ đứng thêm một lát rồi xuống khỏi cổng thành.
Sau khi đi xuống thì tiếp tục tuần tra tường thành một lượt.

Suốt dọc đường không có chuyện gì xảy ra, ngoại trừ Hoắc Miễn - hắn đi từng bước mà cứ như lọt vào trong mơ.
Ninh Như Thâm nhìn hắn.
Cuối cùng, nhân lúc Lý Vô Đình đang hỏi thăm lính thủ thành ở phía trước, cậu kéo Hoắc Miễn suýt đụng vào tường thành rồi khẽ hỏi:
"Sao thế, ngươi cũng cảm nắng à?"
"..."
Nhớ lại cảnh tượng ảo ma ban nãy, Hoắc Miễn đáp lại đầy khó nhọc, "Có lẽ là ta bị trúng độc rồi."
Không biết vì sao mà cứ như bị đưa đến một thế giới hoàn toàn mới vậy.
Ninh Như Thâm ngửa cổ lên nhìn: Trúng độc gì? Độc của tia cực tím à?
"Ngươi..." Cậu đang ngước mắt nhìn thì thấy một mũi tên đột nhiên bay từ phía sau ra phía chân trời, kèm theo đó là tiếng chim cắt rít lên và âm thanh quân thủ thành hò hét:
"Địch tấn công...!!!"
Tim Ninh Như Thâm đập mạnh.
Lý Vô Đình và Hoắc Miễn cùng dừng cuộc nói chuyện, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

Bọn họ quay lại phía cổng thành.
Đến dưới chân tường thành, bên trên đã nổi lửa.

Đá lửa bốc lên cột khói đen kịt, những mũi tên bay tới như một trận mưa.
Lý Vô Đình nhíu mày, vén vạt áo rồi trèo lên cổng thành.
Ninh Như Thâm đi theo hắn trong vô thức, nhưng lại thấy bóng lưng cao lớn ấy khựng lại.

Lý Vô Đình quay đầu, đặt một tay lên vai cậu rồi siết chặt tay lại, khuôn ngực hắn phập phồng:
"Xuống dưới đợi trẫm."
Vừa dứt lời, áo choàng của hắn tung lên, Lý Vô Đình quay đầu rảo bước rời đi.
Vai của Ninh Như Thâm vẫn còn cảm giác nóng ran, cậu đứng sững tại chỗ.
Trên cổng thành nhanh chóng vang lên những tiếng hô giết.

Có đế vương đích thân thủ thành, sĩ khí toàn quân tăng cao hơn bao giờ hết! Chiến sự trở nên dữ dội trong phút chốc, có thể thoáng nghe thấy tiếng hô hào ở cổng thành:
"Có bệ hạ giá lâm, Đại Thừa ta tất thắng!"
"Sát Địch! Sát Địch! Sát Địch!!!"
Ninh Như Thâm đứng dưới tường thành nên không thể nhìn thấy tình hình trên đó, cậu chỉ nghe thấy tiếng gào thét và âm thành địch tấn công thành.
Định Viễn Quân liên tục tràn lên tường thành...
Nghĩ tới chuyện Lý Vô Đình đang chiến đấu ở trên đó, tim cậu đập rất mạnh, hơi thở trở nên gấp rút hơn.
- --
Không biết bao nhiêu lâu trôi qua, tiếng hô giết dần thưa thớt.
Đợt công thành dữ dội của Bắc Địch đã kết thúc, chúng không địch lại Định Viễn Quân như hổ như sói nên vội vàng rút quân.
Từng đội husky lai sói bị thương được vận chuyển xuống mặt đất.
Ninh Như Thâm thấp thỏm nhìn về hướng cổng thành, cuối cùng trong đám đông đầy thương tích bởi những mũi tên và binh khí, cậu đã tìm thấy một bóng người áo đen giáp bạc...
Khuôn mặt lạnh lẽo của Lý Vô Đình bị dính tro bụi.
Hắn chạm mắt với Ninh Như Thâm, bước chân dừng lại, sau đó rảo bước đi xuyên qua các tướng sĩ rồi dừng trước mặt cậu.
Mùi máu tanh ập tới.
Cổ họng Ninh Như Thâm hơi nghẹn lại, "Bệ hạ..."
Lý Vô Đình cúi đầu nhìn cậu rồi đáp ừ.
Ninh Như Thâm luống cuống ngắm nghía một lượt, "Có bị thương không ạ?"
"Trẫm..." Lý Vô Đình lên tiếng, giọng nói của hắn hơi khàn.

Hắn định nói gì đó nhưng khi nhìn thấy ánh mắt chăm chú của Ninh Như Thâm thì lại sửa lời: "...Cánh tay hơi đau."
Ninh Như Thâm lập tức quay đầu đi, "Quân y!"
"..." Lý Vô Đình kéo cậu về, "Không cần."
"???"
"Quân y còn phải chăm sóc những binh lính bị thương."
Lý Vô Đình mím môi lại, nắm chặt lấy một bên bắp tay, "Khanh đã chăm sóc rất nhiều người bị thương rồi mà? Làm cho họ như thế nào thì cũng xử lý cho trẫm giống như vậy."
Ninh Như Thâm nhìn quả long bắp cao quý của hắn, "À vâng..."
- --
Về tới lều chủ tướng.
Lý Vô Đình vòng ra phía sau bình phong.
Không biết Đức Toàn đã lủi đi đâu, trước tiên Ninh Như Thâm đi lấy một chút thuốc để đắp ngoài da.
Khi cậu vòng ra phía sau bình phong thì thấy Lý Vô Đình đang nghiêng người ngồi bên trong.

Hắn đã cởi chiến bào và bộ giáp bạc ra rồi, để lộ đường nét vai lưng rắn chắc.
Ninh Như Thâm run tay, suýt thì đánh đổ thuốc.
...Cậu không phải là VIP mà cũng được chiêm ngưỡng cảnh này sao?

Cậu cố gắng lấy lại bình tĩnh, tới gần rồi ngồi xuống bên cạnh hắn, "Bệ hạ bị thương ở đâu vậy?"
Lý Vô Đình hơi quay đầu ra, ánh nến bên cạnh càng khiến cho sườn mặt hắn trở nên lập thể.

Yết hầu nhô lên hơi động đậy, sau đó hắn cúi đầu chỉ vào tay, "Chỗ này."
Ninh Như Thâm nhìn bắp tay của hắn.
Đường nét cánh tay rất mượt mà, cơ bắp phồng lên tạo thành một đường cong, ánh nến chiếu vào khiến da hắn nhuộm thành màu mật ong trơn bóng.
Hoàn hảo tới mức không nhận ra vết thương ở chỗ nào...!"Vết thương đâu?"
Người trước mặt im lặng trong chốc lát, sau đó hắn lại chỉ trỏ, "Nơi này, có lẽ là bị thương gân cốt ở bên trong."
Ninh Như Thâm tự dưng nhớ lại cú "trẹo chân" của cậu lúc trước:
Cũng bị thương ở chỗ kín đáo, bí mật, không dễ phát hiện ra.

Nhưng mà Lý Vô Đình chắc hẳn không đến mức...
Cậu nhìn sườn mặt lạnh lùng điển trai ấy.
Đúng lúc này, Lý Vô Đình cũng quay sang nhìn cậu.
Ở khoảng cách gần, Ninh Như Thâm chạm phải ánh mắt ấy của hắn thì nín thở, đầu óc trở nên trống rỗng.

Cậu vội vàng cúi xuống lấy thảo dược rồi ấn lên bắp tay của Lý Vô Đình.
Nhiệt độ nóng bóng từ cơ bắp truyền tới lòng bàn tay cậu, cả hai người đều giật mình.
Ninh Như Thâm kiềm chế cảm giác nóng bừng, cố gắng không nhìn lung tung, "Vậy...!bệ hạ chịu đựng một chút nhé."
Vành tai của Lý Vô Đình nóng ran, "Ừm."
- --
Bình phong trong lều chủ tướng chợt tĩnh lặng không một tiếng động.
Ninh Như Thâm đắp thuốc cho Lý Vô Đình, sau đó xoa bóp nhẹ lên bắp tay ấy.

Trong lúc cử động, ánh nến chiếu rọi cánh tay và những ngón tay, cái bóng hắt xuống liên tục chuyển động.
Ngón tay trắng trẻo thon dài chạm vào cơ thịt phồng lên.
Nơi tiếp xúc càng ngày càng nóng, giống như là đang bị thiêu đốt.
Trong bầu không khí yên tĩnh, chỉ có âm thanh "lách tách" phát ra từ cây nến đang cháy.
Hơi thở Lý Vô Đình cũng rất nóng, hắn cúi đầu xuống, hàng mi hơi run lên.

Từ cổ xuống xương quai xanh đều đỏ ửng, thấp thoáng đã thấy mồ hôi chảy ra.
Một lát sau, hắn cố gắng hít thở thật nhẹ: "...Được chưa?"
Ninh Như Thâm mím môi, "Sắp xong rồi."
Người trước mặt lại im lặng, sau đó cổ tay Ninh Như Thâm bị chộp lấy! Cậu kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy Lý Vô Đình quay sang nhìn mình, bóp chặt tay cậu như đang nhẫn nhịn điều gì đó:
"Khanh cũng đắp thuốc lâu như vậy cho những quân lính bị thương khác sao?"
"Không.

Thần toàn bép bép mấy cái là xong."
"..." Lý Vô Đình lại quay đầu đi, "Vậy trẫm..."
Ninh Như Thâm thăm dò, "Bệ hạ bị thương ở bên trong mà?" Cho nên phải đắp lâu thì thuốc mới thấm vào được.
Lý Vô Đình im lặng một lúc lâu.
Ninh Như Thâm đang định mở miệng thì lại nghe hắn nói: "Tối hôm qua ở chung với trẫm, ngủ không ngon sao?"
Lý Vô Đình quay sang nhìn cậu, "Mắt thâm quầng rồi."
Ngón tay cái đang giữ cổ tay cậu khẽ xoa nắn.

Ninh Như Thâm sợ hãi, đối diện với ánh mắt của hắn rồi đáp:
"Không...!thần chỉ hơi căng thẳng thôi."
"Lúc trước ngồi xe ngựa của trẫm thì ngủ lăn quay đấy thôi.

Sao nào, bây giờ lại tỏ ra xa lạ với trẫm?"
"..." Đâu có giống nhau!
Bây giờ cậu chẳng những không xa lạ mà còn quá quen thuộc rồi ấy chứ.
Ninh Như Thâm không biết phải trả lời thế nào.


Cậu nắm tay lại, đang chuẩn bị chọn lấy một cái cớ ít nhảm nhí nhất thì nghe người trước mặt nói:
"Nhưng mà Ninh khanh nằm bên ngoài, trẫm cũng thấy căng thẳng."
Ninh Như Thâm mở to mắt, ngẩng phắt đầu lên nhìn thẳng vào hắn!
Lý Vô Đình buông lỏng tay ra, cầm lấy vải xô ở bên cạnh rồi thành thạo tự quấn bằng một tay.
"..." Ninh Như Thâm mãi không nói nên lời, môi cứ hé ra rồi khép vào.

Đột nhiên có tiếng thông báo ở bên ngoài:
"Bệ hạ, Hoắc Tướng quân có chuyện muốn bẩm báo."
"Đợi một lát."
Lý Vô Đình đáp lại rồi đứng dậy mặc chiến bào và giáp bạc lên người.

Hắn nhìn Ninh Như Thâm một cái, sau đó vòng ra bên ngoài bình phong, "Vào đi."
Bên ngoài, Hoắc Miễn vén cửa lều đi vào.
Vừa vào đã thấy Lý Vô Đình đang chỉnh lại trang phục và bước ra từ phía sau bình phong.

Hắn hé miệng nhưng lại nín lặng không nói gì.
Lý Vô Đình hờ hững nhìn hắn, "Có chuyện gì?"
Hoắc Miễn thấy ánh mắt lạnh lẽo của hắn thì choàng tỉnh, nghiêm túc báo cáo quân tình.
Sau bình phong, Ninh Như Thâm cũng dần bình tĩnh lại.
Nhiệt độ nóng bỏng dần giảm bớt, cậu nghe Hoắc Miễn nói rồi ngẫm nghĩ:
Bắc Địch đã tăng thêm quân lính để tấn công Trường Tuy, quả nhiên chúng biết có thiên tử ở đây nên chuyển mũi tấn công chính sang bên này.
Bất kể ra sao, Lịch Xuyên tạm thời an toàn rồi.
Cậu cầm chiếc khăn lên để lau đi nước thuốc thảo dược trên tay.
- --
Sau khi đắp thuốc cho Lý Vô Đình xong, cậu vẫn phải tới doanh trại quân lính bị thương.
Ninh Như Thâm vừa mới bước vào thì các binh lính đã đồng loạt chào hỏi đầy mong ngóng, "Ninh đại nhân tới rồi!"
Một thân binh nọ thành thạo trưng vết thương ra, "Sao bây giờ Ninh đại nhân mới tới, vết thương của ta sắp tự khép vào rồi đây này, nhanh nhanh~"
Ninh Như Thâm ngồi xuống đập thuốc bép bép!
"Vừa tới chỗ Thánh thượng."
"À à, nên làm thế, nên làm thế."
Cậu nhanh tay bép bép xong cho một hàng quân lính.

Nhìn thấy mọi người đầy những vết thương to nhỏ, có bị bỏng có bị đâm, cậu không nhịn được hỏi:
"Tình hình trên cổng thành ra sao vậy?"
"Phải gọi là cực kỳ nguy hiểm và ác liệt!"
Đám thân binh lập tức quay lại nhao nhao miêu tả tình hình lúc ấy, tiện thể còn khoe khoang bản thân có thể dùng răng cửa để đập vỡ đá, "Ta chỉ cần nhe răng cười với hòn đá lửa bay tới, hê! Thế là hòn đá ấy vỡ tan luôn."
Ninh Như Thâm nhìn người bị gãy răng cửa đó rồi khen ngợi, "Vậy thì ngươi dũng cảm thật đấy."
"Không dám không dám," Thân binh đó tỏ ra khiêm tốn, "Nếu bàn về dũng cảm thì phải là bệ hạ của chúng ta kìa!"
Ninh Như Thâm bị thu hút sự chú ý, "Sao thế?"
Đối phương kể lại vô cùng hớn hở, "Ngài không biết đâu, lúc địch toan rút lui, bệ hạ đứng trên tường thành kéo căng dây cung, lực bắp tay vô cùng đáng sợ...!Một mũi tên bắn xuyên thủng đầu tên thủ lĩnh của quân kỵ binh Bắc Địch!"
"Sau đó bệ hạ lại bắn tiếp mười mũi tên, khiến cho bọn chúng hoảng hốt tháo chạy!"
Thân binh ấy phấn khích kể xong thì thấy xung quanh chìm vào yên lặng, hắn nhìn Ninh Như Thâm:
"Ấy, Ninh đại nhân, sao ngài không nói gì vậy?"
"..." Ninh Như Thâm ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng chậm rãi nói: "Ta sợ...! mở miệng ra sẽ thốt lên một số từ ngữ duyên dáng của tiếng Đại Thừa."
- --------
Lời tác giả:
Lý Vô Đình: Dụ được mèo dùng măng cụt giẫm lên vai rồi.
Ninh đại nhân: U ám, yên lặng, nhìn chằm chằm.
[Một số tiết mục truyền thống của hoàng gia]
Hiên Vương: Ui da, tay của thần trật khớp rồi.
Cảnh Vương: Ui da, tay của thần cũng trật khớp rồi.
Ninh đại nhân: Ui da, chân của thần trật khớp rồi.
Bệ hạ: Ừ, bắp tay của trẫm bị nội thương rồi..