Thần Thâu Quýnh Phi, Đêm Động Phòng Hưu Phu!

Quyển 2 - Chương 11-2: Thang thuốc thập toàn đại bổ (2)




Bữa tiệc kết thúc sau màn nháo kịch của Chân Thiến, tâm tư của Thủy Triệt đều đặt trên người Thủy Thiên Diên, vốn dĩ mọi người tới đây vì cuộc tuyển chọn phò mã, nhưng bị những chuyện rắc rối làm cho mất hứng, nóng lòng muốn về phủ sớm một chút, để tránh gặp rủi ro, bị liên lụy.

Trở lại Điện Tử Uyển, Thủy Khanh Y mềm nhũn nằm ở trên giường, suy nghĩ về chuyện đã xảy ra trong bữa tiệc.

"Đừng suy nghĩ nhiều, sẽ có tóc trắng." Bàn tay thon dài như ngọc của Bách Lý Ngọc vuốt mái tóc đen của Thủy Khanh Y, đáy mắt thoáng qua tia sáng không rõ: "Nghỉ ngơi cho tốt."

"Huynh ghét bỏ ta hả?" Thủy Khanh Y tức giận trợn mắt một cái, lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn, nói: "Ta cảm thấy rất kỳ lạ, phụ hoàng và mẫu thân ở cùng nhau, mặc dù cảm thấy bọn họ tình cảm mặn nồng, nhưng nhìn không được tự nhiên."

Bách Lý Ngọc suy nghĩ, trầm ngâm nói: "Không được tự nhiên là bởi vì không phải xuất phát từ chân tâm."

Thủy Khanh Y ngẩn ra, mơ hồ nhìn Bách Lý Ngọc, ngay sau đó, bỗng nhiên nàng hiểu ra, nói: "Đúng vậy, ta cảm thấy động tác của mẫu thân hơi thái quá." Cho nên, trông không được tự nhiên.

Bách Lý Ngọc gật đầu, uống cạn nước trà, nghe thấy động tĩnh bên ngoài điện, vỗ đầu của Thủy Khanh Y, nói: "Không hiểu cái gì thì hỏi Mạc Vấn."

Thủy Khanh Y nâng mắt, nhìn thấy áo đen chợt lóe lên, xuất hiện bên trong cung điện. "Chủ tử, chủ mẫu, trong ngôi nhà cũ ở phố Nam trống không."

Trống không ư?

Thủy Khanh Y vuốt cằm, xem ra chắc chắn người kia là chủ mưu thúc đẩy mọi chuyện, nhưng hắn ta là ai, có ân oán gì với nàng?

"Có tra ra được manh mối gì không?" Thủy Khanh Y cảm thấy bữa tiệc không chỉ có chừng đó âm mưu đơn giản như vậy, chắc chắn bọn chúng còn chuẩn bị kế hoạch khác.

"Thuộc hạ đến Điện Thái Hòa, phát hiện trên đài biểu diễn có một hang động, thuộc hạ đi xuống điều tra thì hang động đã bị hủy, không biết thông đến nơi nào." Mạc Vấn cảm thấy kỳ lạ, tại sao lại có hang động đào đến Điện Thái Hòa?

"Bách Lý Ngọc, bọn họ đào hang động là muốn ám sát, phải không?" Thủy Khanh Y cũng không hiểu, nhưng nếu là ám sát, phương pháp kia quá ngu xuẩn, còn chưa hành động, đã bị ám vệ vây bắt.

"Nàng quên rồi sao, hôm nay không chỉ là đại lễ sắc phong, còn là dạ tiệc kén phò mã của nàng, các thiên kim khác cũng có thể biểu diễn chọn vị hôn phu vừa ý, nhưng có người gây chuyện, phụ hoàng nổi cơn thịnh nộ nên đã quên mất chuyện biểu diễn." Trong mắt của Bách Lý Ngọc hiện lên ý cười, may mắn có người gây chuyện, cản trở kế hoạch phía sau của Thủy Triệt.

Suy nghĩ của Thủy Khanh Y linh hoạt, vừa nghe hắn nói như vậy, lập tức phản ứng kịp: "Huynh nói đường hầm này chuẩn bị cho ta sao? Chỉ cần đi lên biểu diễn, hang động mở ra, ta rơi xuống..." Nói xong, tiếng nói im bặt.

"Đúng vậy, bắt nàng rồi phá hủy lối đi, ta phải cần thời gian để tìm nàng, mà trong khoảng thời gian đó, không biết sẽ xảy ra chuyện gì." Trong lòng Bách Lý Ngọc nghĩ lại mà sợ, ngược lại, hắn cảm kích Sở Mộ Cẩn đã gây chuyện, nếu không, đột nhiên xảy ra tình huống này, hắn cũng không kịp trở tay.

Thủy Khanh Y trông thấy dáng vẻ kia của hắn, "phụt" cười một tiếng, nâng khuôn mặt như ngọc của hắn lên, nói: "Không cần cảm kích người nào cả, nếu không phải huynh khiến cho Chân Thiến "mang thai", sẽ không thiếu buổi biểu diễn."

Mặt Bách Lý Ngọc tối sầm lại, nhìn vẻ chọc tức trong đáy mắt của nàng, nhéo một cái vào hông của Thủy Khanh Y đang giở trò, cả người nàng run lên, Bách Lý Ngọc ghé vào bên tai của Thủy Khanh Y, nói: "Ta càng sẵn lòng để cho nàng mang thai."

Nụ cười trên mặt Thủy Khanh Y cứng đờ, vẻ mặt ảm đạm, bắt lấy ngón tay của Bách Lý Ngọc, đánh trống ngực nhìn ánh nến vàng, cổ họng căng lên, nói: "Bách Lý Ngọc, nếu như ta không thể sinh con thì làm thế nào?"

Hắn thích trẻ con như vậy, bản thân lại là Ám Đế, có hoài bão thống nhất thiên hạ, nếu hắn bất chấp sống chết giành được giang sơn, không có người nối dõi, vậy thì còn có ý nghĩa gì?

Rộng lượng để hắn sinh con với nữ nhân khác sao?

Không! Nàng không làm được, chung quy trong lòng nàng vẫn là ích kỷ. Con cái là sợi dây ràng buộc tình cảm, nếu nàng bắt buộc bản thân phải làm như thế, chính là đẩy Bách Lý Ngọc tới bên cạnh nữ nhân khác.

"Thiển Thiển... Cơ thể của nàng không sao, là do cấm chế kìm hãm quá trình trưởng thành của nàng, cho dù nàng không có con cũng không sao, chúng ta có Trần Nhi." Bách Lý Ngọc thở nhẹ, hơi hối hận vì đã dẫn đứa bé kia đi dạo chơi.

"Nhưng mà..."

"Thiển Thiển, cho dù là Bách Lý Ngọc hay là Quân Mặc U, đều thủy chung là nàng, mà không phải vì đứa con nên mới yêu nàng, Trần Nhi cũng là con của Quân gia, truyền ngôi vị Hoàng đế cho nó, cũng là lẽ phải." Bách Lý Ngọc đau lòng khi Thủy Khanh Y như vậy, nàng nên sống vui vẻ, vô tư lự, mà không phải cả ngày sa sút vì chuyện vụn vặt.

Trái tim của Thủy Khanh Y tuôn ra một dòng nước ấm, đôi tay vòng quanh hông của Bách Lý Ngọc, vùi mặt trong lồng ngực của hắn, lẩm bẩm: "Chúng ta nên nhanh chóng đi một chuyến tới bộ lạc Lạc Khắc, ta muốn sinh con cho huynh." Chỉ có như vậy, tình cảm của bọn họ mới vẹn toàn.

Bách Lý Ngọc xúc động, trong đôi mắt dài tràn ngập ấm áp và hài lòng.

"Khụ khụ..." Mạc Vấn tự giác phi lễ chớ nhìn, hắn vẫn nghiêng người đưa lưng về phía hai người, thấy bọn họ chàng chàng thiếp thiếp không nỡ rời nhau, hắn liều chết lúng túng ho khan, nhắc nhở sự hiện hữu của hắn với hai người.

Thủy Khanh Y đang phiền muộn dựa trong ngực Bách Lý Ngọc, cơ thể nàng chợt cứng đờ, lúng ta lúng túng quay đầu nhìn Mạc Vấn, mặt dày không có tiền đồ đỏ lên, đáng chết, lúc nãy nàng đã nói cái gì vậy?

Lé mắt nhìn Bách Lý Ngọc, thấy đôi mắt hắn ngậm cười, nàng cắn răng nghiến lợi nói: "Tại sao huynh không có nói cho ta biết là hắn vẫn chưa đi?"

"Nàng muốn trút nỗi buồn, cắt ngang nàng, nàng sẽ không nhịn được." Bách Lý Ngọc hắng giọng nói, thật ra thì hắn cũng quên mất sự tồn tại của Mạc Vấn.

Mạc Vấn hận không thể ngồi xổm trong góc vẽ vòng tròn, ở bên cạnh chủ tử, hắn chính là tiểu trong suốt không có cảm giác tồn tại.

Thủy Khanh Y hung ác, trừng mắt nhìn Bách Lý Ngọc, bụng dạ tên này thật thâm hiểm, nàng đẩy hắn ra rồi đứng dậy, tức giận nói: "Huynh đầy một bụng ý nghĩ xấu, ai biết huynh có ý định gì."

Bách Lý Ngọc gật đầu, tán dương: "Đúng vậy, có tiến bộ. Để tránh nàng bội tình bạc nghĩa không thừa nhận, để cho Mạc Vấn làm chứng, sau này đừng hòng quỵt nợ."

Mặt Thủy Khanh Y tối sầm, nàng bội tình bạc nghĩa lúc nào hả?

"Ta muốn quỵt nợ, huynh tìm Mạc Vấn cũng vô ích, tu vi của hắn thấp hơn ta, làm cho hắn "răng rắc" không phải là xong chuyện sao?" Thủy Khanh Y cười lạnh, khoa tay múa chân làm động tác cắt cổ.

Trong lòng Mạc Vấn sợ hãi, cảm thấy giống như... giống như hắn... đã làm phải chuyện sai lầm.

"Cho nên, nàng phải bội tình bạc nghĩa với ta ư?" Giọng nói mềm mại của Bách Lý Ngọc lộ ra sự nguy hiểm, mặt không biểu tình nhìn Thủy Khanh Y.

Khí thế mạnh mẽ của Thủy Khanh Y lập tức biến mất, nàng sợ nhất khi Bách Lý Ngọc thờ ơ nhìn chằm chằm vào nàng, thức thời thu hồi móng vuốt, nàng cười khan nói: "Làm gì có, không phải là có người không thức thời sao."

Tâm can của Mạc Vấn run lên, sợ rằng nếu cứ để mặc cho chủ mẫu nói tiếp, cái mạng nhỏ của hắn sẽ không còn, nên vội vàng xen vào: "Chủ tử, còn viên bi đen nổ tung trên đại điện, thuộc hạ đã đưa cho Mạc Tinh xem, bên trong có chứa mê tâm tán."

Mê tâm tán... Thủy Khanh Y bất giác nắm chặt tay, người kia đoán được Bách Lý Ngọc sẽ theo phản xạ ném viên bi đen về phía phụ hoàng, sau đó mẫu thân xuất hiện.

"Với tình cảm khắc cốt ghi tâm đối với sư tỷ của phụ hoàng nàng, cho dù có một tia hơi thở bất thường, cũng có thể nhận ra, dùng mê tâm tán mê hoặc phụ hoàng của nàng, lấy giả làm thật." Bách Lý Ngọc cười lạnh, kế hoạch một hòn đá trúng hai con chim, nếu như đối phương không tính sai thái độ của Thủy Triệt, che chở cho Thủy Khanh Y, nếu như người đứng sau kia đoán được lúc đó bọn họ sẽ bị dẫn tới đại lao, sư tỷ vừa xuất hiện, lập tức để cho nàng đầu độc Thủy Triệt, nhất định hai người bọn họ sẽ không còn sống sót để trở về. Vòng vòng đan xen, từng bước từng bước ép sát, có thể tưởng tượng được tính toán khôn ngoan của đối phương.

"Mỗi lần Phụ hoàng nói chuyện, đều chăm chú nhìn ánh mắt của mẫu thân, có lẽ vấn đề lớn nhất chính là ánh mắt của mẫu thân, mê tâm tán không có tác dụng nhiều lắm đối với phụ hoàng." Đáy mắt của Thủy Khanh Y lạnh lẽo, kéo tay Bách Lý Ngọc đi vào trong điện, nghiêng đầu nói với Mạc Vấn: "Cho ngươi cơ hội lấy công chuộc tội, tiêu diệt hết lũ chuột trên kia."

Mạc Vấn nín thở dò xét tai mắt ẩn nấp ở bốn phía của cung điện, khuôn mặt lạnh lùng hiện lên vết nứt, trong đó có hơi thở của ba người là hắn không dò xét được, ngoại trừ tu vi ngang ngửa với hắn, thì chính là cao hơn, nhưng hắn lại không thể cự tuyệt, đành ôm tư tưởng liều chết, nhảy lên nóc nhà.

Thủy Khanh Y ra hiệu cho Lãnh Vụ, rồi mở cơ quan trên giường ra, hai người một trước một sau đi vào.

Khí lạnh đến thấu xương phả vào mặt, Bách Lý Ngọc kéo tay Thủy Khanh Y, liên tục truyền một dòng nước ấm tới đầu ngón tay của Thủy Khanh Y rồi lan ra toàn thân.

"Ta có thể chịu được, huynh tự bảo vệ mình là được." Thủy Khanh Y muốn buông tay ra, nếu truyền khí như vậy, sẽ tiêu hao nội kình của Bách Lý Ngọc.

"Không hề gì."

Thủy Khanh Y đẩy cửa ra, quả nhiên trong quan tài băng đặt ở chính giữa, không có một bóng người.

Thủy Khanh Y bắt đầu lo lắng, xem ra, "ách" người kia thực sự là mẫu thân, nhưng nếu là thật, vì sao mọi cử chỉ của mẫu thân lại kỳ lạ như vậy?

"Bách Lý Ngọc, huynh nói xem, có phải mẫu thân bị người ta khống chế hay không?" Nếu không, tại sao lại khống chế được phụ hoàng?

"Còn có một khả năng, sư tỷ chân chính đã bị trộm mất, dùng người giả mạo để thế thân." Ngủ say vài chục năm, nếu nói là mất trí nhớ, vậy vì sao sư tỷ không nhận ra hắn, mà lại nhớ Thủy Triệt?

Thủy Khanh Y tự có tính toán, nếu không nghĩ ra thì không cần nghĩ nữa, "Nếu bọn họ có mục đích, sớm muộn gì thì cái đuôi cũng sẽ lộ ra, cẩn thận một chút là được."

Bách Lý Ngọc gật đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn phần rìa màu vàng kim của quan tài băng, thản nhiên giấu trong tay áo.

......

Thủy Khanh Y ngủ đến khi tự tỉnh lại, nhìn nam nhân đang ngủ say ở bên cạnh, khóe miệng của Thủy Khanh Y tràn ngập nụ cười, nếu sau này, mỗi ngày đều có thể như thế này, chính là hạnh phúc lớn nhất của nàng.

Thủy Khanh Y bỏ tay của hắn đang đặt ngang hông nàng ra, vừa chạm đến mu bàn tay kết vảy, tức giận định hất ra, nhưng lại sợ đánh thức hắn, nàng lại nhẹ nhàng đặt xuống, nhưng không cam lòng cứ như vậy mà bỏ qua cho hắn, nàng thò tay ra định búng nhẹ lên ót của hắn, nhưng đột nhiên hắn mở mắt ra, làm cho nàng sợ đến mức tay run một cái, "bụp", nàng không khống chế được sức mạnh, búng mạnh xuống.

Vầng trán rộng sáng bóng như ngọc trai, lập tức bị sưng đỏ.

Bách Lý Ngọc vừa mới tỉnh ngủ, còn đang mơ màng, suy nghĩ không tập trung, nhưng chấn động của cái búng mạnh trên trán kia, làm cho đầu óc hắn choáng váng.

"Thiển Thiển, nàng muốn mưu sát vi phu." Bách Lý Ngọc che trán, u oán nhìnThủy Khanh Y.

Thủy Khanh Y chột dạ quay đầu đi, nhưng dư quang nơi khóe mắt chạm vào cái u trên trán của hắn, trong lòng nàng nhói đau, vội vàng kéo tay của hắn ra, cau mày nói: "Đầu huynh làm bằng cái gì vậy, búng nhẹ một cái đã nổi u rồi?"

"Búng nhẹ?" Bách Lý Ngọc hơi híp mắt, hơi thở nguy hiểm, ôm chặt cả người Thủy Khanh Y, hơi cắn răng nghiến lợi nói: "Nếu nàng ra tay mạnh hơn, chẳng phải là ta đã bỏ mạng rồi sao?"

Thủy Khanh Y cười gượng, không biết nên mở miệng như thế nào, lẩm bẩm: "Đấy là vì ta bị huynh dọa nên lỡ tay." Nói xong, Thủy Khanh Y chợt nhớ lại giây phút vừa rồi, nàng có tật giật mình lùi đến tận chân giường, muốn chạy trốn, nhưng bị Bách Lý Ngọc ôm hông.

"Thiển Thiển, ta không biết mình đã làm cho nàng không vừa lòng ở chỗ nào, đến mức nàng dùng nội kình búng trán ta." Hiện giờ Bách Lý Ngọc còn có thể tính được Thủy Khanh Y đã dùng ba tầng nội kình, hắn chỉ nổi u, coi như là nhẹ rồi.

Thủy Khanh Y khóc không ra nước mắt, khi sợ hãi nàng sẽ theo bản năng dùng nội kình, nàng khua khua ngón tay, cười hì hì: "Gì chứ, ta chỉ đang thử năng lực phản ứng của huynh thôi mà."

"Thiển Thiển, trán của vi phu có thêm một cái u, mà nàng không sao, thật là không công bằng."

Dứt lời, Thủy Khanh Y còn chưa phản ứng kịp, đã bị quăng lên giường, nàng bị dọa sợ đến mức hét thất thanh, làm kinh động đến Lãnh Vụ đang canh giữ ở ngoài điện, nàng đang định đi vào xem bên trong đã xảy ra chuyện gì, vừa mới nhấc chân, đã nghe thấy tiếng thét xen lẫn tiếng rên rỉ từ bên trong truyền đến, sắc mặt Lãnh Vụ hơi lúng túng, nhớ đến kết cục đêm qua của Mạc Vấn, nàng vội xoay người, ra khỏi cung điện.

Không biết qua bao lâu, Thủy Khanh Y mới đi ra ngoài với dáng vẻ của một nàng dâu nhỏ đeo khăn che mặt, ai oán trừng mắt nhìn Bách Lý Ngọc, thấy cái u trên trán của hắn đã tan bớt, trong lòng nàng đầy oán niệm.

"Bách Lý Ngọc, huynh thật quá đáng, lão nương chỉ làm cho huynh nổi một cái u, huynh lại làm cho toàn thân lão nương nổi đầy u, rất không công bằng!" Thủy Khanh Y căm phẫn nhìn hắn chằm chằm, trên cổ đầy vết đỏ làm cho nàng không dám gặp người.

"Ừ, đó là bồi thường." Vẻ mặt của Bách Lý Ngọc phơi phới, dịu dàng, thanh nhã nói.

"Bồi thường cũng không cần nhiều như thế."

"Thấy thái độ biết nhận lỗi của nàng rất tốt, tiện thể khen thưởng cho nàng!"

"......" Khốn khiếp, nàng không muốn, có được hay không!

Lãnh Vụ nghe thấy tiếng động nên bưng đồ ăn sáng vào, thấy không khí giữa Đại chủ tử và chủ tử khác thường, không dám lắm mồm, ánh mắt của nàng chỉ dừng lại một chút trên khăn che mặt của Thủy Khanh Y.

Đương nhiên Thủy Khanh Y nhận thấy được tầm mắt mập mờ của Lãnh Vụ, trên mặt đầy vạch đen, cảm thấy thuộc hạ băng mỹ nhân của nàng đã bị tên Bách Lý Ngọc này dạy hư.

"Lãnh Vụ, trong cung có động tĩnh gì không?" Thủy Khanh Y hung hăng nhéo eo của Bách Lý Ngọc, rồi xoay người bốn mươi lăm độ, ngồi xuống ghế dựa, làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

"Hoàng hậu nương nương đến đây một lần, hiện giờ vẫn đang chờ ở Thiên Điện." Lãnh Vụ không biết xưng hô với Thủy Thiên Diên như thế nào, Ác Nhân Cốc là do Thủy Thiên Diên sáng lập, nhưng cực kỳ xa lạ với nàng, vì vậy nàng gọi Thủy Thiên Diên là Hoàng hậu.

"Hả?" Thủy Khanh Y nhíu mày, sớm như vậy đã tới rồi sao?

"Vâng. Bên Càn Thanh Cung truyền đến tin tức, đêm qua Hoàng hậu nương nương ở cùng Hoàng thượng, chẳng biết tại sao, đột nhiên nửa đêm Hoàng thượng rời đi." Lãnh Vụ nói hết quá trình cho Thủy Khanh Y.

Ánh mắt quỷ dị của Thủy Khanh Y liếc Bách Lý Ngọc một cái, đột nhiên nói: "Nam nhân bọn huynh cấm dục quá lâu, đột nhiên nhìn thấy nữ tử mình yêu mến, sẽ như thế nào?"

"Khụ..." Bách Lý Ngọc đang dùng bữa, đột nhiên nghe thấy lời nói của Thủy Khanh Y, bị sặc thành công. "Không phải là nàng đã đích thân thể nghiệm rồi sao?"

"Há, vậy phụ hoàng rời đi cũng là điều bình thường, Lãnh Vụ, phân phó Ngự Thiện Phòng chuẩn bị một chén thập toàn đại bổ cho phụ hoàng." Nói xong, nàng đứng dậy, đang định đi gặp Thủy Thiên Diên thì chợt dừng bước, nói với Bách Lý Ngọc: "Huynh có cần một chén không?"