Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 1805: 1805: Chương 1806






Nàng đeo khăn mặt vào, rồi nhắc nhở Mộ Dung Bắc Uyên: “Chàng đi ra xa mấy mét đứng ở đó, khăn mặt không được tháo xuống, nếu không ta không mở cửa sổ nữa.”
Mộ Dung Bắc Uyên nghe lời làm theo, Triệu Khương Lan mới cẩn thận mở nửa cửa sổ ra.

Hai người im lặng như vậy cùng nhìn về phía đối phương.

Triệu Khương Lan nhìn chân của hắn trước, sau khi xác định hắn không có gì nghiêm trọng, mới thở nhẹ một hơi.

Phía Mộ Dung Bắc Uyên nhớ nhung yêu thương nhìn tất cả của nàng, khóe mắt hắn đỏ rồi, âm thanh phát ra chua chát cảnh cáo.

“Triệu Khương Lan ta nói nàng, nàng nhất định phải nhanh chóng khỏe lại, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

Nếu không ta sẽ nạp tám mươi tiểu thiếp, làm đủ loại chuyện khiến nàng tức giận, xem nàng dám bỏ ta một mình không.”
Nàng hung dữ lau mặt, cắn môi nói: “Nếu như chàng dám chọc tức ta, cẩn thận ta nửa đêm canh ba tới lột da chàng.”
“Vậy Khương Lan, ta chỉ lừa nàng thôi.


Ta làm sao cam lòng để nàng không vui được, vì vậy nàng phải khỏe mạnh, phải sống lâu hơn ta mới được.

Nếu không cuộc đời của ta quá đau khổ rồi, ta không chịu nổi.”
Nàng lại bị hắn làm cho khóc rồi, xiêu vẹo hỗn loạn đóng cửa sổ lại.

Thông tin Mộ Dung Bắc Uyên tới đây, rất nhanh đã truyền đi.

Giang Dương vội vàng đi tới, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.

“Điện hạ, ngài đây là muốn mạng của thuộc hạ sao? Ban nãy nghe nói như vậy, thuộc hạ còn tưởng rằng mình nghe lầm, ngài mau trở về đi.”
“Giang Dương, bổn vương và vương phi nói chuyện rồi, trước khi nàng xác định bệnh tình, tuyệt đối sẽ không đi.

Ngươi thay ta sắp xếp căn nhà gần nàng nhất, ta phải thường xuyên ở cạnh nàng.”
Giang Dương vẫn không yên tâm, Mộ Dung Bắc Uyên ngẩng mặt lên: “Mệnh lệnh của bổn vương ngươi cũng không nghe sao?”

“Vậy được rồi.

Vậy thời gian người vô sự không cần tùy tiện đi lại, đồ ăn thuộc hạ cũng sẽ sai người chuẩn bị cho một mình người.”
“Không cần phiền phức như vậy, các người ăn gì, thì ta ăn đó.

Ta không phải tới để gây náo loạn, người đừng khiến bổn vương cảm thấy áy náy nữa, ta vì gì mà tới, ngươi còn chưa rõ ràng sao?’ Giang Dương thở dài một hơi: “Người yên tâm đi, vương phi nhất định có thể chuyển nguy thành an.

Nàng ấy là người có tấm lòng nhân hậu, ông trời sẽ chiếu cố nàng.”
Bởi vì Mộ Dung Bắc Uyên kiến quyết, nên hắn sống ở sát vách Triệu Khương Lan.

Kết quả là, chỉ cần Triệu Khương Lan không nghỉ ngơi, hắn liền muốn nói chuyện với nàng.

Có Mộ Dung Bắc Uyên ở bên cạnh, Triệu Khương Lan quả thật có thêm can đảm rất lớn.

Vốn dĩ ban đầu nàng sinh bệnh không tránh khỏi có chút nhụt chí nản lòng, cũng vì hắn tới mà sửa sạch rồi.

Nàng không kìm nén được hỏi: “Chàng ở trong đây chắc rất không thoải mái, làng Phong Lam càng không giàu có, hầu hết ở đây đều là những căn nhà mái ngói đơn sơ, so với những lều bạt thời chiến tranh còn thô sơ hơn.”
Mộ Dung Bắc Uyên không cho rằng như vậy: “Nơi ta yên tâm là quê hương chúng ta, chỉ cần là nói có nàng, chính là nơi tốt đẹp nhất trên thế gian này.”.