Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 1806: 1806: Chương 1807






Nàng cúi đầu mỉm cười, lại không kìm nén được ho lên.
Trong lòng hắn hơi căng thẳng, muốn hỏi lại không dám hỏi, lo lắng sau khi hỏi xong, Triệu Khương Lan vì không muốn làm bản thân lo lắng mà kìm nén.
Triệu Khương Lan ấn chặt ngực, có chút đa cảm hỏi: “Mộ Dung Bắc Uyên, chàng có thể đồng ý với ta một chuyện không?”
“Nàng nói đi.”
“Cái này, ta hơn phân nửa là sẽ không mất mạng.

Nhưng lỡ như, ta nói là lỡ như, ta không có may mắn này, ta cầu xin chàng hãy cứ tiếp tục sống tốt, đừng làm chuyện dại dột.”
Mộ Dung Bắc Uyên cầm cầm ngón tay, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Ta muốn ngủ rồi, ngủ ngon, chúc
Liên tục hai đêm liền, Triệu Khương Lan liên tiếp có chút ho khan.
Giường của Mộ Dung Bắc Uyên đặt gần bên tường, cộng thêm thính lực cửa hắn vô cùng tốt, nghe được vô cùng rõ ràng.
Mỗi một tiếng ho của nàng, đều khiến hắn lo lắng tới mức khó mà vào giấc.

Vì vậy trời vừa sáng, hắn liền lặng lẽ tới tìm Giang Dương.
“Ngươi có chắc vương phi chỉ là phong hàn không, nàng ấy nửa đêm ho không ngừng, lo rằng nàng không thể nào ngủ ngon được.

Có cách nào giúp nàng ngừng ho không?”
Giang Dương hơi suy tư: “Thuộc hạ dự định đợi vương phi tỉnh lại rồi đi xem mạch cho nàng ấy.

Nếu như nàng ấy không phát sốt, chỉ là ho thôi, vốn dĩ có thể xác định là không nhiễm bệnh.”
“Còn về chứng ho… thuộc hạ cảm thấy có thể hái một ít sơn trà trộn với mật ong làm nước ép cho vương phi dùng, có tác dụng khá tốt hiệu quả ngừng ho.

Có điều, sơn trà trong làng dùng hết rồi, phải đi tới một khu rừng ở cách đây về phía tây hái, lát nữa thuộc hạ sẽ phái binh linh tới đó.”
Mộ Dung Bắc Uyên cản lại: “Đừng làm phiền tới người xung quanh nữa, bổn vương đích thân tới đó, cũng không xa.”
“Như vậy làm sao được, làm sao có thể để điện hạ người chịu khổ.”

“Được rồi, bổn vương ở đây cũng không giúp đỡ được gì, hơn nữa muốn để vương phi hồi phục càng sớm càng tốt.

Nói không chừng bổn vương đích thân đi hái sơn trà, kết quả lại càng tốt hơn.”
Đây đương nhiên là nói đùa, có điều Mộ Dung Bắc Uyên một lòng một dạ vì nghĩ cho Triệu Khương Lan, Giang Dương cũng không cản được.
Vị trí của sơn trà cách đây chỉ vài con đường, sau khi Mộ Dung Bắc Uyên tìm tới, nhẹ nhàng phi thân lên cây, dùng túi vải hái một túi lớn.
Hắn vừa chuẩn bị quay về, lại nhìn thấy có hai người cưỡi ngựa ở phía dưới.
Hơn nữa nhìn dáng vẻ của bọn họ, không giống như người dân bình thường ở trong làng.
Con ngựa này cao lớn mạnh mẽ, cũng không giống như ngựa của người bình thường, ngược lại có chút giống vật cưỡi để hành quân và chiến đấu.
Mộ Dung Bắc Uyên không phát ra tiếng động, từ kẽ hở của tán cây nhìn xuống đồ vật trang trí ở thắt lưng của hai người, có thể nói là giống nhau y đúc.
Đang nghĩ ngợi, hắn lại nghe được cuộc đối thoại của hai người này.
“Ngôi làng biệt lập ở trước mặt?”
“Đúng vậy, nghe nói trong thành bọn họ về cơ bản đã kiểm soát được rồi, người bệnh đều được đưa tới đây.”
Mộ Dung Bắc Uyên trở nên nghi ngờ hơn.
Nghe thấy giọng nói này, hai người này không phải là từ trong thành tới..