Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 860




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 860

Điều gì sẽ xảy ra khi tất cả chỉ là một giấc mộng đẹp?

Thành công, thì còn có thể xoay chuyển tình thế, nhưng nếu thất bại, tất cả liền kết thúc.

Hắn sẽ bị lưu lại trong sự sách như một nỗi ô nhục của hoàng thất, ngòi bút của các sử gia sẽ khắc ghi tội ác của hắn rồi lưu truyền từ đời này sang đời khác, thậm chí còn liên lụy tới cả con cháu.

Khóe môi Mộ Dung Bắc Yến bỗng run lên.

Ngoài cửa, truyền đến tiếng khóc của hai đứa nhỏ.

Nhũ mẫu chăm sóc bọn trẻ vô cùng khó xử chỉ đành ở ngoài cửa bẩm báo: “Vương phi, hai vị tiểu chủ tử cãi nhau đòi muốn gặp ngài, nô tỳ không có cách nào cản lại được.”

Vương phi nhìn vào mắt của Lê vương rồi trầm giọng nói: “Mang bọn nhỏ vào đi”

Ngay sau đó, hai hài tử liền được bế vào trong thư phòng.

Lê vương phi phất tay cho người nhũ mẫu kia ra ngoài, sau đó chỉ vào đám nhóc rồi nói với Mộ Dung Bắc Yến.

“Vương gia, xin ngài hãy mở to mắt mà nhìn thật kỹ các con của mình. Người mà hôm nay ngài muốn đối đầu chính là Hoàng tổ phụ mà chúng kính yêu. Hai đứa vẫn còn quá nhỏ, số phận của chúng hoàn toàn phụ thuộc vào bậc làm phụ mẫu như chúng ta. Bây giờ chúng vẫn còn ngây thơ như một tờ giấy trắng, cái gì cũng không biết, không hiểu, tại sao lại bắt chúng nó gánh vác trên lưng trách nhiệm nặng nề như vậy, tất cả những lời đàm tiếu, chỉ trích nhắm tới, ai sẽ tới nhận thay bọn nhỏ đây”

Khi Vương phi nói ra những lời này, Mộ Dung Nhật và Mộ Dung Sương bốn tuổi đồng loạt chớp mắt nhìn phụ thân của mình bằng ánh mắt mơ màng trong vắt.

“Phụ vương, mẫu phi, hai người đang nói cái gì?”

Bọn trẻ hồn nhiên gặng hỏi, lộ ra vẻ khó hiểu trước những vấn đề vượt quá lứa tuổi của mình.

phụ hoàng đương nhiên sẽ không so đo chuyện cũ.”

Mộ Dung Bắc Yến nuốt nước bọt, do dự một lúc lâu mới nói: “Vậy để ta đi tìm một vài vị phó tướng bàn bạc một phen xem sao. Thử hỏi ý kiến của bọn họ thế nào, dù sao bọn họ.

vẫn luôn tận lực ủng hộ ta tạo phản, ta cũng cần phải cho họ một câu trả lời cuối cùng”

Sắc mặt của Lê vương phi lúc này mới có chút khí sắc: “Ngài đi đi, nếu ta là thuộc hạ của ngài, nhất định sẽ khuyên ngài đi lên con đường đúng đắn”