Thanh Xuân Của Em Đều Liên Quan Đến Anh

Chương 129: Trở lại bên cạnh anh đi! 2




Editor: Mẹ Bầu

     Lộ Vân Phàm một phát bắt lấy cổ tay An Hồng, An Hồng liền bị phát hoảng: "Cái gì vậy?"

     Cô chống lại ánh mắt của anh. Tuy rằng mắt trái của Lộ Vân Phàm bị sưng lên, nhưng mắt phải lại mở trừng cực kỳ lớn, ánh mắt sáng quắc: "An An..."

     "Vậy đến tột cùng anh bị làm sao vậy?" An Hồng không hiểu hỏi lại.

     "Em..." Lộ Vân Phàm lưỡng lự một lát, đột nhiên đứng lên, một phát ôm luôn An Hồng vào trong lòng.

     An Hồng quá sợ hãi, muốn đẩy anh ra, Lộ Vân Phàm lại kêu lên đau, nên An Hồng cũng dừng động tác lại.

     Cô buông thõng cánh tay im lặng đứng thẳng, mặc cho Lộ Vân Phàm ôm cô gắt gao, thật lâu về sau, Lộ Vân Phàm mới nới cánh tay ra.

     Anh tự tay nâng chặt gương mặt cô, ánh mắt trở nên thật dịu dàng. An Hồng lặng lẽ nhìn anh, trong óc giống như rót đầy tương hồ, hoàn toàn không biết đây là có chuyện gì.

     Anh cả người đầy vết thương chạy tới nhà cô, cũng không nói năng cái gì, lúc này, anh đang muốn làm cái gì đây?

     Lộ Vân Phàm không cho An Hồng có thời gian để suy xét. Anh nhìn vào gương mặt ở trước mặt mình, @MeBau*diendan@leequyddonn@ phảng phất đã khắc sâu đến trong sinh mệnh của anh. Đột nhiên Lộ Vân Phàm cảm giác mình rất nhớ cô, rất nhớ cô, rất nhớ cô.

     Trên gương mặt cô hiện lên một tầng đỏ ửng, trên người còn mang theo một mùi hương quen thuộc, trong ánh mắt cô tựa hồ có một tầng hơi nước, lông mi lay động, có vẻ đặc biệt quyến rũ mê người. Đôi môi của cô hơi hơi cong lên, màu sắc môi thật khỏe mạnh, giống một quả hồng anh đào mê người.

     Một giây sau, Lộ Vân Phàm đã hôn lên quả anh đào này.

     Ngay từ đầu, An Hồng cũng không phản ứng lại với anh, bởi vì cô đã ngớ ngẩn, nhưng mà theo thế công càng ngày càng mãnh liệt của Lộ Vân Phàm, nội tâm An Hồng cũng rung động, rốt cục chiến thắng lý trí. diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn Cô giơ tay lên gắt gao ôm ấp lấy thắt lưng của anh, kịch liệt đáp lại nụ hôn cực nóng của anh.

     Mãi cho đến lúc này, An Hồng mới biết được, cô đã nhớ nhung Lộ Vân Phàm như thế nào.

     Cảm nhận được sự nhiệt tình của cô, Lộ Vân Phàm phấn khởi, hôn đến càng ngày càng chìm đắm hơn. Anh nhắm mắt lại, mặc dù gò má của An Hồng cọ đến miệng vết thương trên mặt anh, anh cũng không cam nguyện dừng lại. Cái cảm giác đau này, lúc này vậy mà lại trở nên cực kỳ kích thích. Từng chút từng chút đâm vào trái tim của anh, để cho anh biết rõ, hiện tại mình không phải là đang nằm mơ.

     Thật lâu về sau, Lộ Vân Phàm rốt cục buông lỏng môi An Hồng ra. Anh nâng mặt cô như trước, đặt trán của bản thân mình chạm vào cái trán của cô. Anh thấp giọng nói: "Anh biết em và Hàn Hiểu Quân đã chia tay nhau rồi! An An, trở lại bên cạnh anh đi."

     An Hồng bỗng chốc tỉnh táo lại, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn cô chớp chớp mắt, nói: "Chúng ta... Không có khả năng."

     "Vì sao lại không có khả năng?"

     "Em không xứng với anh."

     "Không có gì."

     "Anh phải ra nước ngoài."

     "Anh đã nói với em rồi, chúng ta cùng đi ra nước ngoài."

     "Em không có nhiều tiền như vậy, hơn nữa, em không đến ở Stanford."

     Lộ Vân Phàm bỗng chốc ngậm miệng. An Hồng ngẩng đầu nhìn anh, mới phát hiện ra sắc mặt của anh lúc này thật cổ quái.

     "Làm sao em... biết được nơi anh đến học chính là Stanford? Ai đã nói cho em biết?"

     "..." Hỏng bét, nói lỡ miệng rồi, An Hồng áo não xoay đầu đi.

     Lộ Vân Phàm nắm tay cô lên: "An An, là Giang Bội nói cho em? Hay là ba anh đã nói?"

     "..." Thái độ khí thế bức người của Lộ Vân Phàm làm cho An Hồng cảm thấy phiền chán.

     "Cho dù anh không đến học ở Stanford, cũng có thể xin học ở một trường học khác. Stanford cách San Francisco rất gần, die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on em có thể xin học ở trường học tại San Francisco. Anh sẽ giúp em bổ túc thêm về tiếng Anh."

     "Lộ Vân Phàm, không phải đơn giản như anh vẫn nghĩ đâu."

     "Có phải là ba của anh đã nói gì đó với em hay không?" Lộ Vân Phàm thực là một người rất thông minh, "Anh đã từng khơi thông với ba của anh rồi. Ông ấy đã đồng ý để cho em đu du học nước ngoài cùng với anh. Mọi chi phí đều không thành vấn đề. Từ trước đến nay ba của anh vẫn không có biện pháp để bắt ép anh được. Chỉ cần là anh thích, ông ấy sẽ không làm gì gây trở ngại."

     An Hồng không muốn phải tiếp tục cái đề tài này nữa. Cô hỏi: "Anh nói cho em biết trước, vết thương kia của anh, đến tột cùng là bị ai đánh?"

     "..." Lộ Vân Phàm gân cổ phùng miệng, đảo tròn mắt, vừa căng thẳng  lại vừa nói nho nhỏ giải thích: "Hàn Hiểu Quân."

     "Hả?" An Hồng choáng váng.

     Lộ Vân Phàm đỏ mặt: "Anh nhìn thấy anhấy đi cùng với Tần Nguyệt, anh không nhịn được nên đã đánh nhau với anh ấy."

     "Anh… Cái đồ ngu ngốc này! Anh... Anh ấy... Anh ấy cũng không bị thương đấy chứ?"

     Lộ Vân Phàm trừng mắt to: "Anh ta đối xử với em như vậy, em còn quản chuyện anh ta có bị thương không cái khỉ gió gì?"

     "Không phải." An Hồng thở dài, "Nói ra thì dài dòng lắm, Tần Nguyệt sinh bệnh rồi, anh biết không?"

     Lộ Vân Phàm đương nhiên là không biết. Vài ngày sau, anh đi theo An Hồng đi bệnh viện số 2 thành phố J để thăm Tần Nguyệt, thuận tiện nói lời xin lỗi với Hàn Hiểu Quân.

     Vết thương trên mặt của hai chàng thanh niên đều chưa biến mất hết. Lộ Vân Phàm đã cắt hết mái tóc màu đỏ của mình, chỉ chừa lại một tầng tóc đen mỏng manh. Bởi vì là mùa đông, anh đội lên đầu chiếc mũ len, cùng An Hồng đứng ở trước mặt Hàn Hiểu Quân.

     "Thực xin lỗi, anh Hàn!" Lộ Vân Phàm khép mắt lại, "Không đánh anh bị thương đấy chứ? Đã gặp bác sĩ chưa?"

     Hàn Hiểu Quân buồn cười nhìn lại Lộ Vân Phàm. Hai người bị thương, kẻ tám lạng người nửa cân, Lộ Vân Phàm lại nói chuyện giống như một doanh nhân như vậy. Hàn Hiểu Quân không so đo với Lộ Vân Phàm, hỏi An Hồng có nên đi vào hay không nhìn xem Tần Nguyệt.

     An Hồng có chút do dự, một bàn tay Lộ Vân Phàm ôm lên vai cô, một bàn tay xách lên giỏ trái cây: "Đi chứ, tại sao lại không đi, Tần Nguyệt là bạn học cũ của chúng ta mà."

     An Hồng vẫn chưa thể hạ được quyết tâm, lại đã nghe thấy Tần Nguyệt ở trong phòng bệnh quát lên: "Là An Hồng cùng Lộ Vân Phàm sao? Vào đi."

     An Hồng cùng Lộ Vân Phàm liếc nhìn nhau. Hàn Hiểu Quân cười, mở ra cửa phòng bệnh: "Gần đây tình hình của Tần Nguyệt cũng không tệ. Hai ngày này phải làm kiểm tra sức khoẻ toàn thân để nằm viện. Bình thường người phải chạy thận lọc máu  vẫn có thể có cuộc sống giống như của người bình thường."

     An Hồng cùng Lộ Vân Phàm tiến vào trong phòng bệnh., Tần Nguyệt ngồi dựa vào ở trên giường bệnh, đang cười hì hì nhìn hai người bọn họ. Gương mặt của cô vẫn còn có chút phù thũng, tinh thần cũng không tệ lắm.

     Nhìn tahays vết thương ở trên mặt Lộ Vân Phàm, Tần Nguyệt cười nói: "Còn chưa khỏe lại sao? Đau rất nhiều ngày rồi nhỉ?"

     Lộ Vân Phàm xụ mặt ngồi xuống. Tần Nguyệt liền gọi bảo Hàn Hiểu Quân rót nước, giống như một nữ chủ nhân.

     An Hồng có chút xấu hổ, cô nhìn sang Tần Nguyệt, nói: "Thật xin lỗi, tớ đã không tới thăm cậu luôn luôn được."

     "Không sao hết! Mình cũng không đến mức độ nghiêm trọng như vậy. Một chốc cũng không chết được, chính là chỉ cực khổ cho Hiểu Quân." Tần Nguyệt luôn luôn cười, "Cảm ơn hai người đã tới thăm mình."

     Trong phòng bệnh chỉ có một mình Tần Nguyệt là bệnh nhân. Bốn người trong lúc nhất thời đều có chút không biết phải nói chuyện gì. Lộ Vân Phàm cũng không còn tính toán thay đổi không khí, chính là cứ ngơ ngác ngồi ở bên cạnh. An Hồng hỏi Tần Nguyệt một ít chuyện liên quan đến tình hình bệnh tật sau đó liền nói lời chào rồi rời đi.

     Hàn Hiểu Quân đưa bọn họ đến trên hành lang. An Hồng quay lại nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy của anh, nói: "Hiểu Quân, anh không cần phải tạo cho mình một áp lực quá lớn."

     Hàn Hiểu Quân cười cười vẻ thật miễn cưỡng, nói: "Anh không sao, em cứ yên tâm."

     "Dì đã biết chuyện Tần Nguyệt chưa?"

     "Đã biết rồi, đã thật lâu rồi cũng không nói chuyện với anh."

     "Chi phí chữa trị có khó khăn không? Không đủ thì có thể nói..., em cũng còn có một chút."

     "Không cần, anh có thể giải quyết." Hàn Hiểu Quân thở dài, "Anh lo lắng nhất là không có thận để thay, dựa theo xếp hàng bình thường, căn bản là không thể đến lượt được. Anh đã nghĩ tìm bác sĩ nhờ hỗ trợ, nhưng cũng không có phương pháp gì khác."

     Lộ Vân Phàm đột nhiên xen mồm vào: "Tôi có thể giúp anh nghĩ ra được biện pháp."

     An Hồng và Hàn Hiểu Quân cùng nhìn về phía anh.

     Lộ Vân Phàm nhìn hai người bọn họ, nói: "Ba của tôi có phương pháp, tôi có thể đi hỏi thăm chỗ ông ấy một chút. Chỉ là tôi không dám cam đoan có thể được hay là không thôi!"

     Hàn Hiểu Quân nghiêm cẩn đứng lên: "Thật vậy chăng? Vậy thì xin nhờ cậu hãy giúp tôi việc đến hỏi bác sĩ một chút, thật sự là tôi... rất bận."

     Lộ Vân Phàm đồng ý. Lúc này, y sĩ trưởng của Tần Nguyệt vừa vặn đến kiểm tra phòng, nhìn thấy ba người ở cửa phòng, anh chào hỏi với Hàn Hiểu Quân: "Cảm giác hiện tại của Tần Nguyệt như thế nào rồi?"

     "Bác sĩ Trần." Hàn Hiểu Quân gật gật đầu, "Cảm giác của cô ấy cũng được, chỉ là thân thể tương đối mệt mỏi."

     "Hiện tượng này bình thường, kê đơn thuốc phải tiếp tục ăn. Tôi hiện vào phòng trước để thăm bệnh cho cô ấy. Mọi người cứ việc tiếp tục nói chuyện với nhau!" Người bác sĩ nam trẻ tuổi mặc áo blu dài trắng, dáng người cao cao gầy teo, khuôn mặt thanh tú, đeo một bộ kính gọng vàng, người chừng độ 27, 28 tuổi, An Hồng chú ý tới chiếc bảng tên đeo ở trên ngực của anh. Trên đó có một dòng chữ ghi tên của anh: Trần Hàng.