Thanh Xuân Của Em Đều Liên Quan Đến Anh

Chương 130: Đời này kiếp này, vĩnh viễn không phân li




Editor: Mẹ Bầu

     An Hồng chán ghét bệnh viện.

     Một năm rưỡi gần đây, ở trong bệnh viện cô đã bị mất đi ba người thân thiết nhất. Nhìn vào trong bệnh viện toàn là những người nhà của bệnh nhân cực kỳ xa lạ. Cả một đám người khuôn mặt tiêu điều lạnh lẽo, vô cùng lo lắng bất đắc dĩ. Ngửi đến cái mùi của nước sát trùng, cảm nhận thấy cái loại không khí đè nén, trầm trọng, An Hồng đã cảm thấy khó chịu.

     Cáo biệt Hàn Hiểu Quân, An Hồng và Lộ Vân Phàm cùng nhau rời đi. Cô hỏi Lộ Vân Phàm có phải thật sự là có phương pháp để có thể trước giúp cho Tần Nguyệt tìm được thận để thay hay không. Lộ Vân Phàm nói cho cô biết, dưới tình huống bình thường, điều kiện để được thay thận cho người bệnh bị nhiễm trùng đường tiểu, đều cần phải chờ đợi ít nhất là một năm trở lên. Thậm chí có thể là phải mấy năm mới đợi được quả thận có tương xứng với cơ thể của mình. Thời gian trước đây, tuyệt đại đa số bệnh nhân đều phải liên tục tiến hành điều trị chạy thận nhân tạo để lọc máu, chịu đủ mọi sự tra tấn ốm đau. @MeBau*diendan@leequyddonn@  Có một số người không đợi được đến lúc có thận phù hợp để thay, cũng bởi vì sức lực suy kiệt nên đã chết. Cho nên đây là một chuyện không phải là việc dễ dàng, nhưng mà Lộ Vân Phàm hứa hẹn, trở về nhà anh sẽ nói với cha của mình, có thể ra sức giúp được.

     An Hồng cảm thấy kỳ quái: "Làm sao anh biết được rõ ràng như vậy?"

     Sắc mặt của Lộ Vân Phàm có chút trầm xuống, anh nhìn An Hồng liếc mắt một cái, nói: "Mẹ anh qua đời chính là do bị bệnh thận này, bất quá khi ấy không có thận để cho mẹ anh làm giải phẫu thay thận, khi đó chuyện giải phẫu này là một phiêu lưu rất lớn, số lượng thận lưu trữ để thay cũng không cao. Mẹ anh cũng đã mạo hiểm, chịu nguy hiểm tánh mạng mới sinh được ra anh, Đến khi anh được nửa tuổi thì bệnh tình của mẹ anh chuyển biến xấu, cho nên bà đã qua đời. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on Ba của anh có mấy người bạn là bác sĩ chuyên môn về bệnh thận, đã giao hảo với nhau hơn hai mươi năm qua. Hiện tại, có mấy cái người đã trở thành chuyên gia về bệnh thận rồi, ba của anh hẳn là có thể tìm được biện pháp."

     Nghe xong lời nói này của Lộ Vân Phàm, An Hồng không biết nên tiếp lời thế nào, một lát sau mới nói: "Thực xin lỗi."

     "Có cái gì mà phải xin lỗi ở đây chứ, anh bây giờ cũng không thể nhớ rõ một chút gì về mẹ của mình nữa rồi." Lộ Vân Phàm đột nhiên liền nở nụ cười, "An An, vài ngày nay em có rảnh không?"

     "Làm gì vậy?"

     "Thừa dịp kỳ nghỉ mừng năm mới vẫn còn, anh đưa em đi ra ngoài chơi một chút."

     "Không đi." An Hồng cảm giác mình vẫn nên giữ một khoảng cách thoả đáng với Lộ Vân Phàm thì tốt hơn.

     Lộ Vân Phàm bĩu môi: di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. "Tại sao không đi chứ? Tiêu Lâm cũng đã đi Tam Á chơi rồi, một mình em ở nhà như vậy cũng không ngại nhàm chán hay sao? Chúng ta phải đi dạo chung quanh một chút chứ, đi hai ngày một đêm nhé, như thế nào?"

     "Còn phải qua đêm nữa kia à?" An Hồng càng kinh ngạc, "Không đi có được hay không?"

     "Năm nay sang năm mới anh cũng chưa đi chơi đâu cả, cũng buồn sắp chết rồi. Trong nhà anh, họ hàng từ nước Mỹ về chơi cũng chẳng có người nào chịu theo giúp anh ra ngoài đi dạo cả."

     "Không đi!"

     "Hừ, anh sẽ không nói gì với ba của anh hết." Lộ Vân Phàm ngẩng đầu lên đến nhìn trời, đầu còn lắc lắc.

     ". . ." Uy hiếp trần trụi trắng trợn như vậy sao! An Hồng cắn răng trừng mắt nhìn Lộ Vân Phàm, tức giận đến mức nắm chặt nắm tay.

     Lộ Vân Phàm liếc nhìn An Hồng một cái, thấy bộ dạng thở phì phì của cô, vội vàng nói: diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn "Không phải là em đang muốn đánh anh đó chứ? Anh vẫn còn là người bị thương đó nhé!"

     Lộ Vân Phàm chỉ vào chiếc băng keo cá nhân đang dán trên khóe mắt của mình, trong nháy mắt lại cười rộ lên đùa cợt: "Quyết định như vậy nhé, trưa mai anh sẽ đi đến nhà em để đón em, hai chúng ta cùng đi ra ngoài để giải sầu một chút."

     "Buổi tối ở lại đặt hai căn phòng." An Hồng lạnh lùng nói.

     "Sẽ đặt một phòng chuẩn theo đúng yêu cầu, mỗi người một cái giường. Đặt hai căn phòng thật lãng phí, đang thời kì tết âm lịch giá phòng thật đắt tiền."

     "Đặt hai phòng, bằng không không đi!"

     "…" Lộ Vân Phàm đảo tròn mắt, lập tức lại cười rộ lên, "Được rồi, nghe lời em."

     Ngày hôm sau, Lộ Vân Phàm lái xe đưa An Hồng đi đến một nơi ở huyện J  cách thành phố J hai giờ đường xe chạy. Nơi đó có một ngọn núi có phong cảnh xinh đẹp, chân núi còn có một ngôi chùa được xây dựng với quy mô khá lớn.

     An Hồng cũng nghĩ đi ra ngoải để hít thở không khí một chút. Nhưng cô thật sự không nghĩ tới là sẽ đi cùng với Lộ Vân Phàm. Hai người cùng nhau leo núi, dọc theo đường đi An Hồng cũng không nói chuyện quá nhiều. Còn Lộ Vân Phàm mồm miệng cứ liến thoắng oa oa nói chuyện không ngừng. An Hồng không sao nhịn được liền đấu võ mồm cùng anh. Lộ Vân Phàm cũng không thèm để ý một chút nào, ngược lại, ở bên người An Hồng lại hứng trí cao đến bật nhảy lên nhảy xuống, thỉnh thoảng còn đi kéo bím tóc đuôi ngựa của cô một chút. An Hồng tức giận đến mức liền đi nhanh dọc theo thềm đá để chạy lên núi. Lộ Vân Phàm cười hắc hắc, bước chân dài ra không nhanh không chậm đi theo ở bên người cô. An Hồng biết mình chạy không lại được với Lộ Vân Phàm, liền dứt khoát đi chậm lại, một bên ngắm phong cảnh, một bên từ từ đi.

     Mùa đông vùng núi, tuy rằng nhiệt độ rất thấp, nhưng mà không khí tươi mát dị thường. An Hồng cùng Lộ Vân Phàm tốn mất ba giờ sau mới đi xuống núi. Trên thân thể của hai người cũng đã đầy mồ hôi, mệt đến thở hổn hển.

     "Về khách sạn trước để ăn cơm đi." Lộ Vân Phàm ngẩng đầu nhìn trời, sắc trời đã có đen một chút. Anh quay đầu nói với An Hồng, "Sáng mai chúng ta hãy đi thắp hương..."

     Anh duỗi tay về phía cô. An Hồng không chút suy nghĩ liền kéo lại tay của anh, thẳng đến lúc Lộ Vân Phàm cười rộ lên rất lớn, cũng nắm giữ tay cô gắt gao, thì An Hồng mới phản ứng kịp.

     Cô nghĩ muốn rút tay ra, nhưng lại không lay chuyển được khí lực của Lộ Vân Phàm, đành chỉ có thể mặc cho anh kéo đi về hướng khách sạn.

     Khách sạn nằm ở dưới chân núi, Lộ Vân Phàm lấy từ trong xe túi hành lý, cùng An Hồng tiến vào đại sảnh khách sạn.

     An Hồng lấy từ trong túi ra giấy tờ tùy thân cùng bóp tiền, khóe miệng Lộ Vân Phàm lộ ra một chút cười giảo hoạt, anh nói với tiểu thư lễ tân: "Cho tôi đặt hai phòng có giường lớn."

     "Thật xin lỗi tiên sinh, chỉ có phòng có một giường lớn thôi ạ." Tiểu thư lễ tân cười híp mắt nói.

     "A, vậy thì một phòng có giường lớn đi, lấy thêm một phòng tiêu chuẩn." Anh lớn tiếng nói, lại quay đầu sang An Hồng cười, "Phòng có giường lớn thì dành cho em  ngủ."

     Không nghĩ tới, tiểu thư lễ tân vẫn cười trả lời như trước: "Thật xin lỗi tiên sinh, hiện tại phòng tiêu chuẩn không có. Ngày hôm nay chúng tôi vừa nhận hai đoàn khách đến nghỉ, chỉ còn lại có một phòng có giường lớn thôi ạ."

     Mặt An Hồng đã đen lại, Lộ Vân Phàm nhỏ giọng hỏi cô: "Vậy phải làm sao bây giờ?"

     ". . ."

     Anh ghé sát đến cạnh tai cô nói: "Hay ta đặt một phòng đi, anh cam đoan không chạm vào em."

     ". . ."

     An Hồng đồng ý.

     Phòng có giường lớn, toilet lại dùng tấm thủy tinh để ngăn cách, làm cho An Hồng cảm thấy hỏng mất. Cái kiểu toilet cửa thủy tinh này dĩ nhiên là không có khóa.

     Lộ Vân Phàm vừa vào phòng liền bắt đầu cởi mũ cởi áo, ầm ĩ kêu nóng đến chết rồi muốn tắm rửa. An Hồng đoan chính ngồi ở bên cạnh bàn làm việc. Nhìn thấy Lộ Vân Phàm cỡi bỏ chỉ còn quần lót, cô liền nhanh xoay đầu đi.

     Lộ Vân Phàm vụng trộm liếc nhìn cô một cái, cười không để lộ dấu vết, miệng ngâm nga bài hát liền đi vào toilet.

     Nghe được trong toilet có tiếng nước ào ào, An Hồng ngẩng đầu có thể nhìn thấy được qua lớp kính mờ phản chiếu ra bóng người thon dài. Cô bắt đầu phiền chán, không dám tưởng tượng nghĩ đến một lát nữa có thể sẽ có chuyện phát sinh.

     Lộ Vân Phàm tắm rửa xong đi ra ngoài nhìn thấy bộ dạng An Hồng ngồi nghiêm chỉnh liền nở nụ cười: "Em đi tắm đi, giặt giũ quần áo xong chúng ta ra ngoài đi ăn cơm."

     "Em không tắm đâu."

     "Vừa rồi leo núi, không người em ra đầy mồ hôi hay sao?" Lộ Vân Phàm trừng mắt to, "Sao em bẩn thế?"

     An Hồng đành phải thu thập quần áo để thay, rồi đi vào toilet. Cô lo lắng đề phòng khi mình tắm rửa, chỉ sợ Lộ Vân Phàm kia sẽ xông tới. Tuy rằng hai người không phải là không từng tắm cùng nhau bao giờ. Nhưng bây giờ duới tình huống như thế này, cô vẫn cảm thấy phi thường khẩn trương, cũng phi thường xấu hổ.