Thiên Chiếu Chiến Vân

Chương 2




Chương 2


Ngựa bảo bối Hắc Phong chính là thiên lý mã trung thiên lý mã*, phi hết tốc độ, không tới một lúc, Chiến Vân đã đến nơi hai bên giao đấu trong rừng cây. Hắc Phong hí một tiếng vang dội, Chiến Vân lập tức phi thân lên, Trần Lượng vội vàng vung kiếm trước mặt đón nhận kiếm của Chiến Vân. Thanh kiếm đen tản ra hàn khí thực hung hãn, đập vào mặt khiến Trần Lượng không khỏi từ trong đáy lòng dâng lên nổi khiếp sợ.


[con ngựa tốt chạy được ngàn dặm giữa hàng ngàn con ngựa]


"Trần đại nhân, ta khuyên ngươi lập tức đầu hàng, nếu không ta sẽ lấy tội danh bắt cóc Công chúa để bắt ngươi!" Chiến Vân nói, sự uy nghiêm đè nặng trên người khiến Trần Lượng không thở nổi. Không hổ cho kỳ vọng của mọi người về Nguyên soái, mặc dù là nữ tử, nhưng loại khí thế này tới nam nhân cũng không bì kịp, Trần Lượng đáy lòng không khỏi âm thầm bội phục.


"Mơ tưởng, ta yêu Tinh Chiếu, Ta sẽ không giao nàng cho các ngươi đâu!" Trần Lượng thét lên, đẩy kiếm của Chiến Vân ra, cực nhanh lui lại vài bước.


"Các ngươi đừng hòng chia rẽ đôi ta!" Trần Lượng hét lớn một tiếng, nhằm về phía Chiến Vân.


Như đang đùa giỡn, một chiêu... Hai chiêu... Lúc đón nhận đường kiếm thứ ba của Chiêu Vân, Trần Lượng kinh ngạc mở to mắt, kiếm gãy, mắt thấy đầu mình sẽ rơi xuống đất, bên tai tựa hồ nghe thấy tiêng la bi thông của Công chúa. Một nắm bụi trắng ném về phía Chiến Vân, Trần Lượng còn chưa kịp thở phào một cái, một đường kiếm đen liền xuất hiện từ trong sương mù khói chưa biến mất. Người bên cạnh Trần Lượng cũng cả kinh, lập tức trường kiếm để ngang trước ngực, gắng gượng nhận một chiêu này. Một ngụm máu tươi từ trong miệng phun ra, sương khói tản đi, Chiến Vân khóe miệng dính máu cười nhạt nhìn hai người bộ dạng chật vật, rõ ràng có thể thấy được một tầng ánh sáng màu đen vây quanh người Chiến Vân, hàn khí u ám khuếch tán tản ra, người người không khỏi rùng mình một cái.


"Hắc Băng? Ngài là Lôi Chiến Vân?" Người bên cạnh Trần Lượng kêu lên kinh ngạc.


"Ngươi biết ta?" Chiến Vân cười châm chọc nói.


"Huynh đệ, thực xin lỗi, không phải người huynh đệ này không có nghĩa khí, mà là ----" Người bên cạnh Trần Lượng không khỏi cười khổ một cái.


"Trong thiên hạ, không có mấy người có thể thắng Lôi Chiến Vân, mà Lôi Chiến Vân cầm Hắc Băng trong tay lại càng không có ai thắng được, cho nên lần này ta không thể giúp ngươi!" Người nọ nói xong liền phi thân lên, chuẩn bị rời đi.


"Còn muốn chạy? Không dễ vậy đâu!" Chiến Vân nhẹ nói, vung kiếm lên, một đường kiếm khí đen bổ về phía người kia, người nọ hoảng hốt, cuống quít né tránh, đợi hắn kịp phản ứng, thì thanh kiếm lạnh lẽo đã đặt trên cổ hắn.


"Áp giải về quân doanh!" Chiến Vân ngắn gọn mà đanh thép nói, vài tướng sĩ đáp, vài tên lính lập tức tiến lên trói chặt người kia.


"Chúng tướng nghe lệnh." Chiến Vân hô.


"Vâng!"Tất cả các tướng lĩnh đồng loạt thét lên khí thế.


"Trần Lượng bắt cóc Công chúa, lập tức bắt về chịu tội!" Chiến Vân ra lệnh một tiếng, lập tức có ba tướng lĩnh vọt tới chỗ Trần Lượng.


"Lôi Chiến Vân, ngươi cứ thử động vào chàng đi, ta sẽ nói phụ hoàng chém đầu ngươi!" Tinh Chiếu hô lớn, không ngừng giãy dụa. Chiến Vân nhìn nàng một cái, cũng không nói gì, phụ trách việc ngăn chặn hai người bọn họ đã là làm hết phận sự của nàng. Những người còn lại vẫn tiếp tục thi hành mệnh lệnh của Lôi Chiến Vân.


"Áp giải về quân doanh!" Nhìn Trần Lượng bị trói chặt, Chiến Vân lạnh lùng nói.


"Lôi Chiến Vân!" Tinh Chiếu lần thứ hai phẫn nộ hô tên Chiến Vân, nước mắt dàn dụa. Chiến Vân như không nghe thấy, không biết khi nào đã tới chỗ Hắc Phong, tay vuốt ve nó.


"Lôi Chiến Vân, ngươi sẽ chết không được tử tế!" Tinh Chiếu tiếp tục mắng, hai gã tướng lĩnh phụ trách ngăn nàng mồ hôi ứa ra. Chỉ mong vị Nguyên soái phu nhân tương lai này ngày sau sẽ không tìm họ tính sổ.


Nhìn xa xa một gã tướng lĩnh mang theo năm mươi danh sĩ chạy vội tới, Chiến Vân vẫy áo choàng, phóng người lên ngựa, động tác đơn giản nhưng lại tạo ra một loại cảm giác vô cùng uy nghiêm, khiến người ta muốn quỳ gối.


"Lại đây!" Chiến Vân cưỡi Hắc Phong đi tới chỗ Tinh Chiếu, hai gã tướng lĩnh thức thời(biết điều/ hiểu ý) thối lui, Chiến Vân đưa tay về phía Tinh Chiếu, dùng giọng ra lệnh nói. Tinh Chiếu chỉ oán hận nhìn nàng chằm chằm, không hề nhúc nhích, vẻ mặt quật cường.


"Lại đây." Chiến Vân bất đắc dĩ (không biết làm gì) thở dài, ngữ khí có chút nhu hòa nói. Tinh Chiếu không biết tại sao , trong lòng tự nhiên mềm nhũn, rất không tình nguyện đưa tay ra. Chiến Vân nhẹ nhàng lôi kéo, Tinh Chiếu cảm nhận được dưới thân nhẹ đi, chưa kịp phản ứng, đã ngồi trên lưng ngựa, ngay trong lòng Chiến Vân.


"Trước tiên đem hai người này áp giải vào tù, không cần phô trương, chờ ta xử lý!" Chiến Vân nói với tướng lĩnh mới tới.


"Vâng, Thiếu tướng!" Tướng lĩnh lập tức chắp tay đáp. Chiến Vân nhẹ đá dưới thân ngựa, Hắc Phong liền hiểu ý từng bước một đi về phía trước.


"Vừa rồi dọa được nàng?" Không biết đi được bao lâu, Lôi Chiến Vân ôn nhu hỏi.


"Ngươi bớt giả mù sa mưa (giả dối) đi!" Tinh Chiếu không cảm kích nói.


"Ta có thể không giao Trần Lượng cho Hoàng Thượng, nhưng coi như đây là điều kiện, nàng phải ngoan ngoãn ở lại trong cung." Lôi Chiến Vân nói.


"Lôi Chiến Vân, đừng tưởng là như vậy thì ta sẽ cam tâm tình nguyện gả cho ngươi!" Tinh Chiếu oán hận nói.


"Như vậy là tốt nhất, như vậy sau này sẽ không có đau khổ!" Lôi Chiến Vân nhìn về phía trước lạnh lùng nói. Tinh Chiếu tâm không khỏi run lên, nụ cười kia thật là thê lương, lửa giận trong lòng nhất thời hóa thành một loại đau lòng, có chút si ngốc nhìn khuôn mặt cười khổ kia.


"Đáp án của nàng?" Chiến Vân cúi đầu nhìn Tinh Chiếu, khiến nàng cuống quýt cúi thấp đầu, phát hiện tim mình tự nhiên đập nhanh, mặt có chút nóng lên. Âm thầm oán mình bạc tình bạc nghĩa, bây giờ Trần Lượng sống chết còn chưa biết, mà mình lại bị cái người này mê hoặc!


"Ta đáp ứng ngươi!" Tinh Chiếu đỏ mặt nhỏ giọng nói. Hiện tại Tinh Chiếu giống như con mèo nhỏ nhu thuận.


Chiến Vân cười ảm đạm, cởi bỏ áo choàng dài trên người khoác lên người Tinh Chiếu. Nàng kinh ngạc khó hiểu nhìn về phía Chiến Vân.Chỉ thấy Chiến Vân hạ thấp thân thể, khiến Tinh Chiếu rất nhanh dán chặt trong lòng ngực nàng. Chiến Vân thở ra nhiệt khí phả lên cổ Tinh Chiếu.


"Tốc độ của Hắc Phong rất nhanh, cẩn thận một chút!" Chiến Vân ôn nhu dặn dò, Tinh Chiếu chỉ cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng lên, không dám nhìn Chiến Vân nữa, trái tim giống như muốn nhảy ra ngoài.


"Hắc Phong, chạy!" Chỉ một câu nói ôn hòa của Chiến Vân, Hắc Phong liền tăng tốc chạy băng băng, con ngựa này khiến cho Tinh Chiếu đã xem qua không ít con ngựa tốt cũng cảm thấy chưa đủ, xem ra ngày thường Chiến Vân thập phần quý trọng con ngựa này. Hắc Phong phi nhanh như một đường tia chớp đen, vốn không khí êm dịu lại trở nên lạnh tới tận xương, nếu không phải Chiến Vân đem nàng bảo hộ ở trong lòng, Tinh Chiếu tuyệt đối không nghi ngờ mình sẽ bị tan xác.